Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Cộng thêm tiền thịt và rau cũng đã tốn hơn hai trăm văn. Tính ra một ngày cũng phải mất sáu bảy mươi văn, mà đó mới chỉ là chi phí cho hai người, một tháng đã ngốn gần hai lạng bạc rồi.

Vừa nhẩm tính xong, A Nguyên sợ tới mức trợn tròn đôi mắt, không khỏi kinh ngạc. Nhà khác năm miệng ăn thì chi phí sinh hoạt bình thường cũng chỉ khoảng một lạng bạc mà thôi. Hoắc gia trước đây toàn ăn ngoài, với sức ăn của hắn, đâu chỉ là hai lạng, phải ba lạng mới đủ.

Dù A Nguyên biết quanh mấy trấn này chỉ có mỗi tiệm rèn của Hoắc gia, việc kinh doanh cũng tốt, nhưng cộng thêm tiền thuê tiệm, lại thêm tiền ăn uống, liệu thu nhập của hắn có đủ chi trả không? Nghĩ đến đây, A Nguyên bỗng thấy một trăm văn trong tay nặng trịch như bỏng tay. Nàng phải nghĩ cách làm sao để tiết kiệm cho Hoắc gia mới được.

Chủ yếu là gạo ngon, bột mì trắng và thịt rất đắt, nhưng Hoắc gia lại chỉ thích ăn thịt và những loại lương thực tinh này, chắc hẳn hắn cũng chẳng chịu ăn gạo thô đâu, vậy thì phải nghĩ cách khác thôi. Ví dụ như độn thêm ít đậu vào cơm, hoặc làm các món từ bột mì, rồi làm thêm thịt băm chưng, dưa muối các loại. Bình thường nấu cháo thì có thể dùng gạo thô để nấu.

Sau khi đã dự tính xong, A Nguyên liền biết một trăm văn trong tay nên mua những gì. Chợ phiên lúc này đang rất nhộn nhịp, trên mặt A Nguyên thắt khăn che nên cũng không quá nổi bật, chỉ khiến người ta tò mò liếc nhìn một cái mà thôi.

Ở đầu chợ, nàng bỏ ra tám văn tiền mua một cái giỏ tre và một chiếc thớt gỗ nhỏ, sau đó đi xem những thứ khác. Lương thực ở chợ rẻ hơn trong tiệm, nhưng chỉ có gạo thô, trong tiệm bán bảy văn thì ở đây có chỗ chỉ bán năm văn. Nàng mua mười văn tiền đậu, lại mua thêm năm cân gạo thô, rồi tốn vài văn mua một bó lớn hành, gừng và tỏi. Kế đó là dưa chuột, củ cải và bắp cải để làm dưa muối.

Giỏ nhỏ không đựng được bao nhiêu nên nàng cũng không mua nhiều. Một trăm văn trong tay giờ còn lại ba mươi lăm văn. Nói thực lòng, trong lòng A Nguyên có chút thấp thỏm. Nếu Hoắc gia hỏi đến, nàng nói chỉ còn lại bấy nhiêu tiền, liệu hắn có thấy nàng là kẻ tiêu xài hoang phí không? Sáng nay nàng chưa hề có nỗi lo của một người làm bếp, giờ đây lại đầy rẫy sự bất an.

Mua đồ xong xuôi nàng liền trở về. Lúc về, người trên phố đã dần đông hơn, từ xa A Nguyên đã thấy có hai người bước vào tiệm rèn. Hiện tại sắp đến mùa thu hoạch, nhà nông mua nông cụ đương nhiên là đông.

Trong tiệm có người, đi vào bằng cửa chính chắc chắn là không được. Nhưng nếu đi cửa sau thì định sẽ gặp phải những người sống trong ngõ. A Nguyên chạm tay lên chiếc khăn che mặt, ngẫm nghĩ một hồi. Nàng chỉ cần không ngẩng đầu lên, người khác cũng chẳng nhìn kỹ được, dù có chạm mặt người cùng làng với cô cô nàng, biết đâu chừng họ cũng chẳng nhận ra nổi. Nghĩ vậy, A Nguyên cúi thấp đầu bước về phía con ngõ.

Hoắc Kình tình cờ liếc mắt ra ngoài tiệm, lập tức nhìn thấy nàng. Chỉ thấy nàng cúi gầm mặt, dáng vẻ rụt rè như sợ người khác chú ý đến mình. Thấy nàng đi lướt qua cửa tiệm, có lẽ vì thấy tiệm đông khách nên muốn vào bằng cửa sau. Hoắc Kình ngẫm nghĩ một chút, ánh mắt chuyển hướng sang tiểu Hạ Tuấn đang chơi ném đá với đám bạn ở cửa.

Hắn tiến lên phía trước, bảo cậu bé vào trông tiệm hộ một lát, sau đó xoay người vén màn đi ra hậu viện. Tiểu Hạ Tuấn được giao trọng trách, hất cằm lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mấy người khách trong tiệm.

A Nguyên rẽ vào ngõ. Nàng vừa mới đứng khựng lại trước cửa hậu viện tiệm rèn, lập tức đã bị những người đàn bà đang quét tước, nhặt rau, phơi đậu trong ngõ nhìn chằm chằm. Dù không ngẩng đầu lên, A Nguyên vẫn cảm nhận được từng ánh mắt thiêu đốt đang đổ dồn lên người mình.

Lòng bàn tay nàng đã lấm tấm mồ hôi, lúc đang nóng lòng muốn mở cửa vào nhà thì mới phát hiện cửa sau đã được cài then từ bên trong. Phải rồi, sáng nay nàng đi ra bằng cửa chính, nàng cũng không để lại cửa sau, Hoắc gia đương nhiên cũng không biết đường mà mở. Chẳng lẽ thực sự phải đi cửa chính sao?

Đúng lúc A Nguyên đang do dự thì cửa sau mở ra. Theo bản năng nàng ngẩng đầu lên, liền chạm phải một đôi mắt sâu thẳm. Tim nàng chợt run lên một nhịp. Đây là lần đầu tiên nàng trực tiếp nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Hoắc gia như vậy, nàng nhất thời luống cuống.

Người đàn bà ở cửa đối diện đầy vẻ tò mò nhìn A Nguyên, rồi lại nhìn sang Hoắc Kình. Hoắc Kình không thích bị người khác soi mói, hắn khẽ nhíu mày nhìn A Nguyên đang ngây ngốc, nhắc nhở:

"Vào đi."

Giọng nói trầm thấp lọt vào tai, A Nguyên sực tỉnh, vội vàng bước vào trong viện.

Cửa sau vừa đóng lại, đám đàn bà trong ngõ lập tức túm năm tụm ba bàn tán:

"Thấy chưa, vừa rồi có một tiểu nương tử vào sân của thợ rèn Hoắc đấy."

"Đâu chỉ thấy người, còn thấy cái giỏ của nàng ta đầy ắp đồ kìa."

"Đây chẳng lẽ là muội muội của thợ rèn? Sao còn lấy khăn che kín mặt thế kia?"

"Hay là xấu quá không dám gặp người?"

"Xấu nỗi gì, ta thấy chắc chắn là vì quan hệ giữa hai người họ mờ ám, nên mới phải bịt mặt để chúng ta không nhìn thấy đấy."

Về những lời đàm tiếu bên ngoài, A Nguyên vừa vào sân đương nhiên không nghe thấy. Bước vào viện, nàng nhỏ giọng gọi:

"Hoắc gia."

Hoắc Kình đáp lại một tiếng "ừ", sau đó liếc nhìn cái giỏ trong tay nàng. Hắn khẽ nhíu mày. Sao toàn là rau xanh với dưa thế này? Hắn cứ ngỡ nàng sẽ đi mua thêm thịt về cơ chứ. A Nguyên cúi đầu, không biết hắn đang nghĩ gì, vả lại trong bếp vẫn còn chỗ thịt hắn mua hôm qua, nàng chắc chắn sẽ không mua thêm.

Hoắc Kình thu hồi tầm mắt, nói:

"Ta trở ra tiệm đây."

A Nguyên khẽ vâng một tiếng, đặt giỏ lên bậc thềm rồi mới tháo chiếc khăn che mặt đang khiến nàng thấy hơi ngột ngạt xuống.

Đúng lúc nàng vừa tháo khăn ra, tấm rèm cửa sau tiệm rèn đột ngột bị vén lên:

"Hoắc gia, có người muốn mua dao thái thịt này!"

Một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên, A Nguyên ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt đang dần trợn ngược vì kinh ngạc.

A Nguyên: ...

Hoắc Kình đang định bước tới cửa: ...

Hoắc Kình phản ứng cực nhanh, hắn sải bước lên phía trước chắn toàn bộ tầm mắt của tiểu Hạ Tuấn, túm lấy cổ áo lôi cậu bé vào tiệm rồi buông tấm rèm xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »