Nói xong, hầu tước Môrela ngồi xuống. Vua và hoàng hậ bắt đầu thì thầm với nhau điều gì đó. Lúc ấy quan chánh án chính thức hỏi Bêti có định chất vẫn hầu tước Môrela điều gì không. Một cách đầy tự tin, Bêti liền đứng dậy, và qua người phiên dịch, bình thản nói rằng cô ta đang có rất nhiều điều muốn vặn lại hắn. Tuy nhiên, cô ta không định hạ thấp mình bằng cách hỏi hắn bất kì một điều gì, chừng nào sự bẩn thỉu mà hắn vừa trút lên người cô ta chưa được rửa sạch, mà chỉ có máu mới rửa sạch được nó. Môrela tuyên bố rằng cô ta là một người đàn bà tứ cố vô thân, và rằng cuộc hôn nhân giữa cô ta và hắn là không hợp pháp. Nhưng vì là phụ nữ và không thể yêu cầu hắn phải dùng mũi kiếm để chứng minh cho lời buộc tội của mình, nên Bêti cho rằng cô ta có quyền đáp lại theo các điều luật của danh dự, và xin phép được tìm một người nào đó để bảo vệ cái tên cao quý của cô ta và để trừng phạt kẻ vu khống hèn hạ, đáng khinh bỉ kia - nếu một người đàn bà cô đơn đang sống ở một nước xa lạ như cô ta có thể tìm được một người như thế.
Sau lời nói này của Bêti, giữa lúc mọi người đang im lặng Pitơ bỗng đứng dậy.
- Tôi xin phép Đức vua và hoàng hậu được trở thành người bảo vệ danh dự cho Bêti, - chàng nói. - Như Đức vua và hoàng hậu thấy, chính hầu tước Môrela cũng nói rằng ông ta đã gây cho tôi thật nhiều điều bất hạnh. Thêm vào đó, ông ta còn giả dối tuyên bố rằng tôi đã không trung thành với người vợ chưa cưới của tôi là tiểu thư Macgaret. Tất nhiên tôi có quyền trả thù ông ta về điều vu khống này. Cuối cùng tôi xin được phép tuyên bố rằng tiểu thư Bêti là một người phụ nữ tốt, ngay thẳng và chưa hề làm điều gì đáng xấu hổ. Với tư cách một người đồng hường và là người bà con của tiểu thư, tôi muốn đứng ra bảo vệ danh dự cho người đàn bà này. Tôi là một người nước ngoài, và ở đây tôi có ít bạn bè, hoặc có thể nói hoàn toàn không có, nhưng tôi tin Đức vua và hoàng hậu sẽ không từ chối cho tôi được làm điều ấy, một điều mà trên khắp thế giới và trong mọi trường hợp, bất kỳ một người quý tộc nào cũng có quyền yêu cầu. Tôi thách đấy hầu tước Môrela nhận lời tham gia một trận đấy tay đôi với tôi, trong đó, người thua cuộc sẽ phải chết. Và đây là những lời thách của tôi!
Nói đoạn, Pitơ đi ngang qua khoảng trống được ngăn bởi hàng dây trước tòa, cởi chiếc găng tay da đang mang rồi vứt thẳng vào mặt Môrela. Chàng nghĩ sau một sự xúc phạm như thế, hắn không thể không nhận lời thi đấu.
Môrela gầm lên nguyền rủa, đặt tay vào chuôi kiếm, nhưng trước khi hắn kịp rút kiếm, các sĩ quan bảo vệ đã chạy tới, và vua lên giọng nghiêm khắc ra lệnh chấm dứt cuộc cãi vã trước mặt ngài và hoàng hậu. - Xin Đức vua tha lỗi cho tôi! - Môrela vừa hổn hển thở vừa nói. - Nhưng ngài cũng thấy thằng cha người Anh này xử sự với tôi, một đại quý tộc Tây Ban Nha, như thế nào!
- Vâng, hoàng hậu nói, - nhưng chúng tôi cũng từng nghe cách ông, một đại quý tộc Tây Ban Nha, xử sự với người Anh này, và cả việc ông đã buộc ông ta một tội mà chắc tiểu thư Macgaret không thể tin nổi.
- Tất nhiên là không thưa hoàng hâu, - Macgaret vội nói. - Hãy cho phép tôi được tuyên thệ, tôi sẽ cải chính nhiều điều hầu tước vừa nói trước tòa. Chưa bao giờ tôi muốn lấy ông làm chồng, cũng như không muốn lấy bất kì người đàn ông nào khác ngoài người này, - nàng khẽ chạm vào tay Pitơ. - Tất cả những điều ông ta hay tôi đã làm đều nhằm mục đích thoát khoải cái cạm bẫy độc ác chúng tôi đang lâm vào.
- Ta và Đức vua tin điều ấy - Hoàng hậu mỉm cười nói, rồi quay sang khẽ bàn bạc với vua và các quan tòa.
Họ nói chuyện với nhau rất lâu và khẽ, nên không ai nghe rõ lời nào, đồng thời họ luôn nhìn lúc thì bên này, lúc bên kia, vẻ do dự. Có một vị linh mục nào đó được mời tới tham gia quyết định, và Macgaret cho đó là một điềm xấu. Cuối cùng họ thống nhất được với nhau. - Và Ixaben với tư cách là hoàng hậu của xứ Caxtili, trịnh trọng đọc bản tuyên án bằng một giọng khe khẽ và bình tĩnh. Trước hết quay sang Môrela, bà nói:
- Thưa hầu tước, ông đã đưa ra một lời buộc tội rất lớn đối với người đàn bà đã khẳng định ông là chồng bà ta, và đối với một người Anh có vợ chưa cưới bị ông dùng mưu và sức mạnh bắt cóc về đây như chính ông đã thừa nhận. Nhân danh chính mình và nhân danh hai người đàn bà kia, ông ta thách ông hầu tước đấu kiếm, ông có nhận lời không?
- Thưa hoàng hậu, tôi sẵn sàng nhận lời, - Môrela hằn học đáp. - Xưa nay chưa ai nghi ngờ điều gì về lòng dũng cảm của tôi, nhưng tôi buộc phải nhắc lại rằng tôi... - hắn dừng lại một chốc rồi nói tiếp: - Đức vua và hoàng hậu đã biết rằng tôi không chỉ là một đại quý tộc Tây Ban Nha... vì vậy, lẽ nào tôi có thể hạ mình đấu kiếm với người làm công của một tên lái buôn Do Thái? Cái tước hiệu và địa vị của ông ta ở nước Anh là vậy.
- Nhưng ông đã hạ mình đấu kiếm với tôi trên tàu "Xanh Antôniô" - Pitơ giận dữ kêu lên, - sao bây giờ ông cảm thấy xấu hổ tiếp tục cuộc đấu mà ông đã bắt đầu? Vả lại, tôi là một đại diện một dòng họ rất được kính trọng ở đất nước tôi, và tôi có thể nói với ông rằng trong tình yêu và trong chiến trận, tôi tự cho mình không thua kém bất cứ một người nào trong đám người chuyên bắt cóc phụ nữ và những tên con hoang đốn mạt đang sống ở đất nước này.
Một lần nữa vua và hoàng hậu lại hội ý với nhau về dòng dõi cao quý của các đối thủ. Vào thời ấy đây là một vấn đề rất quan trọng, đặc biệt ở Tây Ban Nha. Cuối cùng hoàng hậu Ixaben nói:
- Theo luật pháp của nước chúng tôi, thì một đại quý tộc Tây Ban Nha không được đấu kiếm tay đôi với một người ngoại quốc bình thường. Ông hầu tước đã tự nêu lên vấn đề này, chúng tôi không phản đối, và cho rằng ông ta không bắt buộc phải nhận lời thách thức để bảo vệ danh dự của mình. Tuy nhiên, khi thấy hầu tước Môrela sẵn sàng nhận lời thách thức ấy, chúng tôi quyết định sẽ làm tất cả những gì làm được, để không ai có thể nói rằng một người Tây Ban Nha xúc phạm một người Anh và bị người đó thách đấu trước mặt vua và hoàng hậu, nhưng đã không nhận lời chỉ vì một lí do duy nhất là không cân xứng về tước hiệu. Thưa ông Brum, nếu ông đồng ý nhận từ nay chúng tôi cái mà những đồng bào khác của ông sẵn sàng nhận, thì vốn xem ông là một người dũng cảm, trung thực và xuất thân từ một dòng họ cao quý, chúng tôi định phong ông thành hiệp sĩ mang huân chương cao quý Xanhlagô, và bằng cách ấy trao cho ông quyền cư xử ngang hàng hay đấu kiếm với bất kì một nhà quý tộc Tây Ban Nha nào, nếu người đó không phải là con cháu trực tiếp của vua, là điều mà chúng tôi nghĩ hầu tước Môrela đầy quyền năng và nổi tiếng không có quyền đòi hỏi.
- Xin cám ơn Đức vua và hoàng hậu, - vô cùng ngạc nhiên, Bêti sung sướng đáp, - vì danh dự mà Đức vua và hoàng hậu đã trao cho tôi. Có lẽ tôi chẳng cần tới nó, nếu bố tôi không đứng ở bên kia trong khi tham gia trận đánh ở cánh đòng Boxvot. Một lần nữa xin cảm ơn Đức vua và hoàng hậu, và bây giờ tôi nghĩ hầu tước Môrela sẽ không cho là điều nhục nhã khi đấu kiếm với tôi để giải quyết mối bất hòa như ông ta mong muốn.
- Ông Pitơ Brum, lại đây và hãy quỳ gối xuống, - Hoàng hậu ra lệnh cho Pitơ ngừng lời.
Chàng nghe theo, Ixaben cầm lấy thanh kiếm từ tay vua và bắt đầu làm lễ phong hiệp sĩ cho chàng. Vừa cầm kiếm gõ vào vai phải Pitơ ba lần, bà vừa nói những lời có tính chất truyền thống.
- Hãy đứng dậy xơ Pitơ Brum, hiệp sĩ mang huân chương cao quý Xanhlagô.
Pitơ đứng dậy, cúi chào và khi lùi lại phía sau theo đúng nghi thức đòi hỏi, chàng vấp suýt ngã từ bệ cao xuống. Một vài người cho đấy là điềm tốt đối với Môrela. Vua Phecđinăng nói:
- Xơ Pitơ, viên quan phụ trách nghi lễ của ta sẽ báo ngày giờ diễn ra cuộc đấy tay đôi giữa ông và hầu tước, làm sao để thích hợp nhất cho cả hai ông. Tạm thời ta ra lệnh cho các ông không có một lời hay một hành động không cần thiết nào trong quan hệ giữa hai người, và phải chờ mặt đối mặt trong một cuộc huyết chiến để biết được quyết định của Đức Chúa.
Những người có mặt cho rằng phiên tòa đã kết thúc, một số định đi ra, nhưng hoàng hậu giơ tay ngăn lại nói:
- Vẫn còn một số vấn đề chúng ta cần quyết định. Thí dụ tiểu thư đây, - bà Bêti, - yêu cầu được xem cuộc hôn nhân giữa tiểu thư và hầu tước Môrela là hợp pháp, còn hầu tước thì cho là ngược lại. Có đúng thế không nhỉ? Chúng ta không có quyền giải quyết vấn đề này, vì có liên quan tới các bí mật của giáo hội. Chúng ta nhường quyền quyết định cho Đức Giáo hoàng La Mã hay cơ quan được ngài uỷ quyền, và hi vọng với sự thông minh vốn có của mình, ngài sẽ xét xử nó đúng theo cách mà ngài cho là cần thiết, tất nhiên nếu hai bên đương sự muốn trình vụ này lên tòa án của ngài. Nếu Đức Giáo hoàng La Mã không có ý kiến gì khác, tạm thời chúng ta quyết định tuyên bố rằng từ nay, ở khắp nơi trên đất nước Tây Ban Nha, tiểu thư Bêti Đin sẽ được gọi là nữ hầu tước Môrela, và trong suốt cả đời mình, hầu tước Môrela, chồng tiểu thư sẽ pahỉ trao cho tiểu thư các quyền hành tương xứng. Sau khi hầu tước chết, nếu không có quyết định khác của tòa án La Mã, tiểu thư sẽ được thừa kế phần đất đai và của cải mà theo luật pháp Tây Ban Nha, với tư cách là vợ, tiểu thư có quyền đòi hỏi.
Trong khi Bêti luôn gật đầu cám ơn Đức vua và hoàng hậu sôi nổi đến mức các đồ trang sức trên ngực va vào nhau thành tiếng, còn Môrela thì chau mày giận dữ, mặt sa sầm xuống như đám mây đen khi trời sắp giông, thì những người có mặt lại vừa khẽ thì thầm với nhau, vừa đứng dậy định ra về. Nhưng một lần nữa hoàng hậu lại giơ tay:
- Chúng tôi muốn hỏi xơ Pitơ Brum và người vợ chưa cưới của ông là tiểu thư Macgaret, có còn muốn lấy nhau như trước nữa không?
Pitơ nhìn Macgaret, Macgaret nhìn Pitơ, và chàng liền đáp to, dõng dạc:
- Thưa hoàng hậu, đó là điều mong muốn lớn nhất của chúng tôi.
Hoàng hậu khẽ mỉm cười:
- Còn ông, ông Caxten, ông có đồng ý gả con gái cho hiệp sĩ này không?
- Vâng, tất nhiên, - Caxten đáp một cách tự tin. - Nếu không có ông kia, - Caxten giận dữ nhìn về phía Môrela, - thì hai người này đã từ lâu thành vợ thành chồng, và số tài sản khiêm tốn mà tôi có đã được chuyển sang cho họ, thông qua những người tôi tin cậy ở nước Anh.
- Tốt lắm - hoàng hậu nói. - Còn một điều nữa. Thưa tiểu thư Macgaret, tiểu thư có muốn làm lễ cưới với xơ Pitơ trước khi xơ Pitơ đấu kiếm với hầu tước Môrela không? Hãy suy nghĩ trước khi trả lời, vì nếu đồng ý, chẳng bao lâu nữa tiểu thư có thể trở thành góa chồng, còn nếu không, có thể tiểu thư sẽ chẳng bao giờ là vợ xơ Pitơ.
Macgaret và Pitơ trao đổi với nhau vài câu, rồi nàng trả lời chung cho cả hai người:
- Nếu người yêu của tôi chết, - giọng nói dịu dàng của nàng run run khi nói những lời này, - thì dù sao trái tim tôi cũng sẽ tan vỡ. Thế thì cứ để cho tôi được mang tên chàng sống nốt quãng đời còn lại, và biết rằng trong nỗi buồn vô hạn của tôi, tôi sẽ chẳng còn bị phiền lòng vì tình yêu người khác. Tôi muốn được làm vợ chàng trên thiên đường.
- Tiểu thư nói hay lắm! - Hoàng hậu nói. - Chúng tôi tuyên bố rằng hai người sẽ được làm lễ cưới tại nhà thờ của chúng tôi ở Xêvin cùng ngày hầu tước Môrela và xơ Pitơ gặp nhau. Ngoài ra, để tránh những điều không hay có thể xảy ra với tiểu thư sẽ là khách của ta từ nay cho đến khi tổ chức lễ cưới. Còn ông, xơ Pitơ, ông sẽ trở về nhà tù, nhưng ông được hoàn toàn tự do muốn gặp bất kì người nào, muốn đi đâu ông muốn, và cũng được chúng tôi che chở vì rất có thể ông sẽ bị hãm hại.
Hoàng hậu ngừng lời, nhưng vua Phecđinăng bỗng lên tiếng, bằng giọng nói gay gắt và the thé của mình:
- Sau khi giải quyết xong vấn đề phong hiệp sĩ và công nhận hôn nhân, chúng ta chỉ còn lại một vấn đề mà ta không muốn bắt đôi môi dịu dàng của hoàng hậu phải nói. Vấn đề này liên quan tới cuộc sống bất tử của tâm hồn và và nhà thờ đạo Thiên Chúa trên trái đất. Chúng ta được biết rằng con người này, Giôn Caxten, một thương gia ở Luân Đôn, là một người Do Thái. Để mưu lợi, suốt đời ông ta giả vờ làm một tín đồ Cơ Đốc, và với tư cách ấy đã lấy một người phụ nữ theo đạo Cơ Đốc làm vợ. Vả lại, ông ta là thần dân của nước ta vì sinh ở Tây Ban Nha, nên ông ta sẽ bị xét xử theo luật pháp nhà thờ của chúng ta.
Vua dừng lời, Macgaret và Pitơ lo sợ nhìn nhau. Chỉ một mình Caxten là đứng yên bất động, dù hơn ai hết ông hiểu rõ điều gì đang chờ đợi ông sau những lời ấy.
- Chúng ta sẽ không xét xử Giôn Caxten, - vua nói tiếp, - vì không đủ thẩm quyền để xét xử một vấn đề lớn như thế, nhưng chúng ta sẽ phải trao ông ta vào tay tòa án dị giáo để tòa án này quyết định.
Macgaret kêu to lên một tiếng. Pitơ nhìn quanh như tìm kiếm sự giúp đỡ. Trong đời mình, chưa bao giờ chàng cảm thấy bị xúc động mạnh như thế. Hầu tước Môrela thì mỉm cười lần đầu tiên trong ngày. ít ra hắn cũng thoát khỏi một kẻ thù của mình. Còn Caxten thì đi lại gần Macgaret và âu yếm ôm hôn nàng. Sau đó ông bắt tay Pitơ và nói:
- Hãy giết chết tên ăn cắp kia đi, - ông bắt đầu chỉ về phía Môrela, - bố biết con sẽ giết chết hắn, và thậm chí có thể giết chết cả mười đứa như hắn. Hãy trở thành người chồng tốt của con gái ta. Ta biết con sẽ tốt với nó, nếu không, ta đã bỏ con để ở lại nơi không có người Do Thái, người theo đạo Thiên Chúa, không có cả linh mục lẫn vua và hoàng hậu. Còn bây giờ các con phải lặng lẽ chịu đựng cái phải chịu đựng như ta đang chịu rời bỏ các con để đi sang thế giới bên kia. Thưa Đức vua và hoàng hậu, tôi sẽ không tìm cách tự thanh mình khi bị tòa án dị giáo tra hỏi. Mọi việc sẽ tiến hành nhanh chóng vì tôi không định che giấu điều gì, mà sẽ nói hết mọi sự thật, mặc dù tôi làm điều ấy không phải vì sợ hãi hay vì đau đớn. Thưa Đức vua và hoàng hậu, Đức vua và hoàng hậu đã hứa để hai người này được kết hôn với nhau. Họ là những tín đồ Thiên Chúa ngoan đạo từ lúc mới sinh ra. Tôi muốn hỏi Đức vua và hoàng hậu liệu cái tội ác chống tôn giáo mà tôi bị buộc tội có làm chia cắt hay gây cho họ một sự liên lụy nào không?
- Ta hứa với ông, - hoàng hậu vội nói như sợ vua nói trước, - ta hứa với, Giôn Caxten, rằng việc của ông, dù có bị kết án nặng nền thế nào chăng nữa, sẽ không hề liên qua tới họ, cũng như tài sản của họ, - bà chậm rãi nói thêm.
- Một lời hứa nghiêm túc, - vua lẩm bẩm nói.
- Đây là lời hứa của ta, - hoàng hậu tuyên bố một cách cương quyết, - và trong bất kì trường hợp nào ta cũng sẽ giữ đúng. Hai người này sẽ được kết hôn với nhau, và nếu xơ Pitơ không chết, họ sẽ không an toàn rời Tây Ban Nha, và không một tòa án nào của đất nước này có thể buộc tội họ thêm bất cứ điều gì. Họ cũng sẽ không bị truy lùng hay khởi tố ở bất kì một nước nào khác thay mặt vua và hoàng hậu Tây Ban Nha hay các quan chức của ta. Cứ để những lời này ta đang nói được chép thành hai bản, một bản có chữ kí của ta được cất giữ trong khu lưu trữ, còn bản kia trao cho tiểu thư Macgaret.
- Thưa hoàng hậu, - Caxten nói, - tôi xin cảm ơn hoàng hậu. Bây giờ có chết, tôi cũng là người hạnh phúc. Tôi xin liều mình báo với hoàng hậu rằng nếu vừa rồi hoàng hậu không nói những lời ấy, thì tôi đã tự mình đâm chết tôi trước mặt hoàng hậu. Và tôi muốn nói thêm rằng cái tòa án dị giáo mà hoàng hậu đã lập ra, có ngày sẽ phá hủy toàn bộ đất nuớc Tây Ban Nha và biến nó thành tro bụi.
Caxten nói xong, và khi ý nghĩa những lời nói mạnh bạo của ông được những người đang có mặt những tiếng thở dài đầy vẻ lo sợ. Nhưng đúng lúc ấy những người đứng sau Caxten giãn ra, và hai hàng dài linh mục đầu đội mũ chóp che kín mặt và một đám lính canh xuất hiện - rõ ràng những người này đã đứng chờ sẵn từ trước. Chúng tiến lại gần Caxten, sờ vào vai ông và đứng bao quanh như muốn che ông khỏi thế giới bên ngoài. Caxten đã biến mất trong đám đông bọn người này.
Trong trí nhớ của Pitơ cái ngày lạ lùng ấy ở Ancasa bao giờ cũng bị che phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo. Điều này chẳng có gì đáng lạ. Suốt mấy giờ liền chàng bị đem ra xét xử, tính mạng treo trên đầu sợi tóc, thế mà bỗng nhiên chàng được tha bổng. Chàng đã nhìn thấy Bêti được biến từ một cô hầu giản dị thành một bà hầu tước đường bệ và lộng lẫy, như hạt trứng bé nhỏ biến thành con bướm sặc sỡ. Chàng cũng được nghe thấy cô ta đứng lên kết án chồng mình, là người lừa dối cô và bị cô ta lừa đối lại. Và cả việc nhờ óc thông minh và tính tình cương quyết, cô ta đã thắng cuộc trong vụ án.
Với tư cách là người bảo vệ của cô ta và Macgaret, chàng đã thách Môrela đấu kiếm, và khi hắn mượn cớ không ngang hàng về tước hiệu để từ chối, thì theo ý của hoàng hậu Ixaben - người qua Macgaret biết rõ về các âm mưu của Môrela, bỗng nhiên chàng được phong làm hiệp sĩ Tây Ban Nha mang huân chương cao quý Xanhlôga.
