A Nguyên đứng giữa sân vẫn không nhúc nhích, một lúc sau mới lí nhí nói khẽ:
"Ta vẫn thấy sợ lắm."
Hoắc Kình nhất thời không biết phải nói sao cho phải. Giờ này các cửa tiệm hay sạp hàng bán hùng hoàng đều đã đóng cửa cả rồi. Cho dù hàng xóm láng giềng có sẵn, hắn cũng chẳng muốn đi mượn, vậy nên chỉ có thể đợi đến ngày mai mới đi mua được.
Vả lại... Hoắc Kình nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ đáng thương của nàng. Hắn cảm thấy dù mình có rắc hùng hoàng đi chăng nữa, e rằng nàng cũng chẳng dám về phòng ngủ. Lá gan đúng là nhỏ thật.
Nhưng không về phòng thì ngủ ở đâu? Suy nghĩ một lát, Hoắc Kình bảo:
"Tối nay cô ngủ ở phòng ta đi."
A Nguyên: "Vậy còn Hoắc gia thì sao?"
Hoắc Kình đáp:
"Ta ra gian chính, trải chăn ngủ tạm dưới đất là được."
A Nguyên vẫn lắc đầu. Hoắc Kình tưởng nàng thấy áy náy nên giải thích thêm:
"Lấy đất vàng làm giường ta cũng từng ngủ qua rồi, ngủ dưới đất có là gì đâu."
A Nguyên cắn môi, hồi lâu sau mới khó khăn thốt ra lời:
"Là vì... ta không dám ở một mình trong một căn phòng."
Nàng vốn chẳng còn sợ bóng tối nữa, nhưng nàng lại sợ cái giống trơn tuột nhơn nhớt kia, sợ đến phát khiếp. Một lần bị dọa, mười năm cũng chẳng nguôi ngoai nỗi.
Nghe vậy, Hoắc Kình im lặng. Hai người đứng giữa sân hồi lâu, cuối cùng hắn thở hắt ra một hơi đục, nói:
"Để ta vào khiêng chiếc giường tre của cô ra, đặt vào trong phòng ta."
Dẫu sao cũng đã sống chung dưới một mái nhà, vả lại trước đó những chuyện còn quá phận hơn thế cũng đã làm rồi, giờ nói chuyện né tránh hay kiêng dè cũng chỉ là lời khách sáo mà thôi, Hoắc Kình vốn chẳng bận tâm.
Mặt A Nguyên đỏ rực lên, nhưng một lát sau nàng lại cúi mặt đầy lo lắng:
"Giường tre mát như vậy, liệu con rắn có bò qua đó không...?"
Nghĩ đến đây, da đầu nàng lại tê dại, cả người nổi da gà da vịt.
A Nguyên vốn chẳng suy nghĩ sâu xa khi nói câu đó, nhưng Hoắc Kình lại theo bản năng buột miệng hỏi:
"Cô không ngủ giường tre, chẳng lẽ còn muốn ngủ chung giường với ta?"
Dứt lời, Hoắc Kình mới sực tỉnh thấy lời này quá mức đường đột. Chỉ thấy A Nguyên như bị dọa cho chết khiếp. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt hạnh trợn tròn kinh hãi nhìn hắn, giây sau liền vội vàng cúi gầm mặt xuống. Không chỉ mặt đỏ mà cả cổ và tai đều đỏ chín như trái lựu.
Hoắc Kình nghẹn lời, định mở miệng giải thích rằng mình không có ý đó. Nhưng chưa kịp nói, A Nguyên đã lên tiếng trước, lắp bắp giải thích:
"Ta… ta không phải ý đó, ta chỉ định nói là cần phải lau chùi, rửa ráy lại đã..."
Dù lời giải thích có chút lộn xộn nhưng ý tứ cũng đủ rõ ràng. Hoắc Kình không giải thích thêm nữa, sải bước đi vào phòng. Một loáng sau, hắn đã khênh chiếc giường tre ra đặt cạnh lu nước.
A Nguyên đỏ mặt nói:
"Trong bếp vẫn còn ít nước nóng, để ta vào bưng ra."
Nói rồi nàng bước nhỏ chạy biến đi như trốn.
Vào đến bếp, nàng vỗ vỗ vào gương mặt nóng bừng như đang bốc hơi của mình. Hơi nóng vừa vơi đi đôi chút, nhưng cứ hễ nghĩ đến việc phải ở chung phòng với Hoắc gia, hơi nóng lại lập tức bùng lên, như muốn sôi sùng sục. Nàng làm thế này liệu có quá không biết xấu hổ không?
