Trong lòng Vân nương nhất thời vô cùng phức tạp.
Hôm qua sau khi biết khoảng thời gian này đều là Hoắc thợ rèn cưu mang A Nguyên, mà tiểu nương tử được Hoắc thợ rèn nuôi trong nhà cũng chính là cháu gái mình, Vân Nương trằn trọc cả đêm không sao ngủ được.
Bà không hiểu nổi A Nguyên đang ở nhà Hoắc thợ rèn thì vì sao lại đi ni cô am? Nàng đoán là Hoắc thợ rèn thích mới nới cũ, không chịu chịu trách nhiệm. Nhưng hắn lại vội vã đến thôn Trần Gia tìm nàng hỏi tung tích của A Nguyên, trông cũng không giống hạng người bạc tình bạc nghĩa.
Giờ nghe nói bọn họ sắp thành thân, Vân Nương có quá nhiều suy nghĩ vẫn chưa thể lý giải rõ ràng, nhưng nghĩ kỹ thì A Nguyên xuất giá mới là điều tốt nhất.
Mà Hoắc thợ rèn dung mạo anh tuấn, lại có một tiệm rèn, thu nhập ổn định, đối với A Nguyên mà nói, hiện tại quả thực là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ có điều điều duy nhất bà lo sợ là người nhà họ Hà sẽ tìm đến tiệm rèn, đến lúc đó phải làm sao?
Nhưng việc cấp bách trước mắt vẫn phải giải quyết trước đã, còn vấn đề đó để sau hãy nói.
Vân Nương nghiến răng, rồi nói:
“Ngươi nói với bọn họ, hôn sự này ta không có ý kiến, bảo họ mau chóng thành thân, càng nhanh càng tốt. Nếu không được thì nghĩ cách làm hôn thư trước.”
Nghĩ ngợi một lúc, bà lại quay đầu nhìn người tức phụ lão nhị đang đứng ngoài cổng viện chăm chăm nhìn mình, rồi quay đầu lại nói tiếp:
“Còn ta thì không tiện qua đó, đợi có cơ hội, ta sẽ tự đi tìm họ.”
Hứa nương tử đem lời của Vân Nương trở về.
Nghe xong lời Hứa nương tử, A Nguyên lo lắng nhìn về phía Hoắc Kình.
Nghe lời cô cô nói như vậy, chẳng phải người bên nhà họ Hà lại sắp đến trấn Thanh Thủy rồi sao?
Hoắc Kình an ủi nàng:
“Không sao, sáng nay đã có nha dịch đi khắp đường lớn ngõ nhỏ thông báo cấm vào núi Hoàng Ly, người có đến cũng không thể lên núi.”
Không thể lên núi, thì dĩ nhiên cũng sẽ không biết A Nguyên đã sớm không còn ở ni cô am nữa.
Hứa nương tử ở bên cạnh nghe vậy vẫn đầy vẻ nghi hoặc:
“Rốt cuộc là ai đang tìm Tô tiểu nương tử vậy?”
“Vì sao cô cô muội lại sốt ruột muốn muội thành thân với Hoắc thợ rèn như vậy? Bà ấy nói không tiện đến đây, ta nhìn bộ dạng ấy, dường như là sợ người khác biết muội đang ở nhà Hoắc thợ rèn.”
Xuất phát từ sự lo lắng, Hứa nương tử hỏi A Nguyên.
A Nguyên cắn môi, quay đầu nhìn Hoắc gia bên cạnh.
Hoắc Kình hiểu ý, liền nói:
“Ta ra trông tiệm.”
Nói rồi quay người đi ra phía cửa tiệm.
Hoắc Kình rời đi, A Nguyên kéo tay Hứa nương tử vào phòng mình.
A Nguyên do dự một lúc, cuối cùng vẫn kể ra một vài chuyện.
Nàng kể chuyện mẫu thân tái giá, còn mình là đứa con ghẻ mang theo, rồi cả chuyện kế phụ có ý đồ bất chính với nàng. Nhưng nàng không nhắc đến chuyện hạ thuốc, chỉ nói rằng sau khi phát hiện kế phụ có tâm tư không đứng đắn với mình, nàng liền bỏ trốn đến nương nhờ cô cô.
Dù A Nguyên không kể toàn bộ sự việc, Hứa nương tử nghe xong vẫn vô cùng phẫn nộ, mắng:
“Kế phụ muội đúng là một tên súc sinh!”
Mắng xong lại hỏi:
“Thế muội không nói chuyện này cho mẫu thân muội biết sao?”
