dịch giả: thái bá tân

Nàng Macgaret Xinh Đẹp

Lượt đọc: 2622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương XVIII
ecmanđađa thần thánh

❊ ❊ ❊

Con đường Inex và Macgaret phải đi chạy qua những hành lang dài, những gian phòng lộng lẫy và những khu sân được ghép bằng đá cẩm thạch mát lạnh. Mọi việc diễn ra như trong một giấc mơ. Họ đi qua một phòng nhỏ, nơi có những người phụ nữ đang ngồi chơi hoặc nhìn họ với vẻ tò mò. Macgaret nghe một người trong bọn nói:

- Tại sao cô Bêti lại bỏ tiểu thư Macgaret mà đi? Có tiếng trả lời:

- Vì chính cô ta cũng yêu cầu hầu tước, nên ở lại đây không chịu nổi.

- Thật là ngốc, - người phụ nữ đầu tiên nói.

Họ đi qua một cánh cửa để mở. Cánh cửa này dẫn vào các phòng riêng của Môrela. Bản thân hắn thì đứng ở cửa và nhìn họ đi ngang. Khi Inex và Macgaret đến ngang hắn, hình như hắn chợt nghi ngờ điều gì đó, vì hắn chăm chú nhìn họ rồi tiến lên phía trước. Nhưng sau đó, có lẽ nghĩa lại hay chợt nhớ cái miệng cay độc của Bêti, hắn dừng lại và quay đi. Thế là vượt qua nguy hiểm.

Cuối cùng, không phải lo lắng vì ai nữa, họ đã ra tới sân, nơi có ngựa và lính hộ tống đang đợi sắn. ở đây, Caxten và Pitơ đang đứng chờ, dưới một cổng ra vào hình cầu. Caxten chào Macgaret rồi hôn nàng qua chiếc mạng che mặt. Còn Pitơ là người nhiều tháng qua, kể từ ngày chàng về Đêthem không gặp nàng, giờ nhìn nàng bằng đôi mắt chăm chăm mở rộng. Chàng muốn chạm vào người nàng để biết chắc đây có phải Macgaret không. Đoán được ý Pitơ và sợ chàng có thể làm hỏng hết mọi chuyện, Inex lúc ấy cầm trong tay một chiếc kim băng vừa đâm vào tay chàng, vừa khẽ nói: “Đồ ngốc”. Pitơ văng chửi và lùi lại phía sau, làm tên lính gác phá lên cười. Còn Inex thì vội vàng tíu tít xin lỗi.

Caxten giúp Macgaret ngồi lên yên, sau đó ông cũng nhảy lên mình ngựa. Pitơ làm theo, tay vẫn xoa xoa chỗ bị kim băng đâm. Chàng vẫn chưa dám nhìn về phía Macgaret. Khi từ biệt, Inex bắt tay Macgaret như những người cùng ngang địa vị, và nói với nàng một vài lời ấu yếm như phụ nữ Tây Ban Nha vẫn nói trong những trường hợp tương tự. Người sĩ quan Tây Ban Nha chỉ huy đội bảo vệ lâu đài Môrela đi lại gần và đếm:

- Hai người đàn ông vàmột người đàn bà. Đúng, có điều tôi không nhìn thấy mặt của người đàn bà.

Chỉ một giây nữa thì có lẽ ông ta bắt Macgaret nâng khăn che mặt lên, nhưng Inex liền nói với ông ta rằngkhi cómặt người Mô, làm thế là không lịch sự. Ông ta gật đầu rồi ra lệnh lên đường.

Họ đi qua cổng vòm của lâu đài, ra tới đường và chẳng bao lâu sau đã ở cạnh cổng lớn. Toán lính gác xét hỏi đám lính đi theo. Việc này kéo dài khá lâu, cho đến khi Caxten dúi cho chúng mấy đồng tiền, và chúng lại cho họ đi tiếp, sau khi nói rằng họ là những tín đồ Cơ Đốc hạnh phúc vì còn sống để thoát khỏi Granađa. Mà quả họ cảm thấy hạnh phúc thật.

Đến đỉnh đồi, Macgaret quay lại và vẫy khăn. Nàng nhìn về phía chiếc cửa sổ cao mà nàng rất quen thuộc. ở đây, cũng có khăn vẫy lại, và Macgaret đi tiếp, lòng vấn vương nghĩ về Bêti cô đơn đang nhìn theo họ, chờ đợi phần kết trò chơi phiêu lưu, mạo hiểm của mình. Chiếc khăn che kín những giọt nước mắt đang chảy xuống má Macgaret. Trong vòng gần một giờ họ đi tiếp, chỉ thỉnh thoảng mới trao đổi với nhau một đôi lời. Cuối cùng họ đến một chỗ rẽ có hai nhánh đường, một nhánh dẫn về Malaga, nhánh kia về Xêvin.

Đến đây, đám lính tùy tùng dừng lại. Tên sĩ quan trưởng đám nói với họ rằng chúng được lệnh chỉ đi theo tới đây, và hỏi họ bây giờ định đi đâu. Caxten đáp là họ sẽ đi Malaga. Nghe thế tên trưởng đám liền nói rằng thế là thông minh, vì đi đường này họ sẽ ít gặp bọn cướp và bọn trộm, những kẻ tự cho mình là lính Cơ Đốc, nhưng giết chết hoặc cướp lột tất cả các du khách không may rơi vào tay chúng. Caxten đề nghị tặng tên trưởng toán một món quà, tên này nhận quà với vẻ rất quan trọng, như thể đang ban ơn lớn cho họ, rồi sau khi cúi chào và nói những lời từ biệt, đám lính hộ tống quay trở lại.

Cả ba người đi theo con đường dẫn về phía Malaga, nhưng khi biết không ai nhìn thấy mình nữa, họ liền quay lại đi theo đường tới Xêvin. Thế là cuối cùng họ được ở mộtmình! Dừng ngựa tại chân tường một ngôi nhà bị đốt cháy trong một cuộc tấn công nào đấy của các tín đồ đạo Thiên Chúa, lần đầu tiên họ được nói chuyện tự do với nhau. Thật là những giây phút hạnh phúc!

Pitơ quay ngựa về phía Macgaret:

- Này em yêu, có đúng là em đây không?

Nhưng Macgaret không hề chú ý tới chàng. Nàng cúi xuống, vòng hai tay ôm cổ Caxten, rồi qua làn khăn che mặt, vừa hôn ông vừa cảm ơn Chúa đã cho họ sống đến cuộc gặp gỡ này. Pitơ vươn người định hôn nàng, nhưng Macgaret thúc ngựa đi, làm chàng suýt ngã xuống đất.

- Pitơ, cẩn thận, - nàng nói, - kẻo cái trò thích hôn của anh lại gây thêm phiền toái.

Hiểu ý định nói gì, Pitơ đỏ bừng mặt và vội vàng giải thích cặn kẽ mọi chuyện.

- Thôi đủ rồi, - Macgaret ngắt lời, - đủ rồi. Em hiểu hết, vì chính mắt em được nhìn thấy tất cả.

Rồi đấu dịu, nàng dịu dàng chào Pitơ và chìa tay cho chàng hôn.

- Chúng ta phải đi nhanh lên mới được! - Caxten chợt tỉnh, nói, - vì còn phải đi hai mươi dặm nữa mới tới quán trọ, nơi Ixraen đã dành sẵn cho ta một chỗ nghỉ. Vừa đi vừa nói chuyện cũng được.

Ba người cố phi thật nhanh và vừa kịp đến quán trọ lúc chập tối. Vừa nhìn thấy quán trọ họ liền cảm ơn Chúa, vì đây đã ở ngoài ranh giới quyền lực của người Mô

Chủ quán trọ, một người lai Tây Ban Nha, đang đợi họ. Trước đây ông ta đã nhận được thư của Ixraen, là người ông ta vẫn quan hệ về công việc. Ông ta dành cho họ hai phòng bày biện khá nghèo nàn, nhưng lại cho ăn một bữa tối rất ngon và có cả rượu. Ngựa của họ cũng được dẫn vào chuồng, cho ăn lúa mạch. Sau đó ông chúc họ ngủ ngon và nói họ không phải lo gì cả, vì ông ta và người của ông ta sẽ canh phòng, và nếu có chuyện gì xảy ra, sẽ báo cho họ biết.

Tuy nhiên, họ cũng không nghỉ được ngay, vì có rất nhiều chuyện cần nói với nhau, đặc biệt là Pitơ và Macgaret. Họ thật vui mừng vì đã trốn thoát. Nhưng cũng giống như tiếng chuông đưa tang giữa bữa tiệc vui vẻ, niềm vui của họ liền trở nên u ám khi nghĩ tới Bêti và lễ cưới nguy hiểm của cô ta, nơi cô ta sẽ phải đóng vai Macgaret. Cuối cùng Macgaret quỳ xuống cầu xin các thánh thần phù hộ cho Bêti khỏi gặp những mối nguy hiểm ghê gớm mà cô ta có thể phải gánh chịu vì họ. Pitơ cũng cầu xin cho Bêti. Sau đó họ ôm nhau thắm thiết rồi đi ngủ - Caxten và Macgaret một phòng, Pitơ một phòng.

Còn nửa giờ nữa mới sáng, Pitơ đã dậy để kiểm tra ngựa. Macgaret và Caxten ăn sáng xong, gói đi theo một số thức ăn do chủ quán chuẩn bị sẵn, Pitơ cũng ăn một ít thịt, uống ít rượu, rồi mặt trời vừa hé rạng, sau khi thanh toán cho chủ quán và cầm thư ông ta gửi các chủ quán tiếp theo nơi họ sẽ dừng chân, cả ba lên đường đi Xêvin, rất hài lòng vì hình như không có ai đuổi theo.

Suốt ngày hôm ấy họ chỉ dừng lại đôi lần để người và ngựa nghỉ ngơi lấy sức, còn thì đi miết, không hề xảy ra một sự cố nào, họ đi ngang một khu đồng bằng phì nhiêu được tưới bởi mấy con sông mà họ vượtqua bằng cầu hay lội theo chỗ cạn. Đến chập tối thì họ tới ôxuna. Đây là một thành phố cổ nằm trên ngọn đồi cao, nên từ xa họ đã nhìn thấy nó. Lúc ấ, trời đã tối và họ yên ổn đi qua thành phố mà không bị ai chú ý tới kiểu ăn mặc theo người Mô của mình.

Cuối cùng họ tới quán trọ đã được giới thiệu từ trước. Chủ quán ngạc nhiên nhìn quần áo của khách, nhưng đoán họ nhiểu tiền nên đã tiếp đón tử tế và cho thuê phòng.

ở ôxuna, Caxten định mua quần áo Tây Ban Nha để thay, nhưng hôm ấy là ngày lễ nên tất cả các cửa hiệu đều đóng cửa. Mà chờ đến sáng hôm sau thì họ không muốn, vì họ muốn tới Xêvin vào chập tối ngày mai để nhờ bóng tối, lên tàu “Macgaret” một cách an toàn. Họ biết rằng thuyền trưởng Xmit đã được báo trước và đang đợi họ. Phải rời ôxuna trước khi trời sáng! Và thế là, thật không ma chohọ - điều này mãi sau này họ mới nhận ra như thế, - họ đã không có điều kiện để thay những bộ quần áo người Mô bằng những bộ quần áo của các con chiên đạo Thiên Chúa.

Macgaret, Pitơ và Caxten hi vọng Inex sẽ đuổi kịp họ ở Ôxuna - nàng đã hứa như thế, nếu mọi chuyện thuận lợi - và kể cho họ nghe những gì xảy ra sau khi họ rời Granađa. Nhưng không thấy Inex đâu. Họ đàng tự an ủi mình rằng có vội đến đâu, Inex cũng khó đuổi kịp họ, vì họ xuất phát trước mấy tiếng. Ba người rời Ôxuna khi trời còn tối và mọi người đang ngủ say.

Họ đi được mấy dặm, qua một khu đồng bằng bằng phẳng, qua một khu rừng ôliu, tới những ngọn đồi có mọc những cây bần dùng làm nút chai. Họ dừng lại đây để nghỉ một chốc và cũng để cho ngựa ăn uống. Đúng lúc họ định xuất phát thì Pitơ nhìn thấy một toán người cưỡi ngựa có vẻ ngoài đáng sợ đang phi tới định chặn đường họ.

- Cướp! - Pitơ kêu lên một cách ngắn gọn. - Chạy đi!

Họ cho ngựa phi thật nhanh và đã vượt qua bọn cướp khi chúng chắn đường. Bọn cướp kêu lên những câu gì đó, một vài mũi tên được phóng về phía họ, rồi cả bọn đuổi theo. Pitơ, Caxten và Macgaret phi ngựa xuống thung lũng nằm sát chân một dãy đồi khác cũng mọc đầy cây bần. Đó là một thung lũng lầy lội, rộng khoảng ba dặm. Pitơ hi vọng bọn cướp sẽ không đuổi theo nữa, hoặc họ có thể trốn thoát đâu đó giữa các bụi cây. Nhưng khi đích đã ở rất gần trước mắt, thì Pitơ hoảng sợ nhìn thấy đang đứng chặn trên đường phía trước là một toán người khác cũng có vẻ ngoài kẻ cướp. Chúng có độ khoảng mười hai người.

- Mắc bẫy rồi! - Pitơ kêu to, - chúng ta chỉ còn một cách là phá vây vượt qua. - Chàng tuốt kiếm rồi thúc ngựa phi nhanh.

Để ý chọn chỗ vòng vây của bọn cướp mỏng hơn, Pitơ đã vượt qua một cách dễ dàng, nhưng liền lúc đó nghe phía sau có tiếng kêu của Macgaret, chàng quay ngựa nhìn lại và thấy Macgaret và Caxten đã nằm trong tay bọn cướp. Chúng giữ chặt Macgaret, và một tên tìm cách cởi bỏ khăn che mặt của nàng. Kêu lên một tiếng giận giữ, Pitơ lao về phía hắn và chém một nhát mạnh đến nỗi lưỡi kiếm chém đất mũ và một nửa đầu của hắn làm hắn ngã ngựa chết ngay, tây vẫn cầm chiếc khăn của Macgaret.

Năm, sáu thằng lao vào Pitơ, và mặc dù còn kịp chém bị thương một thằng khách, chàng đã bị chúng kéo tuột khỏi lưng ngựa. Chàng ngã sấp xuống đất, và bọn cướp nhảy tới để giết chàng trước khi chàng kịp đứng dậy. Dao kiếm của chúng đã giơ lên sắp sửa chém, và Pitơ đang chờ đợi cái chết, thì bỗng nghe có tiếng ra lệnh: “Dừng lại! Hãy trói tay hắn lại!” Lệnh này được nhanh chóng thực hiện. Pitơ lồm cồm đứng dậy. Chàng thấy trước mình không phải hầu tước Môrela như chàng tưởng, mà là một người mặc bộ áo giáp tuyệt đẹp được khoác bên ngoài bằng một chiếc áo vải thô. Có lẽ hắn là chỉ huy.

- Sao mày, một thằng Mô, lại dám giết chết lính của liên minh Ecmanđađa Thần thánh ở ngay trên lãnh thổ Tây Ban Nha? - Hắn hỏi, chỉ tay vào tên lính bị giết.

- Tôi không phải là người Mô, - Pitơ cãi lại bằng một thứ tiếng Tây Ban Nha không được thành thạo lắm, - tôi là một tín đồ Thiên Chúa, chạy trốn từ Granađa tới đây. Tôi giết chết người này vì hắn định làm nhục vợ chưa cưới của tôi. Nếu ở địa vị tôi chắc ông cũng làm thế, thưa ông. Tôi không biết hắn là lính của Ecmanđađa Thần thánh mà tưởng là một trong những tên cướp có rất nhiều ở vùng này.

Tên sĩ quan lấy làm thích câu trả lời của Pitơ, ít ra thì cũng ở cái chừng mực mà hắn hiểu được. Nhưng trước khi hắn kịp lên tiếng nói thì Caxten xen vào:

- Thưa ông sĩ quan, ông này là người Anh và nói tiếng Tây Ban Nha không tốt lắm.

- Nhưng ông ta sử dụng kiếm lại rất thành thạo - tên sĩ quan ngắt lời Caxten, sau khi nhìn chiếc mũ và chiếc đầu bị chém của tên lính.

- Vâng, thưa ông, ông ta cũng cùng nghề gươm kiếm với ông. Ông cứ nhìn chiếc sẹo trên mặt ông ta thì biết, ông ta đã tham gia nhiều cuộc chiến tranh. Ông ta nói đúng - chúng tôi là những tù nhân theo đạo Thiên Chúa, trốn chạy từ Granađa. Chúng tôi đang đi tới Xêvin cùng con gái của tôi. Tôi hi vọng ông sẽ không làm điều gì có hại cho nó, và cho phép chúng tôi cầu xin sự giúp đỡ của vua vào hoàng hậu Tây Ban Nha để được trở lại Anh.

- Ông không giống người Anh, - tên sĩ quan nói, - trông ông có vẻ giống một maran.

- Tôi là một thương gia ở thành phố Luân Đôn, tên là Caxten. Cái tên ấy được nhiều người biết đến ở Xêvin và cả khắp nước này, vì tôi thường có các công việc kinh doanh lớn ở đây. Nếu được gặp Đức vua của ông, thì ngài sẽ giúp tôi khẳng định điều ấy. Ông đừng nhìn quần áo chúng tôi mà ngạc nhiên, vì chúng tôi phải ăn mặc như thế để trốn khỏi Granađa. Tôi xin ông cho chúng tôi được đi tiếp tới Xêvin.

- Thưa ông Caxten - tên sĩ quan nói, - tôi là đại úy Acranô Pueblô. Vì các ông không dừng lại khi chúng tôi yêu cầu, và đã giết chết một trong những người lính giỏi nhất của tôi, nên ông sẽ tới Xêvin, tất nhiên, nhưng không phải một mình, mà cùng tôi. Bây giờ các ông là tù nhân của tôi, nhưng đừng lo. Sẽ không ai làm điều gì thô bạo đối với các ông và tiểu thư. Các ông sẽ phải chịu trách nhiệm vì những việc đã làm trước tòa án của nhà vua. ở đấy các ông sẽ kể hết tất cả, sự thật hay giả dối tùy các ông.

Pitơ và Caxten bị tước kiếm. Cả ba người được phép ngồi lên ngựa, và họ lại tiếp tục đi tới Xêvin.

- ít ra thì bây giờ chúng ta không còn phải sợ bọn cướp nữa, - Macgaret khẽ nói với Pitơ

- Đành là thế, - Pitơ thở dài, - nhưng anh những tưởng hôm nay chúng ta sẽ được ngủ đêm trên tàu “Macgaret” trong khi tàu xuôi dòng theo sông ra biển, chứ không phải nằm trong nhà tù Tây Ban Nha. Đúng là số phận quỷ quái thật! Lại một lần nữa anh giết người vì em, và mọi chuyện lại lặp lại từ đầu. Chẳng maymắn chút nào.

- Nhưng thế này cũng chưa phải là tồi tệ nhất, - Macgaret đáp khi nàng nhớ lại đôi tay thô kệch của tên lính bị giết.

Suốt cả phần còn lại của ngày hôm ấy họ đi dưới trời nắng như thiêunhư đốt về phía Xêvin, nơi có đỉnh tháp Granađa đang vươn cao lên trời. Có thời tháp này từng là một phần của một nhà thờ Hồi người Mô. Cuối cùng, đến chập tối, họ đã đi vào vùng ngoại ô phía đông của thành phố Xêvin rộng lớn, tới cổng thành rồi bắt đầu đi theo nhữg thành phố nhỏ ngoằn ngoèo.

- Chúng ta đang đi đâu, thưa đại úy Acranô? - Caxten tò mò hỏi.

- Vào nhà tù của Liên mình Ecmanđađa Thần thánh, nơi ông sẽ chờ tòa án xử về tội giết chết một người lính của Liên minh, - tên sĩ quan đáp.

- Tôi đang cầu Chúa để chúng ta sớm tới đấy, - Pitơ vừa nói vừa nhìn Macgaret lúc này vì mệt đang ngồi lắc lư trên yên ngựa như bông hoa lắc lư trước gió.

- Tôi cũng thế, - Caxten khẽ lầu bầu, đưa mắt nhìn xung quanh và tấy những khuôn mặt cau có của những người đi ngang. Khi biết họ giết chết một người lính Tây Ban Nha, và tưởng họ là người Mô, hàng đám đông liền đi theo họ, và vừa đi vừa nói to những lời đe dọa. Khi họ đi ngang một quảng trường nào đó, một linh mục trong đám đông kêu to: “Giết chúng đi!” và đám đông liền ném đá vào họ. Phải vất vả lắm toán lính mới chặn lại được.

Lúc ấy, đám đông bắt đầu ném các thứ bẩn thỉu vào họ, và chẳng bao lâu sau, những bọ quần áo trắng của họ đã bị lấm bẩn. Một thằng bé nào đó ném đá trúng tay Macgaret, nàng kêu lên vì đau và buông cương ngựa. Chừng ấy cũng đủ để khiến Pitơ nóng tính hành động - trước khi toán lính kịp can thiệp, chàng đã kết thúc ngựa về phía trước và đánh một cú vào mặt thằng bé, khiến hắn ngã xuống đất. Caxten nghĩ bây giờ thế nào họ cũng bị giết chết, nhưng ngược lại ông vô cùng ngạc nhiên thấy trong đám đông có tiếng cười rộ lên và một người nào đấy kêu to:

- Đánh hay lắm, thằng cha người Mô đánh hay lắm! Cánh tay thằng ngoại đạo này nặng phải biết!

Tên sĩ quan có vẻ cũng không giận dữ lắm. Khi thằng bé nhổm dậy, trong tay cầm con dao, tên sĩ quan liền tuốt kiếm đánh một nhát làm nó ngã gục. Sau đó, gã nói với Pitơ:

- Ông khỏi phải bẩn tay vì những thứ rác rưởi này làm gì.

Rồi gã quay lại ra lệnh cho toán lính giải tán đám đông những người tò mò, vô công rồi nghề. Cuối cùng, họ cũng thoát ra được, và sau một hồi lâu đi theo các phố nhỏ để tránh các phố đông người, họ đã có mặt trước một ngôi nhà lớn ảm đạm. Cánh cổng của ngôi nhà mở rộng trước họ và rồi lại khép chặt. Họ đã ở trong sân trong. ở đây ngựa của họ bị dẫn đi, còn họ thì được lệnh phải đi nhanh lên. Đại uý Acranô nói chuyện với viên phụ trách nhà tù. Ông này là một người có khuôn mặt nghiêm khắc nhưng không độc ác, đang tò mò ngắm nhìn họ. Cuối cùng ông ta lại gần, hỏi họ có tiền để được đưa vào ở các phòng tốt không. Tay vì việc trả lời, Caxten rút ra năm đồng tiền cho đám lính để cảm ơn chúng đã bảo vệ họ suốt đường đi. Rồi ông nói thêm khá to để mọi người có thể nghe thấy, - rằng ông muốn bồi thường cho người thân của tên lính do ngẫu nhiên bị Pitơ giết chết. Lời tuyên bố này đã gây một ấn tượng tốt đẹp. Một người trong đám bạn bè của tên lính bị giết nói rằng anh ta sẽ báo lại với vợ hắn, và thay mặt tất cả toán lính, anh ta cảm ơn Caxten. Pitơ, Macgaret và Caxten chia tay với tên sĩ quan. Gã nói rằng họ sẽ còn gặp nhau trong phiên toà. Sau đó họ được dẫn qua rất nhiều lối qua lại trong nhà tù, tới những căn phòng dành riêng cho họ - một phòng nhỏ và một phòng lớn, các cửa sổ có những chấn song chắc chắn. Họ được cho nước để rửa ráy và còn được hứa sẽ có thức ăn mang tới.

Một chốc sau những người cai tù mang thịt, trứng và rượu tới, là những thứ làm họ rất vui mừng.

Trong khi họ đang ăn thì viên phụ trách nhà tù và viên thư kí vào. Chờ ăn xong, hai người này bắt đầu hỏi cung họ.

- Câu chuyện của chúng tôi khá dài, - Caxten bắt đầu nói, - nhưng được các ông cho phép, tôi sẽ đem kể hết ra đây. Có điều xin các ông cho con gái của tôi, tiểu thư Macgaret, được nghỉ, vì nó đã quá mỏi mệt. Nếu có thể, các ông sẽ hỏi cung nó vào ngày mai. Viên phụ trách nhà tù đồng ý. Macgaret nâng khăn che mặt lên để hôn Caxten.Viên phụ trách nhà tù và thư kí sững sờ vì vẻ đẹp của Macgaret, và không ngớt nhìn nàng. Macgaret chìa tay cho Pitơ hôn, cúi chào mọi người rồi đi sang phòng bên.

Khi Macgaret đi khỏi, Caxten bắt đầu kể toàn bộ câu chuyện của họ, về việc con gái ông bị hầu tước Môrela bắt cóc - nghe nhắc đến cái tên này, viên phụ trách nhà tù mở to mắt vì ngạc nhiên; về việc nàng bị đưa từ Luân Đôn tới Granađa; việc ông và Pitơ đuổi theo và đã trốn thoát như thế nào. Nhưng Caxten không hề nói gì về Bêti và âm mưu đánh tráo cô dâu. Caxten tự xưng tên họ mình, kể về những việc ông làm, đồng thời nêu tên các bạn hàng và đồng sự của ông ở Xêvin, thuộc công ty Becnanđex. Hóa ra viên phụ trách nhà tù cũng biết công ty này, và Caxten yêu cầu ông ta cho phép được liên lạc với người cầm đầu công ty là xinho Hoan Becnanđex. Caxten nhấn mạnh rằng ông và các bạn đường của ông không phải là những tên ăn cắp và không hề có ý định tìm kiếm các chuyện phiêu lưu, mà họ chỉ là những công dân nước Anh không may gặp tai nạn. Ông nhắc lại một lần nữa, rằng ông sẵn sàng thanh toán, đền bù xứng đáng tất cả những sự giúp đỡ mà sắp tới họ được nhận. Những lời này không phải không được viên phụ trách nhà tù nghi nhớ.

Ông ta hứa sẽ báo cáo lên cấp trên, và nếu không bị phản đối, sẽ cho người tới báo ông Becnanđex sáng mai vào nhà tù.

Cuối cùng cả hai người đi ra, bọn cai ngục thu dọn bắt đĩa, rồi khóa cửa phòng. Caxten và Pitơ lại nằm xuống giường, hài lòng vì bây giờ họ đã ở Xêvin, mặc dù phải nằm trong nhà tù.

Đêm ấy họ ngủ yên.

Sáng hôm sau, họ tỉnh dậy cảm thấy khỏe khoắn trở lại. Sau bữa sáng, viên phụ trách nhà tù bước vào cùng Hoan Becnanđex. Đó không phải ai xa lạ, mà là một đồng sự Tây Ban Nha của Caxten, người đã viết những bức thư cho ông, mà chúng ta đã biết. Becnanđex là một người đàn ông to khỏe, ít lời, với khuôn mặt bình tĩnh và thông minh.

Sau khi chao hỏi Caxten vớimột sự kính trọng không che nổi mắt viên phụ trách, Becnanđex yêu cầu được nói chuyện riêng với phụ đi ra, nói rằng đóng, Becnanđex liền nói với Caxten:

- Ông Caxten ạ, chúng ta buộc phải gặp nhau trong một nơi tương đối đáng sợ. Kể ra, điều này cũng không làm tôi ngạc nhiên lắm. Một số thư ông gửi, tôi đã nhận được. Tàu “Macgaret” đã được sửa chữa và đang chờ ông. Để tránh bị nghi ngờ, tôi đã cho bốc lên nó một số hành để chở sang nước Anh. Có điều, tôi không sao hình dung nổi, ông sẽ lên được tàu bằng cách nào. Nhưng thôi, chúng ta không được mất thời gian. Hãy lần lượt kể cho tôi nghe mọi chuyện, không bỏ sót một chi tiết nào.

Cố gắng ngắn gọn nhất, Caxten và Pitơ kể cho ông nghe tất cả những gì đã xảy ra. Becnanđex lặng lẽ ngồi nghe. Khi họ kể xong, ông nói với Pitơ.

- Thật đáng tiếc, anh bạn trẻ ạ, rằng anh không kìm giữ được cơn giận của mình và đã giết chết tên lính kia. Các anh đã vượt qua hầu như tất cả mọi nguy hiểm, bây giờ lại xuất hiện một mối nguy hiểm mới, còn tồi tệ hơn trước. Hầu tước Môrela là người có khá nhiều quyền lực ở đất nước này. Anh có thể thấy rõ điều ấy qua việc vua Tây Ban Nha phái ông ta sang Luân Đôn để thương lượng với vua Anh về những người Do Thái và số phận của họ khi họ bị đuổi khỏi Tây Ban Nha, nhưng tìm cách ẩn náu ở nước Anh. Chính đây là điều mọi người đang nói tới. Tôi phải báo anh biết rằng vua và hoàng hậu Tây Ban Nha rất căm thù những người Do Thái, đặc biệt là những người maran. ở Xêvin này, hàng chục maran đã bị thiêu sống trên ngọn lửa. - Khi nói những lời này Becnanđex quay sang nhìn Caxten bằng cái nhìn hàm ý.

- Tự tôi cũng lấy làm tiếc, - Pitơ thở dài, - nhưng thằng ấy đã túm Macgaret một cách thô bạo, làm tôi tức điên người và không kiềm chế nổi. Đây là lần thứ hai tôi rơi vào chuyện phiền toái vì những lí do tương tự. Vả lại, lúc ấy tôi nghĩ hắn chỉ là một tên cướp.

- Tình yêu bao giờ cũng là một nhà ngoại giao rất tồi. - Becnanđex hơi mỉm cười nói. - Nhưng thôi, việc đã rồi thì đành chịu. Tôi sẽ cố thu xếp để vua và hoàng hậu cho gọi cả ba người vào ngày kia, là ngày vua và hoàng hâu nghe các vụ án. Tốt nhất là việc của các anh sẽ được chính hoàng hậu, chứ không phải ai khác trong số các chánh án, xét xử. Hoàng hầu có một trái tim nhân hậu, nếu biết đường tìm tới nó, trừ khi việc liên quan tới những người Do Thái ay maran. - Và lần nữa ông nhìn Caxten - Tuy nhiên ông có nhiều tiền, mà ở nước Tây Ban Nha này có tiền thì làm gì cũng được, - ông ta nói thêm, hàm ý về sự tham nhũng của chính quyền sở tại.

Họ chẳng kịp nói với nhau về điều gì nữa, vì lúc ấy viên phụ trách nhà tù quay vào nói rằng thời gian viếng thăm của Becnanđex đã hết, và hỏi ông kịp nói hết chuyện chưa.

- Chưa hoàn toàn hết chuyện, thưa ông, - Macgaret nói, - tôi muốn xin phép ông được yêu cầu ông Becnanđex gửi cho tôi một bộ quần áo của người theo đạo Thiên Chúa. Tôi không muốn xuất hiện trước tòa với bộ quần áo kẻ ngoại đạo: Bô tôi và ông Brum đây cũng có cùng một yêu cầu như thế.

Viên phụ trách cười, hứa sẽ thu xếp mọi chuyện, và thâm chí còn cho phé họ nói chuyện thêm năm phút nữa. Họ dùng năm phút này để thảo luận xem nên mặc loại quần áo gì. Sau đó, viên phụ trách cùng Becnanđex đi ra, để họ ở lại một chút.

Liền lúc ấy họ chợt nhớ là đã quên không hỏi Becnanđex có biết ti gì Inex không. Họ đã cho Inex biết địa chỉ của ông. Nhưng vì Becnanđex tự mình không nói gì về Inex, nên họ cho là nàng còn chưa tới Xêvin, và lại một lần nữa họ lo sợ nghĩ về những chuyện có thể xảy ra sau khi họ trốn khỏi Granađa.

Đêm hôm ấy, thêm vào đó những nỗi buồn và lo sợ của họ còn có thêm một chuyện khó chịu khác. Sau bữa ăn tối, viên phụ trách nhà tù tới báo rằng theo lệnh của tòa án mà nay mai họ phải ra đối chứng, ông Brum, người bị buộc tội giết người, phải giam riêng, không cho ở chung với họ. Bất chấp những lời van nài, Pitơ bị dẫn sang một phòng khác. Macgaret nhìn theo chàng, hai mắt đầy lệ.


Nguồn: thaibatan.com
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2020