Sợ bị người khác nhìn thấy, A Nguyên vội vàng nói:
“Huynh mau buông tay ra, ta... ta không chạy.”
Hoắc Kình buông tay nàng ra.
A Nguyên hít sâu một hơi, rồi mới thấp thỏm bất an xoay người lại.
Nàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông dường như gầy đi đôi chút, dung mạo càng thêm lạnh lùng cứng rắn, rồi lập tức cúi đầu xuống.
Hoắc Kình biết nàng đang ở ngôi chùa trên núi này là từ hôm qua.
Trước đó, bởi vì hắn nhận ra được mũi thêu của nàng, nên chỉ mất nửa buổi chiều đã tìm được cửa hàng mà nàng gửi đồ thêu tới.
Bình thường sau bữa tối, nàng đều bê một chiếc ghế nhỏ ra dưới mái hiên trước cửa nhà chính để thêu thùa.
Hắn ngồi bên cạnh hóng mát, thỉnh thoảng lại nhìn vài lần.
Đương nhiên cũng biết nàng làm những kiểu hoa văn gì, dùng loại vải nền màu gì.
Trong trấn cũng chỉ có vài cửa hàng bán đồ thêu như vậy.
Hoắc Kình đều đi qua một lượt, liếc mắt đã nhận ra món nào là đồ thêu nàng làm.
Hỏi chưởng quỹ mới biết, nàng có thể sẽ rất lâu nữa không gửi đồ thêu tới.
Tuy nói rất lâu sẽ không gửi nữa, nhưng cũng có nghĩa là sau này vẫn sẽ gửi.
Cho nên bình thường trước giờ ngọ, Hoắc Kình đều tới đó một chuyến.
Hôm trước lúc hắn tới, vừa hay gặp hai tiểu ni cô của Thanh Tâm Am trong cửa hàng.
Hắn liếc mắt đã nhận ra túi thơm mà các ni cô mang tới chính là do A Nguyên làm.
Vội vàng ngăn họ lại, hỏi xem túi thơm này có phải do một tiểu nương tử họ Tô làm không.
Một tiểu ni cô theo phản xạ hỏi:
“Thí chủ quen biết Tô cư sĩ sao?”
Ba chữ “Tô cư sĩ” khiến Hoắc Kình lập tức hiểu ra.
A Nguyên hiện giờ đang ở am ni cô, còn là một cư sĩ tu hành mang tóc.
Bởi hôm qua am không tiếp nam hương khách, nên hôm nay Hoắc Kình mới tới.
Lúc này nhìn lại A Nguyên.
Có lẽ vì chiếc mũ rộng lớn che kín toàn bộ mái tóc, nếu không tháo mũ xuống thì thật sự sẽ tưởng nàng là một tiểu ni cô đã cạo đầu.
Nhìn thấy bộ dạng này của nàng, hơi thở Hoắc Kình hơi nghẹn lại, trong lồng ngực lạnh đi vài phần.
Nếu không phải nghe được từ miệng tiểu ni cô đi khất thực rằng nàng chỉ là cư sĩ chứ chưa xuất gia, thì lúc này hắn thật sự đã tưởng nàng xuống tóc quy y cửa Phật rồi.
Gương mặt nhỏ của A Nguyên nhăn nhó, không có lấy nửa phần ý cười.
Nàng lí nhí gọi một tiếng:
“Hoắc gia.”
Hoắc Kình chăm chú nhìn nàng.
Một lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng hỏi:
“Một tháng qua, nàng sống thế nào?”
A Nguyên mím môi rồi mới đáp:
“Các sư phụ và sư thái ở đây đều đối xử với ta rất tốt, Hoắc gia không cần lo lắng.”
Hoắc Kình trầm mặc.
Rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng sau khi gặp được nàng lại không biết nên nói gì.
A Nguyên sợ bị hương khách nhìn thấy rồi chỉ trỏ, nên cúi mắt nói:
“Hoắc gia còn chuyện gì muốn nói không? Nếu không còn chuyện gì, ta phải đi làm việc rồi.”
Nơi này không phải chỗ thích hợp để nói chuyện.
Hoắc Kình thấp giọng:
“Đến nơi ít người một chút, ta có vài lời muốn nói với nàng.”
“Giữa ta và Hoắc gia không còn gì để nói nữa. Nếu Hoắc gia cũng biết hiện giờ ta vẫn bình an vô sự rồi, vậy sau này đừng gặp lại nữa...”
Giọng A Nguyên càng nói càng nhỏ.
Trong lòng vô cùng khó chịu.
Những lời ấy lọt vào tai Hoắc Kình, khiến trong lòng hắn nghẹn đến khó chịu.
“Rõ ràng ta vừa thấy tiểu ni cô kia đi về phía này, sao lại biến mất rồi?”
Đúng lúc đó, giọng một thiếu niên truyền tới.
A Nguyên giật mình.
Nàng lập tức xách vạt áo rộng quá khổ, lách người trốn phía sau cây cột cạnh đại điện.
Rồi đưa ngón tay lên môi, khẽ “suỵt” một tiếng với Hoắc Kình đang nhìn nàng khó hiểu.
Hoắc Kình lập tức hiểu ra.
Thiếu niên đang nói chuyện bên ngoài, chính là đang tìm A Nguyên.
Nhận thức được điều này, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
Thân hình khẽ động, đứng chắn phía trước A Nguyên.
Sau đó xoay người, sắc mặt lạnh lùng nhìn về phía phát ra âm thanh.
Thiếu niên đuổi theo kia bước thêm hai bước vào con đường nhỏ mới nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang đứng bên trong.
Bước chân lập tức khựng lại.
Hắn đang định mở miệng hỏi có nhìn thấy một tiểu ni cô xinh đẹp đi ngang qua đây hay không.
Nhưng vừa thấy ánh mắt lạnh lẽo như có hàn khí tỏa ra của người đàn ông kia, hắn lập tức nuốt ngược câu hỏi vào bụng.
Khí thế bá đạo như một người giữ ải, vạn người không thể vượt qua ấy thật sự khiến người ta không dám tùy tiện đến gần.
Tuy là tiểu bá vương trong nhà, nhưng ra ngoài vẫn rất biết nhìn thời thế.
Tên tiểu tư đuổi tới.
Nhìn thấy công tử nhà mình đứng đó, liền mặt mày đau khổ, hạ giọng nói:
“Công tử, tiểu sư phụ là người trong cửa Phật, công tử đừng mạo phạm.”
Đức hạnh của công tử nhà mình thế nào, tiểu tư biết rõ hơn ai hết.
Hễ gặp tiểu nương tử xinh đẹp là phải trêu ghẹo vài câu.
Đã nhiều lần bị người ta đuổi đánh rồi mà vẫn không chừa.
Lần này lại còn thế nữa.
Cũng không xem đây là nơi nào!
Lời của tiểu tư lọt vào tai Hoắc Kình.
Ánh mắt hắn chợt trầm xuống.
Hơi nheo mắt nhìn thiếu niên môi hồng răng trắng, vừa nhìn đã biết chẳng phải hạng đứng đắn gì.
Sau lưng thiếu niên bỗng lạnh toát.
Có một thoáng hắn còn nghi ngờ mình có quen người đàn ông này không.
Hay là từng trêu ghẹo muội muội nhà hắn?
Hay là thế nào?
Nếu không thì sao sắc mặt hắn lại đáng sợ đến vậy?
Tiểu ni cô kia đúng là xinh đẹp thật.
Nhưng mạng sống vẫn đáng quý hơn.
Thiếu niên nuốt nước bọt, không nhịn được lùi lại mấy bước.
Kết quả vô tình đụng phải tên tiểu tư vừa đuổi tới.
“Công tử, sao... sao lại dừng lại...”
Lời còn chưa dứt, nhìn thấy người đàn ông cao lớn trong lối nhỏ, giọng tiểu tư cũng dần nhỏ đi.
Có lẽ gặp nhiều tình huống như thế rồi nên tiểu tư phản ứng cực nhanh:
“Công tử, lão phu nhân đang tìm người đấy.”
Thiếu niên vỗ tay một cái:
“Đúng rồi! Tổ mẫu còn đang tìm ta tới đó, ta phải mau đi tìm tổ mẫu mới được.”
Nói xong liền vội vàng xoay người, nhanh chân rời khỏi con đường nhỏ.
Vừa đi gấp, tiểu tư vừa hỏi:
“Công tử, người đàn ông hung thần ác sát kia là ai vậy? Đã từng bị người đắc tội sao?”
Thiếu niên cũng đầy vẻ mờ mịt:
“Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Cái biểu cảm đó rõ ràng như đang nói với tiểu gia rằng nếu còn bước thêm vài bước nữa thì hắn sẽ lật cả nắp sọ của tiểu gia lên vậy.”
Người đã đi rồi.
Hoắc Kình mới xoay người lại.
Ánh mắt rơi xuống người A Nguyên đang mở to đôi mắt hạnh long lanh như nước nhìn hắn.