Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 67

❊ ❊ ❊

A Nguyên đang ngồi dưới hiên nhà làm đồ thêu, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngước mắt nhìn sang. Thấy Hoắc gia, nàng cũng không nói gì, sau đó liền thu hồi ánh mắt, đứng dậy đi xới cơm.

Mãi đến khi người tiến lại gần, A Nguyên mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

A Nguyên hơi sững người.

Hoắc Kình đi lướt qua A Nguyên, ngồi xuống vị trí thường ngày, trước khi động đũa liền mở lời:

"Sáng mai ta sẽ đi vắng vài ngày."

A Nguyên hoàn hồn, khẽ “ừm” một tiếng.

Có lẽ vì hiện giờ mọi chuyện đã nói rõ ràng rồi, nên A Nguyên cũng không hỏi hắn rốt cuộc sẽ đi đâu.

Hoắc Kình cảm nhận được sự xa cách ấy, nhưng vẫn dặn dò:

"Nếu có rắc rối gì, cô cứ đi tìm phu thê nhà họ Hứa, họ đã nhận lời sẽ giúp đỡ rồi."

A Nguyên gật đầu:

"Vâng."

Giọng điệu tuy nhẹ nhàng mềm mỏng, nhưng thái độ lại giống hệt vẻ lạnh nhạt, không thân cận kia.

Chính thái độ này đã khiến lông mày của Hoắc Kình nhíu chặt cả vào nhau.

Trước đây khi nói chuyện với hắn, khóe miệng nàng lúc nào cũng cong cong, đôi mắt hạnh luôn mang theo ý cười.

Sự thay đổi thái độ hiện giờ quả thực khiến người ta không quen chút nào.

A Nguyên làm như vậy, chủ yếu là để cho Hoắc gia biết nàng thực sự không còn suy nghĩ gì nữa, cốt để hắn yên tâm.

Hoắc Kình vốn dĩ đã giải quyết xong vấn đề, đáng ra phải thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hiện giờ trong lòng lại bực dọc vô cùng.

Hôm nay cũng chẳng biết là do đã uống rượu, hay là vì tâm trạng buồn bực, mà hắn ăn nhanh một bát cơm rồi không xới thêm nữa.

Hắn đặt bát đũa xuống, đến tắm cũng không tắm mà trực tiếp đi thẳng vào phòng, ngã đầu xuống giường là ngủ thiếp đi.

A Nguyên rốt cuộc vẫn có chút không yên tâm về Hoắc gia sau khi uống rượu.

Nghĩ ngợi một hồi, nàng nhớ đến trước kia khi kế phụ ra ngoài uống rượu về, mẫu thân đều sẽ chuẩn bị một tách trà nóng. Vì vậy, nàng bèn đi đun nước pha một ấm trà hoa cúc.

Pha trà xong, nàng bê một chiếc ghế đặt ở bên cạnh cửa phòng Hoắc Kình, rồi đặt bát nước trà lên ghế, dùng một chiếc bát khác úp lại.

Suy nghĩ một chút, nàng vẫn gõ nhẹ cửa phòng rồi dịu giọng nói:

"Hoắc gia, ta để trà hoa cúc ở ngoài cửa. Nếu huynh tỉnh dậy thì uống một chút, có thể giải rượu đấy ạ.”

Nói xong câu đó, A Nguyên xoay người rời đi.

Một lúc lâu sau, Hoắc Kình mới mở cửa phòng.

Hắn nhìn chằm chằm vào bát nước trà hoa cúc trên chiếc ghế ngoài cửa một hồi lâu. Cuối cùng vẫn nhấc chiếc bát phía trên ra, bưng lên uống vài hớp.

Cũng chẳng biết làm sao.

Sau khi uống vài ngụm trà hoa cúc, sự bực dọc trong lòng hắn vậy mà lại như tiêu tan đi rất nhiều.

Chẳng biết là do uống rượu, hay là vì thời tiết oi bức. Hoắc Kình, người vốn chỉ toàn mơ thấy sự tàn khốc nơi chiến trường, lại mơ thấy một giấc mơ khác biệt.

Giấc mơ này có liên quan đến A Nguyên.

Trong mơ vẫn là ở miếu Sơn Thần, chỉ có điều khác với lần ấy là, hắn đã làm trọn vẹn mọi việc.

Tiếng khóc thút thít của tiểu nương tử, mềm mại như tiếng mèo kêu. Khắp người mịn màng mềm mại, khiến người ta yêu thích không buông tay.

Hắn nhịn không được siết chặt lấy vòng eo mềm mại của tiểu nương tử, hung hăng chiếm hữu.

Một luồng dục vọng xa lạ mãnh liệt ập tới, Hoắc Kình bừng tỉnh.

