Ngựa: Gia súc, cổ có bờm, đuôi có lông dài, dùng để cưỡi hoặc kéo xe.
La: Gia súc, sinh ra do ngựa và lừa giao phối. Bờm ngắn, đuôi hơi dẹt, sức sống mạnh mẽ, thường không có khả năng sinh sản. Có thể dùng để thồ hàng hoặc kéo xe.
Nếu bạn cũng có kiến thức nông cạn, ít hiểu biết như tôi, thì thực sự nên có một cuốn "Từ điển Tân Hoa". Nếu bạn cũng thường xuyên lật từ điển và cần dựa dẫm vào những lời giải thích trong cuốn sách nhỏ đó, bạn sẽ tìm thấy hai câu trên nằm chình ình ở đó. Dù cách giải thích ấy khiến sự vật trở nên xa lạ đôi chút, nhưng lớp trưởng bảo tôi, đó gọi là định nghĩa.
Định nghĩa, nghĩa là không cần bạn phải nghi ngờ: có thời gian thì làm việc khác đi.
Đây là việc thứ hai tôi học được khi đi lính: bạn bước chân vào đội ngũ này, cũng như bao người khác, hay nói cách khác là cố gắng giống mọi người nhất có thể, thì đừng có nghi ngờ, đừng nghi ngờ bất cứ chuyện gì: từ mệnh lệnh... cho đến những định nghĩa đơn giản mà lại khiến người ta nửa hiểu nửa không này.
Trong quân đội, việc đầu tiên tôi học được là một câu nói: "Là la hay là ngựa, cứ dắt ra thao trường chạy thử là biết ngay".
Có chút nghi hoặc, thế là tôi đi lật từ điển, nhưng lại lật ra mối nghi hoặc thứ hai: tại sao con la và con ngựa trong từ điển lại không giống với những gì tôi thường thấy? Sự nghi hoặc về việc la là gì, ngựa là gì, nghĩ lại cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì, sau này cũng nhạt dần. Thế nhưng, nỗi nghi hoặc "la là ngựa" lại luôn là nỗi băn khoăn của tất cả tân binh chúng tôi.
Rốt cuộc thế nào là một con la, thế nào là một con ngựa? La thì không tốt, ngựa thì tốt, những gã lính tồi bị coi là la đều biết điều đó. Nhưng ngoài khả năng sinh sản ra, la và ngựa rốt cuộc còn có gì khác biệt? Đến mức ngựa là thiên mã, còn la chỉ là thổ lừa?
Đúng rồi, không cần phải nghi ngờ, bây giờ tôi đã trở nên rất bận rộn rồi.
Theo lời lớp trưởng, có thời gian thì làm việc khác đi.
Sử Kim đi khắp nơi trên đoàn tàu quân sự để tìm người, mãi mới tìm thấy.
Anh nói: "Y tá, cho tôi ít thuốc nhỏ mắt".
Y tá hỏi: "Mắt anh bị sao à?"
Sử Kim đáp: "Không phải tôi, là tân binh, vẫn còn đang khóc đấy".
Y tá định cười, nói: "Ra khỏi tỉnh rồi mà vẫn còn khóc sao?"
Sử Kim bất lực lắc đầu: "Tôi đang hối hận đây, không nên, thật không nên nhận tên lính này. Có nó khóc một tiếng, cả toa xe chẳng ai dừng lại được. Tôi chỉ sợ đến lúc tới doanh trại, phải khóc ra mấy đứa mù mất".
Y tá lại cười: "Tôi giữ lại hai lọ, gói này anh cứ cầm lấy đi".
Đoàn tàu cuối cùng cũng từ từ dừng lại tại một ga nhỏ vào lúc chiều tối. Bên ngoài có người đang lớn tiếng gọi: "Ăn cơm thôi! Xuống ăn cơm thôi!". Trong toa, mắt của Hứa Tam Đa và những người khác đã đỏ hoe như mắt thỏ. Cửa toa vừa mở, một vị lãnh đạo địa phương đã đón lấy, cười nói hớn hở: "Chào các đồng chí quân nhân! Chào mừng các đồng chí đến với vùng đất Lưu Quan Trương từng đánh thiên hạ của huyện Bình Nguyên chúng tôi! Chỉ là hơi nghèo một chút, cơm canh đạm bạc, mong mọi người thông cảm!". Nói đoạn, ông làm mặt quỷ với Hứa Tam Đa ở cạnh cửa toa: "Các cậu thanh niên, ai nấy đều tinh anh quá!". Hứa Tam Đa cười ngơ ngác với ông, vừa nhìn ra ngoài thấy toàn là đất vàng xa lạ, lập tức ngẩn người.
Sử Kim bước tới đáp lễ, tay còn chưa kịp thu về đã bị câu nói của vị lãnh đạo kia làm cho giật mình.
Vị lãnh đạo nói: "Đội quân này của các cậu giỏi thật đấy! Không thấy ai khóc cả?". Sử Kim nói: "Đừng, ngài đừng nhắc đến chuyện này!". Nhưng đã muộn, Hứa Tam Đa đứng cạnh nghe vậy liền òa khóc nức nở, trong chớp mắt, cả toa xe lại tràn ngập tiếng khóc như trăm hoa đua nở. Vị lãnh đạo địa phương kia chỉ còn biết thầm hận bản thân: "Sao mình lại nói câu đó cơ chứ?".
Hứa Tam Đa đã khóc đến ướt đẫm, vừa khóc vừa ôm lấy người bên cạnh, vỗ rồi lại đấm, hồi lâu sau mới bỗng nhận ra người đang bị mình ôm chặt chính là Thành Tài.
Hứa Tam Đa đột nhiên buông Thành Tài ra.
Thành Tài lại đấm cậu một cú đau điếng, rồi sau đó ôm chặt lấy cậu.
Hứa Tam Đa khóc nói: "Thành Tài, tớ có lỗi với cậu, tớ đã mách lớp trưởng là cậu giở phao thi!".
Thành Tài khóc càng to hơn, cậu nói: "Hứa Tam Đa, tớ cũng có lỗi với cậu, tớ đã mách lớp trưởng là cậu không dám xem giết lợn!".
Hai người vừa đấm vừa vỗ, chớp mắt đã trở thành bạn nối khố.
Lúc này Sử Kim nhảy xuống tàu, đứng cạnh cửa toa hô lớn:
"Qua bữa này là phải vào doanh trại ăn bữa sau rồi! Rốt cuộc các cậu muốn khóc hay muốn ăn? Cho tôi một câu trả lời dứt khoát! Tôi đếm đến ba! Không xuống tàu thì tàu chạy!".
Một...
Hai...
Ba...
Thế nhưng, vẫn chẳng có ai xuống tàu.
Sử Kim không còn cách nào, đành lắc đầu nói: "Được rồi, các cậu vừa khóc vừa ăn đi! Tôi phục các cậu rồi!".
Tân binh lúc này mới từng người một buồn bã bước xuống tàu.
Trên bình nguyên, ánh trăng như gương, đoàn tàu quân sự lao vút dưới ánh trăng. Tân binh trong toa người dựa người, kẻ ngồi, túm năm tụm ba. Sử Kim ngồi trên cuộn chăn, xung quanh vẫn còn những tiếng nức nở ngắt quãng, nhưng cơn sóng lớn đã qua. Thần thái của Sử Kim cũng đã thả lỏng, anh nói: "Kể cho các cậu nghe về đơn vị các cậu sắp đến nhé. Đó là một đơn vị cực kỳ tốt, lịch sử đoàn, lịch sử chiến đấu chồng lên cao thế này này. Đoàn bộ đã thống kê, kẻ địch mà đoàn chúng ta tiêu diệt có tổng cộng sáu quốc tịch, cộng lại là mười sư đoàn...".
Tân binh bắt đầu tò mò, miệng hỏi: "Mười sư đoàn thì phải có bao nhiêu người ạ?".
"Mười bảy, mười tám vạn người đấy", có người nói.
"Đoàn ta có bao nhiêu người ạ?".
Sử Kim nói: "Hơn ba nghìn người".
Có người kêu lên kinh ngạc: "Trời ơi, một người mà hạ được sáu mươi mạng sao? Lớp trưởng, anh hạ được mấy người?".
Sử Kim lập tức cười: "Làm gì có cách tính như thế? Chúng ta chuẩn bị đánh giặc không có nghĩa là đang đánh giặc, tôi chưa hạ được ai cả. Tôi muốn nói với các cậu là lịch sử chiến đấu của đoàn chúng ta rất huy hoàng, những trận đánh giáp lá cà đã trải qua hàng nghìn lần lớn nhỏ. Còn bây giờ, bây giờ cũng là đơn vị chủ lực cơ giới hóa và bọc thép hóa toàn diện của Trung Quốc chúng ta. Vì vậy không ai được khóc nữa, đừng để lính cũ cười chê. Lính cũ rất thích xem tân binh khóc đấy, nghĩ lại hồi tôi nhập ngũ cũng khóc như vỡ đê, để đại đội trưởng cũ cười đến tận bây giờ... Không, đại đội trưởng cũ đi rồi, lúc ông ấy đi tôi lại khóc...".
Sử Kim là người rất đa cảm, nói đến đây mắt anh cũng hơi ươn ướt. Đúng lúc này, trong đám tân binh có người khẽ bật cười.
"Lại cười à?", Sử Kim nói: "Được được, cười vẫn tốt hơn khóc. Ai lạc quan thế, mọi người học tập bạn ấy đi".
Anh đi về phía phát ra tiếng cười, vén chăn lên xem, thì ra là Hứa Tam Đa đang gối đầu lên người Thành Tài. Chẳng ai biết cậu cười chuyện gì. Mọi người không khỏi bật cười khúc khích.
Sử Kim khẽ nói một tiếng "đồ quỷ", rồi gầm lên: "Mọi người ngủ đi, sáng mai là tới nhà rồi. Từ nay đoàn chúng ta chính là nhà của chúng ta. Sau này các cậu gặp binh lính, tướng lĩnh, có thể là hàng nghìn hàng vạn, nhưng phải nhớ lấy, người đầu tiên nói câu này với các cậu chính là tôi, Sử Kim, lớp trưởng Sử, chào mừng đến với đoàn chúng ta!".
Nói xong, anh tắt đèn chống gió trong toa xe.
Trong khe hở của toa xe có vài tia sáng trời lọt vào, bên ngoài trời rất đẹp.
Từ từ, Hứa Tam Đa tỉnh dậy trên người Thành Tài. Cậu bị đánh thức bởi một loại âm thanh chưa từng nghe bao giờ, đó không hẳn là âm thanh mà là sự rung động, không dứt, dường như từ dưới lòng đất dần dần tiến lại gần. Cậu kinh hãi mở to mắt, nhưng các chiến hữu mới xung quanh chẳng ai tỉnh giấc, chỉ có giường của Sử Kim là trống không. Cậu thấy lớp trưởng đã dậy từ sớm.
Hứa Tam Đa bất an hỏi: "Lớp trưởng, đó là...".
Lời chưa dứt, đã nghe thấy giọng nghiêm khắc của lớp trưởng:
"Đến ga rồi! Mọi người dậy đi! Tập hợp đội ngũ! Chỉnh đốn quân dung! Cúc áo! Mũ quân nhân! Nếp quần! Đeo ba lô cho gọn! Phải để lại ấn tượng tốt đẹp đầu tiên cho doanh trại của các cậu!".
Con tàu rung lắc rồi giảm tốc, rõ ràng là đã tiến vào ga. Những người xung quanh đều làm theo Sử Kim, chỉ có Hứa Tam Đa vẫn chú ý đến tiếng gầm rú bên ngoài. Cậu nghĩ, đó tuyệt đối không phải là âm thanh khi tàu cập ga.
Khẩu lệnh của Sử Kim lại vang lên: "Tập hợp! Chỉnh đội hình dày đặc! Xếp hàng theo chiều cao! Tay đặt lên dây ba lô! Nghiêm! Đứng cho thẳng!". Sử Kim hô xong liền thở phào một hơi dài, trong lòng thầm nghĩ: "Mẹ kiếp, cuối cùng cũng về đến nhà rồi!".
Bên ngoài cũng truyền đến từng đợt khẩu lệnh và tiếng chạy bộ. Âm thanh này khiến Sử Kim cảm thấy gần gũi, nhưng các tân binh thì kinh ngạc không thôi, có người thậm chí còn hoang mang lo sợ.
Cửa toa xe "rầm" một tiếng, bị người bên ngoài kéo ra. Phơi bày trước mắt họ là một thảo nguyên rộng lớn đến mức có thể đổ bóng mây. Đại đội trưởng Cao Thành và chính trị viên đang đợi ở đó. Họ chính là những người sẽ lãnh đạo đội tân binh này trong tương lai. Trên sân ga gần đó, một chiếc xe tăng chủ lực đang xoay tại chỗ, nòng pháo dài sáu mét nhìn như chọc thẳng vào cửa toa xe.
Toàn bộ sân ga dường như bị gã khổng lồ sát khí đằng đằng này chiếm lĩnh.
Các tân binh đều hơi chấn động. Hứa Tam Đa ở cạnh cửa toa phản ứng nhanh nhất, cậu giơ tay lên quá đầu, theo bản năng đầu hàng trước vật thể khổng lồ bằng thép kia. Nhưng vài giây sau, mặt cậu hơi nóng bừng lên. Cậu không biết tại sao mình lại làm thế. Vài giờ sau, Hứa Tam Đa cuối cùng cũng hiểu ra, đơn vị này khinh thường nhất chính là tư thế đó của cậu. Khi diễn tập, binh lính đơn vị này thà diễn làm xác chết còn hơn là diễn làm tên lính đầu hàng giơ cao hai tay.
Thế nhưng, hình ảnh đó của cậu đã vĩnh viễn bị đóng băng tại đó.
Và khoảnh khắc đóng băng đó đã bị đại đội trưởng Cao Thành phá vỡ. Ông bước những bước dài về phía cửa toa, nói: "Tên lính kia đang làm gì thế? Diễn vai tù binh à? Cậu tưởng mình hài hước lắm sao?".
Cao Thành cảm thấy rất không ổn, ông ra lệnh cho Hứa Tam Đa: "Cậu, xuống đây cho tôi!".
Hứa Tam Đa hoảng loạn nhảy xuống, suýt chút nữa ngã vào người Cao Thành.
Cao Thành càng nổi giận, ông nói: "Hoảng cái gì? Đã ra chiến trường đâu!". Sau đó, ông quay sang chiếc xe tăng phía sau, gắt gỏng quát: "Còn chưa lái xe đi! Đơn vị xe tăng các cậu đừng có cản trở việc của chúng tôi!".
Lính xe tăng quay mặt đi, cười cười rồi lái xe tăng rời khỏi.
Nhưng hình ảnh của Hứa Tam Đa đã bị Cao Thành ghi nhớ sâu sắc trong đầu.
Ghi nhớ, không có nghĩa là chuyện tốt. Chớp mắt đã xảy ra chuyện thật.
Khi các tân binh đi ngang qua những chiếc xe tăng và xe chiến đấu, từng người một bị động cơ tám, chín trăm mã lực kia làm cho tê liệt thần kinh. Lính cũ đang bận rộn, đội hình không ngay ngắn nhưng toát lên vẻ chuyên nghiệp, ánh mắt nhìn đám tân binh như "vợ mới cưới" này chẳng khác nào không khí. Đoàn bộ binh cơ giới hóa này đang thay đổi trang bị. Nếu cầm một danh sách kế hoạch thay đổi, bên trên dự định trong năm nay sẽ tăng cường hỏa lực gấp sáu lần, mở rộng diện tích bao phủ hỏa lực gấp hai mươi lần, trong ba năm nắm vững và làm quen với các trang bị trên. Nhưng lúc này, bạn không thể nhìn thấy vẻ "giáp sắt ngựa sắt" hay ánh lửa bùng nổ trên gương mặt những người lính cũ đó. Nhiều lính cũ với vẻ mặt nghiêm nghị đang bận rộn một việc: cầm một miếng giẻ, tỉ mỉ lau chùi xe, lau xong thì tiễn đi.
Sử Kim khẽ thở dài sau lưng Cao Thành, anh biết chuyện này. Anh đã nghĩ suốt dọc đường xem mình có kịp hay không. Nhưng Cao Thành thì không, trong sự nghiệp quân sự dài đằng đẵng của mình, ông đã chứng kiến nhiều lần thay đổi trang bị, nhiều lần kỳ vọng.
"Thay một tiểu đoàn, cũng có chiếc xe 701 của cậu đấy".
Trong lời nói của Cao Thành lộ vẻ đắc ý, ông nói: "Chúng ta là tốt nhất, có đồ tốt thì ưu tiên cho chúng ta dùng trước".
Sử Kim nói: "Tôi muốn đi tiễn chiếc 701".
Cao Thành nói: "Đi đi, đã lên xe rồi".
Ông chỉ về phía chiếc xe phẳng, tiểu đội phó của Sử Kim là Ngũ Lục Nhất đang vẫy tay với anh trên một chiếc xe bọc thép chở quân.
"Tiểu đội phó Ngũ tính cậu hôm nay về, đặc biệt để dành cho cậu một miếng vải. Được rồi, tập hợp ở đây đi".
Sử Kim vừa định đi thì bị Cao Thành hỏi chặn lại, ông nói: "Đám tân binh này thế nào? Đứa nào mắt cũng như quả đào thối thế kia?".
Sử Kim đành đứng lại, anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Khóc ạ".
Mắt Cao Thành lập tức bốc hỏa, ông quét mắt nhìn đám tân binh, đột nhiên dừng lại ở khuôn mặt Hứa Tam Đa.
"Cậu, tên gì?".
"...Hứa Tam Đa". Hứa Tam Đa giật bắn mình.
"Vừa rồi cậu có ý gì? Thấy buồn cười lắm à?".
"...Không phải ạ".
"Thế là gì?".
Sử Kim lập tức giải vây cho cậu: "Báo cáo đại đội trưởng, cậu ấy không phải không nghiêm túc, cậu ấy... chưa từng thấy bao giờ".
"Cậu có ý gì? Cậu ta... sợ hãi à?".
Sử Kim đành cười khổ.
"Tên lính này ai tuyển vào?", Cao Thành hỏi.
Sử Kim nói: "Tôi ạ".
Cao Thành liếc Sử Kim một cái: "Đi tiễn xe của cậu đi".
Sử Kim như được đại xá, nhấc chân bỏ đi. Cao Thành phía sau bắt đầu lớn tiếng huấn thị. Ông nói: "Tôi tên Cao Thành, là đại đội trưởng đại đội Thép số 7 của đoàn, lần này cũng đảm nhiệm vị trí đại đội trưởng đại đội tân binh của các cậu...".
Giọng nói của Cao Thành làm đám tân binh sợ đến mức run rẩy.
Không xa đó, Ngũ Lục Nhất đã kéo Sử Kim lên xe, tiện tay đưa cho anh một miếng giẻ: "Cả tiểu đội lau hết rồi, chỉ còn thiếu cậu thôi". Chiếc xe đã được lau sạch như mới, Sử Kim vẫn cẩn thận lau chùi trên đó.
"...Sắp tiễn đi rồi à?", anh hỏi.
Ngũ Lục Nhất nói: "Thay rồi, đổi sang xe chiến đấu bộ binh xịn. Đại đội trưởng tính toán rồi, nói bây giờ chúng ta tương đương một đại đội pháo binh cộng một đại đội tên lửa chống tăng, lại cộng thêm một đại đội hỏa lực mạnh. Nhưng ông ấy vẫn coi trọng nhất là đại đội bộ binh nguyên bản". Sử Kim lưu luyến vỗ vỗ chiếc xe dưới tay, nói: "Người bạn cũ bốn năm rồi đấy. Cậu nỡ à?". Ngũ Lục Nhất nói: "Tôi chẳng quan tâm đâu. Cái cũ không đi, cái mới sao tới được". Sử Kim cười cười không đáp, hỏi anh còn tin tức gì không?
Ngũ Lục Nhất nói: "Đại đội Thép số 7 chúng ta lần này điều ba cán bộ nòng cốt huấn luyện đại đội tân binh. Đại đội trưởng vẫn là đại đội trưởng, tôi đây được thăng nửa cấp làm tiểu đội trưởng tân binh, cậu là hoành tráng nhất, đại đội phó tân binh".
Sử Kim không khỏi cười khổ, lầm bầm: "Tân binh tân binh, một bụng toàn lính rắc rối".
"Ai nói không phải chứ? Tôi bảo tôi không hầu hạ 'vợ bé', đại đội trưởng bảo cậu không hầu hạ thì tôi cũng không hầu hạ".
"Cậu tốt nhất đừng có tâm trạng đó, trong đám lính lần này có hai người đồng hương của cậu đấy", Sử Kim nói.
"Đứa nào?", Ngũ Lục Nhất trong lòng thầm vui mừng.
Sử Kim chỉ vào Hứa Tam Đa không xa đó, và cả Thành Tài nữa.
"Đứa đang bị huấn thị kia, và đứa kia nữa, cùng ở xã Hạ Dung Thụ, cậu ở Thượng Dung Thụ đúng không? Hai xã gần nhau lắm".
"Cái tên lính đầu hàng đó á?", sự vui mừng trong lòng Ngũ Lục Nhất lập tức biến mất, miệng nói: "Đừng có nói là đồng hương của tôi".
Sử Kim nói: "Thực ra tên lính đó rất thật thà, chúng ta phải giúp đỡ cậu ấy".
Ngũ Lục Nhất nói: "Tôi giúp cậu ta á? Nếu cậu ta mà phân vào tiểu đội tôi, tôi huấn luyện cho chết tươi luôn". Nói xong, chính mình đã bật cười trước.
Đoàn tàu quân sự chất đầy hàng nhanh chóng lăn bánh, mang theo trang bị cũ của một tiểu đoàn, cùng với một số chiến hữu điều chuyển theo tàu.
Tân binh đang đợi xe đến đón họ về đơn vị trên bãi trống, dần dần cũng không còn sợ hãi nữa. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, vì họ phát hiện ra những người lính cũ kia cũng khóc. Những người lính cũ đuổi theo sau xe, ai nấy đều khóc đẫm nước mắt, không còn chút oai phong nào của lính cũ. Khi một người lính cũ ướt đẫm nước mắt được chiến hữu dìu đi ngang qua trước mặt tân binh, đám tân binh lặng lẽ phát ra tiếng cười.
"Cười cái gì mà cười? Các cậu đã lên xe bao giờ chưa? Các cậu thì hiểu cái tâm tư đó thế nào được?", Cao Thành nhíu mày gầm lên.
Lúc này Ngũ Lục Nhất đi tới, chào Cao Thành một cái, nói: "Báo cáo đại đội trưởng, Ngũ Lục Nhất đã về đơn vị".
Cao Thành quay lại nhìn Ngũ Lục Nhất mắt đỏ hoe, nhìn Sử Kim bên cạnh Ngũ Lục Nhất, không khỏi cười khổ, ông nói: "Cậu đấy, lúc nào cũng đầu voi đuôi chuột, khoác lác là tuyệt đối không khóc, cuối cùng vẫn thế này... Được rồi được rồi, lên xe đi".
Sử Kim vội chạy đến trước đội ngũ gọi tân binh của mình, bảo họ đi đều bước, đi mãi rồi lại hát, vẫn là bài "Tạm biệt nhé mẹ", đó là bài hát duy nhất tân binh được dạy ở cơ quan vũ trang địa phương.
Ngũ Lục Nhất áp tải đội, trong tiếng hát không khỏi thầm rơi lệ.
Cuộc sống tân binh vài tháng trôi qua rất nhanh, chậm là ở những giờ học đi đều bước, chào và ngắm bắn.
Cũng chính lúc đứng trong đội ngũ, Hứa Tam Đa đã học được câu nói rất quan trọng: "Chuyện ở đây nói đơn giản cũng đơn giản, là la hay là ngựa, cứ dắt ra thao trường chạy thử là biết". Câu này đến từ đại đội trưởng Cao Thành, người hiện vẫn chưa mấy khi có sắc mặt tốt.
Những đứa nhanh nhạy nhất rất nhanh đã nhận ra, la hay ngựa rất quan trọng, thể hiện tốt hay không liên quan đến tương lai của chúng ta. Trong số những người này có Thành Tài. Đầu óc Thành Tài vừa xoay chuyển vừa cảm thấy cần phải nói chuyện với ai đó về tâm đắc của mình, người đó chính là Hứa Tam Đa.
Một ngày nọ, cậu và Hứa Tam Đa tìm một chỗ tự thấy an toàn ở phía sau ký túc xá ngồi xuống.
Thành Tài lấy ra bao thuốc, bảo Hứa Tam Đa châm trước.
Hứa Tam Đa từ chối không hút.
"Không hút cũng phải học cách hút, không phải bảo cậu hút, mà là để mời lớp trưởng, tiểu đội trưởng hút. Hiểu chưa?".
Hứa Tam Đa không thể hiểu nổi, nói: "Tiểu đội trưởng chúng ta có hút thuốc đâu".
"Thế thì cậu mời đại đội trưởng hút, đồ ba ngốc ạ. Đến lâu thế rồi mà không biết cậu nghĩ gì nữa. Cậu còn muốn quay về cái rãnh núi đó à? Tớ nói thật với cậu, tớ vừa xuống tàu quân sự, nhìn thấy cảnh tượng ầm ầm trên sân ga đó là tớ đã quyết định rồi, không bao giờ quay về làm thay bố tớ cái chức trưởng thôn đó nữa. Giàu có cũng được, làm thổ hoàng đế cũng được, Thành Tài không màng tới, Thành Tài chỉ hiểu, đàn ông là phải sống chết cả đời trong cái ầm ầm đó".
Thành Tài như vậy khiến Hứa Tam Đa cảm thấy mới mẻ, cậu nói: "Cậu nói bậy à? Đại đội tân binh không cho phép nói bậy".
Thành Tài nói: "Lính cũ còn nói bậy nữa là! Đại đội trưởng còn nói nữa là! Một ngày luyện tập rụng mất ba lớp da, nói bậy một câu thì đã sao? Ba ngốc, cậu đừng có ngắt lời, tớ hỏi cậu, cậu có thích những thứ ầm ầm đó không?".
Hứa Tam Đa nghĩ nghĩ, cười thật thà: "Thật đã đời... Tớ còn đầu hàng nữa cơ".
"Đừng nhắc đến cái vụ đầu hàng của cậu nữa. Đã đời đúng không? Vậy thì phải khôn ngoan lên, lát nữa phân binh phải được vào đơn vị đã đời nhất".
"Đã đời, nghĩ lại lúc chúng ta ở trong thôn, cái kiểu hẹp hòi nhỏ nhen, nào là cậu đánh tớ, cậu cướp ve sầu tớ bắt, thật chẳng có ý nghĩa gì", Hứa Tam Đa nói.
Thành Tài nói: "Cậu đừng ngắt lời. Tớ mạo hiểm mang tiếng là người lạc hậu để gọi cậu đến đây làm gì, tớ là muốn cậu phải khôn ngoan lên!".
Hứa Tam Đa nói: "Tớ khôn mà. Bố tớ viết thư bảo cắt đứt quan hệ cha con với anh hai rồi, vì anh hai không làm ruộng mà đi xuống phía Nam. Nhưng bây giờ tớ lại khá hiểu tâm tư của anh hai".
"Ai bảo cậu phải khôn ngoan kiểu cách mấy nghìn cây số đó hả?", Thành Tài đấm cậu một cái.
Hứa Tam Đa gãi gãi đầu: "Tớ cũng hơi hiểu ý cậu, nhưng mà... nhưng mà tớ thấy ở nhà cũng tốt mà".
Thành Tài nói: "Ở nhà là tốt, nhưng muốn có tiền đồ thì không nên nghĩ đến chuyện đó. Sắp năm hai nghìn rồi! Không thấy trên ti vi nói à? Đời người là một cuộc chạy đua! Chạy đua thì ai nhường ai? Lần tuyển quân tới, cậu xem tớ có nhường cậu không!".
Hứa Tam Đa hơi khó hiểu, cậu nói: "Cậu có nhường tớ đâu".
Thành Tài vì thế mà cảm thấy hơi tức giận, đang định nói gì đó thì Hứa Tam Đa đột nhiên thấy có người đi tới phía sân tập. Thành Tài nhìn thấy là Sử Kim và Ngũ Lục Nhất, vội ấn Hứa Tam Đa vào bụi cỏ.
Tuy nhiên, họ không phải tới tìm hai người. Họ vừa đi vừa huấn luyện, họ thấy Ngũ Lục Nhất đột nhiên lao người xuống đất. Họ biết đó là động tác bắn nằm. Sử Kim nhìn dáng vẻ của Ngũ Lục Nhất rồi chỉnh sửa: "Vai hạ thấp quá, cậu sang hố cát bên kia mà cảm nhận đi. Ngã thế này thêm hai lần nữa, tôi thấy cùi chỏ cậu cũng chẳng còn nguyên vẹn đâu". Nói đoạn, hai người chạy mất.
Cái nhìn này lại khiến hai người mở mang tầm mắt. Hứa Tam Đa nói: "Trước đây cứ tưởng lớp trưởng oai lắm, hóa ra anh ấy khắc khổ thế này à?". Thành Tài cũng gật đầu lia lịa, nói: "Hiểu chưa? Tớ thấy anh ấy cũng hiểu, anh ấy cũng muốn sống ầm ầm cả đời, anh ấy biết cơ hội này không dễ dàng, nên anh ấy đang dồn tâm huyết đấy".
"Cơ hội?".
Hứa Tam Đa dường như không hiểu cơ hội mà Thành Tài nói là gì.
"Tớ nói nãy giờ là phí công à? Có một từ gọi là sinh tồn, hiểu không?".
"Sinh tồn?".
Hai từ này khiến tim Hứa Tam Đa đập rộn ràng, cậu quả thực là không hiểu.
Thành Tài đột nhiên đứng dậy, chân dậm mạnh xuống đất đầy căm hận, nói: "Hứa Tam Đa, sinh tồn không dễ, cơ hội rất ít, nên cậu nhất định phải khôn ngoan lên. Tớ hận không thể bổ đầu cậu ra để nhét câu này vào, Hứa Tam Đa!".
Một tháng sau, Thành Tài quả nhiên đã trở thành tiểu đội phó.
"Đại đội tân binh tiểu đội 5, lấy tiểu đội phó Thành làm chuẩn, tập hợp!".
Trên sân tập đại đội tân binh, bắt đầu nghe thấy lớp trưởng Ngũ Lục Nhất hô khẩu lệnh như vậy.
Tiểu đội phó Thành lúc này ưỡn ngực ngẩng đầu, thậm chí có chút đắc ý, vì người khác đang tập hợp về phía cậu.
Hứa Tam Đa là người cuối cùng, thường xuyên bước thừa một bước, khiến cuối hàng xôn xao.
Ngũ Lục Nhất liền quát: "Hứa Tam Đa, nghĩ gì thế? Bắn súng thì trượt bia, đi đội ngũ thì sai hàng, một đội ngũ đơn giản thế này cậu cũng sai?". Hứa Tam Đa cố gắng biện minh: "Tớ đang nhìn Thành Tài... tiểu đội phó Thành".
Ngũ Lục Nhất khẽ nói với Hứa Tam Đa: "Vài ngày nữa là phân binh rồi, tôi cũng không nói gì nữa, tôi không thể cứ để cậu đi về đại đội với cái dáng đi xiêu vẹo này được?".
Ai là la ai là ngựa, rõ ràng trước mắt, Thành Tài đã là tiểu đội phó, còn Hứa ba ngốc thì vẫn như xưa. May mà mọi người nhìn cậu vẫn thấy thuận mắt, ai cũng thích cậu ấy, vì ai cũng hy vọng phía sau mình vẫn còn người đội sổ.
Trong tối ngoài sáng, Hứa Tam Đa trở thành con la cuối cùng.
Tuy nhiên, luôn có những người tin rằng có thể biến la thành ngựa, kiểu người này về tính cách thường cũng là một con la.
Nhìn khe hở giữa hai chân Hứa Tam Đa, Ngũ Lục Nhất đột nhiên đá một cú vào khoeo chân cậu, anh nói: "Tôi đi lính ba năm, không tin là không trị được cái khe giữa hai chân cậu! Hứa Tam Đa, rốt cuộc cậu bị làm sao thế? Cậu đâu có bị vòng kiềng, sao cứ phải đứng chụm chân mà lại ra một khe hở thế kia?".
Hứa Tam Đa nói: "Báo cáo lớp trưởng, tớ không biết ạ".
Ngô Ưu hô một tiếng "Đứng nghiêm", đoạn ngồi xổm xuống sau lưng Hứa Tam Đa, dùng sức đẩy mạnh, hai đầu gối Hứa Tam Đa khuỵu xuống, suýt chút nữa ngồi lên đầu anh. Hứa Tam Đa né tránh, cậu nói: "Em sợ nhột!" Ngô Ưu đáp: "Cậu dùng đủ sức thì sẽ không sợ nhột nữa! Cậu dùng sức sai cách rồi, phải dùng đúng lực, tôi đẩy một cái là cậu sẽ đổ ập về phía trước ngay. Làm lại lần nữa."
Lần này, Hứa Tam Đa quả nhiên đổ người về phía trước như một gốc cây khô.
Ngô Ưu nói: "Tôi không bảo cậu đổ! Tôi bảo cậu phải dùng lực đúng chỗ! Nghỉ một lát đi!" Ngô Ưu nói xong liền ngồi bệt xuống đất, anh bảo: "Hứa Tam Đa, tôi chưa từng thấy ai như cậu, đôi khi tôi còn nghi ngờ cậu cố tình trêu chọc tôi cho vui."
"...Em ngốc."
"Tôi thà rằng cậu đang trêu chọc tôi cho vui còn hơn."
Hứa Tam Đa cười với vẻ mặt rất kỳ lạ, thực ra nụ cười đó là một âm mưu, do Thành Tài dạy vào tối hôm qua.
"Cậu cười cái gì?" Ngô Ưu hỏi.
Hứa Tam Đa nói: "Tiểu đội trưởng... Tiểu đội trưởng là người hương Dung Thụ phải không ạ?"
Ngô Ưu gật đầu.
Hứa Tam Đa nói: "Em cũng là người hương Dung Thụ! Chúng ta là đồng hương... Đồng hương gặp đồng hương, hai mắt rưng rưng... nước mắt lưng tròng... Tiểu đội trưởng... Tiểu đội trưởng có hút thuốc không ạ?"
Ngô Ưu nghe xong liền nổi giận, anh quát: "Câm miệng! Cả đại đội đều biết chúng ta là đồng hương! Tôi nói cho cậu biết, kẻ ngốc thì đừng học đòi người khác giở trò khôn lỏi. Nể tình đồng hương tôi mới nói với cậu câu này, tôi chạy việt dã vũ trang năm cây số tới năm ngàn cây số mới giành được giải nhất toàn sư đoàn, vậy mà năm nay mới được chuyển sang lính tình nguyện! Cậu tưởng cứ dựa vào việc nhận đồng hương là có thể sống sót sao?"
Hứa Tam Đa không hiểu lắm, nhưng trong lòng xác định được một chuyện: người đồng hương này không thích cậu.
Sau đó Hứa Tam Đa có một cơ hội để sửa chữa ấn tượng của mình trong mắt đại đội trưởng, có những lúc vụng về lại gặp may, cậu không bỏ lỡ. Hôm đó Sử Kim đang chủ trì cuộc họp của tiểu đội tân binh thứ hai tại phòng họp, đại đội trưởng Cao Thành lén lút lẻn vào, nhưng điều đó không thể qua mắt được ai, bởi ánh mắt của người lính tự nhiên sẽ hướng về phía đó. Ngay lập tức vang lên tiếng "Báo cáo đại đội trưởng". Cao Thành lại giả vờ như không có gì, nói: "Tiếp tục đi, tiếp tục đi." Sử Kim lại không chịu nói tiếp, anh bảo: "Vốn dĩ chỉ là tán gẫu thôi, đúng lúc mời đại đội trưởng phát biểu." Cao Thành cười cười, nói: "Phát biểu ư? Vậy tôi nói bừa nhé. Chào các đồng chí!"
"Chào đại đội trưởng!"
"Đội ngũ các cậu giờ cũng ra dáng người lính rồi, đi đứng chán rồi đúng không?"
"Không chán ạ!"
Cao Thành nói: "Quỷ mới tin, chính tôi còn thấy chán nữa là, nhưng đây là để các cậu đưa cái khí thế của quân đội vào trong từng bước chân, đi không tốt thì làm lính cả đời quân đội cũng không coi các cậu là lính. Nhưng cũng đừng về nhà nói với gia đình làm lính chỉ là đi duyệt binh, hai ngày nữa phân về đơn vị tác chiến mới gọi là phong phú, đặc biệt là cái đại đội trinh sát thiết giáp của tôi, chín chiếc xe chín khẩu pháo, đánh trận nào cũng xông pha đầu tiên, đó căn bản là chín pháo đài di động! Chúng ta không so với xe tăng đâu nhé, bộ binh tấn công cơ giới hóa chúng ta đánh trận vẫn dựa vào cá nhân, xe tăng có trâu bò đến mấy thì hỏa lực chống tăng của bộ binh chúng ta cũng xử lý được hết!"
Cao Thành là kẻ hiếu chiến, mỗi khi nhắc đến những thứ này là lại mày bay mắt lượn, anh nói: "Thế này đi, tôi giảng cho mọi người nghe về mấy môn huấn luyện của bộ binh cơ giới nhé? Xạ kích, nguyên lý súng, bảo dưỡng và sửa chữa súng; lái xe chiến đấu..." Đang nói dở, đột nhiên phát hiện miệng Hứa Tam Đa đang lẩm bẩm gì đó, liền dừng lại.
"Hứa Tam Đa, đang nói gì đấy?"
"Báo cáo đại đội trưởng, không nói gì ạ."
Cao Thành đành nói tiếp, nhưng chưa được vài câu lại phát hiện Hứa Tam Đa đang lẩm bẩm.
"Hứa Tam Đa, rốt cuộc là đang nói gì?" Cao Thành quát lớn lần nữa.
"Báo cáo đại đội trưởng, em đang học thuộc những gì đại đội trưởng vừa nói ạ!"
Cao Thành sững người, thiên hạ lại có người như vậy sao? Liền hỏi: "Nhiều thứ như vậy mà cậu học thuộc được?"
Hứa Tam Đa nói: "Có vài từ em không biết nghĩa là gì ạ."
Cao Thành nói: "Vậy cậu đọc cho tôi nghe, vừa rồi đã nói những môn nào."
Hứa Tam Đa vừa mở miệng liền đọc vanh vách, nào là xạ kích, nào là nguyên lý súng, bảo dưỡng và sửa chữa súng, không sót một chữ. Cao Thành kinh ngạc, nói: "Hứa Tam Đa, cậu khá lắm!" Thành Tài ở phía sau Hứa Tam Đa lén giơ ngón tay cái lên.
Hứa Tam Đa không bỏ lỡ cơ hội này, cậu hỏi đại đội trưởng: "Em không biết NBC nghĩa là gì ạ."
"NBC là phòng hộ vũ khí hạt nhân, vũ khí sinh học và vũ khí hóa học," Cao Thành nói, lần đầu tiên mỉm cười với Hứa Tam Đa. "Hiếm có người nào khi tôi nói chuyện lại ghi nhớ không sót một chữ."
"Hứa Tam Đa, học thuộc cái đó để làm gì?" Anh nghi hoặc hỏi.
Hứa Tam Đa nói: "Báo cáo đại đội trưởng, học thuộc để viết thư cho bố em ạ! Đại đội trưởng có lời gì muốn nhắn với bố em không ạ?"
Nụ cười của Cao Thành lập tức cứng đờ trên mặt, anh nói: "Không, tôi không có gì để nói cả!" Sau đó ra lệnh cho tiểu đội của họ, trước khi ngủ phải chép "Sổ tay bảo mật" ba lần! Anh nói: "Có những việc không nên hỏi thì không được hỏi, biết chưa?" Nói xong liền đi ra ngoài.
Chép "Sổ tay bảo mật" không phải chuyện nhỏ, khiến mọi người oán trách không thôi. Tất cả đều oán Hứa Tam Đa, nếu trí nhớ tốt thì giữ lại mà dùng, muốn tiết lộ bí mật thì chui vào chăn mà nói với cái gối, làm ra cái trò tiết lộ bí mật bất thành này là sao? Có người thậm chí muốn Hứa Tam Đa chép hộ họ. Thành Tài nghe không nổi nữa, nói: "Mỗi người bớt một câu đi," mọi người mới dần im lặng.
Chỉ có Hứa Tam Đa vẫn đang cắm cúi chép, Thành Tài nói: "Cậu vội cái gì?"
Hứa Tam Đa nói: "Em chép nhiều thêm mấy lần, chép nhiều thêm để chia cho mọi người."
Thành Tài nghe xong liền tức giận, cậu ta đoạt lấy bút của Hứa Tam Đa. "Thế này không được, cứ thế này thì cậu không bị trả về cũng bị phân đi nuôi lợn thôi, nếu bị trả về thì cậu tiêu đời rồi, dù đi nuôi lợn thì cậu cũng chẳng có cơ hội thể hiện gì đâu, hết thời hạn nghĩa vụ là cậu phải đi thôi. Đến quân đội một chuyến mà cậu còn chưa được sờ vào khẩu súng nào. Hứa Tam Đa, tôi hỏi cậu, nhìn thấy những thứ ầm ĩ đó rồi, cậu về nhà làm ruộng còn làm nổi nữa không?"
Hứa Tam Đa suy nghĩ một chút, nói: "Không làm nổi ạ."
Thành Tài liền thì thầm với Hứa Tam Đa: "Cậu phải tìm người."
"Tiểu đội trưởng không thích em, đại đội trưởng cũng..."
Nhưng Thành Tài bảo cậu: "Trung đội trưởng thích cậu, cậu tìm trung đội trưởng đi."
Hứa Tam Đa suy nghĩ, thấy hình như là vậy, liền gật đầu với Thành Tài.
"Dù là khóc cũng được, tóm lại... tóm lại phải làm cho trung đội trưởng cảm thấy cậu thích nơi này, cậu không muốn rời khỏi đây."
Hứa Tam Đa nói: "Em thích nơi này mà!"
"Tôi cũng thích, ý tôi là, cậu làm cho ông ấy thấy cậu thích!"
Giọng Thành Tài hơi lớn, mọi người xung quanh lén nhìn sang, họ mới dừng lại.
Đêm đến, Sử Kim vào kiểm tra giường nằm, phát hiện ra xấp sổ tay bảo mật chép tay đó, anh nhìn Hứa Tam Đa, thấy cậu đang ngủ rất ngon, liền yên tâm đi ra. Ai ngờ anh vừa quay lưng, Hứa Tam Đa đã rón rén bò dậy, đi theo ra ngoài.
Thực ra, những người lính trong phòng không ai ngủ cả, đều đang nằm trong chăn nhìn ra.
Sử Kim đi ra ngoài không xa, bỗng cảm thấy phía sau có điều gì đó không ổn, tắt đèn pin, liền nấp vào một góc, rồi chặn Hứa Tam Đa lại, gầm lên: "Hứa Tam Đa, cậu làm gì thế?" Giọng anh rất thấp, Hứa Tam Đa vẫn sợ đến mức muốn hét lên, Sử Kim lấy tay bịt miệng cậu lại, nói: "Sao cậu không ngủ cho tử tế?" Hứa Tam Đa nói: "Vừa rồi bị anh dọa, giờ em không khóc nổi." Sử Kim sững người: "Khóc làm gì? Nhớ nhà à?" Hứa Tam Đa lắc đầu lia lịa: "Em không nhớ nhà, thật đấy, không nhớ chút nào." "Nhớ nhà thì cứ nói, không có gì đáng xấu hổ cả. Viết nhiều thư cho bố cậu vào." Hứa Tam Đa nói: "Không phải ạ, em không nhớ nhà." Nhưng vừa nhắc đến nhà, vành mắt Hứa Tam Đa đã đỏ lên, cậu nói: "Trung đội trưởng, em nhớ nhà, nhưng em không muốn về!"
Như thể thực sự sắp bị trả về, Hứa Tam Đa bỗng nhiên bật khóc.
Sử Kim vội bịt miệng cậu: "Cậu khóc cái gì? Đừng làm phiền người khác nghỉ ngơi!"
Hứa Tam Đa lấy nắm đấm chặn miệng, âm thầm nức nở.
Sử Kim hình như đã hiểu ra, liền khuyên cậu: "Ai bảo cho cậu về? Cậu có phạm lỗi lớn gì đâu. Hứa Tam Đa, cậu yên tâm, không ai bắt cậu về cả, thực ra cậu là một người lính tốt, chỉ là... hơi thế kia một chút, không sao cả, một đại đội lính này, ai cũng là người có ích, bao gồm cả cậu."
Miệng Hứa Tam Đa đột nhiên thốt ra một câu: "Em không biết nuôi lợn."
Sử Kim ngẩn người: "Sao cậu lại phải biết nuôi lợn?"
Hứa Tam Đa không biết nói thế nào, chỉ lặp đi lặp lại: "Em không muốn đi nuôi lợn."
Sử Kim dở khóc dở cười vì tên tân binh nhỏ này, anh nói: "Hứa Tam Đa, trong đầu cậu đang xoay chuyển những suy nghĩ hồ đồ gì thế? Ai bắt cậu đi nuôi lợn? Quân đội nuôi những người này là để đánh trận, việc gì phải nuôi người rồi lại bắt họ đi nuôi lợn chứ? Cậu tự nghĩ xem, tính toán thế này có lời không? Cậu yên tâm, không có nhiều lợn để các cậu nuôi đâu, ngay cả số thịt lợn các cậu ăn hàng ngày cũng là chở từng nửa con từ ngoài chợ về đấy."
Hứa Tam Đa cuối cùng cũng nói ra nỗi lo của mình: "Trung đội trưởng, vậy phân binh sẽ phân em đi đâu ạ?"
"Cái đó thì tôi không biết." Sử Kim đột nhiên cảm thấy hơi áy náy, anh nói: "Việc này không thuộc quyền quản lý của tôi." "Vậy em có được sờ vào súng không ạ? Thành Tài nói làm lính thì phải được sờ vào súng chứ ạ." Sử Kim dường như đã hiểu, hiểu được sự lo lắng của Hứa Tam Đa, anh nói: "Cậu có thể sờ vào súng, tôi đảm bảo cậu có thể sờ vào súng." Hứa Tam Đa nói: "Trung đội trưởng, cho em phân về cùng một đại đội với Thành Tài đi, tốt nhất là cùng một đại đội với anh, em nhất định sẽ học tập thật tốt, đúng rồi, tốt nhất là cũng cùng một đại đội với tiểu đội trưởng nữa." Sử Kim nói: "Ngô Ưu à? Phải rồi, hôm qua cậu ấy huấn luyện tôi, thực ra tôi nghe ra rồi, cậu ấy hoàn toàn vì tốt cho tôi, cậu ấy là đồng hương của tôi mà." Sử Kim bỗng hơi nổi nóng: "Cậu mau về ngủ đi, việc không phải của cậu thì đừng có phát biểu!" Hứa Tam Đa "dạ" một tiếng rồi quay đầu đi về.
Vừa vào phòng, Thành Tài liền hỏi: "Thế nào?" Hứa Tam Đa nói: "Trung đội trưởng nói, không có lợn cho chúng ta nuôi." Thành Tài hỏi: "Ý gì?" Hứa Tam Đa nói: "Trung đội trưởng nói nuôi chúng ta là để đánh trận." Những người lính ở xa không nghe rõ, liền lớn tiếng gọi: "Nói to lên, Hứa Tam Đa!" Hứa Tam Đa lúc này mới phát hiện ra, cả phòng mọi người đều thò đầu ra chờ đợi cậu, cả đời chưa bao giờ đắc ý như thế này, giọng nói cũng cao lên tám tông.
"Trung đội trưởng nói, nuôi chúng ta là để đánh trận, không thể nuôi người rồi lại bắt đi nuôi lợn, tính toán này không có lời."
"Đúng là không có lời thật." Thành Tài nghi hoặc hỏi: "Nhưng chuyện nuôi lợn này là do ai truyền ra thế?"
"Thế ngày nào chúng ta cũng bốn món một canh, thịt lợn đó ở đâu ra? Ở nhà làm gì có nhiều thịt thế này." Có người suy nghĩ cặn kẽ.
Hứa Tam Đa như một phát ngôn viên báo chí, nói: "Trung đội trưởng nói, là chở từng nửa con từ ngoài chợ về."
Trong khoảnh khắc, nghe thấy rất nhiều tiếng thở phào và tiếng đầu rơi xuống gối.
"Còn gì nữa không Hứa Tam Đa?"
"Trung đội trưởng còn nói, đảm bảo em có thể sờ vào súng!"
"Cậu còn được sờ vào súng, thì tôi lại càng không cần phải nói rồi." Thành Tài nói.
Hứa Tam Đa không nhận ra mình vốn là một hòn đá dò đường, cậu đang nghĩ tâm sự của mình: "Thành Tài, thế nào là hiệp đồng người xe?"
"Chắc là xe chạy đằng trước, người chạy theo đằng sau chăng?" Thành Tài suy đoán.
Vấn đề kỹ thuật này khơi dậy hứng thú của tất cả mọi người, mọi người bắt đầu tán gẫu đủ thứ trên trời dưới bể.
"Nhỡ đâu địch lái xe chạy, chúng ta chạy bộ đuổi theo thì sao."
"Phì phì, đó là người đánh nhau với xe, không gọi là hiệp đồng."
"Trong phim người ta quay thế nào nhỉ?"
"Thế nào gọi là hỏa lực tấn công của xe chiến đấu?"
"Ba bước lên xe là gì? Tao ngồi xe công cộng toàn là một bước lên xe thôi, còn ba bước?"
Thành Tài nói: "Nói nhăng nói cuội gì thế? Không ngủ nữa à?"
"Không phải đâu, tiểu đội phó, đều đã đến quân đội rồi, ai muốn cứ thế mà về chứ?"
Có người trả lời trong bóng tối. Dù sao thì mọi người đều nghĩ như vậy. Nghĩ ngợi một lúc, tiếng ngáy dần dần nổi lên.
Hôm nay ở trường bắn luyện xạ kích, một đội lính đều đang căng thẳng, không phải vì tiếng súng, mà là sợ không bắn được thành tích tốt. Tiếng khẩu lệnh của các tiểu đội trưởng vang lên xen lẫn tiếng súng. Thành Tài đứng thẳng tắp, vì biết đại đội trưởng đang đứng sau lưng.
"Hứa Tam Đa, vào vị trí xạ kích!"
Hứa Tam Đa xuất ngũ nhận lấy súng trường, Ngô Ưu phát hiện trên tay không còn mấy băng đạn, quay người sang hộp đạn bên cạnh lấy đạn, đúng lúc này, Hứa Tam Đa vác súng quay người lại. Cậu nói: "Tiểu đội trưởng, trong súng này có đạn không ạ?"
Nơi họng súng của Hứa Tam Đa quét qua, cả đội lính đều lần lượt né tránh.
Cao Thành vội hét lên: "Bỏ súng xuống!"
Hứa Tam Đa ngơ ngác, nói: "Cái gì ạ?"
Sử Kim giám sát bước tới, đoạt lấy cò súng, nhanh chóng tháo súng của cậu xuống.
Cao Thành bước tới: "Hứa Tam Đa, cậu để tâm hồn trên mây à?"
Hứa Tam Đa biết mình lại làm sai việc, nói với Sử Kim bên cạnh: "Trung đội trưởng, em..." Lời chưa nói hết, Sử Kim nói nhỏ với cậu: "Đừng nghĩ tới những việc này nữa, bắn cho tốt vào, tính vào đánh giá tổng điểm đấy." Hứa Tam Đa buồn bã nằm xuống. Sử Kim bên cạnh còn nhỏ giọng khích lệ một câu: "Tư thế của cậu rất tốt, tay đừng run... đừng bận tâm đến nhịp tim của mình, bây giờ chỉ có súng và bia, thả lỏng... thả lỏng nào..."
Tuy nhiên, vài phát bắn điểm xạ qua đi, tất cả đều găm vào tảng đá cạnh bia, bắn đá vụn bay tung tóe.
"Trung đội trưởng, em bắn trúng không ạ?"
Chưa đợi Sử Kim trả lời, Ngô Ưu bên cạnh đã giận dữ ra lệnh cho Hứa Tam Đa về đội.
Khi huấn luyện tân binh sắp kết thúc, đại đội trưởng Hồng Tam Liên đến bộ chỉ huy đại đội bảy tìm Cao Thành để xin lính, tất nhiên là muốn xin lính giỏi. Bị Cao Thành đuổi đi. Anh nói với Sử Kim: "Cậu nói xem ba tháng vất vả này chúng ta vì cái gì? Chẳng phải vì muốn nắm rõ gốc rễ để mang hai nhân tài về nhà, làm rạng danh môn đình đại đội bảy sao?..."
Cao Thành quyết định giữ lại lính giỏi cho mình, nhưng ngày làm danh sách, họ lại thấy hơi khó xử, anh cảm thấy không thể cứ thấy lính giỏi là kéo về đại đội bảy! Anh dùng kinh nghiệm của mình, chia lính thành ba mươi bảy loại tính cách, anh cảm thấy chỉ có thể mang những người lính phù hợp nhất với phong cách đại đội bảy về, anh muốn họ về không đầy ba ngày là có thể trở thành người nhà.
Ngô Ưu nghe thấy lạ, nói: "Đại đội trưởng, vậy anh nói tôi là loại tính cách gì?"
Cao Thành nói: "Cậu ấy à, là một đầu tàu, nhưng quá thích thể hiện, cứ luôn nghĩ đến việc rời khỏi đường ray để phô trương. Rất biết cách sinh tồn, nhưng không ích kỷ, loại người này tôi tin tưởng được."
Ngô Ưu bị nói trúng điểm yếu, vội chuyển đề tài, nói: "Vậy tiểu đội trưởng thì sao?"
Cao Thành nói: "Cậu ấy là một tảng đá trấn sơn, đặt đâu là ở đó, bao nhiêu năm cũng không nhúc nhích. Đôi khi nhìn mây bay thong dong, cậu ấy cũng nghĩ nếu mình mà bay lên được thì tốt biết mấy, nhưng cậu ấy nghĩ thì chỉ là nghĩ thôi, đến nói cũng chẳng nói với ai. Loại người này không tin tưởng được thì còn tin được ai? Tôi chỉ sợ bạc đãi cậu ấy thôi."
Sử Kim hơi ngại, trong lòng lại có chút cảm động, anh cười cười, không nói gì.
Ngô Ưu tâm phục khẩu phục, nói: "Đại đội trưởng, trình độ này quả nhiên khác chúng ta. Anh nói thêm về người này xem, tiểu đội phó Thành Tài có biểu hiện xuất sắc nhất trong đội tân binh xem."
Cao Thành suy nghĩ một chút, anh nói: "Đó là một con khỉ vọng nguyệt, lòng cao hơn trời, cũng là có thể leo cao bao nhiêu thì leo bấy nhiêu. Mãi mãi bám trên cành cây ngắm trăng mà nghĩ: mình phải lên, lên trên đó... nhưng cậu ta không hiểu muốn lên mặt trăng thì trước hết phải xuống khỏi cái cây này, tiến hóa thành người rồi mới ngồi tên lửa lên đó được, cậu ta quá thích giở trò khôn lỏi. Đừng nhìn cậu ta nho nhã, cậu ta rất hiếu chiến, cậu đưa cho cậu ta một mục tiêu là cậu ta có thể phấn đấu cả đời. Cho nên người này Thép Đại đội bảy lấy chắc rồi, đại đội bảy chỉ sợ người không hiếu chiến thôi."
"Vậy Hứa Tam Đa thì sao?" Sử Kim nói.
Cao Thành lập tức không còn nụ cười trên mặt, anh lắc đầu: "Không muốn nói."
"Không muốn nói?"
"Tính cách điển hình kiểu chất lỏng thì có gì mà nói? Tôi biết cậu ta có lòng tốt, nhưng cứ toàn làm hỏng việc, cậu đối với cậu ta không tốt cậu ta cũng không giận, cậu đối với cậu ta tốt rồi cậu ta cứ bám lấy cậu suốt ngày, tâm tư của cậu ta căn bản không đặt vào bản thân. Loại lính không có chút tự trọng này thì còn gì để nói? Cậu ta có thể hoàn thành ba năm nghĩa vụ này coi như là thắng lợi rồi." Cao Thành nói.
Sử Kim suy nghĩ: "Vậy cậu ấy đi đâu?"
"Tìm một nơi không thấy cậu ta vướng chân là được."
"Hay là..."
"Hay là cái gì?" Cao Thành thấy Sử Kim ấp a ấp úng, "Hay là cái gì? Tôi thấy cậu vào đây đã có chuyện muốn nói rồi."
"Hay là phân về tiểu đội tôi đi? Tôi đảm bảo có thể huấn luyện tốt cậu ấy, nói thật, Hứa Tam Đa này cũng là người huấn luyện nghiêm túc nhất trong đám lính này."
"Cậu không sợ cậu ta làm hỏng việc của cậu?"
Sử Kim lắc đầu: "Không sợ..."
Ngô Ưu viết danh sách lại không ngồi yên được, anh nói: "Tôi phản đối! Đại đội trưởng, nói thật với anh, chính là cái tên lính tụt hậu hết người này đến người khác này, kéo chân khiến tiểu đội trưởng mãi vẫn không lên được."
Cao Thành thấy cũng đúng, bèn khuyên nhủ Sử Kim: "Tôi biết cậu không sợ hỏng, tiểu đội trưởng, cậu là một tảng đá có tư tưởng đấy. Nhưng tư tưởng thì là tư tưởng, bộ đội thiết giáp chính là danh từ đồng nghĩa với chủ nghĩa thực dụng. Cậu đừng quên, Thép Đại đội bảy của chúng ta là đại đội mũi nhọn hàng đầu toàn trung đoàn, chúng ta không kéo chân nổi, không có thời gian mở cái trường khai sáng kiểu đó cho người ta. Ai muốn sống cuộc sống an nhàn thì cứ ở nhà, cái tôi cần là người lính có thể dùng được."
Nhưng Sử Kim không chịu bỏ cuộc, anh nói: "Nếu có một năm thời gian..."
Lời chưa nói hết, Cao Thành đã ngắt lời: "Không được, cậu ta là học sinh cấp hai, đại đội chúng ta phải thực hiện đại đội toàn cấp ba trong vòng hai năm!"
Đại đội trưởng nói vậy, Sử Kim nghẹn họng. Tay Ngô Ưu trên danh sách lay động.
Cao Thành sợ Sử Kim để bụng, vội làm dịu bầu không khí: "Được rồi được rồi, tôi nói đùa cậu thôi. Tôi không sùng bái mù quáng bằng cấp đâu, cái cậu học sinh cấp hai này của chúng ta có mấy học sinh cấp ba trong đại đội so được? Hai... không, năm học sinh cấp ba tôi cũng không đổi. Cái tên lính Hứa Tam Đa này tôi không coi trọng chủ yếu là vì một điều."
Cao Thành nhìn ráng chiều ngoài cửa sổ, trên sân tập toàn là những người lính đang hoạt động. Sử Kim cũng không lên tiếng, chờ anh nói tiếp.
"Nhìn thấy xe tăng nhà mình đã giơ tay đầu hàng, nhìn thấy xe tăng địch cậu ta sẽ thế nào? Tôi không tưởng tượng nổi. Tiểu đội trưởng, cậu đồng cảm với sự hèn nhát của cậu ta, cậu thiện lương hơn tôi, tôi từ nhỏ là bị bố đánh lớn lên, bố tôi nói rùa thì là giống nhà rùa, con chuột thì biết đào hang, làm nghề chúng ta này không dung thứ nhất chính là sự hèn nhát của con người."
Sử Kim không biết nói gì thêm, anh biết vận mệnh của Hứa Tam Đa, có lẽ đã được quyết định như thế này rồi.
Mà lúc này Hứa Tam Đa lại đang viết thư cho gia đình trong ký túc xá.
Trong thư cậu nói với họ: "Bố mẹ, cùng với anh, con vẫn tốt, ngủ ngon, ăn cũng ngon, ba tháng ngày nào cũng bốn món một canh, con luyện cũng tốt, con cảm thấy không tốt, Thành Tài nói rất tốt..."
Hứa Tam Đa nói: "Ngày mai là phân binh rồi, Thành Tài nói em, chắc chắn có thể phân về một đại đội rất tốt rất tốt, em cảm thấy cậu ấy đang an ủi em, Thành Tài nói cậu cứ yên tâm..."
Ánh nắng ban mai vừa lên, tiếng còi sân tập đã vang lên, những người lính cầm lấy ba lô đã chuẩn bị sẵn lao ra khỏi ký túc xá, hành động và tốc độ hiện tại của họ thực sự xứng đáng với bộ quân phục đó. Các tân binh xếp hàng đứng ngay ngắn, lúc này mới phát hiện trong ánh bình minh có chút khác biệt, trên sân tập đỗ mấy chiếc xe, mấy chiếc xe tải quân sự, một chiếc xe khách có điều hòa.
Đại đội trưởng Cao Thành cầm danh sách đứng giữa xe tải và xe khách, gọi họ: "Lộ Viễn, xe số hai; Hoàng Nhất Phi, xe số hai; Giả Hồng Lâm, xe số một; Lữ Ninh, xe số ba..."
Các tân binh thấy khó hiểu, nói: "Tiểu đội phó, làm gì mà phải dùng hai loại xe?"
Thành Tài không cần suy nghĩ, nói: "Thế còn phải hỏi? Đi đơn vị tốt thì lên xe điều hòa, đi đơn vị xấu thì lên xe tải chứ sao."
"Phùng Quốc Khánh, xe số một..."
Xe số một là xe tải, một tân binh vừa hỏi lập tức muốn khóc, nhưng vẫn cắn răng đi qua.
"Thành Tài, xe số hai..."
Xe số hai cũng là xe tải, tư thế quân nhân đứng thẳng tắp của Thành Tài lập tức hơi héo hon, đợi đến khi nghe Hứa Tam Đa lên xe số ba tức là chiếc xe điều hòa duy nhất đó, cậu ta gần như muốn khóc.
Hứa Tam Đa lại vui mừng, cậu phấn khích đến mức giành trước cả Thành Tài, lên xe trước. Cao Thành nhìn thấy không hài lòng, nói: "Tranh cái gì? Lại còn chen ngang?" Hứa Tam Đa trong lòng lại thấy ngọt ngào, đáp một tiếng: "Rõ, đại đội trưởng!"
Thành Tài bên kia, lúc này mới thất thểu lên xe tải.
Không bao lâu sau, cả sân tập đầy lính đã lên xe, Thành Tài lộ đôi mắt từ tấm bạt xe tải, nhìn chằm chằm vào chiếc xe điều hòa bên cạnh. Cậu ta nhìn thấy Hứa Tam Đa đang làm mặt quỷ với những người lính trên xe tải của họ, đắc ý đến mức gần như muốn bay lên trời.
Cao Thành dưới xe đang bận bắt tay với chính trị viên, nói: "Anh lại vất vả một chuyến, đưa tiễn họ nhé?" Chính trị viên cười nói: "Không sao, tôi sớm nhìn ra rồi, đại đội trưởng bảy lần này là mang đầy chiến lợi phẩm trở về, tự nhiên cũng lòng như tên bắn rồi." Cao Thành không nhường nhịn trên lời nói: "Đại đội Hồng Tam Liên của anh chọn lính cũng không tệ đâu." Anh giơ ngón cái lên, nói: "So với Thép Đại đội bảy thì kém xa, nói về con mắt nhìn người của đại đội trưởng Cao, là thuộc hàng này." Không đợi Cao Thành nói thêm, chính trị viên đã lên chiếc xe điều hòa đó.
Xe điều hòa khởi động, Hứa Tam Đa vội làm mặt quỷ với Thành Tài, bỗng phát hiện Thành Tài rơm rớm nước mắt, Hứa Tam Đa sững người, vành mắt cũng đỏ theo. Cậu ngơ ngác vẫy tay với cậu ấy, nhìn Thành Tài trong mắt mình ngày càng xa, ngày càng nhỏ.
Đoàn xe nhanh chóng xuyên qua một con đường quốc lộ chiến bị.
Chính trị viên nhìn những người lính trước mắt, lên tiếng: "Mọi người khoan hãy nói chuyện, từ hôm nay trở đi không còn là tân binh nữa rồi, vậy thì càng không được thả lỏng bản thân khi không có người giám sát. Hôm nay tôi giới thiệu trước với mọi người về tình hình của sư đoàn chúng ta sẽ phục vụ ba năm, chúng ta trực thuộc Sư đoàn thiết giáp T, đây là đơn vị thiết giáp có tên tuổi trên cả nước, trung đoàn chúng ta là trung đoàn bộ binh cơ giới hóa chủ lực của Sư đoàn T. Mọi người nhìn phía đó cùng tôi..."
Các tân binh tranh nhau nhìn sang, trên mảnh đất vàng xanh xa xôi, biển báo khu vực quân sự cấm, một chiếc xe tăng kiểu cũ trong bồn hoa có nòng pháo chỉ thẳng lên trời xanh.
"Đó là trung đoàn xe tăng chủ lực của Sư đoàn T chúng ta, từng đến Triều Tiên, từng đến Việt Nam, thứ ở cửa oai phong không?"
Các tân binh dồn hết sức trả lời: "Oai phong!!"
Đó là những thứ cũ kỹ dùng từ thời Kháng Mỹ viện Triều, giờ đã thay đến thế hệ thứ tư cả rồi. Mọi người nhìn sang phía bên kia đi. Đám lính trên xe xoay cổ như thể đang vặn vô lăng: Đó là đoàn pháo binh hiện đại hóa của chúng ta, nơi đó đóng quân các loại pháo dã chiến hoàn toàn tự hành và được máy tính hóa. Còn đằng kia, đằng kia là doanh trại tiểu đoàn trinh sát thiết giáp, còn đằng kia nữa, chính là bộ tư lệnh sư đoàn của chúng ta! Đằng kia, mọi người mau nhìn đằng kia, mấy cậu nhóc gặp may rồi đấy!
Mọi người vội vàng quay đầu, hai chiếc trực thăng vũ trang đang cất cánh từ một sân bay dã chiến bị tán cây che khuất.
Đa số binh lính có lẽ là lần đầu nhìn thấy trực thăng, không chỉ ngước cổ lên mà còn muốn nhoài nửa thân người ra khỏi cửa sổ xe.
Đó chính là đại đội trực thăng của chúng ta! Được trang bị nhiều loại trực thăng khác nhau, đảm nhận nhiệm vụ hỗ trợ mặt đất và vận chuyển đột kích quan trọng.
Chúng ta còn có cả máy bay sao?
Đương nhiên là có rồi.
Chúng ta có được ngồi không?
Chính trị viên phát hiện Hứa Tam Đa đang nhoài người ra ngoài cửa sổ, vội quát lên: "Ngồi vào trong! Hứa Tam Đa." Hứa Tam Đa vừa thu người lại thì đúng lúc một chiếc xe bên ngoài lướt qua.
Phía Thành Tài lại là một cảnh tượng khác, cả xe lính đều trầm mặc nhìn nhau. Thành Tài cứ dán mắt vào một người lính đối diện, người lính kia bị nhìn đến mức muốn khóc mà lại ngại ngùng, đành phải nhìn chằm chằm lại cậu ta. Không ai nói lời nào.
Bên ngoài tấm bạt che xe, âm thanh trầm đục lướt qua, đó là hai chiếc trực thăng vừa cất cánh bay đi.
Tiếng gì thế này? Một tân binh hỏi.
Không ai đáp lời, mọi người đều nhìn cậu ta với vẻ trách móc, người lính kia đành kéo thấp mũ xuống, không nói thêm gì nữa.
Hai chiếc trực thăng kia cũng rất biết cách khuấy động không khí, bay lướt ở tầm cực thấp, khiến đám lính trong khoang xe có điều hòa lại được một phen phấn khích.
Chính trị viên nhìn về phía doanh trại ẩn hiện dưới bóng cây xanh bên ngoài, nói với đám lính: "Mọi người yên lặng một chút, nhìn thấy cổng doanh trại kia không? Đó là trung đoàn bộ binh cơ giới mà chúng ta trực thuộc, tất cả chúng ta đều là một phần tử nằm trong đó. Các đồng chí, có tự hào không?"
"Tự hào!!"
Trực thăng bay vút lên không trung rồi đi mất.
Chính trị viên lại hỏi: "Có hãnh diện không?"
Tân binh gào đến mức muốn vỡ cả cổ họng: "Hãnh diện!!"
Có người còn hô vang "Vạn tuế!". Cả xe phấn khích đến mức cười vang, chính trị viên cũng cười, nhưng ông nói: "Vạn tuế thì không cần hô đâu, các đồng chí hát một bài đi? "Quân hành khúc thiết giáp" thế nào?". Đây chính là lúc để ca hát, một người lính tự nguyện bắt nhịp, một bài hát liền được gào lên rung chuyển cả đất trời, sĩ khí cao đến mức không thể cao hơn, người đi đường ai nấy đều phải ngoái nhìn.
Bài hát chưa dứt, khi xe càng lúc càng tiến gần cổng trung đoàn thì đột nhiên rẽ ngoặt vào một con đường nhỏ.
Mấy người ngồi phía sau bỗng trố mắt nhìn, họ phát hiện ra: Hóa ra những chiếc xe tải phía sau mới là những xe chạy thẳng vào cổng trung đoàn!
Người ngạc nhiên nhất chính là Thành Tài, vừa nhìn thấy xe mình rẽ vào nơi này, mắt cậu ta đã trợn tròn lên.
Vài chiếc xe chiến đấu bộ binh từ đường nhánh rẽ ra, bị xe tải chặn lại, binh lính trên xe vì quá kích động nên không đợi nổi nữa, lần lượt nhảy từ cửa khoang sau xuống, rất nhanh đã xếp thành hàng ngũ.
Nhìn đám binh lính được vũ trang tận răng kia: quân phục của họ, súng trường, súng máy, ống phóng tên lửa, máy vô tuyến dã chiến của họ, và cả những thứ mà đám tân binh thậm chí không gọi nổi tên, cái lưng vốn vừa chùng xuống của Thành Tài và đám tân binh bỗng chốc lại thẳng tắp lên.
Còn nhóm của Hứa Tam Đa lại đi đến một thị trấn nhỏ, một thị trấn hưng thịnh nhờ vào việc quân đội đóng quân ở đó.
Xe vừa rẽ vào con đường nhỏ, khung cảnh hoang vắng liền hiện ra ngay lập tức. Đám tân binh trong xe có điều hòa lại không hề hay biết, họ vẫn đang hát hò vui vẻ, hát đến mức bắt đầu ngẩn ngơ.
Phải một lúc lâu sau mới có người thắc mắc hỏi: "Chúng ta đi đâu thế?"
Chính trị viên không trả lời, chỉ giục mọi người: "Các đồng chí, hát tiếp đi nào!"
Hát đến mức Hứa Tam Đa cũng trở nên tê dại.
"Rốt cuộc chúng ta đang đi đâu?"
Có người lại khẽ hỏi.
"Không biết."
Bên ngoài cửa sổ là đồng cỏ bát ngát không thấy điểm dừng. Chiếc xe tải ở đây chẳng khác nào loài kiến. Ngoài một con đường nhựa đơn sơ ra, xung quanh trong phạm vi vài chục cây số có lẽ không một bóng người.
Tiếng hát đã dần nhỏ lại. Tân binh sớm đã hát đến khô cả môi, không còn thấy mùi vị gì nữa.
Xe cuối cùng cũng dừng lại trước một cổng doanh trại nhỏ, bên trong doanh trại là một vườn rau xanh mướt, mấy người lính trông như những cục đất đang đợi ở cửa, thấy xe dừng lại liền khua chiêng gõ trống, có người trong tay còn cầm cả cuốc. Chính trị viên lấy danh sách ra, đọc tên Lữ Ninh và Lưu Hồng Binh, nói hai cậu là người ở đây, căn cứ sản xuất. Sau khi Lữ Ninh và Lưu Hồng Binh xuống xe, xe tiếp tục chạy về phía trước.
Hơn một tiếng sau, xe dừng lại ở một cổng doanh trại nhỏ khác. Trên cổng dán khẩu hiệu "Chào mừng đồng chí mới về nhà chúng ta", dưới khẩu hiệu, mấy người lính đứng vặn vẹo như những chiếc quẩy chiên. Chính trị viên nói: "Đây là kho nhiên liệu." Lại lấy danh sách ra, đọc tên Mã Vinh và Lâm Đông Chí, hai người tên Mã Vinh và Lâm Đông Chí liền xuống xe.
Người trên xe cứ thế đi một đoạn lại xuống một người, dần dần ít đi.
Lần cuối cùng xuống xe, chỉ còn lại một người lính.
Đó chính là Hứa Tam Đa!
Lúc này, chính trị viên vốn đã buồn ngủ gà ngủ gật, nghe thấy tài xế phía trước hét lên: "Người cuối cùng." mới giật mình tỉnh giấc, quay đầu nhìn Hứa Tam Đa đang ngồi ở hàng cuối, cả hai dường như đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Trước mắt là bốn căn nhà tạm bợ đứng trơ trọi, chẳng thấy một bóng người nào ra đón.
Chính trị viên hắng giọng: "Hứa Tam Đa, cậu ở đây. Trung đội 2, tiểu đội 5, Hồng Tam Liên, canh giữ đường ống dẫn dầu, một nhiệm vụ vinh quang và gian khổ."
Hứa Tam Đa sững người, như bị một gậy đập vào đầu, hồi lâu vẫn không hoàn hồn lại được.