Khoan đã, - vẫn đứng trong cửa, Pitơ nói. - Tôi còn chưa hiểu gì cả, Inex. Cô định bày trò gì thế này? Tại sao cô không thể cho tôi biết ở đây những điều cô chốc nữa sẽ nói?
- Ông điên rồi! - Inex khẽ đáp một cách giận giữ. - Không lẽ ông nghĩ tôi thích thú lắm khi bắt mình đóng vai người yêu của một hòn đá như ông, là người đối với tôi hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì... họa chăng chỉ với tư cách người bạn. - Nàng vội nói thêm: - Tôi đã nói với ông, thưa ông Pitơ, rằng nếu ông không làm những điều tôi yêu cầu, thì ông sẽ chẳng bao giờ được nghe những lời tôi cần nói với ông. Người ta đã quyết định, rằng nếu tôi không làm nổi việc này, thì sau đó ít phút tôi sẽ biến khỏi nơi này vĩnh viễn. Tất nhiên điều này cũng liên quan tới ông, có đúng thế không? Hãy chọn đi, và nhanh lên, vì tôi không thể đứng lâu ở đây được.
- Tôi nghe theo ý cô vậy, mong có Chúa Trời chứng giám và tha lỗi cho tôi, - từ bóng tối của ô cửa ra vào, Pitơ lúng túng nói, - nhưng quả thật tôi cần...
- Vâng, vâng, ông cần! - Inex bực mình kêu lên. - Không phải đối với tất cả mọi người cái điều này cũng là sự tra tấn nặng nề thế đâu!
Sau đó, nàng kiểu cách khẽ nâng khăn che mặt lên, nhìn chàng rồi nói bằng một giọng dịu dàng và rõ ràng:
- ồ! Hãy tha thứ cho tôi, ông bạn thân mến, vì tôi đi quá nhanh, quên rằng ông còn đang rất yếu. Nào, hãy đi lại đây, và tựa vào tôi. Tôi là một phụ nữ yếu đuố, nhưng tôi đỡ ông được.
Nói rồi Inex bước lên theo bực thang, để ngay phút sau lại xuất hiện dưới luồng ánh sáng.
Lúc này thì cánh tay Pitơ đã ôm ngang hông nàng.
- Hãy cẩn thận khi bước trên những bực thang này, chúng trơn đấy! (nghe thế khuôn mặt nhợt nhạt của Pitơ bỗng đỏ ửng lên).
- Đừng sợ! - Nàng tiếp tục nói bằng một giọng ngọt ngào. - Trong vườn này không có ai nghe được những lời âu yếm của anh đâu, và cũng không ai nhìn thấy anh đang vuốt ve em. Thậm chí cả những người phụ nữ hay ghen nhất. Ngày xưa khu vườn này được gọi là phòng ngủ của hoàng hậu - kia, ở cuối vườn là chỗ bà hay tắm vào mùa hè... Anh nói gì về những tên thám báo? ồ, vâng, trong lâu đài này chúng nhiều lắm, nhưng thâm chí cả đối với bọn hoạn quan thì ngó mắt nhìn vào đây có nghĩa là tự chuốc cái chết vào mình. ở đây, không có tai mắt nào cả, ngoà hoa và chim chóc.
Họ tiến lại gần con đường chính trong vườn và thong thả đi dọc nó. Pitơ vẫn tiếp tục ôm hông Inex, còn bàn tay trắng của nàng tì giữ bàn tay chàng. Trong lúc ấy nàng vẫn luôn nhìn vào mắt chàng.
- Cúi xuống gần tôi tí nữa, - nàng thì thào, - chứ không mặt ông trông cứ nhưmặt ông thánh bằng gỗ ấy. - Pitơ làm theo. - Bây giờ hãy nghe đây. Người yêu của ông còn sống và mạnh khỏe... Hôn tôi đi, hôn vào môi ấy, cái tin tôi vừa báo đang nhận một cái hôn như thế. Nếu nhắm mắt lại, ông có thể hình dung tôi là tiểu thư Macgaret.
Pitơ lại làm theo, và lần này với vẻ nhiệt tình lớn hơn có thể chờ đợi.