A Nguyên hơi cụp mắt xuống, trầm mặc một lúc lâu mới cười khổ:
“Mẫu thân sẽ không tin lời ta đâu. Kế phụ chính là trời của bà ấy, ông ta nói gì bà ấy cũng tin. Nếu ta nói trời của bà ấy là người xấu, cuối cùng có lẽ bà ấy còn trách ta không hiểu chuyện.”
A Nguyên không muốn chút tình cảm tốt đẹp cuối cùng còn sót lại với mẫu thân cũng tan biến chỉ sau một đêm, nên nàng không muốn thử kể những chuyện đó với bà.
Thấy A Nguyên buồn bã như vậy, Hứa nương tử cũng không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai nàng.
“May mà bây giờ muội đã gặp được lương duyên. Sau này sẽ có người yêu thương, che chở cho muội. Những chuyện trước kia, quên được thì cứ quên đi.”
A Nguyên khẽ gật đầu.
Sau khi nói vài lời khuyên nhủ A Nguyên đừng suy nghĩ quá nhiều, Hứa nương tử lại nói:
“Hôn sự của hai người gấp gáp như vậy, chắc chắn không kịp may giá y. Nếu muội không chê thì cứ mặc tạm bộ của ta.”
Dáng người Hứa nương tử cũng đẹp, tuy không bằng A Nguyên nhưng miễn cưỡng vẫn có thể mặc được.
A Nguyên cảm kích nhìn Hứa nương tử:
“Hứa nương tử, cảm ơn tỷ.”
Hứa nương tử không mấy để tâm, cười nói:
“Không cần cảm ơn. Khó lắm ta mới gặp được một muội tử hợp ý như vậy, trong lòng ta thật sự rất thích muội.”
Hai người lại nói thêm vài lời tâm sự rồi cùng nhau ra tiệm vải.
Giá y của A Nguyên đã có rồi, nhưng hỷ phục của Hoắc Kình vẫn phải may.
Mua vải xong, dưới sự dặn dò của Hứa nương tử, họ cũng mua thêm một ít kẹo mừng.
Về đến nhà thì cũng vừa lúc đến giờ nấu cơm.
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, A Nguyên nói với Hoắc gia rằng nàng muốn đo người cho hắn để may hỷ phục.
Đợi Hoắc Kình tắm rửa xong, hắn liền gõ cửa phòng A Nguyên.
A Nguyên mở cửa cho hắn vào, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ lẩm bẩm:
“Ta quên mua thước dây rồi.”
Hôm nay quá nhiều chuyện, lại luôn bị tin nhà họ Hà sắp đến trấn Thanh Thủy chiếm hết tâm trí, chỉ nhớ mua vải may quần áo mà quên mất phải mua thước dây để đo người.
Hoắc Kình suy nghĩ một lát rồi kéo hai tay nàng đặt lên eo mình:
“Đo như vậy đi.”
A Nguyên giật mình, sợ hãi muốn rút tay về nhưng lại bị giữ chặt, vòng quanh vòng eo rắn chắc ấy.
“Như vậy không đo được sao?”
Giọng nói trầm thấp rơi vào tai, A Nguyên đỏ bừng mặt đáp:
“Không phải không đo được, mà như vậy thân mật quá...”
Hoắc Kình kéo tay nàng đo vòng eo mình, sắc mặt nghiêm túc:
“Sau này nàng cũng phải quen dần thôi.”
Hoắc Kình cúi mắt xuống, thu hết bộ dạng vừa hoảng hốt vừa thẹn thùng của A Nguyên vào đáy mắt.
Hắn nghĩ A Nguyên tuy hay ngượng ngùng, nhưng những chuyện trước đây nàng làm lại gan dạ vô cùng.
A Nguyên đỏ mặt, không dám ngẩng đầu lên, nhưng do dự một lát rồi vẫn run rẩy đôi bàn tay vòng qua ôm thật chặt lại.
Hoắc gia trông vạm vỡ, nhưng eo lại rắn chắc mà không thô, săn chắc đầy lực.
Giống như đang áp sát vào lồng ngực Hoắc gia, nàng nghe thấy tiếng tim đập trầm ổn mạnh mẽ của hắn.
Âm thanh nhịp tim ấy khiến nàng cảm thấy vô cùng an tâm.
A Nguyên lén ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải đôi mắt đen đang cúi xuống nhìn mình.
Bốn mắt nhìn nhau, A Nguyên nhớ tới hành động lớn mật đòi hôn tối qua của mình, vành tai lập tức đỏ lên, lặng lẽ cúi đầu xuống.
Qua một lúc lâu, A Nguyên âm thầm ghi nhớ số đo vòng eo, định thoát ra, nhưng hai tay vẫn bị nắm chặt không buông.