dịch giả: thái bá tân

Nàng Macgaret Xinh Đẹp

Lượt đọc: 2618 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương XVII
âm mưu

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, khi Macgaret và Bêti vừa ăn xong thì Inex xuất hiện, và cũng như lần trước, nàng liền đóng chặt cửa lại sau lưng.

- Thưa các tiểu thư, - nàng bình tĩnh nói, - tôi đã thu xếp xong các công việc nhỏ bé mà hôm qua chúng ta đã bàn, hay ít ra thì tôi cũng đã chuẩn bị xong một vở kịch. Các phần còn lại có được diễn tốt hay không phụ thuộc vào các tiểu thư. Còn bây giờ, tôi được hầu tước Môrela kính mến phái đến đây để báo rằng trong vòng một tiếng nữa, ông ta muốn gặp tiểu thư Macgaret. Vì vậy xin đừng để mất thời gian.

- Inex, hãy cho chúng tôi biết cô đã kịp làm những gì? Macgaret yêu cầu.

- Tôi đã gặp ông bố kính mến của tiểu thư, thưa tiểu thư Macgaret. Bằng chứng đây. Đọc xong, tiểu thư nên hủy đi.

Rôi Inex đưa cho Macgaret một tờ giấy, trên đó chính tay bố nàng đã viết những dòng chữ sau đây:

Con thân yêu, có thể tin được người phụ nữ đưa cho con bức thư này. Cô ta thống nhất với bố về kế hoạch hành động. Bố đồng ý với kế hoạch ấy, mặc dù sự mạo hiểm rất lớn. Bêti là một cô gái dũng cảm, nhưng phải nhớ rằng bố không ép buộc cô ta làm một việc nguy hiểm như thế. Cô ta phải tự mình quyết định. Bố chỉ có thể hứa rằng say này, nếu cô ta còn sống và chúng ta trốn thoát, bố sẽ không bao giờ quên những việc cô ta làm. Người đàn bà này sẽ mang thư trả lời của con cho bố. Cầu Chúa phù hộ cho con. Tạm biệt.

G.C

Bức thư này lúc đầu Macgaret đọc thầm, sau đọc cho Bêti nghe, rồi xé thành từng mảnh vụn, vứt qua cửa sổ.

- Còn bây giờ cô kể đi, - nàng nói với Inex

Inex báo lại với nàng tất cả.

- Cô có thể tin được lão linh mục không? - Macgaret hỏi khi Inex kết thúc.

- Lão là một thằng vô cùng đểu giả, tôi biết rất rõ điều ấy nhưng dù sao tôi vẫn nghĩ là có thể tin lão được - Inex đáp. - Nhưng chỉ tin được chừng nào bắp cải còn được trước miệng con lừa, nghĩa là chừng nào lão chưa nhận được tiền. Vả lại, lão đã phạm một sai lầm là nhận trước một số tiền. Nhưng trước khi bàn tiếp, tôi muốn được hỏi người chị em họ của tiểu thư có đồng ý tham gia trò chơi này không? - Rồi Inex ra hiệu chỉ Bêti.

- Vâng, tôi đồng ý - Bêti đáp sau khi hiểu hết mọi chuyện. - Tôi không rút lại lời nói của mình. Miếng mồi khá cám dỗ. Tôi biết đây là việc rất nguy hiểm cho tôi, nhưng tôi phải trả thù. - Cô ta nói tiếp rồi khẽ cắn môi. - Vì tôi là người không phải được tạo nên bằng thứ đất mềm Tây Ban Nha như nhiều phụ nữ ở đây, để người khác muốn làm gì thì làm, - cô ta nói rồi liếc nhìn Inex khiêm tốn. - Và Môrela cũng không phải dễ dàng khuất phục tôi được.

Khi Inex hiểu ý những lời này, nàng liền ngưỡng mộ nhìn Bêti bằng đôi mắt dịu dàng của mình.

Sau khi thảo luận xong một cách kĩ lưỡng tất cả các chi tiết của kế hoạch - dù Macgaret vẫn chưa thật đồng ý vì lo sợ cho tính mạng của Bêti. Là một phụ nữ thông minh và nhiều kinh nghiệm, Inex bắt đầu bày cho họ cách thức và việc làm cụ thẻ để hai người trông giống nhau hơn về bề ngoài. Nàng còn hứa sẽ kiếm cho họ thuốc nhuộm tóc và các loại quần áo cần thiết.

- Làm thế cũng vô ích thôi, - Bêti nói sau khi nhìn lại một lần nữa bản thân mình và Macgaret, - vì thâm chí sau khi hình thức bề ngoài của chúng tôi thay đổi, vẫn không ai nhầm lẫn giữa một con bê và một con nai được, dù chúng cùng lớn lên trên một đồng cỏ. Nhưng dù sao cô cũng cứ mang những thứ ấy lại đây, tôi sẽ cố hết sức mình. Tuy nhiên, tôi nghĩ một chiếc khăn mạng dầy và sự im lặng còn giúp tôi nhiều hơn bất cứ một thứ thuốc nhuộm tóc và các loại quần áo cần thiết.

- ừ, mà cần cả một chiếc áo thật dài để che kín đôi chân tuyệt đen, - Inex nhận xét một cách lịch sự, và thầm nghĩ: “Đôi chân ấy sẽ đưa cô tới bất cứ nơi nào cô muốn”. Sau đó Inex quay sang Macgaret và chờ nàng quyết định.

- Tôi không muốn gặp ông ta một mình, - Macgaret cương quyết nói.

- Thế không tiện, - Inex nói. - Theo tôi biết, ông ta đang định nói với tiểu thư một đôi điều mà ông ta cho là không nên để người khác nghe, nhất là người bà con của tiểu thư đây, - Inex bắt đầu chỉ về phía Bêti.

- Tôi không muốn gặp ông ta một mình! - Macgaret nhắc lại.

- Nhưng nếu tiểu thư muốn mọi việc xảy ra đúng như ta đã thống nhất thì tiểu thư Macgaret, tiểu thư phải tiếp ông ta và cho biết câu trả lời ông ta vẫn mong đợi. Tôi nghĩ việc này có thể thu xếp được. Phía dưới có một chiếc sân rộng. Trong khi tiểu thư và hầu tước có một chiếc sân rộng. Trong khi tiểu thư và hầu tước chuyện trò với nhau ở một góc sân, thì tôi và Bêti sẽ đi dạo ở góc khác, đủ xa để không nghe thấy hai người đang nói gì. Vả lại cô Bêti cũng cần phải hoàn thiện thêm tiếng Tây Ban Nha của mình và đây sẽ là dịp thuận tiện để bắt đầu các buổi học của chúng tôi.

- Nhưng tôi phải nói với ông ta những gì? - Macgaret lo lắng hỏi.

- Tôi nghĩ rằng tiểu thư phải noi gương của ông Pitơ, một diễn viên tuyệt vời, - Inex đáp, - và đóng vai mình thât tốt, như ông Pitơ hay thậm chí còn tốt hơn nếu có thể.

- Cái vai tôi đóng hoàn toàn khác hẳn, - Macgaret nói, và trở nên buồn bã khi nghe nhắc lại chuyện cũ.

Là một người tế nhị, Inex mỉm cười nói:

- Tất nhiên, tiểu thư ghen là đúng, vì ghen là chuyện thường tình đối với phụ nữ chúng ta. Tiểu thư có thể nhân nhượng từ từ để cuối cùng bắt ép hầu tước chấp nhận một số điều kiện.

- Điều kiện gì?

- Theo tôi, tiểu thư phải đặt điều kiện là một linh mục đạo Thiên Chúa sẽ làm lễ cưới cho tiểu thư và hầu tước, va giấy hôn thú có chữ kí của vị linh mục ấy sẽ được trao cho Tổng giám mục thành Xêvin, vua Pheđinăng và hoàng hầu Ixraen. Ngoài ra, tất nhiên tiểu thư cũng phải bắt đầu hầu tước cam đoan cho ông Brum, bố tiểu thư và Bêti được an toàn rời khỏi Granađa trước khi lễ cưới tổ chức. Tiểu thư phải được từ cửa sổ phòng mình nhìn thấy họ đang đi ra khỏi cổng thành. Còn tiểu thư thì thề sẽ đồng ý để đêm hôm ấy vị linh mục tiến hành lễ cưới và tuyên bố tiểu thư là vợ của hầu tước Môrela. Đến lúc ấy thì tiểu thư đã ở xa, và sau lễ cưới, ông linh mục sẽ đưa cho tôi các giấy tờ, tôi sẽ đuổi theo tiểu thư, nhường lại cho Bêti đóng vai của mình một cách đạt nhất. nhưng thôi, người ta đang nhắc tôi, Môrela đang đợi gặp tiểu thư, - Inex vội nói. - Thế nào, ta quyết định ra sao? Đừng quên rằng đây là khả năng duy nhất có thể giúp tiểu thư và tất cả những người khác thoát khỏi thành phố này. ít ra thì tôi không thấy có khả năng nào khác.

- Tôi đồng ý, - Macgaret liền đáp. - Chúa sẽ giúp đỡ chúng ta, vì quả thật chúng ta đang rất cần người giúp đỡ.

- Còn cô, cô Bêti?

- ồ, tôi đã quyết định từ lâu. Chúng ta có thể thất bại, nhưng cả lúc ấy, tình hình cũng chẳng có thể tồi tệ hơn bây giờ.

- Tốt lắm. Hãy nhớ đóng vai của mình thật đạt. Điều này không khó lắm, vì ông linh mục không nguy hiểm, còn hầu tước thì chẳng bao giờ nghi ngờ rằng sẽ xảy ra những chuyện tương tự. Tiểu thư cứ hẹn một tuần nữa sẽ làm lễ cưới, vì tôi cũng cần phải suy nghĩ và chuẩn bị nhiều việc. - Nói đoạn, Inex đi ra.

❊ ❊ ❊

Nửa giờ sau Macgaret đã ngồi dưới hàng cột đá cẩm thạch mát lạnh. Môrela ngồi cạnh nàng. Còn phía bên kia đài phun nước, ở một quãng xa thích hợp, Bêti và Inex đang đi dạo.

- Ông cho người tới gọi tôi, thưa hầu tước, - Macgaret lên tiếng nói, - và tôi, với tư cách là nữ tù nhân của ông, tôi phải có mặt ở đây. Ông muốn gì ở tôi?

- Thưa tiểu thưMacgaret? - Môrela nghiêm túc nói. - Lẽ nào tiểu thư không đoán biết được? Tôi sẽ nói để tiểu thư khỏi hiểu nhầm tôi. Trước hết, như nhiều lần trước, tôi xin tiểu thư hãy tha lỗi cho tôi, vì lí do tình yêu bắt buộc tôi đã gây nên những tội lỗi vừa qua. Mới cách đây không lâu, tôi biết chắc rằng tôi không thể trông đợi gì ở tiểu thư. Nhưng hôm nay tôi ấp ủ hi vọng rằng có thể có điều gì đấy đã thay đổi.

- Tại sao, thưa hầu tước?

- Cách đây mấy hôm tiểu thư đã nhìn thấy một khu vườn bé nhỏ, trong đó có một người đàn bà và một người đàn ông đi dạo. Người đàn bà ấy kia, - hắn bắt đầu chỉ về phía Inex. - Tôi cần phải nói tiếp nữa không?

- Không, không cần, - Macgaret khẽ đáp rồi đưa hai tay ôm mặt. - Người đàn bà ấy là ai? - Và đến lượt mình nàng nhìn về phía Inex.

- Tiểu thư biết để làm gì? Thôi được, nếu tiểu thư muốn tôi sẽ nói. - Người ấy là một cô gái Tây Ban Nha có nguồn gốc cao quý. Cô ta bị người Mô bắt cùng với chị gái của mình. Có một vị linh mục quan tâm tới chị gái của cô ta, rồi nói với tôi về cô ta - tức Inex và tôi đã mua cô ta. Bố mẹ cô ta đã chết, không nhà cửa, cô ta đã ở lại sống trong lâu đài của tôi. Xin tiểu thư đừng quá nghiêm khắc trách tôi về việc này, ở đây đó là chuyện bình thường. Vả lại, cô ta rất có ích cho tôi, vì cô ta thông minh, và nhờ cô ta, tôi đã biết được nhiều chuyện. Tuy nhiên, thời gian gần đây cô ta chán sống cảnh này và muốn được tự do và đi khỏi Granađa, là điều tôi đã hứa để đền ơn cho cô ta đã giúp tôi một vài việc.

- Thưa hầu tước, và cả việc cô ta tán tỉnh người yêu của tôi cũng là một trong những ân huệ của cô ta chăng?

Môrela khẽ nhún vai.

- Tiểu thư muốn nghĩ thế nào tùy ý. Tất nhiên tôi tha thứ cho cô ta về việc làm không khiêm tốn này, vì suy cho cùng, nó đã giúp tiểu thư biết sự thật về con người đã bắt tiểu thư chịu đựng nhiều gian khổ như vậy. Thưa tiểu thư Macgaret, bây giờ, khi tiểu thư biết rõ con người ấy là ai, tiểu thư có còn chung thủy với anh ta nữa không?

Macgaret đứng dậy, đi mấy bước dọc theo hàng cột rồi quay lại hỏi

- Thế liệu ông có tốt hơn con người tội lỗi kia không?

- Tôi nghĩ rằng tốt hơn, thưa tiểu thư, vì từ khi gặp tiểu thư, tôi thành người khác hẳn. Tất cả các chuyện cũ đều bịlãng quên, và tôi phạm lỗi cũng vì tiểu thư mà thôi. Xin tiểu thư hãy nghe tôi nói tiếp. Tôi bắt cóc tiểu thư, đúng thế, nhưng tôi đã không và sẽ không bao giờ làm hại tiểu thư. Vì tiểu thư, tôi đã tha cho bố tiểu thư, mặc dù chỉ cần tôi khẽ ra hiệu, là ông ta sẽ bị hất ra xa khỏ đường tôi đi. Tôi đã để ông trốn khỏi nhà tù, nhưng tôi biết ông đang ẩn nấp ở nhà những người Do Thái Granađa một cách an toàn. Tôi đã cho chạy chữa giúp Pitơ Brum lành bệnh, mặc dù bất kì lúc nào tôi cũng có thể để ông ta chết. Và tôi làm tất cả những điều ấy chỉ cốt sau này lương tâm khỏi cắt rứt tôi, khi nghĩ rằng vì tôi yêu tiểu thư mà ông ta phải chết. Nhưng bây giờ, khi tự mình chứngkiến sự phản bội của ông ta, tiểu thư có còn từ chối tôi nữa không? Hãy nhìn tôi đây, - Môrela đứng thẳng người, - và hãy nói cho tôi biết, phải chăng người phụ nức cảm thấy xấu hổ khi có một người chồng như tôi? Đừng quên rằng tôi có thể mang lại rất nhiều cho tiểu thư ở đây, ở Tây Ban Nha; tiểu thư sẽ trở thành một trong những người đàn bà quý phái nhất nước, và sau này có thể còn hơn thế, - hắn nói thêm một cách đầy ý nghĩa. - Rồi chiến tranh sẽ xảy ra, thành phố này và tất cả những miền đất giàu có ở đây sẽ lọt vào tay Tây Ban Nha, và lúc ấy tôi sẽ là quan toàn quyền xứ này, chẳng kém gì vua vậy.

- Còn tôi từ chối thì sao? - Macgaret hỏi.

- Lúc ấy thì tiểu thư sẽ ở lại đây, - Môrela nghiêm khắc đáp, - cả tên người yêu giả dối và bố tiểu thư cũng ở lại đây để chịu đựng tất cả những thử thách của chiến tranh cùng với hàng nghìn ở tù binh theo đạo Thiên Chúa đang bị giam cầm trong các nhà tù Angambra. Sứ mạng của tôi sẽ kết thúc, và tôi sẽ rời khỏi đây để chiếm lại vị trí của mình giữa những nhà đại quý tộc ở Tây Ban Nha, với tư cách là một trong những người cầm đầu quân sự của giáo hội Thiên Chúa. Nhưng tôi không muốn đe dọa tiểu thư, tôi chỉ muốn tìm đường đi tới trái tim tiểu thư, tôi cần tình yêu và tình bạn của tiểu thư suốt đời, và nếu có thể, tôi sẽ chẳng bao giờ làm điều gì phương hại đến tiểu thư và những người thân của tiểu thư.

- Ông nói ông không muốn làm hại người thân của tôi? Thế nếu tôi đồng ý lấy ông làm chồng, ông có cho họ tự do không? Tôi muốn nói tới bố tôi, Pitơ Brum và Bêti. Bởi vì không phải tôi, mà chính cô ta là người ông cần giữ lại đây để làm vợ, nếu ông là người tử tế như ông nói.

- Điều ấy thì không thể được! - Môrela vội nói to. - Có trời chứng giám, tôi không hề muốn làm hại cô ta. Tôi chỉ muốn nhờ cô ta để được gần tiểu thư và biết được mọi chuyện. Phải thú thật rằng tôi đã nhầm với cô ta ít nhiều.

- Thưa hầu tước, lẽ nào ở nước Tây Ban Nha này không có những người phụ nữ tử tế?

- Có, nhưng hiếm lắm, tiểu thư Macgaret ạ. Tôi nhầm Bêti ở chỗ tưởng cô ta chỉ là một cô hầu gái ngờ ghệch, và bây giờ tôi sẵn sàng làm tất cả để chữa lại sai lầm đó.

- Vâng, tất cả, chỉ trừ điều quan trọng nhất mà cô ta có quyền đòi hỏi ở ông, tức là ông làm chồng như ông từng hứa với cô ấy. ở nước Anh chúng tôi, cô ấy có thể bắt ông thực hiện lời hứa và làm ông sẽ mang tiếng nhục nhã. Nhưng ông còn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Liệu những người thân thích của tôi có được tự do không?

- Tự do như ngọn gió... đặc biệt là cô Bêti! - Môrela nói thêm với nụ cười thoải mái. - Thú thật rằng trong đôi mắt của cô ta có cái gì đấy làm tôi phải sợ. Tôi có cảm giác rằng cô ta hay để bụng thù lâu. Đúng một giờ sau lễ cưới của chúng ta, tiểu thư có thể nhìn từ cửa sổ phòng mình để thấy họ được lính hầu hộ tống ra khỏi thành đi tới bất kì nơi nào họ muốn.

- Không, - Macgaret phản đối, - tôi không đồng ý như thế. Tôi muốn trước hết phải nhìn thấy họ được tự do, sau đó tôi mới trả cái giá tự do của họ, bằng cách vào nhà thờ làm lễ cưới với ông. Nhưng không sớm hơn trước khi mặt trời lặn.

Nghĩa là tiểu thư đã đồng ý! - Môrela vội nói.

- Hìnhnhư tôi buộc phải làm thế, thưa hầu tước. Người yêu của tôi đã phản bội tôi. Hơn một tháng nay tôi là tù nhân trong lâu đài của ông, cái lâu đài mà theo tôi được biết, đang bị đồn đại những chuyện không hay lắm. Vả lại, nếu tôi từ chối, thì như ông đã nói, tất cả chúng tôi sẽ bị tống vào nhà tù, và sau đó bị đem bán thành nô lệ. Hoặc chúng tôi sẽ chết như những người Mô. Thưa hầu tước, cả ông lẫn thần số mệnh không còn cho tôi lối thoát nàokhác. Đúng một tuần nữa, cũng vào ngày này tôi sẽ trở thành vợ ông, có điều ông không được trách tôi, nếu sau này ông thấy tôi là người không như ông tưởng, như ông đã hiểu lầm cô em họ của tôi vậy. Còn từ nay đến lúc ấy, tôi yêu cầu ông để tôi yên. Nếu có việc cần bàn bạc, thống nhất, hay có điều gì ông muốn báo cho tôi, thì cứ nhờ Inex làm giúp.

- Tôi sẽ nghe theo tiểu thư tất cả mọi điều, - Môrela ngoan ngoãn đáp, - Có thể tiểu thư muốn gặp bố tiểu thư hay...

- Không, tôi không muốn gặp ai. Tôi sẽ viết thư cho họ và nhờ Inex chuyển giúp. Tôi cần gặp họ để làm gì? - Macgaret hồi hộp nói - Vì quá khứ đã vĩnh viễn trôi qua, khi tôi còn tự do và hạnh phúc, và chẳng bao lâu nữa tôi sẽ trở thành vợ của hầu tước Môrela đáng kính, một trong những người đại quý tộc danh giá nhất Tây Ban Nha, người đã lừa dối một cô gái tội nghiệp bằng những lời hứa sẽ lấy cô ta, rồi lợi dụng tình yêu và sự mù quáng của cô ta để bắt cóc tôi về đây. Thưa hầu tước, bây giờ tôi chia tay ông một tuần. - Nói đoạn nàng đứng dậy đi dọc theo hàng cột về phía đài phun nước rồi gọi Bêti, yêu cầu cô ta đưa mình về phòng.

Cái tuần lễ Macgaret bắt Môrela chờ đợi trôi qua. Tất cả đã sẵn sàng. Inex cho Môrela xem thư của Macgaret gửi Caxten và Pitơ, và những bức thư họ trả lời, đầy xúc động, với những lời lẽ van xin. Tuy nhiên còn có những bức thư khác mà Môrela không hề ngờ tới.

Cuối cùng đã đến cái ngày khi những con ngựa tuyệt vời đứng chờ sẵn trong sân bên cạnh những người lính hộ tống. Mặc quần áo người Mô, Caxten và Pitơ ngồi chờ trong một căn phòng có lính gác cạnh đấy. Bêti cũngmặc quần áo người Mô với những chiếc mạng dầy che mặt đang đứng trước Môrela, Inex đã dẫn cô ta tới gặp hắn.

- Tôi đến để báo cho ông, - cô ta nói, - rằng ba giờ nữa, sau khi mặt trời lặn, chúng tôi sẽ đi ngang qua cửa sổ của Macgaret, và cô ấy sẽ trở thành vợ ông. Nhưng nếu bị ông quấy rầy trước lúc ấy, cô ấy sẽ không bao giờ là vợ ông cả.

- Tôi đồng ý, - Môrela đáp. - Thưa cô Bêti, xin cô hãy tha thứ cho tôi, và tôi hi vọng cô sẽ nhận món quà này của tôi để chứng tỏ rằng cô đã bỏ qua tất cả.

Môrela cúi người thật thấp rồi đưa cho Bêti một chuỗi hạt trai tuyệt đẹp.

- Tôi đồng ý nhận, - Bêti cười nói. - Có thể nó sẽ có ích cho tôi khi trở lại nước Anh. Nhưng tha thứ cho ông thì, thưa hầu tước Môrela, tôi không thể. Và xin báo trước ông biết, rằng tôi còn có những món nợ riêng mà có ngày sẽ bắt ông phải thanh toán. Tạm thời thắng lợi thuộc về ông, nhưng Đức Chúa trên cao đã ghi sổ hết mọi tội lỗi của ông, và cách này hay cách khác, ngài sẽ bắt ông đền tội. Bây giờ tôi đi chia tay với cô em họ của tôi, nhưng với ông thì chưa, vì tôi hi vọng sẽ còn gặp ông nữa.

Nói rồi, Bêti vừa khóc nức nở, vừa hạ thấp tấm mạng che mà trong lúc nói chuyện với Môrela cô ta đã kéo lên một chút, sau đó cùng Inex bỏ đi. Cô ta khẽ nói với Inex:

- Hắn không muốn gặp lại để khỏi phải chia tay với Bêti Đin một lần nữa.

Họ vào phòng Macgaret rồi khóa chặt cửa lại. Macgaret đang ngồi trên một chiếc đi - văng thấp. Cạnh nàng là bộ áo cưới và chiếc khăn voan lấp lánh bạc và đá quý.

- Nhanh lên! - Inex nói với Bêti.

Bêti liền cởi bộ quần áo người Mô và chiếc khăn dài đang che kín đầu cô ta. Màu tóc của cô ta bây giờ khác hẳn - tù màu vàng óng đã trở thành màu hạt dẻ. Đôi mắt được tô vẽ bây giờ có vẻ như không xanh mà là màu đen như mắt Macgaret. Và điều lạ lùng nhất là trên phía phải của cằm và sau cổ cô ta cũng xuất hiện những nốt ruồi giống hệt Macgaret. Tóm lại, nếu tính cả việ họ có thân hình giống nhau - nếu khác thì chỉ ở chỗ Bêti đẫy đà hơn một chút - thì thật khó phân biệt họ, thậm chí cả khi không che mạng cũng vậy. Về nghệ thuậ trang điểm thì Inex đúng là bậc thầy, mà lần này nàng lại đặc biệt cố gắng.

Macgaret mặc vào người chiếc áo trắng, đội lên đầu chiếc khăn mạng che kín hết mặt, còn Bêti thì với sự giúp đỡ của Inex, diện bộ quần áo lộng lẫy có trang điểm nhiều đá quý mà Môrela đã tặng như một món quà cười. Cô ta giấu bộ tóc ngắn của mình dưới chiếc khăn voan dính đầy những hạt ngọc. Mười phút sau mọi việc xong xuôi, Bêti còn kịp giấu dưới áo một con dao găm, và rồi cả hai người phụ nữ trá hình đứng ngắm nhìn nhau.

- Đã đến lúc phải đi rồi, - Inex nói.

Lúc ấy bỗng nhiên Macgaret không kìm nổi, nói:

- Tôi không thích cái trò này! Tôi không bao giờ thích cả! Khi lộ chuyện, Môrela sẽ vô cùng tức giận và hắn sẽ giết chết Bêti. Tôi tiếc là đã đồng ý tham gia cái trò này.

- Bây giờ mà tiếc thì quá muộn, thưa tiểu thư, - Inex nói.

- Thế không có cách nào để Bêti cùng đi được à? - Macgaret thất vọng hỏi.

- Để thử xem, - Inex đáp. - Trước khi làm lễ cưới, theo phong tục cũ, tôi sẽ đưa hai cốc rượu cho cô dâu và chú rể. Tôi sẽ cho một vài thứ gì đó vào cốc của chú rể, vì tối nay hắn không được nhìn mọi chuyện một cách rõ ràng. Tôi có thể kiếm được thứ rượu thật mạnh, để chỉ nửa giờ sau hắn đã hoàn toàn không biết là mình đã lấy vợ hay chưa. Lúc ấy có thể Bêti sẽ chạy cùng tôi và nhập bọn với tiểu thư. Nhưng đây là việc rất mạo hiểm, vì nếu lộ, chắc chắn sẽ có đổ máu.

Nhưng lúc ấy Bêti liền xen vào:

- Macgaret, cô hãy tự lo lấy bản thân mình. Nếu nhất thiết máu ai đấy phải đổ, thì cũng đành chịu. ít ra thì cô không phải phiền lụy về chuyện ấy. Tôi không có ý định trốn chạy khỏi con người kia đâu, hắn trốn chạy tôi thì đúng hơn. Tôi mặc cái áo tuyệt vời này của cô hợp lắm, và tôi định còn mặc nó lâu dài. Còn bây giờ thì đi đi, nhanh lên đi, trước khi có người tới gọi tôi. Đừng lo buồn về tôi - tôi đang nằm vào chiếc giường do chính tay tôi chuẩn bị, và nếu có chuyện xấu nhất xảy ra, thì trong cái túi của tôi đã có tiền, hay một thứ gì đấy có thể thay thế nó, và lúc ấy chúng ta sẽ gặp nhau ở nước Anh. Cho gửi tình yêu và lòng kính trọng của tôi tới Pitơ và ông Caxten, và nếu sau này tôi không còn sống, thì hãy nói với họ đừng trách Bêti Đin, người đã gây cho họ thật nhiều điều đau khổ. Ôm chặt Macgaret bằng đôi tay khỏe mạnh của mình, Bêti hôn mấy lần rồi đẩy nàng ra khỏi phòng.

Tuy nhiên, khi họ vừa đi khỏi, cô Bêti tội nghiệp liền ngồi xuống khóc cho đến khi sực nhớ rằng nước mắt có thể làm nhòe son trên mặt. Cô ta vội lau nước mắt, đi đến cửa sổ và bắt đầu chờ đợi.

Một lát sau cô ta nhìn thấy sáu người Mô cưỡi ngựa đi trên con đường dẫn tới chiếc cổng thành cólính gác nghiêm ngặt. Sau họ là hai người đàn ông và một người đàn bà cũng mặc quần áo người Mô, cưỡi những con ngựa đi theo. Tiếp đến còn sáu người Mô cưỡi ngựa nữa. Cả đoàn đi qua cổng thành rồi bắt đầu leo lên dốc đồi. Tới đỉnh đồi, người đàn bà cưỡi ngựa dừng lại, giơ khăn vẫy, Bêti cũng vẫy chào lại, và một phút sau họ đi khuất, Bêti chỉ còn lại một mình.

Chưa bao giờ cô ta phải trải qua buổi chiều nặng nề như thế. Hai giờ sau, vẫn còn đứng bên cửa sổ, Bêti nhìn thấy đoàn lính hộ vệ quay lại, hiểu rằng mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp, và rằng bây giờ Macgaret, người yêu của nàng và công Caxten không còn bị nguy hiểm đe dọa nữa và đang bắt đầu cuộc hành trình của họ. Nghĩa là nếu cô phải hi sinh cuộc đời mình, thì cũng không phải vô ích.


Nguồn: thaibatan.com
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2020