Thua lỗ à? - Đacghila hỏi. - Một người giàu có như Giôn Caxten, nắm giữ trong tay mình một nửa công việc buôn bán vơi Tây Ban Nha, mà lại nói về thua lỗ chăng?
- Vâng thưa ông, quả thật thế, công việc rất tồi tệ. Tôi chẳng gặp may tí nào với con tàu này. Sau những cơn bão mùa xuân vừa qua, nó đã bị hư hỏng nặng. Nhưng thưa ông, mời ông ngồi.
- Lẽ nào thật sự công việc của ông đang rất xất? - Vừa rồi xuống, Đacghila vừa nhếch mép nói. - Nói thế thì những lời đồn quả là lếu láo thật. Tôi nghe nói công việc của ông đang rất chạy. ừ, mà tất nhiên có thể đối với ông là thua lỗ, nhưng đối với người khác, như tôi chẳng hạn, thì lại là thành công lớn.
Caxten không nói gì. Ông ngồi yên chờ đợi, vì biết vị khách của đến đây không phải để nói về việc buôn bán.
- Thưa ông Caxten, - Đacghila lên tiếng, giọng hắn có vẻ hồi hộp, - tôi đến đây để yêu cầu ông đôi điều.
- Nếu ông muốn vay tiền tôi, thì thưa ông, tôi e rằng lúc này không phải là lúc thích hợp. - Nói đoạn, Caxten bắt đầu chỉ tờ giấy ghi đầy các con số.
- Tôi không định vay tiền, mà muốn tặng tôi một món quà.
- Tất cả những gì có trong ngôi nhà nghèo nàn của tôi đều thuộc về ông, - Caxten đáp với vẻ lịch sự kiểu phương Đông.
- Rất vui sướng được nghe điều ấy, thưa ông, vì quả tôi đang muốn được nhận một đôi cái từ nhà ông.
Caxten nhìn hắn vẻ không hiểu.
- Tôi muốn cầu hôn con gái ông, tiểu thư Macgaret.
Caxten ngạc nhiên nhìn Đacghila và khẽ thốt lên:
- Điều này không thể được.
- Sao lại không thể được? - Đacghila chậm rãi hỏi. như biết trước câu trả lời vừa rồi. - Về tuổi tác chúng tôi hợp nhau, mặc dù tôi có địa vụ cao hơn rất nhiều cái địa vị ông đang tưởng. Tôi không muốn mang tiếng khoe khoang, nhưng phụ nữ không cho tôi là kẻ xấu xí. Tôi sẽ là một người bạn tốt của gia đình đã gả con gái cho tôi, bởi vì ông biết đấy, sẽ có ngày người ta cần đến bạn bè. Và cuối cùng là tôi muốn cưới tiểu thư làm vợ, không phải vì những gì nàng sẽ mang lại, mặc dù tiền bạc không bao giờ thừa, mà bởi vì - xin ông hiểu cho - tôi yêu nàng.
- Tôi có nghe nói xinho Đacghila yêu rất nhiều phụ nữ ở Granđa.
- Cũng như tôi có nghe nói con tàu "Macgaret" vừa rồi đã có một chuyến đi rất thành công, thưa ông Caxten. Như tôi mới nói, không thể tin lời đồn được. Cho phép tôi được nói thẳng, tôi không phải là một vị thánh, nhưng bây giờ vì Macgaret tôi sẽ trở thành một vị thánh. Tôi sẽ chung thuỷ với con gái của ông, thưa ông. Bây giờ ông nói sao?
Caxten vẫn lắc đầu.
- Xin ông hãy nghe tôi nói, - Đacghila tiếp tục. - Tôi không là người như tôi đang cố tạo ra. Lấy tối, con gái ông sẽ có tước hiệu và địa vị cao.
- Vâng, ông là hầu tước Môrela, con trai của hoàng thân Caclôt và một người đàn bà Mô, và là cháu của Đức vua Tây Ban Nha.
Đacghila nhìn xoáy và Caxten rồi khẽ cúi đầu:
- Tin tức ông biết về ông. Tất nhiên ông không thích dòng máu pha tạp của tôi. biết làm thế nào được, nếu không, tôi đã ngồi vào chỗ hiện nay Pheđinăng đang ngồi. Tôi cũng không thích nó, mặc dù đó là dòng máu cổ xửa của những người Mô cao quýa. Nhưng chẳng lẽ cháu của một Đức vua và con trai của một công chúa xứ Granđa không xứng làm chồng con gái một người Do Thái... Vâng, một người maran, và một bà quý tộc người Anh theo đạo Thiên Chúa giáo, xuất thấn từ một gia đình đáng kính?
Caxten giơ tay định nói điều gì, nhưng Đacghila đã nói tiếp:
- Ông bạn thân mến của tôi ạ, đừng chối cãi điều ấy. ở đây, khi chỉ có chúng ta với nhau, không nên làm điều ấy. Chẳng lẽ không phải có một người Ixăc nào đó từ Tôlêđô cách đây mấy mươi năm đã rời bỏ Tây Ban Nha để tới Luân Đôn với cái tên Giôdep Caxten. Ông thấy đấy, hoá ra không chỉ mình ông nghiên cứu dòng dõi người khác.
- Vâng, nhưng thế thì đã sao, thưa ông?
- Thì đã sao à? Không sao cả, ông bạn Caxten của tôi ạ. Chẳng có quan tâm tới chuyện xa xưa đó, nếu ông già Ixăc đã chết từ lâu, còn con trai ông ta thì suốt năm mươi năm qua là một tín đồ Cơ Đốc gương mẫu, lây một tín đồ Cơ Đốc làm vợ, và có con gái cũng theo đạo Cơ Đốc. Nhưng nếu ông ta chỉ giả gái cũng theo tín đồ Cơ Đốc, nhưng thực tế đang thờ cúng các thần của đạo Do Thái, thì lúc ấy...
- Lúc ấy thì sao?
- Lúc ấy thì đương nhiên ông ta sẽ bị đuổi khỏi đất nước này, nơi có lệnh cấm những người Do Thái không được sinh sống. Tài sản của ông ta sẽ bị tịch thu nhập vào công quỹ của nhà vua, còn con gái của ông ta sẽ được đặt dưới sự bảo trợ của nhà vua và sẽ được gả chồng theo ý muốn của ngài. Còn bản thân ông ta thì có lẽ sẽ được trao vào bàn tay các nhà cầm quyền Tây Ban Nha, để ông ta phải trả giá cho các tội lỗi của mình. Nhưng chúng ta đã nói lạc đề. Thế nào, cả bây giờ ông ta cũng không đồng ý gả con cho tôi à?
Caxten nhìn thẳng vào mắt Đacghila:
- Không!
Ông nói từ ấy một cách cương quyết, đến nỗi Đacghila cảm thấy bối rối trong chốc lát. Hắn không nghĩ sẽ nhận được một câu trả lời như thế.
- Có thể ông làm ơn giải thích cho tôi biết vì sao?
- Vì một lí do thật đơn giản, thưa hầu tước, rằng con gái tôi đã đính hôn với người khác.
Đacghila không tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Với con người ưa đánh nhau, người bà con của ông là Pitơ Brum à? - Hắn nói. - Toi cũng đoán hiểu được điều ấy, và thề có Chúa chứng giám, tôi rất lấy làm tiếc cho tiểu thư. Pitơ là một người yêu hết sức buồn chán d một cô gái xinh đẹp và thông minh như tiểu thư, còn với tư cách một ông chồng thì - Đacghila khẽ nhún vai. - Thưa ông Caxten kính mến, xin hãy vì tiểu thư mà đừng để xảy ra cuộc hôn nhân ấy.
- Nếu tôi cứ để xảy ra thì sao?
- Lúc ấy tôi sẽ tự phá nó vì hạnh phúc của tất cả chúng ta, trong đó có cả hạnh phúc của tôi, tất nhiên, vì tôi yêu Macgaret và muốn nâng nàng lên cao, và vì cả ông, bởi lẽ tôi muốn ông được sống nốt những năm còn lại của mình trong bình yên và hạnh phúc, chứ không như một con chó bị đầu độc.
- Thế ông định phá nó như thế nào, thưa hầu tước? Bằng cách...
- ồ không, thưa ông, - Đacghila vội ngắt lời Caxten, - không phải bằng thanh kiếm của người khác, nếu ông định ám chỉ điều đó. Ông Pitơ đáng kính không có gì lo sợ bị người khác giết chết, vì điều đó phụ thuộc vào tôi. Nhưng nếu tôi và ông ấy gặp nhau mặt đối mặt, thì thắng lợi sẽ thuộc về người mạnh hơn. Đừng sợ, thưa ông bạn của tôi, tôi sẽ không bao giờ tự hạ mình để làm việc giết người, bởi vì tôi muốn gìn giữ tâm hồn tôi không bị vấy máu. Và tôi cũng chẳng bao giờ lấy người đàn bà nào làm vợ, nếu người ấy không muốn. Nhưng Pitơ có thể chết, và lúc ấy, nàng Macgaret xinh đẹp có thể chìa tay cho tôi và nói: "Tôi xin chọn ông làm chồng".
- Tất nhiên, tất cả cả những điều ấy có thể xảy ra, thưa hầu tước, nhưng tôi không nghĩ Macgaret sẽ làm thế. Còn riêng tôi, tôi xin cảm ơn ông, nhưng buộc lòng phải từ chối cái đề nghị rất cám dỗ kia của ông. Tôi cho rằng con gái tôi sẽ được hạnh phúc hơn trong cái địa vị khiếm tốn hiện nay của nó bên cạnh người mà nó đã chọn. Ông cho phép tôi quay lại với các con tính của mình chứ? - Caxten đứng dậy.
- Vâng, thưa ông, - Đacghila cũng đứng dậy đáp, - nhưng xin ông hãy cộng vào những mất mát mà chúng ta vừa nhắc đến lúc nãy thêm một sự mất mát nữa - đó là tình bản của Caclôt - hầu tước Môrela còn ở trang ông ghi lợi nhuận, xin ông ghi thêm lòng căm thù của tôi đối với ông. - Khuôn mặt đẹp đẽ có nước da ngăm đen của Đacghila méo xệch hẳn đi vì giận dữ: - Ông Caxten, ông điên rồ à? Ông hãy nhớ lại căn phòng nhỏ bé phía sau bàn thờ trong nhà cầu nguyện của ông, và những đồ vật có trong đó!
Caxten nhìn chăm chăm vào mặt hắn rồi nói:
- Chúng ta cùng đi tới đó để xem. Không, ông đừng sợ, cũng như ông, tôi luôn nghĩ về tâm hồn mình và không muốn đôi tay của tôi đỏ vì máu. Hãy đi theo tôi, ông sẽ được an toàn tuyệt đối.
Đacghila đi theo, vì tò mò hay vì một lí do nào đó. Mấy phút sau họ đã đứng sau bàn thờ.
- Bây giờ xin ông hãy nhìn đây. - Nói đoạn, Caxten ấn vào cái lò xo, và chiếc cửa bí mật mở.
Đacghila nhìn vào căn phòng. ở đâu rồi chiếc bàn, hòm gỗ, các giá nến và những tờ giấy mà Bêti đã nói với hắn? Bây giờ ở đây chỉ có những chiếc hòm có phủ đầy bụi đựng những giấy tờ gì đó và một ít gỗ bị gãy.
- Hầu tước thấy gì? - Caxten hỏi.
- Thấy rằng ông thông minh hơn tôi tưởng. nhưng ông sẽ buộc phải trả lời những câu hỏi này không phải bây giờ và không phải với tôi. Xin ông hiểu cho, tôi không phải là người của toà án dị giáo.
Nói xong những lời ấy, Đacghila quay người bỏ đi.
Khi Caxten đóng cánh cửa bí mật xong rồi vội vàng đi ra từ nhà cầu nguyện, thì đã không còn thấy hắn nữa.
Hết sức lo lắng, Caxten trở lại phòng làm việc của mình và ngồi suy nghĩ. Thần số phận trong suốt bao lâu nay tỏ ra ưu ái với ông, bây giờ đã quay ngoắt ngược lại. Không thể tồi tệ hơn được nữa. Qua mạng lưới gián điệp của mình, Đacghila đã khám phá ra điều bí mật tôn giáo của ông, và thật là không may, hắn lại đem lòng yêu con gái của ông mà ông thì buộc phải từ chối. Việc đó đã biến Đacghila thành kẻ tử thù của ông. Tại sao ông lại từ chối Đacghila, khi hắn là một người danh giá có địa vị cao? Lấy hắn, Macgaret sẽ trở thành vợ của một trong những tên quý tộc Tây Ban Nha, gần gũi với ngai vua nhất. Và biết đâu có thể trở thành hoàng hậu hay mẹ của các Đức vua sau này? Không ít các trường hợp như thế. Ngoài ra, cuộc hôn nhân này có thể mang lại cho Caxten sự an toàn, tuổi già bình yên và cái chết nhẹ nhàng trên chính chiếc giường của mình, vì dù ông có năm mươi lần maran đi nữa, thì cũng không ai dám sờ đến bố vợ của hầu tước Môrela. Thế thì tại sao ông lại khước từ hắn? Đơn giản vì ông đã hứa gả con gái cho Pitơ, mà suốt cả cuộc đời thương gia, ông chưa bao giờ rút lại lời nói của mình. Nghĩ thế, trong thâm tâm Caxten lấy làm tiếc rằng đã đồng ý gả Macgaret cho Pitơ. Tại sao ông không bắt Pitơ, người đã biết chờ đợi lâu thế, chờ thêm một tháng nữa? Nhưng bây giờ tất cả đã quá muộn. Ông đã nói lời nói của mình và sẽ giữ vừng nó, cho dù phải trả giá gì đi nữa.
Caxten đứng dậy và ra lệnh cho cô hầu gái gọi Macgaret tới. Nhưng cô này quay lại bảo rằng nàng đã đi dạo với Bêti, và rằng ngựa đã sẵn sàng đợi ông đi ra sông. Caxten định ngủ qua đêm trên con tàu của mình.
Đặt một tờ giấy trước mặt, Caxten nghĩ có nên viết giấy báo cho Macgaret phải cận thẩn hay không. Nhưng rồi ông cho rằng chẳng việc gì nàng phải sợ Đacghila, ít ra là vào lúc này, và rằng viết vào giấy những việc như thế là nguy hiểm. Ông chỉ dặn nàng phải chú ý giữ mình, và nói rằng sáng hôm sau ông ẽ quay lại.
Cũng vào đêm hôm ấy, khi Macgaret đang ngồi trong căn phòng nhỏ của mình ở cạnh phòng khách, thì cửa phòng bỗng mở. Nàng ngừng tay thêu nhìn lên và thấy Đacghila đang đứng trước mặt.
- Thưa ông, làm sao ông có thể tới đây được? - Macgaret ngạc nhiên kêu lên.
- Thưa tiểu thư, - đóng lại sau lưng cánh cửa, Đacghila vừa lúc cúi đầu chào, vừa nói, - đôi chân đưa tôi tới đây. Tôi nghĩ nếu có thể, tôi ẽ chẳng bao giờ muốn rời tiểu thư nữa.
- Thưa ông, xin ông đừng nói nịnh tôi, - Macgaret chau mày đáp. - Tôi không thể một mình tiếp ông được vào cái giờ muộn mằn thế này, khi bố tôi vắng nhà.
- Macgaret nhỏ dậy và định bước qua hắn, đi về phía cánh cửa. Nhưng Đacghila không chịu rời khỏi chỗ và nàng buộc phải đứng lại.
- Tôi biết bố tiểu thư không có nhà, - Đacghila nhã nhặn nói. - Và chính vì vậy mà tôi liều lĩnh đến gặp tiểu thư để nói về một việc hết sức quan trọng. Tôi rất mong tiểu thư cho tôi ít phút.
Một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu Macgaret rằng hắn mang đến tin tức về Pitơ, có lẽ là tin xấu.
- Ông hãy ngồi xuống và nói đi, thưa ông, - nàng nói và cũng ngồi xuống ghế.
- Thưa tiểu thư, - Đacghila bắt đầu, - công việc của tôi ở đất nước này đã kết thúc, và chỉ ít ngày nữa tôi sẽ trở lại Tây Ban Nha... - Hắn dừng lại như chờ đợi điều gì.
- Tôi hi vọng rằng chuyến công du của ông rất tốt đẹp, - Macgaret nói, vì không biết nói gì hơn.
- Tôi cũng hi vọng như thế, thưa tiểu thư, và tôi đến đây để yêu cầu tiểu thư trở thành vợ tôi. Xin nghe tôi nói đã rồi hãy từ chối. Hôm nay tôi đã gặp bố tiểu thư để ngỏ ý cầu hôn tiểu thư. Ông chưa trả lời tôi, không đồng ý cũng không phản đối. Ông bảo tôi rằng tiểu thư sẽ tự quyết định đời mình, và rằng tôi phải nghe ý kiến của tiểu thư, do chính tiểu thư nói.
- Bố tôi nói với ông như thế à? - Macgaret ngạc nhiên ngắt lời hắn, nhưng sau đó nàng chợt nghĩ rằng Caxten phải trả lời như thế vì một lí do nào đấy, nên nàng liền nói thêm: - Thôi được, câu trả lời của tôi sẽ rất ngắn và giản dị. Tôi rất cảm ơn ông, thưa ông, nhưng tôi sẽ ở lại nước Anh.
- Vì tiểu thư, tôi sẵn sàng ở lại đây, mặc dù thật ra mà nói, tôi thấy nước này khá lạnh lẽo và man dã.
- Nếu ông ở lại đây, thưa ông Đacghila, tôi sẽ sang Tây Ban Nha. Xin ông hãy cho tôi ra khỏi phòng.
- Chỉ sau khi tiểu thư nghe tôi nói hết. Tôi xin rằng lúc ấy tiểu thư sẽ trở nên mềm mỏng hơn. Xin tiểu thư hiểu cho, tôi giữ một địa vị rất cao ở nước tôi. Chỉ ở đây tôi phải sống trá hình dưới cái tên khiêm tốn là xinho Đacghila. Tôi là hầu tước Môrela, cháu ruột của vua Phecđinăng. Tôi giàu có và danh giá. Nếu tiểu thư không tin, tôi có thể đưa ra các bằng chứng.
- Tôi không có cơ sở để không tin ông, - Macgaret lạnh lùng nói. - Tất cả những điều ấy có thể là sự thật, nhưng chúng liên quan gì tới tôi?
- Có liên quan, vì tôi, người mang dòng máu hoàng tộc trong mình, đến hỏi con gái một thương gia làm vợ.
- Cám ơn ông, nhưng tôi hoàn toàn hài lòng với địa vụ khiêm tốn của tôi.
- Tiểu thư cũng dửng dưng với việc tôi yêu tiểu thư bằng tất cả trái tim sao? Xin tiểu thư hãy làm vợ tôi, tôi sẽ nâng tiểu thư lên cao, có thể tới hoàng hậu.
Macgaret suy nghĩ một chốc rồi nói:
- Ông đã đưa ra một sự cám dỗ rất lớn, nhưng thử hỏi ông làm điều ấy thế nào? Chắc phải xưa nay người ta chỉ lừa dối những cô gái trẻ bằng các đồ trang sức giả hay sao?
- Làm điều ấy như thế nào à? Không phải ai cũng yêu Phecđinăng. Tôi có nhiều bạn bè, nhiều người còn nhớ rằng bố tôi là con trưởng, nhưng người ta đã đầu độc ông ấy. Còn mẹ tôi là một công chúa người Mô. Và nếu tôi, người đang sống giữa người Mô với tư cách là đại sứ của triều đình Tây Ban Nha, cùng h[j sức với họ nổi dậy... Có cả những cách giải quyết khác. Lúc này tôi đang nói với tiểu thư những điều trước đây tôi chưa bao giờ nói lộ ra ngoài. Nếu có lúc nào đấy những lời này lọt đến tai người khác, thì tôi sẽ đem đầu mình ra trả giá. Tôi nghĩ đó cũng là một bằng chứng chứng tỏ tôi yêu tiểu thư như thế nào.
- Cảm ơn ông đã tin tôi, thưa ông, nhưng tôi nghĩ ngai vàng ở quá cao và con đường dẫn tới nó quá nguy hiểm, nên tôi thích ở lại phía dưới để được an toàn hơn.
- Tiểu thư từ chối danh vọng, - Đacghila hồi hộp ngắt lời nàng. - Nhưng có thể tình yêu làm tiểu thư rung động chăng? Mọi người sẽ thờ phụng tiểu thư. Tiểu thư sẽ được ngưỡng mộ hơn bất kì người đàn bà nào khác trên đời. Xin thề với tiểu thư rằng trong đôi mắt tiểu thư có một cái gì đó đã thổi bùng lên ngọn lửa trong tim tôi, ngọn lửa ấy đang cháy ngày đêm, và sẽ không bao giờ tắt. Đối với tôi, giọng nói của tiểu thư dịu dàng hơn tiếng nhạc, mái tóc của tiểu thư trói buộc tôi mạnh hơn gông cùm trói buộc tội phạm. Khi tiểu thư bước đi, tôi cứ tưởng như thần Vệ nữ xinh đẹp đang bước xuống trần gian. Đầu óc tiểu thư thông minh và cao thượng. Và với sự giúp đỡ của nó, tôi có thể đạt được tất cả mọi thứ trên trái đất và giành được chỗ của mình trên thiên đường. Tôi yêu tiểu thư, bà chủ của lòng tôi, nàng Macgaret xinh đẹp. Bên nàng, tôi thấy tất cả phụ nữ trên trái đất không còn ai xinh đẹp. Nàng thấy đấy, tôi yêu nàng say đắm thế nào khi tôi, một trong những đại quý tộc lớn nhất Tây Ban Nha, quỳ gối trước sắc đẹp của nàng. - Cùng những lời ấy, Đacghila bỗng nhiên quỳ xuống, và dâng vạt áo của nàng lên môi.
Macgaret nhìn hắn, và cơn giận dữ vừa bùng lên trong lòng nàng đang tan dần. Cùng với nó, cũng tan dần cảm giác sợ hãi. Con người này chân thành. Điều ấy nàng có thể không phải nghi ngờ. Bàn tay giữ vạt áo của nàng đang run lên, khuôn mặt nhợt nạt, và trong đôi mắt đen lấp lánh những giọt lệ. Tại sao nàng phải sợ con người đang là nô lệ của nàng?
- Thưa ông, - nàng nhẹ nhàng nói, - xin ông hãy đứng dậy. Xin ông đừng yêu tôi vô ích. Tôi không xứng với tình yêu của ông và không đáng được nhận nói. Tôi không thể đáp lại tình yêu của ông. Thưa ông, tôi đã đính hôn với người khác. Xin ông hãy quên tôi và tìm người phụ nữ khác xứng đáng với tình yêu vủa ông hơn.