Dường như đã hiểu ra điều gì, hắn nhìn lên trần nhà tối đen như mực, rồi đưa cánh tay đặt lên mắt mình.

Trong bóng tối, hắn thở ra mấy hơi nóng nặng nề.

Sau đó mới ngồi dậy.

A Nguyên đang ngủ mơ màng, dường như nghe thấy tiếng nước chảy.

Nàng ngái ngủ ngồi dậy, đôi mắt mơ màng nhìn qua khe cửa sổ hé mở.

Mơ hồ nhìn thấy dưới ánh trăng có một bóng người đang tắm.

Có lẽ chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đó là bóng lưng của Hoắc gia, nên nàng cũng không hoảng hốt.

Thì ra là Hoắc gia đang tắm...

Ý thức được điều này, A Nguyên chưa ngủ tỉnh hẳn lại nằm xuống tiếp tục ngủ. Đại khái là vì đầu óc không tỉnh táo, hơn nữa ánh trăng cũng không mấy sáng tỏ, thế nên nàng hoàn toàn không chú ý xem Hoắc gia rốt cuộc có mặc quần hay không.

Nàng ngủ một mạch đến sáng, thức dậy mặc y phục, chải tóc rồi bước ra khỏi phòng. Đang định đi làm bữa sáng cho Hoắc Gia ăn rồi ra ngoài, nhưng lại phát hiện cánh phòng đối diện đang mở.

Thế nhưng bất kể là trong phòng hay trong sân, đều yên tĩnh lạ thường.

A Nguyên lấy hết can đảm nhìn vào phòng Hoắc gia một cái, phát hiện bên trong không có ai.

Trong phòng không có người.

Ngoài sân không có người.

Ngoài tiệm cũng không có người.

Không thấy Hoắc gia đâu, chỉ thấy y phục phơi trong sân. Có lẽ là được giặt vào nửa đêm, hiện vẫn còn ướt.

Con ngựa đen lớn cũng không còn trong chuồng.

Vì thế A Nguyên đoán rằng Hoắc gia đã rời đi từ nửa đêm.

Vậy nên, không cần chuẩn bị bữa sáng cho Hoắc gia nữa, A Nguyên đem phần cơm thừa tối qua nấu thành cháo.

Vì hôm nay đã hẹn với cô cô, nên sau khi ăn sáng, thêu thua thêm một lúc rồi mới ra ngoài.

A Nguyên vừa tới nơi thì cô cô cũng vừa tới sau đó.

Giờ này trên đường khá đông người, không tiện nói chuyện, nên cô cô kéo nàng tới quán trà nhỏ chưa có mấy người.

Gọi một bát trà lớn giá một văn tiền rồi đặt trước mặt A Nguyên.

Biết cô cô tiếc một văn tiền để ngồi xe bò, A Nguyên đẩy bát trà trở lại trước mặt cô:

“Cháu đã uống nước rồi mới ra ngoài. Cô cô đi bộ hơn nửa canh giờ rồi, chắc chắn khát lắm, người mau uống đi.”

Vân Nương cũng không đẩy qua đẩy lại nữa, bưng bát trà lên uống một ngụm lớn rồi cười nói:

“Cô cô đã sắp xếp ổn thỏa cho cháu rồi.”

Nghe cô cô nói vậy, A Nguyên lập tức căng thẳng, vội nói:

“Cô cô, cháu không muốn xuất giá.”

Vẻ mặt tươi cười của Vân Nương vừa nghe vậy liền cứng lại, nhíu mày nói:

“Cháu đừng nói với ta mấy lời càn rỡ như là cháu muốn lập nữ hộ gì đó nữa nhé.”

A Nguyên khẽ lắc đầu, cắn môi rồi mới nói:

“Cháu không muốn chỉ vì muốn có một chốn dung thân mà vội vàng gả đi như vậy.”

Vân Nương nghe thế thì ngẩn người, rồi nắm lấy tay nàng:

“A Nguyên, cô cô biết chuyện này quả thật quá vội vàng. Nhưng ta cũng chỉ sợ, sợ một tiểu nương tử xinh đẹp như cháu lưu lạc bên ngoài sẽ bị kẻ xấu dòm ngó.”

A Nguyên dứt khoát đem lòng mình nói ra:

“Cô cô, cháu muốn tới am ni cô.”

Vân Nương nghe vậy liền kinh hãi:

“Chuyện đó thì khác gì lập nữ hộ đâu! Không, lập nữ hộ còn có thể kén rễ, nhưng cháu tới am ni cô thì định cả đời sống cô đơn một mình sao? Cháu còn trẻ như vậy, lại định phí cả đời trong cái am ni cô đó, cô cô tuyệt đối không đồng ý!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »