"Chỉ huy... Quyền...?”
Trong khoang điều khiển, Phương Học Văn khựng lại một chút, vô thức lặp lại.
"Không sai."
Lý Ngang gật đầu, chỉ vào cơ giáp của Phương Học Văn, "Ngay lúc này, cấp trên của ngươi, và cả cấp trên của cấp trên ngươi nữa, chắc hẳn đang quan sát ta thông qua máy truyền cảm quang học trên mũ giáp của ngươi, cùng với các camera giám sát trong đại sảnh này, phải không?"
Một đám đầu não và cố vấn đang ngồi lại với nhau,
Ra sức tìm kiếm trong cơ sở dữ liệu, thu thập số liệu, lục lọi thông tin liên quan, truy tìm thân phận, cố gắng xác định lai lịch của ta,
Sợ rằng ta là một con cự thú đội lốt người, sẽ gây ra những tổn thất to lớn cho thành phố này.
Nói cho ta biết, các ngươi đã tra ra thân phận của ta chưa?"
Trong buồng lái cơ giáp, ngón tay Phương Học Văn khẽ run, chỉ im lặng.
Trong tần số liên lạc của anh ta, quả thực vang lên giọng nói từ cấp trên, họ đang dốc toàn lực truy tìm tung tích của Lý Ngang.
"Xem ra là chưa."
Lý Ngang cười, khi nãy hắn dùng linh năng lục soát trí nhớ của các khách mời trong đại sảnh tiệc tối, hắn đã biết,
Trong mắt những người bình thường trong kịch bản nhiệm vụ này, ngoại hình của hắn là dáng vẻ ban đầu khi mới tiến vào nhiệm vụ.
Chính là gã đàn ông trung niên mặc thường phục, với khuôn mặt mà Lý Ngang tùy tiện tạo ra.
Lần này, kịch bản nhiệm vụ không giao cho người chơi thân phận cư dân bản địa,
Hơn nữa, trong quá trình truyền tống, cố ý không che giấu dấu vết,
Có lẽ là để gây khó khăn cho người chơi, khiến họ không thể ngay lập tức ẩn mình, hòa nhập vào thế giới kịch bản,
Mà ngược lại, vì thân phận khả nghi, bị chính phủ trong thế giới này nghi kỵ, phái người truy bắt.
Nhưng, điều đó không ảnh hưởng đến cục diện chung.
Dưới ánh mắt bất an và dè chừng của Phương Học Văn, Lý Ngang kéo theo cơ giáp lưng bạc đại tinh tinh, bước một bước.
Những chiến sĩ cơ giáp xung quanh lập tức giơ cao khẩu súng uy lực lớn, nhắm thắng vào Lý Ngang, sẵn sàng khai hỏa.
Nhưng Lý Ngang phớt lờ mọi hành động đe dọa, trong sự tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, hắn thản nhiên bước qua những chiến sĩ cơ giáp, tiến đến cửa sổ sát đất, nhìn lên bầu trời.
"Thế giới này thật đẹp, phải không?"
Lý Ngang ngước nhìn bầu trời đầy sao, nghiêng đầu, nói với Phương Học Văn: "Hành tinh dưới chân các ngươi, gánh chịu tất cả những gì các ngươi quen thuộc.
Giống loài, văn minh, quốc gia, địa lý, tôn giáo, ý thức hệ, kinh tế học, khoa học kỹ thuật, kịch nghệ, ca khúc, phim ảnh, trò chơi, thể thao...
Tất cả những gì ngươi tiếp xúc, lý giải và nhận thức, đều xảy ra trên hành tinh này,
Những người ngươi yêu, những người ngươi biết, những người ngươi từng nghe đến, đều trải qua cuộc đời của họ trên hành tinh này,
Cường đạo, tội phạm, anh hùng, hiền triết, quốc vương, nông dân, thi sĩ, nhà khoa học, nhà phát minh, nhà thám hiểm, giáo sư, mục sư, chính khách, tài phiệt...
Mọi yêu hận, ân oán, buồn vui trên thế gian,
Đều xảy ra trên hành tinh nhỏ bé như hạt bụi so với vũ trụ bao la này.
Đó là tất cả những gì các ngươi có.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn Phương Học Văn đang nghi hoặc im lặng, khẽ cười, "Nhưng, nó không phải của ta."
Hắn giơ tay lên, vỗ tay.
Bốp.
Lập tức, tấm thảm trải sàn trong đại sảnh tiệc tối bắt đầu chuyển động một cách kỳ lạ,
Vô số thực vật dạng địa y màu xanh sẵm, mọc lên như nấm sau mưa, trồi lên từ tấm thảm đỏ, lan rộng với tốc độ chóng mặt.
Rắc rắc rắc.
Những địa y này sinh trưởng cực nhanh, những sợi rễ tươi tốt của chúng, bằng sức ăn mòn và sức mạnh thô bạo, xuyên qua gạch lát, đâm vào tường, tiến vào bê tông cốt thép kiên cố, lan tràn xuống dưới.
Nơi chúng đi qua, tường nứt vỡ, kính vỡ tan,
Những bức tranh treo trên tường rơi xuống đất,
Chưa kịp đổ nghiêng,
Đã bị địa y bao phủ, nuốt chửng như thủy triều.
Tất cả các tầng lầu, từ trên xuống dưới, biến thành biển địa y cỏ xỉ rêu, tỏa ra mùi hương thơm ngát của đồng cỏ sau cơn mưa.
Các nhân viên PPDC đang canh gác bên ngoài tòa nhà, trố mắt kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ dị như phép thuật đổi trang này, suýt chút nữa quên mất nhiệm vụ của mình.
"Tập trung!"
Chỉ huy cấp trung của PPDC nghiêm giọng quát mắng, để thuộc hạ hoàn hồn, tiếp tục đón những người bình thường vừa chạy trốn khỏi tòa nhà, đưa họ đến phía sau xe bọc thép.
Nhưng, biến cố xảy ra.
Những vị khách dự tiệc vừa trốn thoát từ tầng cao nhất, gần như đồng thời, hét lên.
Tóc, nách, ống tay áo của họ, không ngừng bốc lên làn khói trắng, giống như những bình chữa cháy bị mất kiểm soát.
Nhân viên y tế và cấp cứu của PPDC lập tức lao tới, nhưng phát hiện làn khói trắng bốc lên từ người các vị khách,
Không phải khói do lửa đốt,
Mà là những giọt chất lỏng lơ lửng ẩm ướt.
"Đây là..."
Chỉ huy hiện trường của PPDC vô thức vung bàn tay đeo găng, vuốt ve không khí,
Anh ta thấy rõ trên găng tay đọng lại một lớp sương.
Một giây sau, anh ta trợn tròn mắt - những giọt chất lỏng nhỏ bé nhanh chóng thấm vào găng tay, bám rễ nảy mầm, ngưng kết thành một đám vật chất màu trắng như súp lo.
Vật chất màu trắng này cực nhẹ, như bông,
Nhẹ nhàng, dai chắc,
Giống như mủ cao su gặp gió liền mọc.
"Cái quái gì thế này!"
Chi huy hiện trường toàn thân lạnh toát, liều mạng phủi tay, hất đám vật thể kia xuống, nhưng trên găng tay vẫn không ngừng toát ra những sợi lồng tơ màu trắng nhạt,
Cho đến khi anh ta buông súng, dùng tay kia giật phăng chiếc găng tay, ném xuống đất, mới tạm thời dịu bớt.
Nhưng hàng trăm vị khách, tựa như những cỗ máy tạo sương mù di động, liên tục giải phóng làn khói trắng, tạo ra hết đám sợi bông hình cầu này đến đám khác,
Sắp sửa bao phủ mọi thứ xung quanh.
Quần áo, súng ống, xe cộ, đường phố...
Những phi công lái trực thăng vũ trang đang lượn trên bầu trời, kinh hãi tột độ nhìn những cảnh tượng này, bản năng tăng độ cao, rời xa tòa nhà đang biến đổi.
Nhưng,
Sự biến đổi của tòa nhà tiến vào giai đoạn mới,
Tòa cao tầng hóa thành biển thực vật xanh, không còn tiếp tục lan tràn địa y,
Mà dùng dây leo và cành liễu đan xen, bện thành từng họng pháo, lắp đặt ở mỗi ô cửa sổ sát đất.
Sau đó,
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm!
Tất cả họng pháo thực vật đồng loạt khai hỏa, bắn từng quả cầu cây xanh về mọi ngóc ngách của thành phố.
"Ngươi làm cái gì?!"
Phương Học Văn toàn thân bất giác bị một luồng khí lạnh bao trùm, anh ta trợn mắt nhìn Lý Ngang, giận dữ hét lên, mở sáu ống xả vectơ phía sau lưng cơ giáp, phun ra ngọn lửa xanh lam sẫm,
Thúc đẩy cơ giáp lướt đi như tia chớp, xông về phía trước.
Xoẹt ——
Địa y cỏ xỉ rêu lúc nhúc khắp đại sảnh, đột nhiên men theo những dây leo cứng cáp chằng chịt,
Tạo thành một cái miệng rộng, như cây nắp ấm chụp vào phía trước cơ giáp của Phương Học Văn,
Rõ ràng chỉ là dây leo thực vật, lại bộc phát tốc độ không thua gì cơ giáp,
Bao lấy chính xác các khớp nối tay chân của cơ giáp, chậm rãi siết chặt.
"À,"
Lý Ngang nhìn Phương Học Văn đang giãy dụa trong lồng dây leo, lạnh nhạt nói: "Ngươi biết nấm mốc không?"