- Đính hôn! - Đacghila kêu lên. - Tôi đã biết điều ấy. Không, tôi không muốn nói điều gì không tốt về Pitơ, nói xấu người gặp may hơn mình là điều hèn hạ. Nhưng việc tiểu thư đính hôn thì có quan trọng gì? Đối với tôi, không có nghĩa lý gì cả dù khi tiểu thư đã lấy chồng? Bất cứ giá nào tôi cũng phải chiếm được tình yêu của tiểu thư, vì với tôi không còn con đường nào khác. Tiểu thư nói rằng tiểu thư thấp hơn tôi. Không, tiểu thư cao hơn tôi, cao như ngôi sao khó lòng vươn tới. Tìm yêu người khác ư? Xin tiểu thư biết cho là tôi đã từng chinh phục không ít phụ nữ - Vì họ không phải ai cũng khó gần như tiểu thư - và bây giờ tôi căm thù họ. Tôi khao khát tình yêu của tiểu thư và cố vươn tới nó cho tới ngày cuối cùng của đời tôi. Tôi sẽ chiếm được tiểu thư hay sẽ chết. Mà không, tôi sẽ không chết chừng nào tiểu thư chưa là vợ tôi. Xin tiểu thư đừng sợ, tôi sẽ không giết chết người yêu của tiểu thư đâu, có chăng chỉ trong một trận đấu danh dự. Tôi sẽ không ép tiểu thư thành vợ tôi, cả khi tôi có khả năng làm điều ấy, nhưng sẽ ngày tôi được nghe chính miệng tiểu thư yêu cầu tôi trở thành chồng mình. Tôi xin thề điều ấy trước Đức Chúa Giêsu. Tôi cũng xin thề rằng đó là mục đích duy nhất mà tôi sẽ cống hiến toàn bộ cuộc đời mình để theo đuổi. Và nếu không may tiểu thư chết trước tôi, thì tôi cũng sẽ xin theo tiểu thư cho tới tận cổng thiên đường để tìm gặp tiểu thư ở đấy.
Lại một lần nữa trái tim Macgaret đau thắt vì sợ hãi. Tình yêu của con người này thật đáng sợ và cũng thật cao cả. Pitơ không bao giờ nói với nàng những lời như thế.
- Thưa ông, - nàng nói gần như một người có lỗi, - nhưng cô dâu đã chết không lấy gì làm hấp dẫn lắm. Xin ông hãy từ bỏ những ý nghĩ điên cuồng, bệnh hoạn ấy. Nó chỉ là con đẻ của dòng máu phương Đông ông đang mang trong người.
- Nhưng máu của tiểu thư cũng thế, vì tiểu thư là người Do Thái một nửa, nên tiểu thư phải hiểu tình cảm của tôi.
- Có thể là tôi hiểu. Có thể tôi ngưỡng mộ những tình cảm ấy, và theo cách riêng của mình, tôi xem chúng là nồng nhiệt và cao thượng, nếu có thể gọi ý định tán tỉnh người yêu của người khác là cao thượng. Nhưng thưa ông, tôi đã đính hôn với người khác, và tôi hoàn toàn thuộc về người ấy, cả thể chất lẫn tâm hồn. Và tôi sẽ giữ đúng lời hứa của mình, tôi sẽ không để trái tim người ấy tan vỡ để đổi lại tất cả sự giàu sang trên trái đất này. Một lần nữa tôi yêu cầu ông, thưa ông, hãy để cô gái đáng thương này được yên với số phận khiêm tốn mà cô ta đã chọn. Ông hãy quên cô ta đi!
- Thưa tiểu thư, - Đacghila đáp, - lời tiểu thư nói thật thông minh và tế nhị, tôi cảm ơn tiểu thư vì những lời ấy. Nhưng tôi không thể quên tiểu thư được. Và tôi sẵn sáng nhắc lại lời thề mà tôi vừa nói với tiểu thư. - Và trước khi Macgaret kịp ngăn hắn lại hay thậm chí đoán hắn định làm gì, Đacghila đã cấm lấy chiếc thánh giá bằng vàng đang treo trên cổ nàng, khẽ hôn nó rồi buông ra và nói: - Tiểu thư thấy đấy, tôi có thể hôn tiểu thư vào môi mà tiểu thư không kịp ngăn tôi, nhưng tôi sẽ không bao giờ làm điều ấy chừng nào tiểu thư chưa cho phép. Vì vậy thay cho đôi môi, tôi đã hôn chiếc thánh giá mà tôi và tiểu thư đều mang. Thưa tiểu thư Macgaret, tiểu thư Macgaret của tôi, chỉ một hai ngày nữa tôi sẽ lên tàu về Tây Ban Nha, mang theo mình hình ảnh của tiểu thư. Tôi tin rằng chỉ một thời gian sau chúng ta sẽ lại gặp nhau. Lẽ nào có thể khác được, vì cuộc đời của chúng ta đã hoà lẫn vào nhau để không bao giờ còn xa nhau nữa, chừng nào một trong hai chúng ta từ giã cõi đời này. Con bây giờ xin phép được tạm biệt.
Rồi Đacghila biến mất, cũng lặng lẽ như khi xuất hiện.
Người cho hắn ra khỏi nhà cũng là Bêti, lúc này đang mở cửa cho hắn. Lấm lét nhìn xung quanh để tin chắc không có ai theo dõi mình - điều này có thể xảy ra vì Pitơ đi vắng cùng những người đầy tớ trung thành nhất. Và Caxten cũng không có nhà. Bêti để cửa hé mở để lát nữa có thể lặng lẽ đi vào mà không ai nhìn thấy. Rồi cô ta lẻn ra đi theo Đacghila. Họ đi tới chiếc cổng dẫn vào một ngôi nhà hiện nay đã sụp đổ. Bêti kéo Đacghila rẽ vào đây, vào cái góc tối này. Đacghila dừng lại chốc lát, lẩm bẩm qua kẽ răng một câu chửi vào đấy bằng tiếng Tây Ban Nha rồi đi theo cô ta.
- Cô muốn nói với tôi điều gì thế, cô Bêti xinh đẹp? - Hắn hỏi.
Khó khăn lắm mới không để lộ sự bực mình, Bêti kêu lên:
- Chính tôi muốn biết ông định nói gì với tôi, người hôm nay đã giúp ông nhiều như thế! Ông đã dành không ít lời nói cho cô em họ của tôi. Lúc ấy tôi ở trong vườn, qua cánh cửa, đã nghe rõ ông nói, nói mãi, nói mãi, như ông đang tự bảo vệ cuộc đời của mình vậy.
"Hi vọng là không có lỗ hổng nào ở cánh cửa, - Đacghila thầm nghĩ, - và cô ta không nhìn thấy gì". Nhưng hắn lại nói khác:
- Thưa cô Bêti, đáng lẽ không được đứng ở một nơi gió lạnh như vậy. Cô có thể bị cảm lạnh, khi ấy tôi biết làm thế nào?
- Tôi không biết. Nhưng chắc sẽ không thế nào cả. Tôi muốn biết tại sao ông nói với tôi rằng ông tới để được gặp tôi, mà lại ngồi suốt một giờ với Macgaret.
- Để tránh bị người khác nghi ngờ, cô Bêti thân mến ạ. Vả lại tôi muốn được nói chuyện với cô ấy về một người thông minh, Beti, xin cô cho tôi biết: họ đang chuẩn bị làm lễ cưới à?
- Tôi nghĩ là thế. Người ta không nói gì với tôi, nhưng tôi nhận thấy nhiều điều. Ngoài ra hầu như ngày nào cô ta cũng viết thư cho Pitơ. Có điều tôi không hiểu cô ta thích gì ở con người ấy.
- Rõ ràng là cô ta đánh giá cao tính ngay thẳng của Pitơ, cũng như tôi rất quý tính ngay thẳng của cô. Ai mà giải thích nổi tình cảm của trái tim. Nhưng những người thông minh vẫn nói, một số tình cảm của trái tim bị chi phố bởi thiên đường, một số khác bởi địa ngục. Suy cho cùng, đấy không phải là chuyện của chúng ta. Mong cho họ hạnh phcú, lấy nhau và sinh thật nhiều con cái khoẻ mạnh. à mà cô Bêti thân mến, cô đã sẵn sàng lên tàu đi Tây Ban Nha rồi chứ?
- Tôi không biết, - Bêti ảm đạm đáp. - Tôi đang băn khoăn không biết có nên tin ông và những lời nói tốt đẹp của ông hay không. Nếu ông muốn lấy tôi làm vợ như đã thề, thì sao chúng ta không thể làm điều đó trước khi lên đường? Làm sao tôi có thể biết được rằng ông sẽ giữ đúng lời hứa khi chúng ta đã ở Tây Ban Nha.
- Cô hỏi quá nhiều đấy, cô Bêti ạ. Tôi đã trả lời những câu hỏi ấy rồi. Tôi đã nói với cô rằng tôi không thể cưới cô ở đây được, vì tôi phải xin phép đã. Cần xin phép vì có sự khác nhau giữa địa vị của chúng ta. ở đây, nơi ai cũng biết cô, toi không được phép làm điều ấy. ở Tây Ban Nha, cô sẽ được giới thiệu như một bà quý tộc danh giá của nước Anh. - Và quả thật về gốc gác, cô xứng đáng được như thế. - Lúc ấy chỉ trong vòng một giờ, tôi sẽ được phép cưới cô. Còn nếu cô cứ nghi ngờ tôi, thì tốt hơn hết chúng ta chia tay nhau ở đây, tuy rằng nói điều này, trái tim tôi như muốn vỡ tan vì đau khổ. Tôi không cần một người vợ lúc nào cũng không tin tôi. Hãy nói đi, cô Bêti độc ác, cô muốn bỏ tôi chăng?
- Chính ông cũng biết rằng tôi không muốn điều đó. Ông biết rằng điều đó sẽ giết chết tôi! - Bêti kêu lên bằng giọng đầy xúc động. - Ông biết rằng tôi yêu mảnh đất mà ông đi qua, và tôi căm thù bất cứ người đàn bà nào ở cạnh ông, thậm chí cả cô em họ của tôi, dù cô ấy bao giờ cũng đối xứ tốt với tôi. Tôi liều mình đi theo ông, vì tôi tin rằng ông là một người ngay thật, tử tế và sẽ không lừa dối cô gái đã tin ông. Còn nếu ông lừa dối tôi, thì Đức Chúa sẽ trừng phạt ông. Tôi không phải là thứ đồ chơi để có thể bẻ gẫy và vứt đi, rồi ông sẽ được thấy điều đó. Vâng, tôi liều mình theo ông, vì ông đã biết tôi yêu ông đến mức độ tôi không thể sống thiếu ông được nữa.
- Bêti, những lời nói của cô làm tôi rất cảm động! Tôi thấy rằng tôi đã không lầm về trái tim cao thượng của cô. Nhưng xin cô hãy nói khẽ hơn một chút. Bây giờ xin trở lại kế hoạch của chúng ta. Ngày lên đường tôi sẽ mời tiểu thư Macgaret và cô lên tàu.
- Tại sao không mời riêng mình tôi mà mời cả Macgaret?
- Vì nếu chỉ mời riêng mình cô thì không thể không gây nên nghi ngờ, là điều chúng ta nê tránh. Xin cô đừng ngắt lời tôi, tôi sẽ mời cả hai người, hay mượn cớ gì đấy tôi bắt cả Macgaret cùng tới rồi sau đấy cho đưa cô ta lên bờ. Cô hãy giao mọi chuyện cho tôi lo, và hãy thề sẽ làm tất cả những gì tôi viết cho cô. Nếu không, xin cô biết cho rằng chúng ta có những kẻ thù đầy quyền năng, có thể chia cắt chúng ta mãi mãi. Tôi nói thật với cô, Bêti: có một bà quý phái luôn ghen tị và theo dõi cô. Cô thề chứ?
- Vâng, vâng, tôi thề! Nhưng người đàn bà danh giá ấy là ai?
- Không được nói với bất kì một người nào về người ấy, vì mạng sống của cô và cả của tôi tôi! Tôi sẽ báo cho cô biết sau. Còn bây giờ, thưa cô Bêti thân mến, xin tạm biệt.
- Tạm biệt! - Bêti đáp, nhưng vẫn đứng nguyên một chỗ.
Hiểu rằng cô ta đang chờ đơi một cái gì đó, Đacghila đem hết sức mình đặt mỗi lên mái tóc Bêti. Nhưng ngay lúc ấy hắn lấy làm tiếc đã lắm điều đó - thậm chí cả một sự âu yếm bình thường như thế cũng khơi dậy ở cô ta một cơn bão táp tình cảm. Cô ta dang tay ôm chặt lấy cổ hắn rồi hôn lấy hôn để, cho đến khi suýt chết ngạt, hắn thoát ra được và bỏ chạy trốn.
"Lạy Đức Mẹ Đồng Trinh, - hắn nghĩ, - cô ta chẳng khác gì ngọn núi lửa đang lúc phun lửa. Bây giờ thì suốt cả tuần mình vẫn còn cảm thấy cái hôn của cô ta trên mặt. - Đoạn hắn đưa tay lau mặt. - Biết thế thà nghĩ kế hoạch khác còn hơn nhưng bây giờ thì đã muộn, khó có thể thay đổi được điều gì nữa, nếu không cô ta sẽ tố cáo mình. Rồi phải kiếm cách thoát khỏi cô ta, dù có phải dìm cô ta chết cũng đành. Thật là một vai trò khốn khiếp - Muốn lấy bà chủ và đồng thời phải làm người yêu của cô đầy tớ!"