Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

A Nguyên không nghĩ ngợi nhiều, tiếp tục nặn bánh bao.

Bánh bao và màn thầu nặn xong, vì không có xửng hấp nên nàng dùng mấy thanh tre nhỏ mà nàng đã tìm được và chẻ ra từ tối qua. Nàng đã luộc kỹ chúng bằng nước nóng, rồi xếp đan xen vào trong nồi. Mỗi lượt nàng hấp được tám cái cả màn thầu lẫn bánh bao.

Bốn cái bánh bao nhân thịt, bốn cái màn thầu. Nàng tính phần Hoắc gia ba cái, nàng một cái màn thầu là đủ, chỗ còn lại để dành cho bữa trưa ăn kèm với cháo trắng.

Trong sân vang lên tiếng gió rít "vù vù", A Nguyên tò mò, lại bám vào khung cửa, lén lút thò nửa cái đầu ra ngoài thám thính.

Hoắc Kình đang luyện võ ở giữa sân. Đây là thói quen suốt mười mấy năm nay của hắn, từ khi mới mười ba tuổi đã khai gian tuổi để vào quân ngũ, cho đến năm hai mươi lăm tuổi giải ngũ trở về. Những cú đấm xé gió, chiêu thức cương mãnh khiến dáng người vốn đã cao lớn của Hoắc Kình trông càng thêm uy vũ.

A Nguyên nhìn mà tim đập thình thịch, chẳng hiểu sao cứ muốn nhìn thêm vài lần nữa. Nàng cứ bám ở cửa nhìn mãi đến xuất thần, cho tới khi nồi cháo đang nấu sôi sùng sục, đẩy nắp nồi kêu lạch cạch mới kéo nàng sực tỉnh.

Bị âm thanh đó làm cho giật mình suýt rớt tim ra ngoài, A Nguyên hốt hoảng quay trở vào bếp, dùng khăn nhúng nước lạnh mở nắp ra khuấy cháo để tránh bị cháy dưới đáy nồi. Nàng cũng không dám nhìn trộm thêm lần nào nữa.

Khi màn thầu và bánh bao đã chín, A Nguyên gắp phần chuẩn bị cho Hoắc gia ra đĩa rồi bưng ra khỏi bếp. Qua một lúc, tâm trạng nàng cũng đã bình tâm trở lại. Thấy hắn đã luyện võ xong, nàng thầm thở phào một hơi, mỉm cười gọi:

"Hoắc gia, có thể dùng bữa sáng được rồi ạ."

Hoắc Kình rửa mặt qua loa, lấy tấm khăn vải trên sào tre lau mặt rồi mới bước tới. Hắn cầm một cái bánh bao cắn một miếng, tức thì hương thịt tỏa ra ngào ngạt, nước thịt suýt chút nữa là bắn ra ngoài.

A Nguyên khẽ cắn môi, bưng chiếc đĩa, hồi hộp nhìn hắn. Hoắc Kình chạm phải ánh mắt của nàng, im lặng một lát rồi đưa ra một lời nhận xét công tâm:

"Không tệ."

A Nguyên lập tức mừng rỡ trong lòng, khóe môi lại cong lên lộ ra một nụ cười rạng rỡ. Thấy nàng mỉm cười, Hoắc Kình thầm nghĩ: Mới có hai ngày thôi, ban đầu gặp ta còn sợ như chim sợ cành cong, giờ đã hết sợ rồi sao? Có sợ hay không hắn cũng chẳng rõ, nhưng cái bánh bao thịt này đúng là rất thơm.

Hai cái bánh bao thịt lớn chui tọt vào bụng hắn, hắn vẫn còn thấy thòm thèm, đến cái màn thầu cuối cùng thì ăn có vẻ hơi nhạt nhẽo. Nhưng hắn cũng không tham lam, ăn đến mức đó cũng coi như đủ rồi.

Có lẽ do được ăn ngon nên tâm trạng sảng khoái, hắn nói với nàng:

"Sau này ta ăn gì, cô cũng ăn cùng."

Đây coi như là thù lao nàng nấu cơm cho hắn.

A Nguyên khẽ vâng một tiếng, rồi bưng đĩa trở lại bếp. Nhưng nàng cũng chỉ ăn một cái màn thầu và nửa bát cháo nhỏ.

Chiều hôm đó, Hoắc Kình đóng cửa tiệm từ sớm, xách gùi đi ra ngoài một chuyến. Lúc về, hắn mang theo mấy tấm ván và vài khúc gỗ chẳng biết kiếm được ở đâu. Sau đó hắn bắt đầu cưa gỗ, mài giũa ngay giữa sân, A Nguyên cũng không biết hắn đang làm gì. Mãi đến khi hình dáng đại khái hiện ra, nàng mới phản ứng lại: Hoắc gia đang đóng bàn ăn.

