dịch giả: thái bá tân

Nàng Macgaret Xinh Đẹp

Lượt đọc: 2605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương IX
cạm bẫy

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau khi Caxten trở lại, Macgaret kể cho ông nghe về cuộc viếng thăm của Đacghila và tất cả những gì xảy ra giữa họ. Đacghila còn nó rằng nàng lai Do Thái, nghĩa là hắn đã khám phá ra điều gì bí mật của Caxten.

- Bố biết về điều ấy, bố biết! - Lo lắng và giận giữ, Caxten đáp. - Hôm qua hắn đã đe dọa bố. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, bố cũng sẽ dũng cảm đón nhận số phận của mình. Còn bây giờ bố muốn biết một điều: Ai đã cho người ấy vào ngôi nhà này, trong khi bố vắng mặt và không được bố cho phép?

- Bêti, - Macgaret đáp. - Cô ta thề rằng cô ta nghĩ làm như thế không có gì là xấu.

- Hãy gọi cô ta tới đây! - Caxten nói.

Một chốc sau Bêti xuất hiện, và để trả lời các câu hỏi của ông chủ, cô ta phịa ra một câu chuyện thật dài: Chiều hôm ấy lúc cô ta đi ra ngoài để thở không khí trong lành, thì xinho Đacghila tới, chào cô ta rồi đi thẳng vào nhà, sau khi nói rằng: "Ông ta có hẹn gặp với ông chủ".

- Với tôi? - Caxten ngắt lời Bêti. - Nhưng tôi không có nhà cơ mà?

- Cháu không biết rằng bác đi vắng. Cháu không có nhà lúc bác đi ra, và chẳng ai nói với cháu điều ấy cả. Còn cháu thì nghe rằng xinho Đacghila là bạn của bác. Cháu đã cho ông ta vào và sau đó cho ông ta ra. Đó là tất cả những điều cháu có thể nói.

- Nếu thế thì tôi phải nói rằng cô là một đứa láu lỉnh và giải dối, và rằng thằng Tây Ban Nha kia bằng cách nào đó đã mua chuộc cô! - Caxten giận dữ quát. - Thế đấy, cô bé ạ, dù cô là người bà con của vợ tôi thật, nhưng tôi quyết định đuổi cô ra khỏi nhà. Cô có chết đói ngoài đường cũng kệ.

Bêti lúc đầu giận dữ phản đối, nhưng sau lại khóc lóc van xin. Macgaret bố xin đừng làm thế, vì ông có thể làm hại cả đời Bêti, và bằng cách ấy chuốc lấy tội lỗi vào mình. Vốn một người tốt bụng, lại nhớ rằng người vợ quá cố của mình yêu Bêti như con đẻ, nên cuối cùng Caxten cũng nhân nhượng và chỉ cấm Bêti đi ra khỏi nhà nếu không có Macgaret đi theo. Ông còn ra lệnh từ nay chỉ người hầu mới được mở cửa.

Cũng ngày hôm ấy, Macgaret viết thư cho Pitơ kể về những gì đã xảy ra, và về cả Đacghila van xin nàng lấy hắn. Nàng chỉ im lặng không nhắc tới những lời hắn nói với nàng. Cuối thư, nàng cấm phát triển không được ghen với Đacghila hay bất kì một người đàn ông nào khác, vì Pitơ biết rõ trái tim nàng đã thuộc về ai.

Nhận được bức thư này, Pitơ hết sức lo lắng. Chàng không nghi ngờ gì về việc Caxten và Macgaret đã chuốc vào mình sự hằn học của Đacghila. Chàng tức giận vì Đacghila dám quấy rầy Macgaret bằng những lời tán tỉnh đường mật. Còn về những chuyện khác thì chàng không lo, vì chàng tin nàng như tin Đức Chúa. Tuy thế, bất chấp mọi nguy hiểm. Pitơ vẫn muốn trở lại Luân Đôn càng sớm càng tốt. Nhưng chưa đầy ba ngày sau, khi một lúc nhận được cả hai bứcthư của Caxten và Macgaret chàng liền yên tâm trở lại.

Những bức thư ấy báo tin rằng Đacghila đã lên tàu trở về Tây Ban Nha hay ít ra thì chính mắt Caxten nhìn thấy hắn đứng trên mũi con tàu đang xuôi dòng sông Tem đi ra phía bờ biển. Đó là con tàu của ngài đại sứ Tây Ban Nha dơ Aiala. Ngoài ra, Macgaret cũng nhận được một bức thư từ biệt của Đacghila. Bức thư viết:

Xin vĩnh biệt tiểu thư xinh đẹp. Rồi có ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau. Tôi ra đi bởi vì công việc bắt thế, nhưng luôn mang trong lòng hình ảnh của tiểu thư.

Môrela, người yêu tiểu thư suốt đời.

"Hắn có thể mang theo hình ảnh của nàng, chừng nào nàng đang ở với ta, nhưng nếu hắn trở lại với cái trò yêu đương của hắn, thì xin thề rằng chẳng bao lâu sau hắn phải chết!" - Đó là những ý nghĩ ảm đạm của Pitơ. Sauđó chàng quay lại với những bức thư kia. Bây giờ, Đacghila đã đi khỏi, chàng không có gì phải sợ nữa, và ở Luân Đôn mọi người đang chờ đợi chàng. Trong bức thư của mình, Caxten hẹn chàng trở lại vào ngày ba mươi mốt tháng Năm, tức là đúng một tuần nữa, để ngày hôm sau - mồng một tháng Sáu - tổ chức lễ cưới. Không thể tiến hành lễ cưới vào tháng Năm được, vì người ta cho rằng điều ấy có thể mang lại bất hạnh.

Macgaret cũng báo cho chàng những tin tức ấy, băng những lời rất dịu dàng, đến nỗi Pitơ ôm hôn bức thư, và lập tức viết thư trả lời - ngắn gọn như thường lệ. Chàng viết rằng nếu được Đức Chúa cho phép, chàng sẽ về tới nhà vào chiều ngày ba mươi mốt tháng Năm và rằng trong khắp cả nước Anh không có người nào hạnh phúc hơn chàng.

Tuần ấy Macgaret hoàn toàn bận rộn về việc chuẩn bị áo cưới. Ngoài ra nàng còn phải cho may nhiều thứ quần áo khác, vì họ đã quyết định ngay hôm sau ngày cưới họ sẽ đi về Đêthem. Caxen cũng tới đó nhưng muộn hơn một phút. Chiếc lâu đài cổ của họ chưa chữa xong, còn phải chờ một thời gian khá lâu nữa, nhưng Pitơ đã cho sửa sang lại mấy phòng. Mùa hè có thể sống tạm bợ ở đấy, còn đến mùa đông thì cả lâu đài sẽ được hoàn chỉnh.

Caxten cũng rất bận. Con tàu "Macgaret" đang chuẩn bị một chuyến hành trình mới, và hàng hóa đang được cho vào các khoang tàu cuối cùng. Ông hi vọng sẽ cho tàu ra đi vào cùng một ngày - ba mười mốt tháng Năm. Và thế là coi như việc bàn giao lại các kho chứa và các quầy hàng của ông cho những người đã mua chúng. Vì công việc, ông phải ở lại Grepxen, nơi con tàu đang đỗ, nhưng ông yên tâm vì Đacghila và đám lính hầu của dơ Aiala kẻ thù Pitơ, đã về nước.

Ôi, vào những ngày xuân đẹp đẽ ấy Macgaret mới hạnh phúc làm sao! Trái tim nàng thật thanh thản, trong sáng. Nàng hạnh phúc và bận bịu với công việc đến mức không hề chú ý tới Bêti, là người đang giúp đỡ nàng chuẩn bị áo cưới và những gì cần thiết cho chuyến đi sắp tới. Nếu chăm chú hơn nàng sẽ nhận thấy Bêti đang lo lắng như chờ đợi điều gì. Cô ta đang phải đấu tranh với sự tuyệt vọng đang xâm chiếm cô ta. Nhưng Macgaret không nhận thấy gì hết, vì trái tim nàng tràn đầy hạnh phúc. Nàng đang tính từng giờ chờ đón Pitơ trở lại.

Thời gian cứ thế trôi đi. Cuối cùng đã đến ngày Pitơ phải trở về. Lễ cưới được dự định tổ chức vào ngày hôm sau. Tất cả đã sẵn sàng, kể cả bộ quần áo tuyệt đẹp cho Pitơ. Chàng chưa bao giờ mặc những bộ quần áo sang trọng như thế. Ngôi nhà thờ bên cạnh, nơi dự định tiến hành nghi lễ, đã được trang hoàng đầy hoa.

Từ sáng sớm, Caxten đi tới Grepxen, mang theo mình một số lớn người hầu. Vào rạng sáng hôm sau, tàu "Macgaret" sẽ ra biển. Caxten nói là đến tối sẽ quay lại gặp Pitơ, là người xuất phát từ Đêthem vào buổi sáng và không thể tới Luân Đôn trước khi mặt trời lặn được.

Đến bốn giờ, mọi thứ đã chuẩn bị xong, và Macgaret đi vào phòng mình để thay quần áo chờ Pitơ. Bêti không đi theo nàng - cô ta đang bận làm một việc gì đó. Vả lại, trái tim Macgaret đang tràn ngập sung sướng, nên nàng muốn được ngồi một mình trong chốc lát.

Trái tim Bêti cũng đang tràn đầy, nhưng hoàn toàn không phải niềm vui. Cô ta đã bị lừa dối. Cái con người Tây Ban Nha đẹp trai kia, người mà cô ta yêu say đắm, đã ra đi không thèm để lại cho cô ta một dòng chữ nào. Chẳng có gì phải nghi ngờ điều đó - người ta nhìn thấy hắn trên chiếc tàu đang rời bến. Thế mà hắn không thèm nói một câu cho cô ta biết! Thật nhẫn tâm, vậy và bây giờ cô ta, người bị cướp đi tình yêu và hi vọng, lại phải giúp đỡ một phụ nữ khác đang sắp sửa được trở thành một người vợ hạnh phúc! Cứ thế, Bêti làm việc vừa cắn môi, vừa lau nước mắt bằng ống tay áo, với trái tim tràn đầy đau khổ. Bỗng nhiên cánh cửa mở, và một người hầu - không phải người hầu của Caxten, mà là người hầu được mời từ nơi khác đến để giúp đỡ cho cuộc hôn lễ ngày mai - đi vào báo rằng có một thuỷ thủ nào đó muốn gặp Bêti - Cho anh ta vào. Tôi không có thời gian để đi ra nghe tất cả mọi người được! - Bêti giận dữ nói.

Tên hầu dẫn người thủ thủ vào, rồi lui ra để hai người lại với nhau. Gã thuỷ thủ là một con người trẻ tuổi, nước da lại ngăm ngăm với đôi mắt đen láu lỉnh. Nếu hắn không nói bằng tiếng Anh một cách thành thạo, thì có thể nghĩ hắn là người Tây Ban Nha.

- Anh là ai và đến đây có việc gì? - Bêti sốt ruột hỏi.

- Tôi là thợ mộc trên tàu "Macgaret", - gã kia nói - Người ta cho tôi đến đây để báo rằng ông Caxten gặp tai nạn, và ông yêu cầu con gái ông là Macgaret phải đến với ông ngay lập tức.

- Tai nạn gì thế? - Bê ti kêu lên.

- Ông ấy đang quan sát việc bốc hàng lên tàu thì trượt chân ngã xuống hầm tàu, bị chấn thương ở lưng và gãy tay phải. Vì vậy ông ta không thể viết thư được. Nhưng ông bác sĩ mà chúng tôi gọi đến cứu chữa có ra lệnh cho tôi nói với tiểu thư Macgaret rằng lúc này ông ta không lo sợ về tính mạng của Caxten lắm. Cô là tiểu thư Macgaret à?

- Không, - Bêti đáp, - Nhưng bây giờ tôi sẽ đi gọi cô ấy. Hãy chờ cho một lát.

- Vậy thì cô là Bêti Đin phải không? Nếu vậy tôi có cái này cho cô đây.

- Vâng, Bêti là tôi.

- Đây. - Gã thuỷ thủ nói rồi rút ra một bức thư đưa cho Bêti.

- Thế ai đưa nó cho anh? - Bêti nghi ngờ hỏi.

- Tôi không biết tên ông ta, nhưng cứ theo bề ngoài mà nói thì đó là một quý tộc Tây Ban Nha. Ông ta rất hào phóng. Ông ta có nghe nói về tai nạn xảy ra trên tàu "Macgaret" và biết tôi tới đây, nên đã nhờ tôi đưa bức thư này cho cô. Để thưởng công, ông ta cho tôi một đồng tiền vàng và bắt tôi hứa là sẽ đem bức thư này tận tay cô và không được nói lộ cho ai biết.

- Lại một anh chàng si tình thô lỗ nữa, - Bêti gật đầu nói, - suốt đời tôi phải nhận thư tỏ tình của họ. Anh chờ đây, để tôi di gọi tiểu thư Macgaret.

Vừa bước ra khỏi cửa, Bêti vội vàng mở thư, chăm chú đọc từng lời.

Cô Bêti thân mến!

Chắc cô tưởng tôi lừa cô và đã ra đi, nhưng thực ra không phải thế. Tôi im lặng chỉ vì biết cô đang bị cạnh giữ rất nghiêm ngặt và không có cách nào đi ra khỏi nhà một mình được. Nhưng bây giờ thần ái tình đã cho chúng ta cơ hội để làm điều đó. Tất nhiên cô em họ của cô sẽ cho cô cùng tới gặp Caxten, là người bị thương nặng, đang nằm trên tàu của mình. Trong khi Macgaret bận bịu với Caxten, tôi sẽ đưa cô đi, chúng ta sẽ làm lễ cưới và ngay lập tức sau đó lên đường về Tây Ban Nha. Hôm nay hoặc ngày mai. Biết cô muốn, phải vất vả lắm tôi mới xin được giấy phép, sẽ có một linh mục chờ ta để làm các nghi lễ cần thiết. Xin cô đừng nói với bất kì ai về điều này, và dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cũng không được tỏ ra nghi ngờ hoặc sợ hãi. Nếu không chúng ta sẽ bị chia cắt mãi mãi. Hãy cố thuyết phục cô em họ của cô ra đi, để cô có thể đi theo. Đừng quên là người yêu của cô đang chờ cô.

Đacghila.

Đọc xong bức thư này, trái tim Bêti như muốn tan vỡ vì hồi hộp, đầu óc quay cuồng, và suýt nữa thì cô ta ngất xỉu. Sau đó cô ta nghĩ rằng đây có thể là một trò đùa. Không, cô ta nhận ra nét chữ của Đacghila. Hắn chung thuỷ với cô, hắn sẽ cưới cô như đã hứa và đưa cô về Tây Ban Nha để trở thành một người đàn bà quý phái. Nếu hành động chậm trễ, cô ta có thể mất hắn mãi mãi, một con người mà cô ta sẵn sàng đi theo cho đến tận cùng thế giới. Đúng luc ấy Bêti đã quyết định sẽ làm những gì - cô ta là một cô gái dũng cảm. Cô ta đi theo Đacghila, thậm chí nếu phải bỏ rơi cả Macgaret, là người cô ta yêu mến.

Giấu bức thư vào ngực, Bêti chạy bổ vào phòng Macgaret, kể cho nàng nghe về gã thuỷ thủ và cái tin khủng khiếp kia. Nhưng cô ta không nói một lời nào cả về bức thư. Macgaret tái mặt vì lo lắng, tuy nhiên một lúc sau, trấn tĩnh lại, nàng nói:

- Để tôi xuống nói chuyện với anh ta.

Rồi họ cùng đi xuống theo chiếc cầu thang.

Gã thuỷ thủ nhắc lại một chuyện cho Macgaret nghe. Hắn còn miêu tả cho nàng biết tai nạn đã xảy ra như thế nào, - theo hắn nói, hắn là người được tận mắt chứng kiến, - và hắn nói tỉ mỉ về các vết thương của bố nàng. Hắn còn nói thêm rằng mặc dù bác sĩ khẳng định vết thương không nguy hiểm chết người, nhưng ông Caxten lại nghĩ khác, và luôn luôn giục phải cho gọi con gái tới.

Tuy thế, Macgaret vẫn có ý nghi ngờ và tỏ ra chần chừ - nàng cảm thấy sợ, dù không biết là vì lẽ gì.

- Chậm nhất hai tiếng nữa Pitơ sẽ về đây, - nàng nói với Bêti - Hay có lẽ nên chờ nàng?

- ồ không, Macgaret, nếu ngộ nhỡ trong thời gian ấy bố cô chết thì sao? Chắc cô biết rõ về bản thân ông hơn cái ông bác sĩ mà người ta đã mời tới. Nếu có chuyện gì suốt đời cô sẽ phải băn khoăn, hối hận! Tất nhiên, phải đi ngay. Hay ít ra một mình tôi sẽ đi.

Macgaret vẫn tiếp tục do dự, cho đến lúc gã thuỷ thủ xen vào.

- Thưa tiểu thư, nếu tiểu thư đi, tôi sẽ đưa tiểu thư tới chỗ có con thuyền đang đợi để chở tiểu thư lên tàu. Nếu không, tôi buộc phải đi một mình bây giờ - trăng lên, tàu sẽ nhổ neo. Mọi người chỉ chờ tiểu thư đến để đưa ông chủ lên bờ. Ai cũng nghĩ tốt hơn nên làm điều ấy khi có mặt tiểu thư. Nếu tiểu thư không đến, cánh thuỷ thủ chúng tôi sẽ đưa ông lên bờ, tất nhiên là sẽ cố nhẹ tay. Ngày mai tiểu thư sẽ tới đấy để tìm lại bố tiểu thư, có thể sống mà cũng có thể chết. - Nói đoạn, gã thủy thủ cầm mũ định bước đi.

- Tôi sẽ đi với anh! - Macgaret kêu lên. - Cô nói đúng, cô Bêti ạ. Cô hãy ra lệnh chuẩn bị hai con ngựa, con của tôi và một con của người đầy tớ. Bảo kiếm thêm một bộ yên khác cho cô ngồi cùng. Chúng ta sẽ cùng đi với nhau. Chắc anh thuỷ thủ này cũng có ngựa.

Gã thuỷ thủ gật đầu rồi đi theo Bêti ra chuồng ngựa. Còn Macgaret thì vội vàng cầm bút viết nguệch ngoạc cho Pitơ mấychữ. Nàng báo chàng biết về tai nạn vừa xảy ra và yêu cầu chàng đi ngay tới chỗ nàng. "Em buộc phải đi một mình, - nàng viết thêm, - cùng Bêti và một người đàn ông lạ mặt. Nhưng em phải làm thế vì trái tim em đang đau thắn, lo sợ cho bố. Anh yêu, anh hãy đến ngay với em!"

Macgaret đưa mảnh giấy cho người hàu đã mở cửa cho gã thuỷ thủ, rồi dặn phải đưa nó tận tay Pitơ ngay khi chàng mới về. Anh người hầu thề sẽ làm điều đó.

Sau đó Macgaret lấy cho mình và Bêti hai chiếc áo khoác màu đen giản dị có mũ đội che mặt, rồi một lát sau cả hai đã ngồi trên lưng ngựa.

- Khoan đã! - Macgaret quay sang gọi gã thuỷ thủ khi họ chuẩn bị ra đi. - Tại sao bố tôi cử anh tới đây mà không phải ai đó trong đán người hầu cũ của mình và không tự tay viết cho tôi?

Gã thuỷ thủ ngạc nhiên một cách chân thành:

- Đám người nhà bận chăm sóc ông nên ông sai tôi đi, vì tôi biết đường và tôi có con ngựa rất tốt trên bờ. Tôi vẫn cưỡi nó đi tới Luân Đôn, mỗi lần có việc. Còn về bức thư thì ông bác sĩ đã bắt đầu viết, nhưng ông ta viết quá chậm chạp nên ông chủ Caxten bảo tôi đi ngay. Hình như tiểu thư Macgaret không tin tôi thì phải? - Hắn quay sang nói với Bêti với vẻ bực mình ra mặt. - Nếu thế thì cứ để tiểu thư tìm người dẫn đường khác, hay ở nhà cũng được. Tôi chẳng quan tâm tới điều aýa, tôi đã làm tròn những việc được giao.

Bằng những lời ấy, gã thuỷ thủ láu lỉnh đã xua tan mọi nỗi lo sợ của Macgaret. Nhưng nhớ lại bức thư của Đacghila, Bêti vẫn cảm thấy băn khoăn khó hiểu. Tất cả câu chuyện này trông có vẻ lạ lùng, nhưng cô Bêti ngu ngốc và hám danh lại tự an ủi mình rằng nếu có âm mưu gì ở đây, thì cũng chỉ vì cô ta mà thôi. Vì cô ta nào có được ra được một mình! Đúng là Bêti đã hoá điên và không hề suy nghĩ gì về những việc đang làm. Để bào chữa cho cô ta chúng ta chỉ có thể nói rằng cô ta không chút nghi ngờ gì về việc Macgaret đang bị một mối nguy hiểm nào đó đe doạ, cũng như không hề biết rằng câu chuyện Caxten bị thương là hoàn toàn bịa đặt. Chẳng bao lâu sau, họ đi ra khỏi thành Luân Đôn và phi nhanh dọc theo bờ bắc của dòng sông. Gã thuỷ thủ nói rằng con tàu không đậu sát bờ, và sẽ có thuyền chờ họ ở Tinburi. Còn hơn hai mươi dặm nữa mới tới đó, và dù họ có phi nhanh tới đaua, thì họ cũng không thể tới nơi trước khi trời tối. Cuối cùng, khi họ vô cùng mệt mỏi vì đi đường xa và phi nhanh, gã thuỷ thủ đứng lại bên bờ sông, nói rằng họ đã đến nơi. Phía xa xa hiện lên một chiếc bến nhỏ, nhưng xung quanh không có một ngôi nhà nào. Gã thuỷ thủ vội vàng đưa dây cương của mình cho người hầu rồi xuống bến gọi to: "Có phải đầy là chiếc thuyền của tàu "Macgaret" không"? có ai đáp lại: "Vâng". Sau đó hắn đứng nói chuyện với những người trên thuyền khoảng một phút - nói gì thì Macgaret và Bêti không nghe thấy - rồi chạy trở lại. Hắn giục hai người phải nhanh lên, và nói rằng thất may mà họ đến kịp, vì tình trạng của ông Caxten càng ngày càng trở nên tồi tệ, và ông luôn miệng cho gọi con gái.

Gã thuỷ thủ sai người hầu dẫn ngựa tới một quán trọ gần đấy đề chờ lệnh mới và chờ họ quay lại. Hắn bảo Bêti đi với anh ta vì thuyền không đủ chỗ. Bêti đồng ý ngay, vì nghĩ rằng đây là một phần kế hoạch bắt cóc cô ta, suy nghĩ Macgaret tuyên bố là không có Bêti, nàng sẽ không đi đâu cả, dù chỉ một bước. Lầu bầu một chốc, gã thủy thủ dẫn họ lên thuyền theo một chiếc cầu gỗ. Phải cố lắm mới nhìn rõ hình chiếc thuyền trong bóng tối.

Macgaret và Bêti vừa ngồi xuống bên nhau ở phía mũi, thì chiếc thuyền rời bến và nhanh nhẹn lao lên phía trước. Một thuỷ thủ bật đèn hiệu rồi cột đèn vào mũi thuyền. Đâu đó phía xa, như để đáp lại, một ánh lửa cũng loé lên, và con thuyền nhằm hướng đó mà đi. Lúc này Macgaret quyết định sẽ hỏi những người chèo thuyền về tình trạng sức khoẻ của bố nàng, nhưng gã thuỷ thủ yêu cầu nàng đừng nói chuyện làm họ mất tập trung, vì ở đây nước chảy mạnh và thuyền có thể lập nhào. Macgaret đành im lặng, băn khoan vì nghi ngờ sợ hãi. Nàng chăm chú nhìn ánh đèn mà con thuyền đang tới gần, cho đến khi ngọn đèn ấy treo ngay trên đầu họ.

- Đây là tàu "Macgaret" phải không? - Gã thuỷ thủ gọi tô, rồi có giọng ai đaýa đáp "Vâng". - Thế thì hãy báo với ông Caxten rằng con gái ông đã tới đây! - Gã thuỷ thủ lại nói, và từ boong tàu thòng xuống một chiếc dây, chiếc thuyền được cột chặt vào bậc lên xuống.

Vì đứng gần bậc lên xuống hơn cả, nên Bêti bước lên đầu tiên. Nhưng gã thuỷ thủ đã chen lên trước, rồi vội vã chạy lên theo chiếc cầu thang bằng gỗ.

Khoẻ mạnh và nhanh nhẹn, Bêti bước theo hắn. Người tiếp theo là Macgaret. Khi lên tới boong tàu Bêti nghe như có người nói bằng tiếng Tây Ban Nha, nhưng cô ta chỉ hiểu một câu: "Đồ ngốc! Sao mày dẫn cả hai đưa đến đây?". Câu trả lời thì cô ta không nghe rõ. Cô ta quay lại chìa tay cho Macgaret, rồi cả hai cùng đi về phía cột buồm.

- Hãy dẫn tới tới chỗ bố tôi! - Macgaret nói.

Gã thuỷ thủ liền đáp:

- Vâng, vâng, thưa tiểu thư, đây rồi. Có điều tiểu thư phải đi một mình. Ông nhà sẽ quá xúc động nếu thấy cả hai người một lúc.

- Không, - Macgaret đáp, - Bêti phải đi với tôi! - Rồi nàng nắm chặt tay Bêti.

Gã thuỷ thủ nhún vai, dắt hai người đi lên phía trước nhìn thấy một số thuỷ thủ đang xếp lại buồm, số khác vừa hát một bài hát lạ lùng và man dại, vừa tới buồng lái. Cửa được đóng sập lại sau lưng họ. Một người đàn ông đang ngồi sau bàn, trên đầu là một ngọn đèn. Thấy họ, người đàn ông đứng dậy, quay về phía họ và khẽ cúi đầu. Đó là Đacghila.

Bêti đứng chững lại, sững sờ. Cô ta chờ được gặp Đacghila, nhưng không phải ở đây và trong hoàn cảnh như thế này. Trái tim ngu ngốc của cô ta đập rộn lên khi thấy Đacghila, đến mức tưởng như sắp vỡ tung vì hồi hộp. Cô ta chỉ đoán hiểu một cách lờ mờ, rằng đã xảy ra một sự hiểu nhầm nào đó. Cô ta nghĩ bây giờ hắn sẽ giải thích mọi chuyện với Macgaret, và rồi nàng sẽ quay về, để hai người, Bêti và Đacghila, ở lại với nhau. Thậm chí cô ta còn đư mắt liếc nhìn khắp phòng để đoán xem ông linh mục đang ngồi chờ họ ở đâu. Thấy sau lưng có cánh cửa, cô ta nghĩ tất nhiên ông ta đang trốn trong đấy.

Còn Macgaret thì khẽ thốt lên một tiếng kêu ngắn hoảng sợ, khi nhìn thấy Đacghila, nhưng liền ngay lúc ấy, như một người phụ nữ dũng cảm - nàng là một người trong những người gặp thử thách, có thể trở nên cương quyết, cứng rắn. Nàng đứng thẳng người mà hỏi bằng giọng điềm tĩnh, đầy tức giận:

- Ông làm gì ở đây? Bố tôi đâu?

- Thưa tiểu thư, - Đacghila ngoan ngoãn đáp, - tiểu thư đang ở trên chiếc tàu "Xanh Antôniô" của tôi, còn bố tôi thì, thì có thể đang ở trên tàu "Macgaret" hoặc đang ở nhà, ở Hônbôn. Nghe thế Macgaret liền lùi lại.

- Xin tiểu thư đừng trách tôi. - Đacghila vội vã nói tiếp. - Tôi sẽ nói cho tiểu thư tất cả. Trước hết xin tiểu thư đừng lo lắng về ông Caxten - chẳng có tại họa nào xảy ra với ông ấy cả, ông ấy lành lặn và không hề bị thương. Tiểu thư hãy tha thứ cho tôi, vì tôi đã làm tiểu thư lo lắng. Tôi không còn cách nào thời gian những mưu mô láu lỉnh mà tình yêu bắt phải dùng tới... - Hắn dừng lại, sửng sốt vì vẻ mặt của Macgaret.

- Cạm bẫy! Mưu mô! - Nàng khẽ nói không thành tiếng, đôi mắt long lên giận dữ. - Được, tôi sẽ bắt ông trả giá cho cái mưu mô của mình!

Đacghila nhìn thấy Macgaret rút con dao găm sáng giấu trong ngực và đang định nhảy bổ vào hắn. Hắn không thể làm một cử động nào, vì đôi mắt đáng sợ kia đã cột chân hắn lị. Chỉ một giấy nữa là lưỡi dao thép sẽ đâm xuyên ngực hắn, nhưng đúng lúc ấy Bêti kêu lên, rồi ôm chặt lấy Macgaret bằng đôi tay khoẻ mạnh của mình. - Khoan đã, cô không hiểu ý ông ấy. Đó là ông ấy muốn bắt cóc tôi chứ gì không phải cô. Ông ấy yêu tôi và tôi cũng yêu ông ấy, và sẵn sàng lấy ông ấy làm chồng. Cô sẽ quay trở về nhà.

- Buông tôi ra! - Macgaret nói với giọng giận dữ, đến mức đôi tay của Bêti tự buông ra. Macgaret vẫn đứng yên, tay cầm chặt con dao. - Còn bây giờ, - nàng quay sang nói với Đacghila, - ông hãy nói đi, nói tất cả sự thật, nhanh lên. Cô ta nói thế nghĩa là gì?

- Cô ta biết điều ấy hơn tôi, - Đacghila lúng túng đáp. - Cô ta thích dính vào cái mớ bòng bong phù phiếm và danh vọng hão này.

- Cái mớ bòng bong mà có thể chính ông ta tạo nên. Nói đi, Bêti!

- Ông ta tán tỉnh săn đón tôi, - Bêti thút thít nói, - còn tôi thì đem lòng yêu ông ta. Ông ta hứa sẽ lấy tôi làm vợ. Ngay hôm nay ông ta vừa gửi thư cho tôi. Đây, nó đây.

- Cô đọc đi! - Macgaret nói. Và Bêti ngoan ngoãn làm theo.

- Nghĩa là cô đã phản bội tôi! - Macgaret nói. - Cô, người bà con của tôi, người mà tôi đã giúp đỡ và yêu mến đến thế!

- Không! - Bêti kêu lên. - Tôi không hề muốn làm hại cô, tôi thà chết còn hơn. Tôi thật sự tin rằng bố cô gặp tai nạn, và rằng trong khi cô bận bịu với bố, ông Đacghila sẽ bắt cóc tôi.

- Ông có thể nói gì về điều này? - Macgaret quay sang hỏi Đacghila, vẫn bằng cái giọng lạnh lùng ấy. - Ông đã tỏ tình với cả tôi lẫn cô ấy rồi dùng mưu đưa chúng tôi tới đây. Bây giờ ông định nóigì?

Cố làm ra vẻ dũng cmả, Đacghila đáp:

- Tôi chỉ muốn nói rằng cô kia là một người đàn bà ngu ngốc. Tôi lợi dụng tính hám danh của cô ta để được ở gần tiểu thư.

- Nghe không, Bêti, cô nghe rõ không? - Macgaret kêu lên cùng một tiếng cười ngắn, đáng sợ.

Nhưng Bêti chỉ còn biết tấm tức khóc.

- Tôi yêu tiểu thư và chỉ một mình tiểu thư thôi, - Đacghila nói tiếp. - Tôi sẽ chô cô ta lên bờ. Tôi đã làm cái việc tội lỗi này chi vì không kiềm chế nổi bản thân. ý nghĩ rằng ngày mai tiểu thư sẽ là vợ người khác, làm tôi mất trí, và tôi sẵn sàng làm bất kì điều gì để giành lại tiểu thư từ tay Pitơ. Phải chăng tôi đã không thể với tiểu thư rằng tôi sẽ mang hình ảnh tiểu thư đi theo tôi về Tây Ban Nha. Là nơi tàu chúng ta đang hướng tới? - Hắn nói thêm, cố lấy lại phong thái nhã nhặn thường ngày.

Đúng lúc hắn nói những lời ấy, con tàu nghiêng nhẹ về một bên vì gió. Macgaret không nói gì. Nàng vẫn cầm nghịch trong tay con dao găm và lặng lẽ theo dõi Đacghila. Đôi mắt àng ánh lên, lạnh lùng hơn lưỡi thép.

- Nếu muốn, tiểu thư hãy giết tôi đi, - Đacghila lại lên tiếng, giọng nói của hắn pha lẫn tình yêu và xấu hổ. - Lúc ấy tôi sẽ thoát khỏi mọi sự đau khổ.

Nghe thế, Macgaret như chợt tỉnh lại. Bây giờ nàng nói với hắn bằng một giọng khác hẳn, bình tĩnh và lạnh lùng:

- Không, - nàng nói, tôi sẽ không làm bẩn thay tôi bằng máu của ông. Tại sao tôi phải thay Chúa trả thù ông? Nhưng nếu ông định đụng đến người tôi hay định chia cắt tôi với người phụ nữ đáng thương mà ông đã lừa dối này, lúc ấy tôi sẽ giết, nhưng không phải giết ông, mà giết tôi. Tôi thề với ông rằng hồn Macgaret của tôi sẽ theo ông về Tây Ban Nha, và từ Tây Ban Nha đi tiếp cho tới địa ngục, là nơi đang chờ ông. Hãy nghe tôi, Caclôt Đacghila, hầu tước Môrela, tôi biết ông cũng tin vào Chúa Trời và sợ cơn giận của Ngài. Tôi cầu cứu Đức Chúa toàn năng trừng phạt ông. Sự trừng phạt ấy sẽ đổ xuống đầu ông. Cho dù tôi đang thức hay đang ngủ, đang yêu hay đang ghét, hoặc đang sống hay đang chết. Ông cứ làm việc điều ác, nhưng nó cũng không cứu nổi ông. Cả khi tôi đang sống hay chết, mỗi điều nhục nhã ông bắt tôi phải chịu, mỗi điều bất hạnh ông đã gây hoặc gây cho người yêu của tôi, cho bố tôi hoặc cho người phụ nữ này, đều sẽ được báo thù gấp một triệu lần, cả ở thế giới này lẫn thế giới bên kia. Ông có còn muốn bắt tôi theo ông về Tây Ban Nha nữa không, hãy ông cho tôi về nhà?

- Tôi không thể làm điều ấy được, - Đacghila đáp bằng giọng khàn khàn. - Bây giờ đã quá muộn.

- Thôi được, thế thì tôi sẽ theo ông về Tây Ban Nha, tôi cùng Bêti Đin, và cùng chúng tôi là sự trừng phạt của Đức Chúa toàn năng, sự trừng phạt ấy đang treo trên đầu ông. Ông phải biết rõ một điều, là tôi căm thù ông, tôi khinh bỉ ông, nhưng tôi không hề sợ ông. Ông đi đi!

Đacghila vừa vấp vừa đi ra khỏi phòng. Cả hai người phụ nữ nghe có tiếng cửa đóng sập sau lưng hắn.


Nguồn: thaibatan.com
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2020