- Tiểu thư đang bị giam giữ trong lâu đài này, - Inex nói tiếp. - Ông hầu tước phát điên lên vì yêu cô ta và đang tìm mọi cách bắt cô ta trở thành vợ mình.
- Hắn là một thằng đáng nguyền rủa! - Pitơ kêu lên và lại một lần nữa ôm lưng Inex.
- Suốt cả thời gian qua Macgaret tin rằng ông đã chết, nhưng bây giờ thì cô ta biết ông còn sống và đang bình phục trở lại. Bố của cô ta đã trốn thoát và hiện đang ở nhà bạn bè của mình. ở đấy thì đến cả Môrela cũng không dám mò tới tìm ông ấy. Vả lại hắn nghĩ ông ấy chạy khỏi thành phố. Nhưng Caxten còn ở đây, và vì nhiều tiền, nên ông đã liên lạc được với con gái mình.
Inex dừng lại để ôm hôn Pitơ một cách ấu yếm. Họ đi dưới bóng cây, tới một bể tắm được lát bằng đá cảm thạch, nơi theo lời đồn, vợ của vua từng tắm vào mùa hè. Ngày xưa lâu đài này thuộc về các vua Granađa, trước khi họ dọn sang Angambra. Inex ngồi xuống ghế đá và cởi chiếc khăn quàng đang quấn quanh cổ nàng.
- Cô làm gì thế? - Pitơ hoảng sợ hỏi.
- Tôi nóng quá, - Inex đáp, - tay của ông cũng nóng. Chúng ta có thể ngồi đây ít phút.
- Nếu thế, cô kể tiếp đi.
- Tôi chẳng còn nhiều nữa để kể, ông bạn ạ. Nếu ông muốn nhắn người yêu điều gì, có lẽ tôi chuyển giùm đươc.
- Cô thật là một thiên thần! - Pitơ kêu lên.
- Sao, lại một cái tên mới cho tôi nữa à? Ông nói tiếp đi.
- Hãy nói với cô ấy rằng... Nếu cô ấy có biết được điều gì về cuộc dạo chơi này của chúng ta, thì hãy đừng tin.
- Về việc này thì Macgaret có thể tự có ý kiến riêng của mình, - Inex cãi lại. - Vào địa vị cô ấy, tôi sẽ có ý kiến riêng của tôi. Nhưng thôi, đừng để mất thì giờ nữa, chốc nữa ta lại phải đi rồi.
Pitơ nhìn thẳng và mắt Inex - trong vở kịch này chàng không hiểu gì cả. Nhưng Inex liền bảo chàng với giọng bình tĩnh và nghiêm túc.
- Ông ngạc nhiên, và đang tự hỏi tất cả những điều này nghĩa là gì, và vì sao tôi lại xử sự như vậy, có đúng thế không? Tôi sẽ giải thích cho ông nghe, thưa ông, còn tin hay không thì tùy. Hay ông nghĩ tôi đang yêu ông? Nếu yêu cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Trong các chuyện cổ tích, những việc thế này vẫn thường xảy ra, thí dụ một tiểu thư chữa bệnh cho một hiệp sĩ theo đạo Cơ Đốc, rồi đem lòng yêu chàng...
- Tôi hoàn toàn không nghĩ như thế. Tôi không là người hám danh, ưa nịnh như vậy.
- Tôi biết điều ấy, thưa ông, ông là một người quá tốt, nên ông không thể hám danh vọng hão được. Tóm lại, tôi làm tất cả những điều này không phải vì yêu ông hay một người nào đấy, mà là vì căm thù. Vâng, căm thù Môrela. - Nói đoạn, nàng nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình thành nắm đấm.
- Tôi hiểu, - Pitơ nói. - Thế hắn đã làm điều gì xấu đối với cô?