Đóng bàn xong, hắn cũng không quên sửa lại cánh cửa phòng của nàng.

A Nguyên đã ở tiệm rèn được ba ngày, suốt ba ngày đó nàng không bước chân ra khỏi viện một bước. Nàng không biết mẫu thân và kế phụ đã rời khỏi trấn Thanh Thủy hay chưa. Nàng không có ai giúp nghe ngóng tin tức, nên chỉ có thể đợi thêm vài ngày nữa mới dám lén ra ngoài. Nhân lúc ngày chợ phiên đông người, nàng định xem có gặp được người ở thôn Trần Gia không, nếu gặp được thì nhờ bọn họ nhắn cho cô cô một lời bình an.

Chỉ là trong ba ngày này, nàng đã dọn dẹp sạch sẽ những gì cần dọn trong sân, lúc rảnh rỗi nhiều nàng lại bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. Nàng dốc hết số tiền đồng của mình ra giường tre, đếm đi đếm lại. Tiền công ở xưởng thêu và tiền cô cô cho, dù đếm thế nào vẫn chỉ có sáu mươi lăm đồng, chẳng vì đếm nhiều lần mà tăng thêm một đồng nào.

Chút tiền cỏn con này sớm muộn gì cũng hết. Chỉ có chi mà không có thu, đợi đến lúc rời đi chắc nàng chỉ có nước hít khí trời mà sống. Có nơi nương náu rồi, A Nguyên lại bắt đầu lo lắng về sinh kế. Nàng không có thế mạnh gì khác, chỉ có nấu ăn và nữ công là giỏi nhất.

A Nguyên làm nữ công rất khéo, nhưng trước đây nàng chỉ biết thêu mấy mẫu hoa văn thông dụng. Mười ngày ở xưởng thêu vừa rồi, nàng hay vào kho nên đã thấy rất nhiều mẫu thêu tinh xảo. Nàng vốn nhớ tốt, vài mẫu thêu đã in sâu trong trí não. Nếu nàng thêu khăn tay, làm túi thơm đem bán cho mấy cửa tiệm nhỏ thì sao nhỉ?

Hồi ở nhà họ Hà, ngoài tiền học phí kế phụ thu được từ lớp học tư, A Nguyên cũng cùng mẫu thân làm đồ thêu để phụ giúp gia đình. Có điều trước nay đều là mẫu thân và lão thái thái mang lên tiệm trên trấn, nàng chưa bao giờ đi nên không biết quy trình ra sao, giá cả thế nào. Dù không biết giá, nhưng nàng nghĩ nếu mình để giá thấp một chút, lại thêu đẹp hơn, chắc các cửa tiệm sẽ thu mua thôi. Nếu bán được, mỗi ngày thêu hai ba chiếc khăn tay, nàng cũng có thể tích cóp được một ít tiền.

Càng nghĩ nàng càng muốn thử, ngọn lửa nhỏ trong lòng càng lúc càng cháy mãnh liệt.

Buổi tối lúc ăn cơm, nàng mấy lần định nói lại thôi. Hoắc Kình tuy ăn uống chăm chú nhưng cũng không phải kẻ mù. Thấy bát cơm của hắn đã cạn, nàng tự giác đỡ lấy, vào bếp xới một bát đầy ắp mang ra.

Hoắc Kình nhận bát, hỏi:

"Cô có chuyện gì muốn nói thì cứ nói thẳng ra đi."

Được hắn mở lời, A Nguyên bèn nói ra dự định của mình:

"Ta muốn thêu ít khăn tay gửi bán ở các tiệm nhỏ trên trấn để kiếm chút tiền..."

Nàng ngập ngừng một lát rồi cam đoan:

"Ta sẽ không vì làm nữ công mà ảnh hưởng đến việc nhà hằng ngày đâu ạ."

Hoắc Kình vốn tưởng nàng có chuyện gì đại sự, không ngờ lại là chuyện này.

"Chuyện riêng của cô, ta không quản, cô cứ tự xem mà làm."

Dứt lời, hắn lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Hắn chợt thấy cơm nàng nấu thực sự rất ngon. Không chỉ ngon, mà đối với một kẻ tiêu tiền không có kế hoạch như hắn, việc này còn tiết kiệm được khối tiền. Ngày trước bữa nào cũng gặm màn thầu ăn sẵn cộng thêm một món thịt mua ngoài cũng mất sáu bảy mươi văn, ăn ngon chút là mất gần trăm văn rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »