Pitơ trằn trọc không ngủ được. Dù được ông thợ cạo băng bó, vết thương vẫn đau nhức nhối. Ngoài ra chàng rất lo lắng vì nghĩ Macgaret tin rằng họ đã chết, và chàng đang đau khổ. Và thiếp đi, chàng đã mơ thấy nàng khóc, nước mắt giàn giụa.
Khi những tia nắng đầu tiên lọt vào phòng qua các chấn song cửa sổ trên cao. Pitơ liền choàng dậy và đánh thức Caxten: nếu không giúp nhau, cả hai không tự mặc quần áo được. Nghe tiếng ồn ào ngoài sân, họ đoán đấy là ông thợ cạo và những con la của mình đã tới. Họ mở cửa đi ra, gặp người hầu gái đang ngái ngủ ngoài hành lang và yêu cầu bà ta cho ra khỏi nhà.
Quả đúng ông thợ cạo đến thật, và cùng ông ta là một gã thanh niên chột mắt cưỡi con ngựa nhỏ. Ông thợ cạo nói anh chàng này sẽ dẫn họ tới Granađa. Ông thợ cạo dùng Pitơ và Caxten quay vào nhà. Ông ta xem lại các vết thương của họ, và lắc đầu khi nhìn thấy vết thương của Pitơ. Ông ta nói đáng lẽ chàng không nên vội lên đường như thế. Sau đó họ lại mặc cả nhau về đôi la, chiếc xe và những cái túi họ dùng để đựng đồ, về tiền công cho người dẫn đường... vì Pitơ và Caxten sợ để lộ ra rằng họ có tiền. Cuối cùng mọi việc đã được thu xếp xong xuôi, và vì ông chủ của họ, cha Enrikê, còn chưa thấy xuất hiện, nên họ quyết định cứ ra đi mà không cần chia tay với ông ta. Họ để lại một số tiền để cảm ơn lòng hiếu khách, và cũng để làm quà cho nhà thờ của ông ta. Nhưng đúng vào lúc họ đang đưa tiền cho người hầu gái thì ông linh mục đi vào. Ông ta chưa cạo râu, một tay ôm đầu. Ông ta nói rằng ông ta vừa làm lễ Mét ở nhà thờ - đó là một điều giả dối hoàn toàn - và hỏi phải chăng họ định ra đi thật.
Caxten và Pitơ gật đầu rồi đưa tiền cho ông ta. Không suy nghĩ nhiều, ông ta nhận ngay, và hình như sự hào phóng của khách làm ông ta càng có ý muốn giữ họ lại thêm. Ông ta nói như thể rằng họ đang còn yếu chưa thể làm một cuộc hành trình khó khăn như thế được, rằng đường đi không phải không nguy hiểm, rằng họ có thể bị người Mô bắt và giam dưới đất cùng những tù nhân theo đạo Thiên Chúa khác, vì không ai có thể lọt vào Granađa v.v... Nhưng Pitơ và Caxten vẫn một mực không chịu thay đổi ý định. Họ nhận thấy khi nghe những lời này, ông linh mục tỏ ra lo lắng, và cuối cùng nói rằng vì họ, ông ta có thể gặp chuyện phiền phức với hầu tước Môrela. Phiền phức như thế nào và vì sao thì thì ông ta không nói, nhưng Pitơ đoán ông ta sợ họ sẽ kể cho Môrela biết ông ta đã tham gia cướp con tàu mà hắn cho là đã chìm, và đang giữ các đồ trang sức của hắn. Cuối cùng, khi thấy cha Enrikê có thể làm bất cứ điều gì để giữ khách lại, họ liền gặt ông ta ra, nhảy lên lưng là rồi lên đường cùng gã thanh niên chột mắt.
Một hồi lâu họ còn nghe sau lưng tiếng ông ta giận dữ nguyền rủa ông thợ cạo đã bán la cho họ. Họ còn nghe rời rạc các câu: “Thám báo...” “các tiểu thư người Anh...”, “lệnh của hầu tước...”. Họ rất mừng khi vượt khỏi khu làng trong đó các đường ngõ rất ít người, và bây giờ, không còn bị ai quấy rầy nữa, họ đang đi trên con đường dẫn tới Granađa.
Họ khó có thể gọi chủ nghĩa đường này là tốt được, thêm vào đó, nó lại nhiều dốc, khi lên khi xuống. Mà đôi la thì lại còn tồi tệ hơn họ tưởng. Con Pitơ cưỡi luôn vấp, suýt ngã. Họ hỏi gã thanh niên dẫn đường mất bao lâu thì có thể tới được Granađa, nhưng chỉ được nghe đáp lại:
- Ai mà biết được. Tất cả đều thuộc vào ý Chúa.
Một giờ sau họ lại hỏi một lần nữa, và lần này thì anh ta đáp:
- Có thể chiều hôm nay, có thể ngày mai, mà cũng có thể chẳng bao giờ. Dọc đường đi có nhiều cướp lắm, và nếu khách bộ hành gặp may không rơi vào tay cướp, thì có lẽ họ cũng bị người Mô bắt.
- Con nghĩ một trong những tên cướp ấy đang ở cạnh ta. - Vừa nói bằng tiếng Anh, Pitơ liếc nhìn khuôn mặt gớm ghiếc của gã dẫn đường, rồi nói thêm bằng tiếng Tây Ban Nha bồi: - Này anh bạn, nếu chúng ta gặp cướp hay gặp bọn người Mô, thì người đầu tiên sang thế giới bên kia sẽ là anh. - Rồi chàng vỗ vỗ vào chuôi kiếm của mình.
Để đáp lại, gã dẫn đường lầu bầu một câu chửi gì đấy bằng tiếng Tây Ban Nha rồi quay ngựa như thể định trở lại Môtrin, nhưng liền sau đó hắn nghĩ lại rồi phi nhanh về phía trước. Trong suốt mấy giờ liền họ không đuổi kịp hắn.
Đường đi xấu, và đôi là yếu đến mức mặc dù họ đi suốt ngày không nghỉ, mặt trời vẫn lặn trước khi họ tới đỉnh Xiêra. Rất xa trước mặt họ nhìn thấy các nóc nhà thờ đạo Hồi và các cung điện Granađa đang chìm trong những tia nắng hoàng hôn. Pitơ và Caxten muốn đi tiếp, nhưng gã dẫn đường thề và nói rằng đi trong bóng tối họ sẽ rơi xuống vực trước khi tới được đồng bằng. Hắn còn nói rằng cách đây không xa có một nhà nghỉ, hay nói một cách khác là một quán trọ nơi họ có thể nghỉ chờ tới sáng hôm sau.
Khi Caxten tuyên bố rằng họ không muốn tới quán trọ, thì gã dẫn đường nói họ không còn cách nào khác, vì thực phẩm đã hết, vả lại nếu ở đây, sẽ không kiếm được thức ăn cho la. Không biết làm gì hơn, ho đành phải miễn cưỡng đồng ý, vì biết nế không cho la ăn, họ sẽ chẳng bao giờ tới được Granađa. Trong lúc đó gã dẫn đường chỉ vào một ngôi nhà nhỏ đứng chơ vơ giữa một khu rừng thưa, cách đường khoảng một trăm bước, và nói rằng hắn phải báo cho người ta biết họ đã tới. Rồi hắn phóng ngựa đi.
Khi tới một quán trọ được bao bọc xung quanh bởi một bức tường lớn, có lẽ nhằm mục đích tự vệ, Caxten và Pitơ nhìn thấy gã dẫn đường chột mắt đang nói điều gì đấy, vẻ hết sức nghiêm túc với một người to béo có bề ngoài gớm ghiếc, bên hông đeo một con dao găm lớn. Lão béo kia cúi chào, đi về phía họ và nói rằng lão là chủ ở đây. Lão đồng ý cho họ ăn và ngủ lại qua đêm.
Caxten và Pitơ vừa vào tới sân thì lão khóa ngay cổng lại, nói là để khỏi bị bọn cướp tấn công. Họ gặp may, lão nói thêm, vì đã vào được chỗ này, nơi có thể yên ngủ tới sáng. Sau đó một người Mô xuất hiện. Hắn dẫn đôi la vào chuồng, còn chủ quán thì dẫn khách tới tới một căn phòng lớn trần thấp, nơi có mấy người có bộ mặt thô lỗ và độc ác đang ngồi quanh bàn. Bọn người này đang uống rượu. Tới đây chủ quán bỗng đòi họ phải đưa tiền trước, viện cớ rằng lão không tin những người lạ mặt. Pitơ định cãi lại nhưng Caxten nghĩ nên đồng ý thì hơn, và ông bắt đầu cởi áo để lấy tiền. Các túi đều rỗng, vì số tiền còn lại không giấu ông đã tiêu hết ở Môtrin.
Tay phải của Caxten vẫn chưa cử động được nên ông moi tiền bằng tay trái, nhưng vì vụng về nên đã để một đồng đupblôn vàng tuột ra, rơi xuống đất. Quên chưa buộc lại thắt lưng, Caxten cúi xuống nhặt và một lúc hai mươi đồng tiền vàng cùng rơi xuống. Pitơ nhận thấy lão chủ quán và những người đang ngồi trong phòng liếc mắt nhìn nhau đầy ý nghĩa. Tuy nhiên chúng cũng dậy nhặt giúp những đồng tiền bị rơi. Lão chủ đưa tiền lại cho Caxten và nhăn nhó mỉm cười nói rằng giá biết khách giầu như thế, lão sẽ đòi nhiều hơn.
- ồ không, chúng tôi không giàu đâu, - Caxten nói. - Đó là tất cả những gì chúng tôi có.
Nhưng đúng lúc ông nói những lời ấy, thì một đồng tiền vàng nữa, lần này là một đồng đupblôn lớn đâu đó trong áo, rơi xuống đất...
- Tất nhiên, thưa ông, - lão chủ nói, cúi xuống nhặt đồng tiền và niềm nở trao lại cho ông. - Tuy thế, ông cứ giũ người một lần nữa, có thể trong áo ông còn dính một hai đồng vàng nữa cũng nên.
Caxten làm theo, và lúc này những đồng tiền vàng giấu trong thắt lưng, do còn lại ít hơn, nên va vào nhau kêu lanh canh. Những người có mặt trong phòng mỉm cười, còn chủ quán thì chúc mừng Caxten đang ở trong mộtngôi nhà tử tế, chứ không phải đang đi trong túi để làm mồi cho những người xấu.
Làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, Caxten giấu tiền rồi buộc chặt thắt lưng lại. Sau đó ông và Pitơ ngồi riêng về một phía rồi yêu cầu cho họ ăn tối. Chủ quán sai người hầu mang thức ăn tới, còn lão thì ngồi cạnh họ và bắt đầu hỏi chuyện. Từ những câu lão hỏi, có thể biết là gã dẫn đường đã kịp để cho lão nghe tất cả mọi chuyện.
- Ai nói cho ông biết chuyện đắm tàu? - Thay cho câu trả lời, Caxten hỏi.
- Ai à? Người của hầu tước Môrela. Hôm qua, khi hầu tước cùng hai tiểu thư đi về Granađa, họ đã dừng lại đây và uống mỗi người một cốc rượu. Ông hầu tước có nói rằng tàu Xanh Antôniô chìm, nhưng không chắc gì tới chuyện các ông con ở lại trên tàu.
- Nếu thế thì thưa ông, vì chuyện của chúng tôi chẳng có gì đáng làm ông quan tâm, xin ông cho phép chúng tôi cũng không phải nói gì cả, vì chúng tôi đã quá mệt và đang muốn nghỉ.
- Tất nhiên, thưa ông, tất nhiên - lao chủ xin xoe nói. - Để tôi giục bọn chúng mang thức ăn lên, và cả một chai rượu Granađa nữa, cho xứng với cương vị của ông.
Lão bỏ đi, và một chốc sau bữa ăn đã được bê lên, gồm có món nóng khá ngon và rượu nho đựng trong một chiếc bình sành. Vừa rót rượu vào cốc cho khách, lão chủ vừa nói rằng chính lão đã đổ rượu từ chai vào bình để khỏi cặn.
Caxten cảm ơn lão rồi đề nghị cùng uống một cốc để chúc cho chuyến đi của họ gặp may mắn, nhưng lão từ chỗi, nói hôm nay là ngày ăn chay của lão và lão đã thề chỉ uống nước lã. Lúc ấy Pitơ từ nãy tới giờ không nói một lời nào nhưng đã kịp nhìn thấy nhiều đều, liền ghé cốc vào môi, chép miệng như thể uống thử, rồi khẽ nói với Caxten bằng tiếng Anh:
- Đừng uống, có thuốc độc!
- Con trai của ông gì thế? - Lão chủ quán hỏi.
- Nó nói rằng rượu của ông ngon tuyệt, nhưng vừa chợt nhớ rằng ông thấy thuốc ở Môtrin đã cấm uống rượu, nếu chúng tôi muốn các vết thương do vụ đắm tầu gây nên chóng khỏi. Nhưng cũng đừng để bình rượu này bỏ phí vô ích, ông hãy đem mời các bạn của ông, còn chúng tôi thì uống thứ khác cũng được.
Vừa nói thế, Caxten vừa cấm lấy bình đựng nước đặt trên bàn, rót một cốc to, uống cạn, rồi đưa bình cho Pitơ. Lão chủ quán nhìn họ với vẻ bực mình không giấu diếm.
Sau đó Caxten đứng dậy rồi lịch sự đưa chiếc bình đựng rượu với hai cốc đã rót đầy cho những người đàn ông ngồi bàn bên, nói rằng sẽ rất tiếc nếu họ không được nếm thử thứ rượu tuyệt vời này. Trong số những người ấy ngẫu nhiên có gã chột dẫn đường, - hắn vừa tới đây sau khi cho la ăn xong. Rồi hắn và một thằng ngồi bên vui vẻ cầm lấy những chiếc cốc đã rót đầy rượu và uống sạch. Lúc ấy lão chủ quán liền chửi thề, giật lấy bình rượu rồi biến mất.
Caxten và Pitơ bắt đầu ăn món nóng. Họ thấy những người ngồi cạnh và cả lão chủ vừa quay lại cũng ngồi xuống ăn thứ thịt tương tự. Pitơ có cảm giác rằng lão chủ đang lo lắng theo dõi hai người đã uống rượu. Bỗng một trong hai người đó đứng dậy khỏi bàn, và vừa đi được mấy bước tới chiếc ghế dài đặt ở cuối phòng đối diện, hắn lặng lẽ gục xuống đất. Trong khi đấy thì hai tay thằng chột bất lực buông thõng xuống, và hắn gục xỉu xuống bàn, úp mặt vào chiếc đĩa không. Lão chủ quán liền nhỏm dậy, nhưng rồi dừng lại vẻ lưỡng lự. Thấy thế, Caxten cũng đứng dậy, nói có lẽ người dẫn đường tội nghiệp của ông đi mệt, nên nếu có thể, nhờ ông chủ làm ơn dẫn họ vào căn phòng được dành riêng cho họ.
Lão chủ quán vội vàng gật đầu - rõ ràng là lão muốn họ ra khỏi phòng càng sớm càng tốt, vả lại những khách trọ khác lúc ấy đã nhìn thấy những gì xảy ra với gã dẫn đường cùng bạn hắn, và đang thì thầm bàn tán với nhau.
- Vâng, xin mời các ông đi hướng này. - Lão nói rồi dẫn họ vào góc phòng nơi có chiếc cầu thang.
Tay cầm đèn bước lên theo cầu thang, lão chủ quán nâng tấm ván che rồi mời họ lên tầng trên. Caxten leo lên còn Pitơ thì ngoái lại, chúc cả đám người đang nhìn theo họ ngủ ngon. Vừa nói, như thể ngẫu nhiên, chàng vừa rút phần nửa thanh kiếm của mình ra khỏi vỏ. Sau đó chàng leo lên theo chủ quán và Caxten, và thế là họ trên tầng gác.
Đó là một căn phòng nhỏ bé bỏ trống, đồ gỗ duy nhất chỉ có hai chiếc ghế và hai chiếc giường đóng một cách thô thiển, không có gối, được đặt cách nhau hơn một mét, dọc theo một bức tường ngăn bằng gỗ ván, có lẽ để ngăn với phòng bên. Gần sát nóc nhà là một lỗ hổng có che một chiếc bao tải, làm cửa sổ.
- Chúng tôi là những người nghèo, - lão chủ quán nói khi họ đưa mắt nhìn quanh căn gác tồi tàn, - nhưng nhiều bậc quý phái đã ngủ ở đây một cách ngon lành. Hi vọng các ông cũng thế. - Rồi lão quay xuống cầu thang.
- Không sao - Caxten nói. - Có điều nhờ ông nói với người của ông để họ không đóng cửa chuồng ngựa, vì rạng sáng mai chúng tôi đã ra đi, và xin ông để đèn lại đây cho chúng tôi.
- Tôi không thể để đèn ở đây được, - lão chủ quán bực mình lầu bầu, một chân lão đã đặt lên cầu thang.
Pitơ bước lại gần lão, rồi một tay túm chặt tay lão tay kia giành lấy chiếc đèn. Lão chủ quán chửi rồi đưa tay lần thắt lưng, có lẽ tìm dao găm, nhưng Pitơ bóp đau quá, làm lão buông tay, và chiếc đèn nằm trong tay Pitơ. Lão đang định dành lại đèn thì mất thăng bằng, lăn theo cầu thang và phịch xuống đất.
Từ phía trên, Pitơ và Caxten nhìn thấy lão lồm cồm bò dậy, nguyền rủa họ, và vừa giơ nắm đấm dọa, lão vừa thề sẽ trả thù chuyện này. Pitơ đóng nắp cầu thang lại. Thì ra chiếc nắp này được đính một cách sơ sài vào sàn nhà, và không có then cài, dù có lỗ. Pitơ nhìn quanh tìm gậy hay một đoạn gỗ nào đấy để thay then cho vào lỗ, nhưng không thấy. Rồi chàng bỗng nhớ tới đoạn dây thừng chàng đang có trong túi quần dùng để buộc hai chiếc túi xách. Chàng lấy dây cột chặt nắp cầu thang lại. Bây giờ thì không thể nâng nó lên quá sàn nhà một vài centimet. Nhưng liền lúc ấy Pitơ chợt nghĩ rằng nếu khẽ nhấc nắp cầu thang lên thì qua kẽ hở có thể dùng dao cắt đứt dây thừng nên chàng lấy một chiếc ghế đặt hai chân ghế lên nắp cầu thang. Sau đó chàng nói với Caxten:
- Chúng ta như những con chim đã bị rơi vào bẫy. Nhưng trước khi xoắn cổ ta, chũng cũng phải chui vào chiếc bẫy đó. Thuốc độc đã được bỏ vào rượu. Nếu có thể, chúng sẽ giết ta để lấy tiền hoặc giao cho thằng cột dẫn đường làm điều đó. Đêm nay ta không ngủ thì hơn.
- Bố cũng nghĩ thế. - Caxten nói, giọng lo lắng. - Này hãy lắng nghe chúng nói gì phía dưới.
Quả thật từ phía dưới đang có tiếng nói vọng lên, hình như là tiếng cãi nhau, nhưng một chốc sau thì im dần. Khi tất cả im lặng, pitơ và Caxten chăm chú quan sát căn gác xép nhưng không phát hiện thấy điều gì khả nghi. Pitơ nhìn lên cái lỗ hổng thay thế cửa sổ, thấy nó đủ rộng để một người chui qua, liền định kéo chiếc giường về phía nó. Chàng nghĩ nếu có ai chui qua cửa sổ để vào phòng, thì sẽ rơi thẳng vào tay chàng. Nhưng chàng liền nhận thấy giường đã được dính chặt vào sàn không thể xê dịch nổi. Không biết làm gì hơn, hai người ngồi xuống hai giường với thanh kiếm tuốt trần trong tay và chờ đợi. Thời gian cứ thế trôi qua.
Cuối cùng chiếc đèn từ lầu đã phụt phụt, bốc khói rồi tắt hẳn. Hết dầu. Thế là cả hai chìm trong bóng tối. Nguồn sáng duy nhất còn lại là chiếc cửa sổ mà họ đã lột bỏ chiếc bao tải che.
Một lúc sau họ nghe tiếng vó ngựa, tiếng cửa mở và đóng lại phía dưới và tiếng nói chuyện với nhau. Trong số những giọng nói họ đã nghe trước đấy lần này họ nghe một giọng nói khác mà Pitơ cảm thấy quen quen.
- Con đã nhận ra nó, - Pitơ khẽ nói với Caxten.- Đó là cha Enrikê. Ông ta tới đây để biết khách của mình ăn ngủ thế nào.
Nửa giờ nữa trôi qua, vầng trăng nhợt nhạt nhô lên dọi vào phòng những tia sáng yếu ớt. Lại lần nữa nghe có tiếng vó ngựa. Pitơ bước lại gần cửa sổ. Phía dưới, lão chủ quán đang giữ dây cương một con ngựa tuyệt đẹp. Sau đó một người bước lại, nhảy lên yên, lão nói với ông ta điều gì đấy, và khi người ấy ngẩng đầu, Pitơ nhận ra đó là cha Enrikê. Lão chủ quán và cha Enrikê còn thì thào vưói nhau một chốc nữa, rồi cha Enrikê cảm ơn lão và ra đi. Pitơ và Caxten lại nghe có tiếng khóa cổng.
- Ông ta lên đường tới Granađa để báo cho ông chủ Môrela của mình biết chúng ta đang đi tới đấy, - Caxten nói sau khi họ lại ngồi xuống giường. - Cũng có thể để báo với hắn rằng chúng ta sẽ không bao giờ có thể tới Granađa. Nhưng dù sao ông ta cũng không làm gì được ta.
Thời gian trôi qua một cách vô cùng chậm chạp, và do quá mệt mỏi, Caxten ngả xuống giường, ngủ thiếp đi. Bỗng nhiên chiếc ghế đặt trên nắp cầu thang ngã ầm một tiếng. Caxten vội nhỏm dậy nhìn Pitơ.
- Đó chỉ là một con chuột, - Pitơ đáp, không muốn nói lộ sự thật cho ông biết.
Chàng lặng lẽ đi lại gần chiếc nắp cầu thang, sờ dây thừng - nó còn nguyên - và lại đặt ghế vào chỗ cũ. Làm xong điều ấy, Pitơ quay lại giường rồi nằm phịch xuống như thể chuẩn bị đi ngủ, mặc dù hơn lúc nào hết, chàng đang rất tỉnh táo. Trong lúc ấy sự mệt mỏi lại làm Caxten ngủ thiếp đi.
Xung quanh im ắng, chỉ một lần có cái gì đấy che khuất ánh trăng và trong giây lát Pitơ có cảm giác như chàng nhìn thấy một khuôn mặt xuất hiện trên cửa sổ, nhưng nó liền biến mất và sau không thấy nữa. Nhưng bây giờ chàng nghe có tiếng động rất khẽ nào đấy, như tiếng ai nín thở, chân trần đi dọc giường Caxten. Sau đó là một tiếng rít khẽ và tiếng sột soạt trên tường như tiếng chuột cào, và bỗng một bàn tay để trần cầm dao găm thò qua bức tường chắn bằng gỗ, đúng vào chỗ mà anh trăng dọi tới.
Trong một giây, mũi dao găm treo lơ lửng trên ngực của Caxten đang ngủ say - vâng, điều này chỉ kéo dài một giây, vì giây sau Pitơ đã chồm dậy, vớ lấy thanh kiếm đang nằm sẵn sàng cạnh chàng, rồi chém một nhát đứt hẳn cánh tay ấy.
- Có chuyện gì thế? - Caxten hỏi khi thấy có vật gì rơi cạnh ông.
- Rắn! - Pitơ đáp. - Rắn độc. Bố hãy tỉnh dậy mà xem!
Caxten nhỏm dậy, lặng lẽ nhìn cánh tay ghê tởm vẫn còn nắm chặt dao găm. Bên kia bức tường ngăn nghe tiếng rên khe khẽ, và tiếng những bước chân nặng nề đang xa dần.
- Thế đấy! - Pitơ nói - Phải đi thôi, nếu không ta sẽ phải ở lại đây suốt đời. Lát nữa cái thằng ấy sẽ quay lại đây tìm chiếc tay bị chặt đứt của hắn.
- Đi à? - Caxten hỏi.
- Nhưng đi bằng cách nào? Hình như chúng ta chỉ còn lại một con đường duy nhất và rất nguy hiểm, đó là chui qua cửa sổ rồi vọt ra ngoài đường, - Pitơ đáp. - Kìa, chúng đang tới đấy.
Chàng chưa kịp nói xong thì đã nghe có tiếng ai đang bước lên cầu thang.
Không có thằng nào đứng gác dưới cửa sổ,mà mặt đất chỉ cách không hơn ba mét. Pitơ giúp Caxten chui ra, giữ lấy cánh tay lành của ông rồi cố đưa ông xuống càng thấp càng tốt. Caxten nhảy xuống, đứng không vững và ngã xuống đất, nhưng liền đứng dậy được. Pitơ đang định nhảy theo ông thì đúng lúc ấy nghe có tiếng ghế đổ, chàng quay lại và thấy nắp chiếc cầu thang đã bị bật tung. Chúng đã cắt đứt dây thừng.
Trong ánh sáng mờ mờ hiện rõ hình một người cầm dao găm trong tay. Tiếp đến là một người khác. Bây giờ thì Pitơ không còn có thể trốn qua cửa sổ được nữa, vì làm thế, chàng sẽ bị đâm vào lưng. Chàng cầm chặt kiếm bằng cả hai tay của mình rồi nhảy vào đối thủ. Có lẽ mũi kiếm đâm trúng đích, vì tên kia ngã xuống sàn và không thấy động đậy vì nữa. Lúc ấy tên thứ ai đã chống gối lên gờ của nắp cầu thang. Chàng đâm tiếp một nhát nữa và hắn lộn cổ xuống, rơi lên đầu những thằng đang đứng phía dưới. Chiếc cầu thang cũng đổ theo. Và thế là những kẻ tấn công bị dồn vào một cục trên nền nhà. Chỉ một tên bám tay được vào miệng cầu thang. Pitơ đóng sập cửa lại, hắn kêu lên một tiếng man dại rồi rơi xuống đất. Vì chẳng còn gì hơn, Pitơ liền lấy xác của tên bị giết chết chặn lên nắp cầu thang.
Sau đó chàng chạy tới cửa sổ, vừa chạy vừa đút kiếm vào vở, chui ra ngoài, bám tay đu đưa rồi nhảy xuống. Chàng chạm đất một cách anh toàn, vì chàng là một người khá nhanh nhẹn, vả lại do hồi hộp, lúc ấy chàng hoàn toàn không cảm thấy cái đau ở đầu và vai.
- Đi đâu bấy giờ? - Caxten hỏi khi Pitơ đứng trước ông và đang hổn hển thở.
- Vào chuồng lấy la... mà không, làm thế chỉ vô ích vì ta không có thời gian để mắc yên vào lưng chúng. Vả lại, cổng bị đóng chặt. Chạy lại phía tường, nhanh lên! Ta phải trèo qua nó mà thoát ra. Chỉ một phút nữa chúng sẽ tới đây.
Pitơ và Caxten chạy bổ lại bức tường, và rất mừng khi thấy bức tường dù cao gần ba mét nhưng được xây dựng bằng những tảng đá lớn nên có thể bám vào mà leo lên được.
Pitơ leo lên đầu tiên, nằm ngang qua bức tường, chìa tay cho Caxten rồi vất vả kéo ông lên, vì người ông vốn nặng lại đang bị thương. Đúng lúc ấy họ nghe có tiếng ai đó đang kêu to từ phía gác xép:
- Những thằng quỷ Anh trốn rồi! Chạy ngay tới cổng bắt chúng lại!
Caxten và Pitơ nhảy xuống, hay nói đúng hơn là bị rơi thẳng từ trên tường vào bụi gai. Bụi gai làm họ đỡ va mạnh vào nền đất, nhưng gai châm vào khắp người làm họ đau đến suýt kêu lên. Tuy nhiên, bằng cách nào đấy họ cũng thoát ra được, và khắp người bị gai đâm chảy máu, họ lần ra tới đường và cắm cổ chạy về phía Granađa.
Chạy chưa được một trăm mét, họ đã nghe sau lưng có tiếng người kêu, và hiểu rằng họ đang bị đuổi theo. Vừa đúng chỗ ấy con đường cắt ngang qua một thung lũng mọc đầy bụi rậm và ngổn ngang những hòn đá lớn. Sau thung lũng là một khoảng rộng trống trải. Pitơ vội kéo Caxten về phía thung lũng. Tại đây họ tìm thấy một chỗ kín sau tảng đá lớn, giống như một chiếc hang nhỏ mọc đầy bụi rậm và cỏ tốt um tùm. Họ trốn vào đấy và nín thở chờ đợi.
- Bố hãy tuốt kiếm ra, - Pitơ nói với Caxten. - Nếu bị chúng tìm thấy, ta phải bắt chúng trả giá mạng sống chúng ta một cách đắt nhất.
Caxten nghe theo và kiếm vào tay trái của mình.
Họ nghe bọn cướp chạy dọc theo đường cái, rồi sau đó không tìm thấy gì lại quay lại và bắt đầu tìm kiếm khắp thung lũng. Chiếc hang nhỏ tối om vì ánh trăng hầu như không lọt vào được, nên chúng không tìm thấy họ. Có hai đứa đứng cạnh họ chỉ năm bước, một đứa nói có lẽ những con lợn kia đang trốn trong sân hay đã chạy trở về Môtrin.
- Tớ không biết chúng trốn ở đâu, - tên kia đáp, - nhưng công việc chẳng ra quái gì cả. Lão béo Pêđrô bị chặt đứt một cánh tay và có lẽ bị chảy hết máu. Hai thằng khác thì đã chết hoặc đang chết. Cái tên người Anh chân dài kia chém khỏe thật, - đấy là chưa kể hai đứa uống phải rượu có thuốc độc. Có lẽ chúng cũng sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa. Mà tất cả những điều ấy chỉ vì mấy đồng tiền vàng và để chiều ý lão linh mục. Nhưng dù sao, nếu bắt được những con lợn kia, nhất định tao sẽ..., - hắn nói một lời đe dọa thật khủng khiếp. - Tao nghĩ là tốt nhất cứ nằm chờ sẵn ở lối ra khỏi thung lũng để đề phòng trường hợp chúng đang trốn ở đây.
Pitơ nghe rõ toàn bộ câu chuyện này. Nhưng tên cướp khác đã bỏ đi. Chàng đang rất tức giận, vả lại chàng bị bụi gai đâm đau quá. Không nói một lời nào, chàng nhảy ra khỏi hang, tay cầm chặt thanh kiếm đáng sợ của mình.
Hai tên kia thấy chàng liền kêu lên kinh sợ. Đối với một thằng đó là tiếng kêu cuối cùng trong đời. Thằng còn lại thì cắm cổ bỏ chạy.
Đó chính là thằng đã đe dọa trừng trị họ một cách khủng khiếp nhất.
- Đứng lại! - Pitơ quát to khi gần đuổi kịp hắn. - Đứng lại và làm cái điều mày định làm đi?
Hắn quay lại rồi van xin tha chết, nhưng Pitơ nhất thiết không nghe.
- Buộc phải làm thế, - Pitơ nói với Caxten. - Bố đã nghe chúng nói rằng chúng sẽ rình ta chứ?
- Bố nghĩ từ nay chắc chúng không còn bao giờ muốn tấn công một người Anh nào ở cái quán trọ kia nữa, - Caxten vừa hổn hển nói, vừa đuổi theo Pitơ.