Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Hoắc Kình đoán chừng hôm nay A Nguyên sang nhà họ Hứa, chắc hẳn Hứa nương tử đã dò hỏi được chuyện gì từ miệng nàng, bằng không ánh mắt của Hứa thợ mộc sẽ không mang ý vị sâu xa đến thế.

Hứa thợ mộc quả thực đã nghe được vài câu từ miệng thê tử nhà mình.

Trước đó, Hứa nương tử cứ luôn miệng kể tội Hoắc thợ rèn trước mặt trượng phu, bảo hắn là kẻ hành xử không đứng đắn, tham lam dung mạo và thân xác của tiểu nương tử nhưng lại chẳng chịu mở miệng nói hai chữ "trách nhiệm", đúng là một nam nhân tồi tệ.

Thế nhưng hôm nay biết được chân tướng từ miệng tiểu nương tử, nhận ra bản thân đã hiểu lầm Hoắc thợ rèn, nàng ta liền giải thích lại một lượt với trượng phu nhà mình.

Hứa nương tử chỉ nói Hoắc thợ rèn còn có thể kiềm chế tốt hơn cả Liễu Hạ Huệ, hắn hoàn toàn chưa hề đụng vào người tiểu nương tử, ngoài ra cũng không nói gì thêm.

Dẫu thê tử không nói gì khác, nhưng lại chẳng ngăn được Hứa thợ mộc nghĩ ngợi nhiều. Suy nghĩ trong lòng hắn lúc này cũng không mưu mà hợp với thê tử, hắn bắt đầu nghĩ kỹ lại về mọi hành động của Hoắc thợ rèn từ trước đến nay, cảm thấy Hoắc thợ rèn rõ ràng là có ý với tiểu nương tử kia. Đã có ý với người ta mà lại không chịu đụng vào, thì một là vì tôn trọng tiểu nương tử, còn hai là...

Chỗ đó có vấn đề.

Dù sao bản thân hắn cũng là nam nhân, biết rõ cái thú vui sướng mây mưa khi nam nhân và nữ nhân ở cạnh nhau, thế nên Hứa thợ mộc thiên về khả năng thứ hai hơn.

Suy đi tính lại, hắn không nhịn được, mà đưa tay vỗ vỗ lên vai Hoắc thợ rèn:

"Huynh đệ à, nếu sau này có chuyện gì khó nói, huynh cứ việc tìm ta bàn bạc. Ta rất kín miệng, không hé lộ ra ngoài nửa chữ đâu."

Hoắc Kình mặt không cảm xúc gạt bàn tay trên vai mình ra, lạnh giọng đáp:

"Ta chẳng có chuyện gì khó nói cả."

Hứa thợ mộc âm thầm thở dài một tiếng:

"Được rồi, huynh bảo không có thì là không có vậy, ta hiểu mà."

Hoắc Kình nhíu chặt lông mày, hoàn toàn không hiểu nổi rốt cuộc Hứa thợ mộc đã hiểu cái gì.

Hắn im lặng múc nước, xoay người xách hai thùng nước lớn đi thẳng về viện nhà mình.

Hứa thợ mộc nhìn hai thùng nước đầy ắp trên tay Hoắc thợ rèn, thầm kinh ngạc trước hai cánh tay khỏe mạnh này. Thùng nước đó vốn to gấp đôi thùng bình thường, ngay cả hắn, nhiều nhất cũng chỉ có thể mỗi tay xách nửa thùng thôi. Sức lực kinh người thế kia, chẳng lẽ lại thật sự là hạng "giáo bạc đầu sáp", tốt mã mà rã đám sao?

Hoắc Kình sa sầm nét mặt đi về hậu viện nhà mình, đổ một thùng nước vào trong vại, giữ lại một thùng lát nữa dùng để tắm rửa.

Đổ nước xong, hắn nhíu chặt đôi mày, đưa mắt nhìn về phía khung cửa sổ phòng A Nguyên. Hứa nương tử rốt cuộc đã dò hỏi được những gì từ miệng A Nguyên, Hoắc Kình không biết. Dù không biết, nhưng trong lòng hắn đã dâng lên đôi phần hối hận. Hối hận vì đã không cản A Nguyên, để nàng thân thiết với Hứa nương tử đến vậy.

Nha đầu này vốn dĩ đã mang tâm tư với hắn, nay lại để nàng tụ tập một chỗ với một nữ nhân đã thành thân nhiều năm, đúng là rất dễ học hư.

Hồi Hoắc Kình còn làm binh tốt và tiểu tướng trong quân ngũ, hắn thường nghe thấy mấy người khác trong doanh trại bàn tán về nữ nhân. Hễ cứ bàn tới chuyện đó là họ lại nói năng thô tục, chẳng màng kiêng kị gì. Họ bảo so với những tiểu nương tử non nớt thì phụ nhân (tức phụ nữ đã có chồng) mới là có hương vị nhất. Họ bạo dạn, phóng khoáng, lại hiểu biết nhiều hơn các tiểu nương tử, thế nên càng biết cách làm thế nào để khiến nam nhân chết mê chết mệt trên giường.

A Nguyên non nớt chẳng hiểu gì, nhưng Hứa nương tử thì hiểu. Hai người họ túm tụm lại với nhau, kẻ không hiểu rồi cũng sẽ hiểu.

Hoắc Kình lúc này mới nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Nhìn cửa sổ căn phòng kia hồi lâu, Hoắc Kình thở ra một hơi đục ngầu.

Thôi vậy, nếu thật sự không còn cách nào khác, hắn sẽ nghĩ ra một biện pháp tàn nhẫn một chút để nàng triệt để dập tắt những tâm tư ấy đi.

Hoắc Kình hạ quyết tâm, bèn đi múc vài gáo nước đổ vào máng nước của Hắc Sát. Tiếp đó hắn bước đến bên thùng nước, cởi chiếc áo lót đẫm mồ hôi bên ngoài ra, vắt lên chiếc sào tre bên cạnh rồi bắt đầu dội nước tắm.

Ngày thường Hoắc Kình vẫn thường mặc nguyên quần để tắm như thế, đợi tắm xong thì quấn chiếc áo lót ngang hông rồi về phòng thay y phục, nhưng tắm như vậy chẳng được thoải mái cho lắm. Vì trong nhà có nữ nhân nên đôi khi hắn cũng chỉ lau qua loa phần dưới quần cho xong chuyện. Mà A Nguyên tắm ở trong phòng, ước chừng chắc cũng tương tự như vậy. Thế nên Hoắc Kình cũng đã tính toán sẵn rồi, đợi sau khi nộp xong tiền thuê nhà, kiếm thêm được ít tiền, hắn sẽ dựng một phòng tắm nhỏ ở trong sân.

Đang lúc suy tính nên dựng phòng tắm nhỏ ở góc nào trong sân, thì từ trong bếp bỗng truyền đến tiếng gậy gỗ rơi xuống đất, ngay sau đó là tiếng "bịch" vật vã cùng tiếng kêu "á" của nữ nhân đồng thời vang lên.

Hoắc Kình tức khắc hoàn hồn, sắc mặt thay đổi, xoay người sải bước lao nhanh về phía nhà bếp.

Hắn vừa đi tới cửa bếp liền nhìn thấy cây gậy cán bột đã lăn đến tận bậu cửa, cùng với A Nguyên đang ngã ngồi trên mặt đất, giương đôi mắt hạnh ướt át nhìn hắn.

A Nguyên lần này là ngã thật.

Có lẽ vì lần đầu tiên làm chuyện mờ ám, nên ngay khoảnh khắc ném cây gậy cán bột xuống đất, A Nguyên đã hối hận rồi. Nàng ngẩn người ra một chốc, đầu óc không mấy tỉnh táo muốn tìm một chỗ trốn đi trong căn bếp chật hẹp. Ngờ đâu cây gậy kia lăn nhanh quá, nàng mới đi được hai bước đã giẫm phải cây gậy cán bột tròn vo. Trượt chân một cái, nàng liền trực tiếp ngã nhào, mông đập mạnh xuống đất, đau đến mức suýt chút nữa là nước mắt đã trào ra.

Thế nhưng chỉ trong vòng vài nhịp thở, Hoắc gia đã xuất hiện ngay tại cửa bếp. Trong một khoảnh khắc, A Nguyên cảm thấy Hoắc gia rất quan tâm đến nàng. Bất kể là lần nàng gặp phải rắn, hay là lần say rượu vấp ngã trước đó, Hoắc gia đều là người đầu tiên xuất hiện trước mặt để che chở cho nàng, mang lại cho nàng cảm giác an toàn nhất.

Ý nghĩ này vừa mới lóe lên, A Nguyên đã bị dáng vẻ hiện tại của Hoắc gia làm cho kinh hãi đến mức quên bẵng cả đau đớn.

Khắp người hắn ướt đẫm mồ hôi và nước, tuy có mặc chiếc quần sẫm màu nhưng lớp vải lại dán chặt vào phần thân dưới. Ngoại trừ việc không nhìn thấy da thịt, thì hình dáng hay đường nét gì đều lộ rõ mồn một trước mắt. Đôi chân dài săn chắc, vạm vỡ, cùng với... cái chỗ hoàn toàn không giống với của tiểu đệ kia.

Cả người A Nguyên như bị sét đánh ngang tai, ngơ ngơ ngác ngác đứng hình tại chỗ. Trong đầu nàng lúc này tràn ngập những lời Hứa nương tử đã nói trước khi nàng rời khỏi nhà họ Hứa

Nếu hắn có nửa phần hứng thú với muội, chỗ đó tự khắc sẽ dựng lên.

Nhưng còn dựng kiểu gì nữa… ! Bây giờ chỉ nhìn thôi đã thấy đáng sợ lắm rồi!

A Nguyên cứng đờ cổ ngẩng đầu nhìn Hoắc gia, chỉ thấy hắn sải bước vào trong bếp, đanh mặt lại rồi cúi người ngồi xổm xuống bên cạnh nàng.

Hoắc gia mím chặt môi, không nói một lời nào.

Mãi cho đến khi bàn tay thô ráp mang theo hơi nước mát lạnh của nam nhân nắm lấy cổ tay mình, A Nguyên mới giật mình hoàn hồn lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »