Cuối cùng, ngày tổ chức lễ cưới của Macgaret và Pitơ đã tới. Chàng cưỡi ngựa đi ra từ cổng nhà tù, và theo lệnh, chàng dừng lại ở cổng lâu đài hoàng hậu. Chàng mặc toàn đồ trắng, mang khiên giáp màu trắng do hoàng hậu gửi tặng với hàm ý chúc chàng thắng lợi trong cuộc dấu với Môrela. Cổ chàng đeo ruybăng và huân chương hiệp sĩ Xanhlôga. Trên khiên chàng có vẽ hình một con chim ưng đáp xuống - đó là biểu tượng của Pitơ. Trên chiếc áo khoác trắng của chàng cũng có hình một con chim ưng như thế. Cưỡi ngựa đi sau chàng là một nhà quý tộc danh giá tay cầm cây giáo và chiếc mũ sắt có cắm những lông chim của chàng. Chàng và người này có cả một đoàn lính của vua đi theo hộ tống.
Cổng lâu đài mở rộng, và Macgaret cỡi một con ngựa trắng tuyệt đẹp có bộ yên cương bằng bạc đi ra. Chiếc khăn che mặt được nâng lên một chút đủ để nhìn thấy khuôn mặt nàng. Nàng được những bà quý phái cũng cưỡi ngựa trắng đi theo. Đi theo nàng còn có cả một người, hầu như lấn át nàng bằng bộ quần áo lộng lẫy của mình. Đó là Bêti, nữ hầu tước Môrela - ít ra thì tạm thời có thể như thế - cùng đám tùy tùng đông đảo của mình.
Mặc dù Macgaret không bao giờ được gọi khác ngoài hai từ xinh đẹp, thế mà hôm nay khi cúi chào chú rể trước cổng lâu đài, trông nàng có vẻ mệt mỏi và nhợt nhạt. Điều này chẳng có gì đáng lạ, vì nàng biết chỉ ít giờ nữa con bài mạng sống của Pitơ sẽ được đặt lên bàn chơi của một cuộc huyết chiến, còn ngày mai bố nàng sẽ bị thiêu sống trên giàn thiêu ở Quêmanđêrô.
Pitơ và Macgaret gặp nhau, chào nhau; tiếng kèn đồng vang lên, và cả đoàn người lộng lẫy bắt đầu đi theo các phố hẹp của thành Xêvin. Cả hai người thậm chí không nói chuyện với nhau, dù chỉ ít lời, vì trái tim họ đã quá tràn đầy, và vị họ đã nói khôngết với nhau những điều cần nói. Bây giờ họ chờ đợi phần kết của câu chuyện. Tuy nhiên, Bêti, người được nhiều người trong đám đông tưởng nhầm là cô dâu vì trông cô ta hạnh phúc hơn nhiều, lại không thể im lặng nổi. Cô ta trách Macgaret không vui mừng trong ngày thế này.
- Ôi! Bêti, Bêti! - Macgaret đáp, - làm sao tôi có thể vui được khi trái tim đôi đang nặng trĩu vì những gì sẽ xảy ra ngày mai?
- Ngày mai thế nào thì kệ nó! - Bêti kêu lên. - Với tôi, cái nặng trĩu của ngày hôm nay cũng quá đủ, thế mà tôi chẳng buồn. Trong đời, chúng ta chưa bao giờ được cưỡi ngựa đi thế này, khi mọi người đang nhìn chúng ta, và bất cứ người đàn bà nào ở Xêvin cũng ghen tị với chúng ta và với sự sủng ái của hoàng hậu đối với chúng ta.
- Tôi nghĩ họ chỉ nhìn và ghen tị với cô thôi, - Macgaret nói rồi đưa mắt nhìn người đàn bà lộng lẫy đang đi cạnh nàng.
Nàng hiểu rằng sắc đẹp của Bêti đã lấn át sắc đẹp nàng - ít ra thì dưới con mắt của đám đông trên phố là vậy - như bông hồng rực rỡ dưới ánh mặt trời làm lu mờ bông huệ trắng.
- Có thể, Bêti mỉm cười. - Nếu đúng thế thì chỉ vì tôi nhìn đời một cách nhẹ nhàng hơn, và thậm chí tôi biết cười cả vào lúc trái tim tôi đang chảy máu. Suy cho cùng thì địa vị của cô chắc chắn hơn địa vị của tôi nhiều. Nếu chồng cô bao giờ sắp lao vào cuộc đấu một mất một còn, thì chồng tôi cũng vậy. Thế mà nói riêng với nhau, tôi nghĩ Pitơ sẽ thắng. Anh ta là một con người kiên nhẫn và khỏe mạnh lạ lùng, đến mức khó có người Tây Ban Nha nào sánh kịp.
- Vâng, đúng thế, - Macgaret khẽ mỉm cười nói. - Pitơ là người bảo vệ danh dự cho cô, và nếu chàng thua, thì suốt đời cô bị xem là một người hầu gái không họ hàng, quên quán.
- Tôi từng là một người hầu gái, hay ít ra cũng gần như thế, - Bêti trầm tư nói, - còn về dòng họ thì quả đúng như tôi nói. Nhưng để bù lại, tôi có thể đứng vững ở nơi người khác phải quỵ ngã. Vì vậy, tất cả những điều này chẳng làm tôi lo lắng mấy. Tôi chỉ lo lắng một điều, là chuyện gì sẽ xảy ra nếu người bảo vệ danh dự cho tôi giết chết chồng tôi?
- Thế cô không muốn Môrela bị giết chết à? - Macgaret nhìn Bêti.
- Có lẽ không, - Bêti đáp bằng giọng run run, và trong chốc lát cô ta ngoảnh mặt đi chỗ khác. - Tôi biết hắn là một thằng khốn nạn, nhưng cô thấy đấy, bao giờ cô cũng căm thù hắn. Vì thế tôi không thể làm điều gì để chống lại chính mình, nhưng dù sao tôi cũng muốn hắn phải đấu kiếm với một người nào đấy khác, có cánh tay nhẹ hơn tay Pitơ. Vả lại, nếu hắn chết, nhất định những người thừa kế của hắn sẽ sinh sự kiện cáo với tôi.
- ít ra thì bố cô ngày mai không bị đem thiêu trên giàn thiêu, - Macgaret nói, để chuyển đề tài câu chuyện mà rõ ràng không lấy gì làm thích thú lắm.
- Không, Macgaret ạ. Nếu bố tôi phạm tội thì chắc chắn người ta sẽ thiêu sống ông, và có lẽ bây giờ ông vẫn tiếp tục cháy trong ngọn lửa địa ngục. Nhưng có Chúa chứng giám, tôi sẽ chẳng bao giờ ném một cành củi nào vào ngọn lửa thiêu ông. Nhưng bố cô có bị một mối nguy hiểm như thế đe dọa đâu, nên chẳng việc gì cô phải đau buồn đến vậy.
- Sao cô nói thế? - Macgaret ngạc nhiên hỏi.
- Tôi không biết, nhưng tôi tin chắc Pitơ sẽ cứu được ông Caxten ra khỏi tại họa này. Pitơ là một chiếc gậy mà người ta có thể tựa khi sắp ngã, mặc dù anh ta trông thật khô khan và quá ít lời... Hãy nhìn ngôi nhà thờ kia kìa, đẹp không? Cả một đám đông đang chờ chúng ta ở đó. Bây giờ cô phải tươi lên mới được. Hãy cúi đầu và mỉm cười như tôi đây.
Họ tiến lại gần nhà thờ, và Pitơ liền xuống ngựa đỡ người yêu của mình xuống. Cả đoàn người xếp thẳng hàng theo các chức bậc của mình rồi tiến vào nhà thờ, được các chức sắc nhà thờ đi theo.
Macgaret chưa bao giờ vào nhà thờ này và sẽ chẳng bao giờ còn thấy lại nó, nhưng hình ảnh của nó sẽ bám theo nàng suốt đời. Một sự mát mẻ mờ tối sau ánh nắng mặt trời chói chàng; bảy lói đi lớn kéo dài đến vô tận, rẽ ngang rẽ dọc trong nhà thờ; những cột đá ảm đạm vươn tít mãi trên cao như những thân cây trong rừng vươn tới mặt trời; một thứ bong tối trang nghiêm, mờ ảo được điểm xuyết bởi những tia sáng chiếu qua các cửa sổ trên cao; khu bàn thờ mạ vàng lấp lánh; những tiếng hát, những ngôi mộ - tất cả như trùm lấy nàng, đè xuống và in sâu dấu ấn trong tâm trí nàng.
Họ chậm chạp tiến lại gần các bậc thang của khu bàn thờ khổng lồ. ở đây có rất nhiều người tới xem đợi sẵn. Và cũng ở đây, phía bên kia, vua và hoàng hậu Tây Ban Nha đang ngồi. Bằng sự có mặt của mình, họ muốn làm tăng danh giá thêm cho đám cưới này. Ngoài ra khi cô dâu tới hoàng hậu Ixraen đứng dậy, cúi xuống hôn vào má nàng, như một cử chỉ đặc biệt yêu mến. Dàn đông ca bắt đầu hát, nhạc nổi lên. Thật là cảnh tượng chỉ có ở một trong những nhà thờ nổi tiếng nhất châu Âu. Tuy nhiên, nhìn những bộ quần áo lấp lánh của các vị linh mục được gọi tới đây để làm lễ cưới cho nàng, và nhìn họ luôn đi lại để thực hiện cái nghi lễ huyền bí này, Macgaret lại nghĩ về một hiện thực cũng long trọng như thế nhưng được tổ chức vào ngày mai ở quảng trường lớn nhất của thành Xêvin, nơi cũng chính những vị linh mục này sẽ đọc lời tuyên án nhiều người - có thể trong số họ có bố nàng - để sau đó đưa họ lên giàn thiêu.
Tay cầm tay, Macgaret và Pitơ quỳ xuống trước bàn thờ. Những sợi khói thơm bốc lên từ que hương đang lăc lư, tan dần trong bóng tối mờ mờ. Cũng thế ngày mai ngọn khói của giàn thiêu sẽ ngùn ngụt bốc lên trời. Cứ thế, nàng đứng yên bên cạnh chồng mình, người chồng mà cuối cùng nàng đã giành được sau biết bao nhiêu đau khổ, và rất có thể mất đi trước khi màn đêm buông xuống. Các linh mục lên tiếng hát, và vị giám mục mặc bộ quần áo lộng lẫy cúi xuống đầu họ, khẽ nói những lời nói đúng nghi lễ hôn nhân. Ngón tay nàng được đeo nhân, những lời thề được nói ra, lời chúc phước được ban cho họ. Và thế là họ trở thành vợ thành chồng. Từ nay chia cắt nổi họ chỉ có thể là cái chết, cái chết lúc này đang đứng kề bên họ.
Khi tất cả kết thúc, Macgaret và Pitơ đứng dậy, quay người và trong chốc lát đứng sững lại. Macgaret đưa mắt nhìn quanh và bỗng nhiên nàng nhìn thấy khuôn mặt ảm đạm của Môrela đang đứng cạnh giữa đám tùy tùng của hắn. Hắn cũng nhìn nàng, rồi đi đến gần, hắn cúi thấp đầy khẽ nói:
- Chúng ta cùng tham gia chơi một trò chơi lạ lùng, tiểu thư Macgaret ạ. Tôi rất muốn biết nó sẽ kết thúc thế nào. Tôi sẽ chết hôm nay hay tiểu thư sẽ trở thành góa chồng? Trò chơi này được bắt đầu ở đâu? Không phải ở đây, tôi nghĩ thế. Và ở đâu chúng ta sẽ được gặt cái mà chúng ta gieo xuống? Đừng nghĩ xấu về tôi, vì tôi yêu tiểu thư mà tiểu thư thì không yêu tôi.
Hắn lại cúi chào, lúc đầu trước Macgaret, sau đó trước Pitơ, rồi hắn bỏ đi không thèm chú ý tới Bêti đang đứng cạnh và đang nhìn hắn bằng đôi mắt mở to, như thể cũng cố đoán xem rồi cái trò chơi này sẽ kết thúc thế nào.
Được các quần thần bao quanh, vua và hoàng hậu đi ra khỏi nhà thờ, theo sau là đôi vợ chồng mới cưới. Lại lần nữa họ leo lên mình ngựa, và dưới ánh nắng chói chang của mặt trời phương nam, giữa tiếng hô chào mừng của đám đông, họ đi về phía lâu đài, nơi bữa tiệc cưới đang chờ đợi họ. ở đấy họ, đã được dành sẵn một chiếc bàn, chỉ thấp hơn một chút so với bàn của vua và hoàng hậu. Bữa tiệc cưới thật linh đình và kéo dài rất lâu, nhưng Macgaret và Pitơ hầu như không ăn gì, và không uống tí rượu nào, trừ cốc rượu họ phải uống theo nghi lễ. Cuối cùng kèn đồng nổi lên, vua và hoàng hậu đứng dậy. Bằng cái giọng thanh thanh của mình, vua tuyên bố rằng ngài không tạm biệt khách khứa, vì chỉ chốc nữa tất cả sẽ lại gặp nhau, nhưng ở một chỗ khác. ở đấy chú rể dũng cảm người Anh, nhằm mục đích bảo vệ danh dự cho vợ và một đồng bào khác của mình, sẽ đấu kiếm sống chết với một trong những đại quý tộc Tây Ban Nha, người đã bị người đồng bào kia của Pitơ buộc tội đã làm hại bà ta. Cuộc đấu này, than ôi không phải là một cuộc mua vui, mà nó sẽ là một trận huyết chiến.Vua nói, ngài không thể chúc ai trong hai người thắng cuộc, nhưng ngài tin rằng, bất kì người Xêvin nào cũng không thể không có thái độ kính trọng đối với cả người tháng lẫn người bại. Đồng thời ngài cũng tin cả hai đối thủ sẽ xứng đáng là những hiệp sĩ dũng cảm của nước Tây Ban Nha và nước Anh.
Kèn đồng lại nổi lên, và các quan cận thần được chỉ định tháp tùng Pitơ liền đi tới gần chàng, báo rằng đã đến lúc chàng phải mặc áo giáp và chuẩn bị vũ khí. Cô dâu và chú rể đứng dậy, những người đứng quanh liền tản ra hai bên để không nghe câu chuyện của hai người, nhưng vẫn tò mò nhìn họ.
- Chúng ta chia tay, - Pitơ nói, - thế mà anh chẳng biết nói gì.
- Chồng của em đừng nói gì cả, - Macgaret đáp. - Những lời anh nói sẽ làm em yếu đuối. Anh đi đi, và hãy dũng cảm. Hãy chiên đấu vì danh dự của anh, của em và của nước Anh. Sống hay chết, anh vẫn là người em yêu, và sống hay chết, chúng ta sẽ còn gặp nhau. Lời cầu nguyện của em sẽ ở bên anh, Pitơ, lời cầu nguyện và tình yêu mãi mãi của em ở bên anh. Có thể chúng sẽ làm đôi tay anh thêm mạnh và trái tim anh thêm vững tin.
Sau đó, vì không muốn ôm hôn chàng trước mặt mọi người, Macgaret cúi thấp trước Pitơ, thấp đến nỗi đầu gối nàng gần chạm đất. Pitơ cũng cúi thấp người trước nàng. Thật là một cuộc chia tay lạ lùng và đầy vẻ hùng tráng, ít ra thì những người đang đứng xung quanh đã nghĩ như vậy. Khoác tay Bêti, Macgaret rời Pitơ, đi ra.
Hai giờ nữa trôi qua. Đấu trường Plaxa đơ Tôrôx, nơi sẽ xay ra trận đấu kiếm - vì quảng trường chính của thành phố, nơi các cuộc thi thường được tổ chức, đang bận chuẩn bị làm nơi xét xử của tòa án dị giáo ngày hôm sau - đã chật ních người. Đó là một đấu trường rộng lớn, có thể được xây dựng từ thời người La Mã còn ở đây. Nó là nơi vẫn diễn ra các trò chơi đủ loại, trong đó có cả những trận đấu bò. Mười hai nghìn người xem có thể ngồi hết trên các dãy ghế dài xếp cao dần xung quanh vũ đài. Hôm nay khó mà tìm được chỗ nào trống. Vũ đài đủ rọng để ngựa có thể lấy đà từ bất kì chỗ nào phóng đi hết tốc lực. Nó được phủ cát trắng, có lẽ cũng giống ngày xưa khi các đấu sĩ còn chém giết nhau ở đây. Trên cổng chính, đối diện với vũ đài là chỗ vua, hoàng hậu và các cận thần của mình ngồi, trong số họ có Macgaret. Nàng ngồi sau hơn một chút, thẳng người và im lặng như một pho tượng. Khuôn mặt nàng được che kín bởi chiếc khăn voan ngày cưới. Phía đối diện, biên kia vũ đài là Bêti và đám tùy tùng của cô ta đang ngồi, trên những hàng ghế có mái che, vì cô ta chính là người đã gây nên trận đấu này, ít ra là về mặt hình thức. Cô ta cũng ngồi yên bất động, thu hút sự chú ý của những người có mặt từ mọi phía. Trong khi chờ đợi trận đấu bắt đầu, mọi người chỉ bàn tán về cô ta, và những lời bàn tán ấy nổi lên xung quanh, rì rầm như những đợt sóng biển vỗ vào bờ lúc đêm khuya.
Kèn đồng vang lên, sau đó tất cả im lặng. Với những người truyền lệnh mặc quần áo thêu chỉ vàng đi trước, từ cửa chính, hầu tước Môrela cùng tùy tùng đi ra vũ đài. Hắn cưỡi một con ngựa màu đen tuyệt đẹp, mặc quần áo đen, và những chiếc lông đà điểu cắm trên mũ cũng màu đen. Trên chiếc khiên màu đỏ của hắn có vẽ hình một đại bàng đầu đội vương miện, phía trước là dòng chữ đầy kiêu hãnh: Những gì tôi chiếm được, tôi sẽ hủy diệt. Môrela dừng lại ở giữa vũ đài, cho ngựa giơ hai chân trước quay nhìn quanh khắp vũ đài một vòng. Hắn chào vua và hoàng hậu bằng cách giơ lên hạ xuống chiếc giáo dài có đầu bọc thép nhọn. Đám đông hò hét cổ vũ hắn. Sau đó hắn cùng đoàn tùy tùng đi về góc phía bắc của vũ đài.
Lại một lần nữa kèn đồng vang lên. Một người truyền lệnh xuất hiện, và tiếp theo ông ta là xơ Pitơ Brum, một người nghiêm khắc và cao lớn, cưỡi một con ngựa trắng đi ra. Chàng mặc toàn đồ trắng, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Chiếc mũ và những chiếc lông chim cắm trên mũ cũng màu trắng. Trên chiếc khiên của chàng có vẽ hình con chim ưng đang lao xuống và dòng chữ mạ vàng: Vì tình yêu và danh dự. Chàng cũng ra đứng chính giữa vũ dài, bình tĩnh đi quanh một vòng như thể đang đi trên đường, và chàng cũng giơ ngọn giáo của mình chào lại. Lần này thì người xem im lặng, vì chàng là người nước ngoài. Tuy nhiên những người lính đứng lẫn trong khán giả nói với nhau, rằng Pitơ có vẻ là một người dũng cảm, và thắng chàng không phải dễ.
Lần thứ ba tiếng kèn lại vàng lên, và cả hai hiệp sĩ tiến lại gần nhau rồi cũng dừng lại trước vua và hoàng hậu. Người truyền lệnh chính đọc to các điều kiện của trận đấu. Các điều kiện khá ngắn gọn: cuộc đấu sẽ kéo dài cho đến khi một trong hai đối thủ chết hoặc nếu không bị vua và hoàng hậu bắt dừng lại giữa chừng. Các hiệp sĩ sẽ cưỡi ngựa hoặc xuống bộ đánh nhau, bằng giáo, kiếm, hay dao găm, nhưng khi vũ khí gãy không được thay thế, cũng như không được thay thế cả ngựa lẫn áo giáp. Người thắng cuộc sẽ được đội danh dự đưa ra khỏi đấu trường, và ông ta sẽ được phép đi bất kì nơi nào ông ta muốn, trong nước cũng như ngoài nước. Đồng thời ông ta không bị buộc tội bất kì điều gì, cũng như không phải sợ ai trả thù bằng máu. Xác của người thua trận sẽ được trao cho bạn bè ông ta để chôn cất theo đúng các nghi lễ cần thiết. Trong bất kì trường hợp nào, kết quả của trận đấu cũng không ảnh hưởng tới quyết định của các tòa án dân sự hoặc giáo hội về đơn kiện của người đàn bà bắt phải công nhận mình, là nữ hầu tước Môrela, hoặc từ phía hầu tước Môrela cao quý mà bà ta gọi là chồng.
Khi điều kiện cuộc đấu được thông báo, người ta hỏi các đối thủ có đồng ý với các điều kiện ấy không. Cả hai liền đáp to và rõ ràng: "đồng ý". Sau đó người truyền lệnh thay mặt xơ Pitơ Brum, hiệp sĩ Xanhlôga, thách thức hầu tước Môrela cao quý tham gia trận huyết chiến, vì ông hầu tước này đã xúc phạm tới người bà con của xơ Brum, là tiểu thư người Anh Elidabet Đin, khi tiểu thư khẳng định mình là vợ của hầu tước, sau khi đã làm lễ kết hôn theo đúng luật. Đồng thời hầu tước Môrela bị thách đấu cả vì việc ông ta xúc phạm nhiều lần tới xơ Brum và vợ là tiểu thư Macgaret. Người truyền lệnh của Pitơ ném găng tay xuống đất. Macgaret dùng mũi giáo nhọn nhặt lên, ném về phía sau qua vai mình, và bằng cách ấy hắn đã nhận lời thách đấu.
Các đối thủ xuống ngựa, những tên lính hầu của họ chạy tới kiểm tra lại áo giáp, vũ khí và yên cương đã tốt và chắc chắn chưa. Mọi thứ đều tốt đẹp. Lúc ấy những người giúp việc của các quan truyền lệnh dắt ngựa về phía đối diện của vũ đài. Một tiếng kèn thổi to theo lệnh của nhà vua. Những tên lính hầu liền buông dây cương xuống đát và lùi lại phía sau. Kèn lại vang lên một lần nữa. Các hiệp sĩ nhặt dây cương, cúi thấp trên bờm ngựa. Người xem im lặng, căng thẳng chờ đợi, và giữa sự im lặng ấy bỗng nổi lên tiếng kèn thứ ba. Đối với Macgaret, tiếng kèn này vang to như tiếng báo của thần số mệnh. Từ mười hai nghìn cái miệng tuôn ra một tiếng thở pháo, như ngọn gió bay trên biển cả rồi tắt dần phía xa xa. Như hai mũi tên đang bắn vào nhau, hai hiệp sĩ càng ngày càng phi nhanh hơn. Và kìa, họ gặp nhau. Hai mũi giáo đâm mạnh vào khiên, và cả hai đối thủ lảo đảo suýt ngã. Các mũi giáo nhọn ánh lên, lúc chĩa lên trời, lúc đâm sang ngang và ngồi vững vàng trên lưng ngựa, hai hiệp sĩ lao qua ngang nhau, và va vào nhau, nhưng không ai bị thương. Hiệp thứ nhất kết thúc.
Tiếng kèn lại vang lên, và một lần nữa hai đối thủ lại tiến về phái nhau và gặp nhau ở chính giữa vũ dài. Như lần trước, các mũi giáo lại đam trúng khiên, nhưng lần này mạnh hơn nhiều, đến mức giáo của Pitơ gãy thành nhiều mảnh, còn giáo của Môrela trượt theo khiên đối thủ và dính vào lớp vải bọc khiên. Pitơ lảo đảo trên ngựa và ngã hẳn về phía sau. Khi tưởng chàng sắp ngã xuống đất, thì dây cột chiếc mũ sắt đứt tung, và chiếc mũ bay khỏi đầu chàng. Môrela phóng tới, đâm giáo vào mũ chàng và giơ lên.
- Chim ưng ngã rồi! - Người xem kêu to. - Anh ta đang ngã khỏi mình ngựa!
Nhưng Pitơ không ngã. Chàng vứt chiếc giáo gãy, và tay bám vào yên, chàng lại gieo lên mình ngựa, Môrela định dùng ngựa để quay lại. Nhưng con ngựa của hắn vẫn phi nhanh về phía trước và không chịu đứng lại cho đến khi nó thấy một bức tường cao trước mặt. Cuối cùng hai đấu thủ lại mặt đối mặt với nau. Nhưng lần này Pitơ không còn giáo và mũ, còn mũi giáo của Môrela thì dính chặt vào chiếc mũ sắt của chàng. Môrela cố gỡ ra nhưng những được.