Ngoài ra, ước mong lớn nhất của chàng đã thành sự thật - chàng sẽ được gặp kẻ thù của mình mà chàng có lí do chính đáng để căm ghé trong một cuộc đấu công bằng và danh dự. Chàng được hứa là chỉ một vài tuần nữa Macgaret sẽ trở thành vợ chàng, mặc dù có thể chỉ là vợ chàng trong một thời gian rất ngắn. Cho đến lúc ấy chàng sẽ được hoàng hậu che chở, bảo vệ khỏi sự phản bội và những âm mưu hèn hạ khác của Môrela. Đồng thời, chàng và Macgaret cũng được hứa rằng từ nay sẽ không còn ai có thể buộc tội họ bất kì điều gì trong bất kì trường hợp nào.
Và cuối cùng, khi mọi việc tưởng sẽ kết thúc tốt đẹp nếu không thể tới cuộc đấu sắp tới, mà vốn quen với những việc tương tự, chàng không hề lo lắng, khi chiếc cốc đời chàng tưởng đã được rửa sạch khỏi bụi bẩn và được rót đầy rượu của chiến tranh và tình yêu, khi những tưởng được nâng kề sát môi chàng, thì trớ trêu thay, thần số mệnh đã thay rượu đỏ tình yêu bằng thuốc độc cay đắng. Caxten, bố vợ chưa cưới của chàng, người chàng yêu đến thế, đã bị vứt xuống tầng ngầm của nhà tù tòa án dị giáo, nơi chàng biết rõ ông chỉ có thể đi ra với chiếc áo vàng choàng kín người để phải chết một cách từ từ và đau đớn trên ngọn lửa ở Quêmanđêrô, nơi những người dị giáo bị thiêu cháy.
Chiến thắng Môrela để làm gì, nếu thậm chí Đức Chúa cho chàng sức mạnh để thắng hắn? Vui gì cái tiệc cưới bị ám ảnh bởi cái chết đau đớn của ông bố nàng trên ngọn lửa? Lẽ nào có lúc nào đó họ quyên được mùi khói của ngọn lửa này? Caxten là một người dũng cảm, và không một sự tra tấn nào có tehẻ bắt ông từ bỏ được tôn giáo của mình. Chắc chắn ông không vì đau đớn mà che giấu việc ông đã theo tôn giáo ấy, mặc dù ngày bé ông được bố ông cho nhập đạo Thiên Chúa để được sống yên ổn và tiếp tục sự dối trá ấy để kinh doanh buôn bán và lấy vợ là một con chiên Cơ Đốc. Vâng, thế là Caxten sẽ bị giết chết và việc chàng cứu ông khỏi bàn tay của tòa án dị giáo và vua Phecđinăng sẽ chẳng khác gì việc con chim bồ câu chống đỡ bầy diều hâu độc ác khỏi phá tổ của mình.
Ôi, cái đòn cuối cùng này thật đáng sợ. Suốt đời Pitơ sẽ không bao giờ quên được hình ảnh ấy! Một gian phòng rộng với những cổng vòm được trang trí bằng các hình vẽ và những cột đá cẩm thạch, những tia nắng buổi chiều lọt qua cửa sổ có màu đổ như máu chiếu xuống những chiếc áo đen của đám linh mục; tiếng kêu cháy lòng của Macgaret và khuôn mặt nhợt nhạt của nàng khi bố nàng bị lôi đi, và nàng ngất, ngã vào ngực Bêti được trang điểm bằng những viên đá quý, nụ cười hiểm độc trên môi Môrela; tiếng cười đáng sợ của vua Phecđinăng; sự thương hại trong đôi mắt hoàng hậu; những tiếng thì thầm hồi hộp của đám đông; những lời chất vấn ngắn gọn của các luật sư; tiếng ngòi bút sột soạt của viên thư kí luôn hững hờ với tất cả trừ công việc của mình, khi ông ta ghi chép biên bản; và nổi bật lên trên tất cả những điều ấy là hình ảnh cao lớn, đàng hoàng, bất động, và thách thức của Caxten khi ông bị vây quanh bởi các tín đồ của thần chết và đang lùi xa dần, xa dần theo hành lang sẫm tối dẫn đến cái chết.