A Nguyên nàng tin tưởng Hoắc gia, nhưng cái nàng không tin chính là bản thân mình. Mấy ngày trước nàng còn nảy ra ý định muốn quyến rũ hắn kia mà, nhỡ đâu đầu óc nóng lên mà leo lên giường hắn thật thì sao... Nàng dứt khoát nhéo mạnh vào đùi mình một cái, cắt đứt mọi suy nghĩ lung tung trong đầu.
Sợ trong bếp có rắn, nàng vội vàng múc một chậu nước nóng bưng ra ngoài. Nàng cúi gầm mặt, chẳng dám nhìn hắn lấy một cái. Hoắc Kình tránh đường cho nàng tự mình lau rửa.
A Nguyên cầm gáo nước, từ từ dội nước nóng lên chiếc giường tre. Trước khi dội nàng đều quan sát kỹ xem có dấu vết rắn bò qua hay không. Nàng cực kỳ sợ rắn, nếu thực sự thấy dấu vết gì trên giường tre, tối nay nàng thà ngủ trên chiếc ghế băng dài còn hơn. Không phơi nắng được một hai ngày là nàng còn thấy ghê tợn trong lòng. May mà sau một hồi cọ rửa, nàng không thấy dấu vết gì lạ.
Rửa xong cũng phải mất một hai canh giờ mới mong khô được. Phơi giường tre một lát, A Nguyên lén nhìn người đàn ông đang ngồi dưới hiên nhà. Do dự hồi lâu nàng mới mở lời:
"Làm phiền Hoắc gia vào mang đồ thêu trên ghế băng của ta ra ngoài này được không ạ?"
Hoắc Kình gật đầu, đứng dậy vào lấy đồ thêu giúp nàng, đồng thời bưng luôn chậu nước nóng trong phòng ra. Biết nàng sẽ không dùng đến nữa, hắn tiện tay đổ đi luôn.
A Nguyên lẳng lặng ngồi dưới hiên làm đồ thêu, Hoắc Kình ngồi bên cạnh hóng mát. Thấy trời sắp tối hẳn mà nàng vẫn chưa có ý định vào phòng.
Hôm nay Hoắc Kình đổ mồ hôi nhễ nhại, người dính dấp khó chịu vô cùng, chỉ muốn mau chóng tắm một trận nước lạnh. Nhưng nhìn tiểu nương tử đang ngoan ngoãn thêu hoa bên cạnh, hắn chỉ đành nén ý định đó lại. Chẳng lẽ lại tắm ngay trước mặt nàng sao?
Ngày thường hắn vẫn mặc quần khi tắm, nhưng dù có mặc quần thì cũng như không. Quần áo ướt sũng dính chặt vào người, bao nhiêu đường nét đều lộ ra mồn một. Hôm nay dù hắn đã nhìn thấy cơ thể của nàng, nhưng hắn không hề có ý định để nàng nhìn lại mình.
Dù không có ý định để nàng nhìn lại, nhưng đầu óc Hoắc Kình lại bất chợt nhớ lại cảnh xuân ban nãy. Nhất thời hắn cảm thấy người nóng ran, ngay cả những cơn gió mát buổi đêm cũng không xua tan nổi luồng khí khô nóng này.
Hoắc Kình cũng chẳng phải bậc thánh nhân quân tử gì, trước kia ở miếu Sơn Thần không động vào nàng là vì sợ nàng tỉnh lại sẽ đòi sống đòi chết. Hắn vừa bước ra từ chiến trường, không muốn phải gánh thêm một mạng người nào nữa. Nay hắn lại càng không muốn dây dưa với nhà họ Hà kia, nên lại càng không động vào nàng.
Trời đã tối hẳn, A Nguyên cũng không nhìn rõ được nữa, nàng lén ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh. Chỉ thấy hắn mím chặt môi, vẻ mặt không cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.
Nàng nhớ thường tầm giờ này là lúc hắn đi tắm, mà lúc đó nàng đều sẽ lánh mặt vào phòng. Chỉ có điều hôm nay nàng thực sự không dám ở một mình trong căn phòng tối om, dù có thắp đèn nàng cũng chẳng dám. Nếu ép mình vào trong, chỉ sợ hắn tắm được một nửa là nàng đã không chịu nổi mà chạy ra ngoài rồi.
Nghĩ đoạn, A Nguyên nhỏ giọng gọi:
"Hoắc gia."
Tiếng gọi lập tức kéo hắn sực tỉnh, đôi mắt đen hướng về phía nàng.