- Rút kiếm ra! - Có người kêu to với Pitơ.
Đó là tiếng kêu của thuyền trưởng Xmit và các thủy thủ của ông ta. Pitơ định rút kiếm nhưng chàng đã không làm thế. Vẫn để kiếm trong vỏ, chàng thúc ngựa nhằm Môrela lao thẳng tới.
- Bây giờ chim ưng sẽ bị đâm chết! - Có tiếng hò reo xung quanh. - Đại bàng sẽ thắng! Đại bàn sẽ thắng!
Hình như đúng thế thật. Mũi giáo của Môrela đang chĩa đúng vào khuôn mặt để trần của Pitơ. Nhưng khi mũi giáo đã đến gần, bất ngờ chàng quăng dây cương và dùng khiên đập mạnh vào chiếc lông chim của mũ chàng đang cắm ở đầu mũi giáo đối thủ. Chàng đã tính đúng: mũi giáo của Môrela thấp, nhưng đủ để chàng cúi rạp xuống yên ngựa để tránh không bị đâm vào mặt. Khi hai người ở ngang nhau, Pitơ liền vung cánh tay trái rất dài của chàng móc vào Môrela như một chiếc móc sắt rồi kéo hắn khỏi yên ngựa. Còn con ngựa tráng thì phải chở cả hai người. Môrela ôm lấy cổ Pitơ, và cơ thể hai người quyện vào nhau, màu đen lẫn với màu trắng. Cả hai đều chao đảo trên mình ngựa, còn con ngựa thì hoảng sợ chạy khắp vũ đài cho đến khi đột ngột rẽ sang bên. Hai đối thủ ngã xuống cát, và vì quá đau nên cả hai nằm bất động một lúc.
- Ai thắng rồi? - Có tiếng kêu to trong đám đông.
Có tiếng trả lời:
- Cả hai đã lại sẵn sáng đấu tiếp!
Ngồi vươn mình về phía trước, Macgaret kéo bỏ khăn che mặt và nhìn xuống vũ đài. Mặt nàng tái nhợt như người đã chết.
- Hãy nhìn kìa: họ cùng ngã với nhau, cùng nhau động đậy, và bây giờ đã đứng dậy, cả hai cùng lành lặn.
Pitơ và Môrela nhảy lùi lại phía sau để tránh xa nhau, và cùng rút những thanh kiếm dài của mình ra. Và trong khi được tên lính hầu lo lắng bắt ngựa và nhặt những mảnh giáo gãy thì họ đã đứng, mặt đối mặt, sẵn sàng thủ thế. Vì không có mũ nên Pitơ giơ cao khiên để che đầu. Chàng bình tĩnh chờ đối phương tấn công.
Môrela là người đầu tiên tấn công. Lưỡi kiếm của hắn chém mạnh vào kim loại, phát ra một âm thanh ghê người. Trước khi hắn kịp quay giữ thế thủ, thì Pitơ đã đánh đòn tấn công, nhưng Môrela kịp cúi thấp người, nên mũi kiếm chỉ chém đứt những chiếc lông đen trên mũ hắn. Với tốc độ của một tia chớp, mũi kiếm của Môrela lại nhằm thẳng mặt Pitơ phóng tới. Nhưng chàng đã kịp thời né tránh, nên hắn đâm hụt. Môrela lại tấn công và chém một nhát mạnh đến mức dù Pitơ kịp giơ khiên đỡ, nhưng lưỡi kiếm của hắn vẫn trượt theo khiên và chém đúng cổ và vai của chàng, máu đỏ thẫm ướt chiếc áo giáp màu trắng, và Pitơ lảo đảo.
- Đại bàng thắng rồi! Đại bàng thắng rồi! Tây Ban Nha và đại bàng! - Một chục nghìn cái miệng cùng kêu to.
Sau đó là một phút im lặng, và trong cái phút im lặng ấy, thì đám đông bỗng vang lên một giọng nói đàn bà và Macgaret nhận ra ngay là của Inex:
- Không, chim ưng đang tấn công!
Lời của nàng chưa dứt, thì có lẽ do quá tức giận vì bị thương và lo sợ thất bại, Pitơ kêu to: "Dòng họ Brum muôn năm" vừa đem hết tất cả sức lực còn lại của mình lao thẳng vào Môrela, và người xem liền thấy một nửa chiếc mũ của hắn rơi lăn lóc xuống cát. Lúc này đến lượt Môrela lảo đảo. Hơn thế, hắn còn để rơi chiếc khiên xuống đất.
- Tốt lắm! Đánh thế mới gọi là đánh! - Có tiếng hò reo trong đám đông. - Chim ưng!
Pitơ nhìn thấy đấu thủ để rơi khiên, cũng vớt khiên của mình, vừa cầm chặt kiếm bằng cả hai tay, chàng lao vào Môrela. Chàng vứt khiên, có thể vì đó là một cử chỉ cao thượng đối với kẻ thù - những người xem đã nghĩ và hoan nghênh chàng vì điều ấy, nhưng cũng có thể vì chàng muốn giải phóng tay trái mình cho đỡ vướng. Từ giờ phú này mặc dù chàng không có mũ, nhưng kết quả cuộc đấu không còn làm ai nghi ngờ gì nữa. Bêti thường nói về Pitơ như về một chiếc binh kiên trì và có cánh tay rất nặng. Lần này chàng đã chứng minh rằng cô ta nói đúng. Sung sức như vừa bước lên vũ đài, Pitơ liên tiếp tấn công hết lần này đến lần khác.Kiếm của chàng chém mạnh vào bộ áo giáp được làm bằng thứ thép Tôlê của đối phương chan chát như chiếc búa nện lên đe. Đó là những nhát chém khủng khiếp, nhưng chiếc áo giáp vẫn chịu nổi, và đem hết sức chống đỡ, Môrela cứ lùi dần, lùi dần cho đến khi cuối cùng dừng lại trước khán đài, nơi vua và hoàng hậu và Macgaret đang ngồi.
Bằng khóe mắt của mình, Pitơ nhận thấy họ ngồi ở đáy và chàng thầm quyết định sẽ kết thúc cuộc đấu chính ở đây và ngay lúc này. Vừa đỡ xong một đợt tấn công tuyệt vọng của đối thủ, Pitơ liền giáng cho hắn một đòn trời đánh. Lưỡi kiếm của chàng lấp lánh như cầu vồng, và mặc dù chiếc áo giáp bằng thép đỡ nổi, nhưng Môrela loạng choạng suýt ngã. Lợi dụng điều này, Pitơ giơ cao kiếm, và vừa kêu to: "Macgaret!" chàng vừa đem hết sức chém mạnh xuống đầu hắn. Lưỡi kiếm lóe lên như tia chớp, nhanh đến mức ai nhìn thấy cũng phải lấy làm ngạc nhiên. Môrela tìm cách chống đỡ lại. Vô ích. Thanh kiếm của hắn bay ra xa, chiếc mũ bị chém đứt đôi, và xoạc rộng chân, hắn nặng nền ngã xuống đất.
Tiếp theo là một sự im lặng tuyệt đối. Bỗng có một giọng phụ nữ vang lên lanh lảnh:
- Chim ưng thắng rồi! Chim ưng của nước Anh thắng rồi!
Sau đó là những tiếng reo hò nồng nhiệt: "Ông ta đã chết", "Không, ông ta còn động đậy!", "Giết đi!", "Tha cho ông ta sống, ông ta là một tay kiếm rất cừ".
Pitơ đứng tựa người vào thanh kiếm của mình nhìn đối thủ bị thương nằm dưới đất. Sau chàng ngước lên nhìn vua và hoàng hậu, nhưng họ vẫn ngồi yên không biểu lộ thái độ gì. Chàng nhìn thấy Môrela đang định đứng dậy kêu to lên điều gì đó, nhưng những người phụ nữ ngồi bên đã giữ nàng lại. Một sự im lặng tuyệt đối đang bao trùm lên xung quanh, hàng nghìn con người đang căng thẳng chờ đợi. Pitơ nhìn Môrela. Than ôi, hắn còn sống. Lưỡi kiếm và chiếc mỹ rắn chắc của hắn đã giảm nhẹ sức mạnh của nhát chém. Hắn chỉ bị thương và đang ngất đi.
- Tôi phải làm gì bây giờ? - Pitơ hỏi vua và hoàng hậu.
Hình như vua đang lo lắng, ngài muốn nói điều gì, nhưng hoàng hậu ghé vào tai nói vài câu gì đó, và ngài lại ngồi yên như cũ. Cả hai im lặng chăm chú theo dõi những gì đang xảy ra. Cuối cùng, hiểu được sự im lặng đáng sợ ấy nghĩa là gì Pitơ liền vứt kiếm, rút dao găm ra để cắt đứt dây buộc mũ che đầu Môrela. Chàng sắp sửa đâm nhát dao cuối cùng.
Đúng lúc ấy thì chàng nghe có tiếng động vọng lại từ phía đằng kia vũ đài. Chàng quay sang nhìn và được thấy một cảnh tợng lạ lùng nhất xưa này chàng chưa hề thấy. Từ khán đài đối diện, một người phụ nữ đang leo xuống, nhẹ nhàng như một con mèo. Và cũng với sự nhanh nhẹn của con mèo, cô ta nhảy từ độ cao gần hai mét xuống, rồi vừa vén váy vừa chạy về phía chàng. Đó là Bêti. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là Bêti, Bêti trong bộ quần áo lộng lẫy của mình, và với mái tóc để xõa đang bay theo gió. Pitơ ngạc nhiên nhìn cô ta. Tất cả xung quanh cũng sững sờ yên lặng. Nửa phút sau cô ta đã đứng cạnh chàng, và cúi thấp xuống người Môrela, cô ta quát:
- Để hắn yên! Tôi đã nói với anh là để hắn yên!