- Xin ông đừng hỏi tôi điều ấy. Ông chỉ cần biết rằng tôi yêu hắn là đủ. Lão linh mụ Enrikê đáng nguyền rủa đã bán tôi cho hắn... Chuyện này xảy ra đã lâu, và hắn đã làm hại cả đời tôi. Tôi sinh cho hắn một đứa con trai... và đứa con trai ấy đã chết. Ôi, lạy Đức mẹ, con trai của tôi đã chết, và từ đấy tôi bị ruồng bỏ, bị biến thành nô lệ... ở đây, ở Granađa này vẫn còn nô lệ... Tôi ăn bánh mỳ của hắn, và vì vậy tôi phải làm những việc hắn giao, phải hầu hạ những người phụ nữ khác mà hắn yêu. Vâng tôi, người một thời là vợ hắn, là hoàng hậu; tôi, người bây giờ hắn chán. Chỉ hôm nay... Nhưng tại sao tôi lại đem những chuyện này kể cho ông nghe? Hôm nay hắn bắt tôi diễn cái trò này - tôi phải hôn một người xa lạ không hề yêu tôi trong khu vườn cấm! - Rồi nàng òa lên khóc to.
- Tội nghiệp! Thất tội nghiệp! - Pitơ vừa nói nhìn những ngoán tay thon thon của nàng. - Từ giờ phút này Môrela còn mắt tôi thêm một món nợ nữa, và tôi sẽ bắt hắn phải thanh toán đầy đủ.
- Ông làm được điều ấy à? - Inex vội hỏi. - Ôi, nếu thê, tôi sẽ sẵn sàng chết vì ông! Vì bây giờ tôi sống chỉ để được trả thù hắn. Và đòn trả thù đầu tiên của tôi sẽ là giành lại từ hắn người phụ nưc hắn cướp của ông và yêu một cách say đắm. Vì cô ta là người phụ nữ đầu tiên đã làm trái ý hắn, còn hắn thì bao giờ cũng tự mình muốn gì được nấy.
- Thế cô có kế hoạch nào cụ thể chưa? - Pitơ hỏi.
- Tam thời thì chưa. Đây là một việc rất khó. Tôi đang liều mạng cuộc đời mình. Nếu Môrela nghi ngờ tôi phản bội hắn, thì hắn sẽ giết tôi ngay lập tức mà không cần nghĩ ngợi gì. ở Granađa thâm chí điều này kh bị xem là tội lỗi. Và cũng chẳng có ai hỏi han, nghi kị gì, nhất là khi nạn nhân là phụ nữ trong nhà kẻ giết người. Tôi đã nói với ông rồi đấy, rằng nếu tôi từ chối không làm những gì người ta muốn, thì tôi sẽ bị hãm hại cách này hoặc cách khác, còn ông thì được giao cho một cô gái khác. Chưa, tạm thời tôi chưa có kế hoạch gì cả, nhưng ông phải biết rằng nhờ tôi ông Caxten liên lạc được với con gái. Tôi sẽ gặp cả ông ấy lẫn Macgaret, và chúng ta sẽ nghĩ ra một kế hoạch náo đó. Đừng tìm cách cảm ơn tôi. Môrela trả tiền cho tôi đã giúp hắn, tôi sẵn sàng nhận số tiền ấy, và hi vọng có lúc thoát khỏi cái địa ngục này, lúc ấy tôi sẽ cần tới chúng. Nhưng dù sao, không có thứ tiền nào trên đời này có thể bắt tôi mạo hiểm làm cái công việc mà tôi đang làm, mặc dù đối với tôi cuộc sống chẳng quan trọng gì mấy. Tôi chẳng muốn giấu gì ông, thưa ông - tất cả cái cảnh này sẽ đến tai Macgaret, nhưng tôi hứa với ông rằng tôi sẽ giải thích cho cô ấy rõ sự thật.
- Tôi van cô hãy làm giúp cho, - Pitơ nói một cách rất nghiêm túc.
- Vâng, tôi sẽ giải thích, nhất định thế. Tôi sẽ giúp ông, Macgaret và Caxten. Và nếu tôi không còn làm điều ấy nữa, thì nghĩa là tôi đã chết hay bị tống vào tù, lúc ấy thì tự các ông hãy chăm lo tới mình.
Tôi chỉ có thể nói một điều để ông yên tâm, đó là người yêu của ông không hề bị làm hại điều gì. Môrela quá say đắm cô ta. Hắn muốn biến cô ấy thành vợ của mình. Cũng có thể hắn đã thề một điều gì đó về chuyện này. Thí dụ tôi biết hắn đã thề sẽ không giết ông - hắn có thể dễ dàng làm điều ấy khi ông đau ốm và đang nắm trong tay hắn. Một hôm, khi ông còn chưa tỉnh lại, hắn tới đứng bên ông với con dao găm trong tay. Lúc ấy hắn kể mọi chuyện cho tôi nghe. Tôi hỏi hắn: “Sao ông không giết ông ta đi?” Tôi biết hỏi câu này, nghĩa là tôi đã tìm được cách tốt nhất để bảo vệ cuộc sống cho ông. Hắn đáp: “Vì tôi không muốn lấy một cô gái làm vợ, khi tay tôi dính máu người yêu của cô ta. Tôi chỉ có thể giết hắn trong một trận đấu công bằng. Tôi đã thề điều này khi còn ở bên ấy, bên Luân Đôn. Tôi đã hứa với Đức Chúa và vị thánh của mình rằng sẽ chiếm trái tim của cô ta bằng con đường trung thực, và nếu phá vỡ lời thề này, Đức Chúa sẽ trừng phạt tôi cả ở đây lẫn ở trên trời. Inex, hãy làm tất cả những điều tôi ra lệnh cho cô. Hãy chăm sóc chu đáo. Nếu hắn chết, thì ít ra đó không phải lỗi do tôi”. Không, Môrela sẽ không giết ông hay làm điều gì có hại cho Macgaret. Hắn không dám, ông bạn Pêđrô của tôi ạ
- Bây giờ cô không nghĩ được điều gì à? - Pitơ hỏi.
- Không, bây giờ thì không. Những bức tường này quá cao, lại có lính gác suốt ngày đêm, mà ngoài bức tường là thành phố Granađa rộng lớn, nơi Môrela có quyền lực, và là nơi không một người nào theo đạo Thiên Chúa có thể lẩn trốn được. Nhưng hắn muốn lấy Macgaret làm vợ. Ngoài còn có một phụ nữ xinh đẹp nhưng ngu ngốc, là người hầu của Macgaret, cũng đem lòng yêu hắn. Cô ta đã kể cho tôi nghe điều này bằng cái thứ tiếng Tây Ban Nha tồi tệ nhất mà xưa nay tôi từng nghe. Nhưng đây là một câu chuyện rất dài, một lúc không kể hết được. Và còn có cha Enrikê, người ra lệnh giết ông ở quán trọ, và suýt nữa thì ông đã mất mạng. Cái ông ta yêu nhất trên đời này là tiền... ồ, hình như tôi đã bắt đầu nghĩ ra được điều gì đấy!... Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian để trao đổi chuyện trò, mà tôi thì phải suy nghĩ một cách cẩn thận. Này, Pêđrô, ông bạn thân mến của tôi, hãy chuẩn bị hôn tôi đi, chúng ta phải chơi trò chơi này. Thành thật mà nói, ông đóng vai mình một cách khá vụng về. Nào, đưa tay cho tôi. Đằng kia có chiếc ghế dành riêng cho ông. Mỉm cười đi, và hãy cố tỏ ra mình đang yêu say đắm. Tôi không đủ tài nghệ để một lúc đóng kịch cho cả hai người. Ta đi, nào ta đi...
Họ bước ra khỏi bóng râm của hàng cây, đi ngang qua bể tắm bằng đá cẩm thạch và đến bên chiếc ghế đá. Trên ghế có những chiếc gối bông và một cây đàn.
- Hãy ngồi xuống cạnh tôi! - Vừa ngồi xuống ghế, Inex vừa nói. - Ông biết hát không?
- Như một con gà trống, - Pitơ đáp.
- Thế thì tôi sẽ hát cho ông nghe. Có lẽ làm thế sẽ tốt hơn là đóng vai những người đang yêu.
Rồi nàng bắt đầu vừa đệm đàn, vừa hát những bài hát tình yêu của xứ Mô bằng giọng hát tuyệt vời của nàng.
Quá mệt mỏi và đang rất hồi hộp, Pitơ cố đóng vai của mình một cách thật đạt. Dần dần hoàng hôn buông xuống.
Cuối cùng trời tối đến mức không nhìn rõ góc đối diện của khu vườn, Inex ngừng hát rồi thở dài đứng dậy.
- Vở kịch đến đây kết thúc. Màn hạ, - nàng nói. - Còn ông thì đã đến lúc rời khỏi nơi này. ở đây ẩm lắm. Thưa ông Pêđrô, tôi phải nói thất rằng ông là một diễn viên quá tồi, nhưng hi vọng người xem sẽ rộng lượng chấp nhận.
- Tôi không thấy người xem đâu cả, - Pitơ nói.
- Nhưng tôi tin rằng họ đã nhìn thấy chúng ta. Rồi chẳng bao lâu nữa ông sẽ tự biết điều đó. Còn bây giờ chúng ta đi vào phòng ông, vì tôi sắp phải xa ông. Ông có muốn nhắn gì cho ông Caxten không?
- Không, không gì ngoài tình yêu và sụ kính trọng của tôi. Hãy nói với ông ấy, rằng nhờ cô giúp đỡ, mặc dù còn yếu nhưng tôi đanh bình phục trở lại, không còn đau nữa, các vết thương đang lành dần, và rằng nếu ông ta nghĩ được kế nào đó để cứu tất cả chúng ta khỏi thành phố này và khỏi tay Môrela, thì tôi sẽ cầu Chúa phù hộ cho ông ta và cho cô.
- Được, tôi sẽ nhắn lại như thế. Còn bây giờ hãy im lặng. Ngày mai chúng ta lại đi dạo. Đừng sợ: ngày mai thì chẳng còn phải chơi trò yêu đương nữa.
❊ ❊ ❊
Macgaret ngồi bên cửa sổ mở rộng trog một căn phòng lộng lẫy của lâu đài Môrela. Nàng mặc bộ quần áo Tây Ban Nha sang trọng cổ cao dựng đứng co đính một viên ngọc. Nàng buộc phải mặc những thứ mà kẻ bắt cóc nàng yêu thích. Mái tóc dài của nàng chảy xuống vai, được bó bằng chiếc khăn mỏng gắn đầy những viên đá quý. Hai tay nàng để yên trên đầu gối. Từ cửa sổ nhà tù của mình, nàng nhìn pháo đài Angambra đồ sộ, hùng vĩ và ảm đạm nằm đối diện, và nhìn hàng trăm nghìn ánh đèn Granađa đang lấp lánh xa xa phía trước. Cạnh nàng, dưới chùm đèn bằng bạc, Bêti đang ngồi, cũng ăn mặc sang trọng.
- Có chuyện gì thế, Macgaret? - Bêti lo lắng nhìn Macgaret, hỏi. - Đáng lẽ cô phải cảm thấy vui hơn trước mới đúng. Bây giờ cô biết Pitơ còn sốg, hầu như đã lành lặn và đang cùng ở trong ngôinhà này. Còn bố cô thì khỏe mạnh, được bạn bè che giấu và đang nghĩ cách cứu chúng ta. Tại sao cô lại buồn? Theo tôi, cô phải vui hơn ngày thường mới được.
- Lẽ nào cô không biết, Bêti? Nếu thế thì để tôi kể cho nghe. Người ta đã phản bội tôi. Pitơ Brum, người tôi xem như chồng đã lừa dối tôi.
- Pitơ lừa dối? - Bêti ngạc nhiên kêu lên. - Không, không thể thế được! Tôi biết anh ta, anh ta không thể làm điều ấy. Anh ta thậm chí không thèm để ý tới những người đàn bà khác, nếu cô định nói tới điều ấy.
- Sao Bêti có thể nói như thế được? Cô hãy nghe đây thì biết. Cô có còn nhớ buổi chiều khi hầu tước đưa chúng ta đi xem các cảnh lạ lâu đài này không? Lúc ấy tôi nghĩ có thể ta sẽ tìm thấy một lỗi thoát nào đấy để sau này có thể trốn ra.
- Tất nhiên là nhớ. Làm sao có thể quên được, vì chúng ta nào có thường xuyên đi ra khỏi cái lồng này.
- Vâng, nghĩa là cô nhớ khu vườn có bức tường cao bao bọc mà chúng ta từng đi dạo. Hôm ấy hầu tước, cha Enrikê đáng ghét và tôi đi lên tháp cao để từ đấy ngắm nhìn xung quanh. Tôi nghĩ cô sẽ cùng đi với chúng tôi.
- Nhưng các cô hầu gái không cho tôi đi. Họ và cô vừa đi khỏi thì chúng đóng ngay cửa lại và bảo tôi phải chờ cho đến khi cô quay về. Lúc ấy tôi những muốn túm lấy tóc một đứa mà đánh, vì tôi rất sợ để cô một mình với hai người đàn ông kia, nhưng con mụ ấy liền rút dao găm ra, và thế là đành chịu.
- Cô phải cẩn thận, Bêti ạ, - Macgaret nói, - nếu không có ngày chúng sẽ giết cô.
- Ai chứ chúng thì không, - Bêti nói, - vì chúng rất sợ tôi. Tôi đã hất ngã một đứa lộn cổ xuống cầu thang khi bắt gặp nó đứng nghe trộm sau cánh cửa. Nó liền kêu ca với Đacghila, nhưng còn bị hắn cười cho, và thế là bây giờ con mụ ấy phải nằm bẹp trên giường với một tấm băng che mũi. Nhưng cô nói tiếp đi.
Chúng tôi leo lên tháp, - Macgaret tiếp tục kể, - rồi bắt đầu nhìn ngắm những ngọn núi và cánh đồng rộng lớn mà chúng ta đã đi qua khu Môtrin về đây. Bỗng nhiên lão linh mục đi về bức tường phía tây, nơi không có các cửa sổ, rồi quay lại với nụ cười độc ác trên môi. Hắn thì thầm điều gì đó vào tai hầu tước. hầu tước liền quay lại nói với tôi: “Cha Enrikê vừa cho tôi biết chuyện khá lí thú mà chúng ta có thể quan sát được bằng chính mắt mình. Nào, ta thử đi xem, thưa tiểu thư”. Tôi đi theo họ vì muốn tới một cái hốc được khoét sâu vào bức tường dày, ở đấy có một khe hở nhỏ.
“Đây là nơi ngày xưa các vua Granađa thường ngồi để quan sát các bà vợ mình, các ông vua này bao giờ cung ghen, - hầu tước nói. - Người ta kể lại rằng có lần, một ông vưa đã nhìn thấy một cung tần của mình ngồi cạnh nhà chiêm tinh, liền đem cả hai nhấn chìm trong bể tắm bằng đá cẩm thạch cuối khu vườn. Tiểu thư này, hãy nhìn kia, trước mắt chúng ta là một cặp uyên ương. Họ không ngờ đang bị chúng ta nhìn thấy những cử chỉ âu yếm của họ”.
Tôi thờ ơ nhìn xuống, cốt để giết thời gian, và nhìn thấy một người đàn ông cao vừa đi ôm hôn một người đàn bà. Tôi đã định quay đi thì bỗng người đàn bà ngướcmắt lên để hôn người yêu của mình, và tôi đã nhận ra đó là cô Inex xinh đẹp. Cô ta thỉnh thoảng vẫn đến thăm chúng ta, có lẽ để dò la tin tức. Lúc ấy người đàn ông cũng đáp lại bằng một cái hôn, rồi quay lại nhìn với vẻ có lỗi, và tôi đã nhận ra anh ta.
- Ai vậy? - Bêti vội hỏi. Câu chuyện về hai người yêu đương này đã làm cô ta chú ý.
- Không ai khác, mà chínhlà Pitơ Brum, - Macgaret bình tĩnh đáp nhưng giọng nói của nàng có vẻ buồn. - Vâng, Pitơ Brum, mới ốm dậy chòn nhợt nhạt, nhưng đó chính là anh ta.
- Ôi, lạy Chúa! Tôi không ngờ anh ta có thể làm được một điều như thế! - Bêti ngạc nhiên kêu lên.
- Hầu tước và lão linh mục không cho tôi bỏ đi, - Macgaret nói tiếp, - mà bắt phải ở lại xem. Pitơ và Inex ngồi với nhau dưới bóng cây cạnh bể bơi một hồi lâu, nhưng tôi không nhìn thấy họ. Sau đó họ lại xuất hiện và cùng ngồi trên chiếc ghế đá cẩm thạch. Inex bắt đầu hát, còn Pitơ thì ôm hôn cô ta. Họ cứ ngồi như thế cho đến tận chấp tối, và chúng tôi bỏ đi để họ lại một mình.
- Anh ta không yêu những người đàn bà lạ mặt và những khu vườn bí mật. - Bêti nói.
- Nhưng đó là anh ta chứ không phải ai khác. Bêti ạ.
- Nếu thế thì nghĩa là anh ta say rượu, bị bỏ bùa mê hay bị phù phép. Đó không phải là Pitơ mà chúng ta biết.
- Hay anh ta bị người đàn bà tội lỗi kia bỏ bùa mê? Nhưng điều ấy cũng không biện minh cho anh ta được.
Bêti ngồi im lặng suy nghĩ. Cô ta không có cớ gì để không tin câu chuyện của Macgaret, nhưng hình như cô ta không nhìn nhận tội lỗi này một cách quá nghiêm khắc như nàng.
- Biết làm thế nào được, theo tôi biết thì đàn ông bao giờ cũng là đàn ông. Suốt một thời gian dài Pitơ chưa nhìn người phụ nữ nào ngài cái cô hay làm đỏm kia, mà cô ta lại khá xinh xẻo. Vả lại, theo dõi anh ta bằng cách này thì chẳng có gì là tử tế lắm. Nếu anh ta là người yêu của tôi, chắc tôi không để ý tới điều đó.
- Tôi cũng chẳng trách anh ta chuyện này hay bất cứ chuyện gì khác, - Macgaret nói vẻ cứng rắn. - Giữa tôi và Pitơ mọi chuyện đã kết thúc.
Bêti nghĩ ngợi một phút rồi bỗng nói:
- Hình như tôi đã bắt đầu hiểu được cốt lõi của chuyện này là gì, Macgaret, có phải chúng từng nói với cô rằng Pitơ chết rồi không? Sau đó chúng ta biết được anh ta còn sống, chỉ bị ốm và ở ngay trong lâu đài này. Một sự dối trá đã bị phanh phui. Bây giờ chúng muốn cô thấy anh ta không chung thủy, hay có thể tất cả những chuyện này chỉ là một vở kịch mà cô kia phải bày ra nhằm đạt được những mục đích nào đó?
- Để đóng một vở kịch như thế phải cần hai diễn viên, Bêti ạ. Nếu cô được nhìn thấy...
- Nếu nhìn thấy, tôi sẽ biết ngay rằng đấy là đóng kịch hay yêu thât. Còn cô thì quá thơ ngây để có thể phân biệt được điều ấy. Thế lúc đó hầu tước và lão linh mục nói gì?
- ít lắm, hầu như không nói gì. Họ chỉ nhìn nhau mỉm cười và khi trời tốihẳn không còn nhìn thấy được gì nữa, họ hỏi tôi đã muốn quay lại chưa. Vâng, họ hỏi tôi, người họ cố tình giữ lại để trong suốt một thời gian dài bắt chứng kiến sự nhục nhã của mình!
Thì vâng, chúng đã tìm cách giữ cô lại không? Và dẫn cô tới đấy đúng vào lúc xảy ra chuyện kia. Và cố tình không cho tôi lên tháp để cô không được ở cạnh tôi. Nếu còn công tâm, dù chỉ một phút, thì trước hết cô phải nghe Pitơ nói đã, rồi sau hãy lên án.
- Tôi đã lên án anh ta, - Macgaret lạnh lùng đáp - và nói chung, tôi không muốn sống nữa!
Macgaret đứng dậy từ chiếc ghế của mình, rồi đi tới cửa sổ. Chiếc tháp ở ngay trên đỉnh ngọn đồi, và từ đó cao hơn sáu mét, Macgaret nhìn xuống thấy con đường chạy dài thành một vệt trắng mờ mờ dưới ánh sáng nhợt nhạt. Nàng cảm thấy hơi chóng mặt.
- Điều này thật dễ dàng, có đúng thế không? - Macgaret nói với nụ cười, miễn cưỡng. - Chỉ cần nhô người ra ngoài của sổ một tí, sau đó chỉ một bước nhảy, và tiếp đến là bóng tối, hay ánh sáng... vĩnh viễn... Bóng tối hay ánh sáng nhỉ?
- ánh sáng, tôi nghĩ thế, - Bêti nói có vẻ cương quyết rồi quay lưng về phía cửa sổ. - ánh sáng của ngọn lửa địa ngục, một thứ ánh sáng mạnh, vì đây không phải gì khác mà là tự tử. Vả lại, cô thử hình dung xem: bị rơi xuống đường, lúc ấy trông cô sẽ thế nào? Macgaret, đừng nghĩ ngốc nghếch nữa. Nếu cô đúng, cô chẳng cần gì phải nhảy từ cửa sổ xuống làm gì, còn nếu cô nhìn nhầm thì lại càng không nên, chỉ thêm tồi tệ hơn. Chết thì bao giờ cũng kịp. Dù sao, nếu ở địa vị cô, trước hết tôi phải tìm cách nói chuyện với Pitơ đã, ít ra thì cũng để cho anh ta biết tôi nghĩ gì về anh ta.
- Có thể cô nói đúng, - Macgaret thở dài nói, nhưng tôi đau khổ lắm! Thậm chí cô không thể hiểu nổi tôi đau khổ đến mức nào đâu.
- Tại sao tôi không thể hiểu nổi? - Bêti giận dữ cãi lại. - Cô nghĩ cô là người phụ nữ duy nhất trên đời đủ ngốc nghếch để đem lòng yêu ai đó chăng? Lẽ nào tôi không thể yêu như cô yêu? Cô mỉm cười và đang nghĩ rằng cô Bêti tội nghiệp không thể có được những thứ tình cảm như người chị em giàu có của mình! Thế mà tôi đang yêu đấy. Tôi biết Đacghila là một thằng khốn nạn, ấy vậy mà tôi yêu hắn cũng như cô căm thù hắn, như cô yêu Pitơ, và tôi đành bất lực với bản thân mình, vì số phận cuộc đời tôi là thế. Nhưng tôi không có ý định nhảy qua cửa sổ thì có, và bằng cách ấy bắt hắn phải trả nợ cho tôi. Tôi thề rằng tôi sẽ làm thế, thậm chí cả khi điều ấy bắt tôi phải hi sinh cái mà tôi muốn giữ suốt đời là mạng sống của tôi.
Bêti ưỡn thẳng người một cách tự hào. Khuôn mặt xinh đẹp, đầy vẻ cương quyết của cô ta đã bộc lộ một điều gì đấy, nếu Đaghila nhìn thấy, có lẽ hắn sẽ lấy làm tiếc đã chọn người đàn bà này làm vật hi sinh cho mình.
Macgaret nhìn Bêti với vẻ ngạc nhiên. Lúc ấy bỗng nghe có tiếng bước chân. Nàng ngước lên và nhìn thấy trước mặt mình một cô gái Tây Ban Nha xinh đẹp, cũng có thể là một cô gái người Mô, nàng không biết chính xác. Đó là Inex, người đàn bà mà nàng đã nhìn thấy cùng Pitơ trong vườn.
- Làm sao cô có thể vào đây được? - Macgaret lạnh lùng hỏi.
- Bằng cách đi qua cánh cửa, thưa tiểu thư. Nó không đóng và thật là không thông minh một chút nào đối với những người muốn đem chuyện bí mật nói ở một chỗ như chỗ này, - Inex đáp với cái cúi chào khiêm tốn.
- Hiện giờ nó vẫn còn chưa đóng, - Macgaret nói rồi đưa tay chỉ về phía cánh cửa.
- Không, thưa tiểu thư, tiểu thư nhầm rồi, tôi có chìa khóa đây. Tôi van xin tiểu thư hãy ra lệnh cho cô bạn gái của tiểu thư không được ném tôi ra khỏi phòng - cô ta có thừa sức khỏe để làm điều ấy, vì tôi muốn nói với tiểu thư đôi chuyện. Nếu tiểu thư là người thông minh, thì hãy lắng nghe tôi.
Macgaret ngần ngừ một lúc lắng nghe tôi.
- Nói đi, nhưng nhắn thôi.