Pitơ không biết nên nói và làm gì. Chàng bước lên định nói chuyện với cô ta, nhưng cô ta đã chạy tới vồ lấy thanh kiếm của Pitơ lúc ấy đang nằm dưới đất. Cô ta nhặt nó lên, lùi lạ phía sau với Môrela rồi kêu to:
- Trước hết anh phải đánh nhau với tôi đã, Pitơ!
Và quả thật co ta đã nhanh nhẹn lao lên tấn xông Pitơ bằng chính thanh kiếm của chàng, buộc chàng phải lùi lại để khỏi bị chém chết. Một làn sóng tiếng cười lan rộng theo các dãy ghế trên khán đài. Thậm chí cả Pitơ cũng phá lên cười. Chưa bao giờ có điều tương tự từng xảy ra ở Tây Ban Nha. Khi tiếng cười lắng xuống, Bêti, người có giọng nói không hề lí nhí một chút nào, liền kêu to bằng thứ tiếng Tây Ban Nha khủng khiếp của mình:
- Trước khi giết chồng tôi, cứ để anh ta giết tôi đã! Hãy giao chồng tôi cho tôi!
- Thì cô cứ lấy đi, nếu muốn, - Pitơ đáp.
Lập tức Bêti liền quẳng kiếm và bằng đôi tay khỏe mạnh của mình, cô ta bế xốc Môrela đang nằm bất tỉnh dưới đất như bế một đứa bé: cái đầu đang chảy máu của hắn nằm yên trên vai cô ta. Bêti định mang hắn đi, nhưng không đủ sức.
Người xem hò reo tán thưởng cô ta, còn Pitơ thì thất vọng quẳng con dao của mình xuống đất và lại quay về phía vua và hoàng hậu. Vua đứng dậy, đưa tay ra hiệu cho những tên lính hầu của Môrela đến nhặt xác hắn. Bêti giúp chúng một tay.
- Nữ hầu tước Môrela, - vua nói, lần đầu tiên gọi cô ta bằng cái danh hiệu ấy, - danh dự của bà đã được khôi phục, người bảo vệ bà đã chiến thắng. Bà muốn nói gì không?
- Không muốn nói gì cả, - Bêti đáp, ngoài việc tôi yêu con người này, dù ông ta xử tệ với tôi. Tôi biết là khi đấu kiếm với Pitơ, ông ta sẽ phải trả giá cho các tội lỗi của mình. Tôi xin nhắc lại là tôi yêu ông ta, và nếu Pitơ muốn giết ông ta thì trước hết phải giết tôi đã.
- Xơ Pitơ Brum, - vua nói, - tùy ông quyết định. Chúng tôi trao mạng sống người này cho ông - ông có thể tha không giết, hay có thể làm bất kì điều gì ông muốn.
Pitơ suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Tôi sẽ tha cho ông ta sống, nếu ông ta công nhận người đàn bà này là vợ hợp pháp của mình, suốt đời sống với bà ta và không bao giờ còn kiện tụng chống bà ta nữa.
- Thật là ngốc, làm sao hắn có thể làm nổi điều ấy bây giờ, - Bêti nói to, - khi bằng thanh kiếm khỏe mạnh của anh, anh đã đánh bật khỏi đầu hắn tất cả mọi ý nghĩ và lời nói!
- Nếu vậy, có thể ai đứng ra bảo đảm hộ cho ông ta chăng? - Pitơ bình tĩnh hỏi.
- Ta, - hoàng hậu Ixaben nói, lần đầu tiên suốt từ khi cuộc đấu được bắt đầu. - Ta sẽ làm điều đó thay mặt hầu tước Môrela trước tất cả những người đang ngồi đây, ta hứa với ông điều ấy, xơ Pitơ Brum. Ta còn nói thêm: Nếu ông ta sống lại và muốn vi phạm lời cam kết mà ta thay mặt ông ta đã tuyên bố để cứu ông ra khỏi chết, thì tên tuổi ông ta sẽ bị đem ra làm trò cười nhục nhã cho thiên hạ. Hỡi những người truyền lệnh, hãy nhắc to lại điều này!
Những người truyền lệnh thổi kèn và một người trong số họ dõng dạc nhắc lại lệnh của hoàng hâu. Người xem hò reo hoan nghênh bà.
Sau dấy, những tên lính hầu đưa Môrela đi. Lúc này hắn vẫn chưa tỉnh lại. Với bộ quần áo dính đầy máu, Bêti đi cạnh hắn. Người ta mang con ngựa của Môrela lại cho Pitơ, và mặc dù đang bị thương, chàng nhảy lên lưng ngựa đi một vòng quanh vũ đài. chàng được đón tiếp bằng những tràng vỗ tay kéo dài mà xưa nay đấu trường này chưa hề biết đến. Sau khi giơ kiếm chào lại, Pitơ và các tên lính hầu của chàng đã biến mất sau cánh cổng mà trước đấy chàng đã xuất hiện để đi vào đấu trường.
Cuộc đấu tay đôi và sau này được gọi là "trận huyết chiến giữa một con đại bàng Tây Ban Nha và một con chim ưng Anh quốc" đã kết thúc một cách khác thường như vậy.