Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Nói ra không chừng chẳng ai tin nổi, ngoại trừ cô cô ra, nàng đến cả mẫu thân ruột thịt cũng không tin tưởng, nhưng ngược lại lại đi tin một người xa lạ mới chỉ gặp mặt vài lần.

A Nguyên cũng không biết tại sao mình lại đến đây. Chỉ là cứ bước đi rồi vô thức lại dừng chân tại chốn này. Cơn mưa lớn kéo dài bao lâu, nàng đã đứng ở đó bấy lâu. Nàng đứng ngót nghét nửa canh giờ, trong lòng cũng suy nghĩ rất nhiều điều.

Nàng từng nghĩ đến việc cầu xin thợ rèn thu lưu mình. Nhưng lại nghĩ, vô duyên vô cớ, tại sao hắn ta phải chứa chấp nàng? Nàng cũng đã đỏ mặt mà nghĩ hay là cứ hỏi thẳng thợ rèn có muốn cưới nàng làm vợ hay không. Nhưng... nàng chỉ dám nghĩ thế thôi, tuyệt đối chẳng dám thốt ra khỏi miệng, chỉ biết ngốc nghếch đứng dưới hiên nhà. Có lẽ nàng sẽ lấy hết dũng khí bước vào tiệm rèn trước khi trời tối, nhưng cũng có thể khi mưa tạnh nàng sẽ rời đi, tìm đại một căn nhà hoang hay ngôi miếu đổ nào đó để trốn tạm.

Trận mưa vừa dứt, không khí mang theo hơi lạnh khiến A Nguyên ôm lấy cánh tay khẽ run rẩy. Đứng quá lâu, nàng bắt đầu cảm thấy mịt mờ, đôi mắt vô hồn nhìn màn mưa lất phất trước mặt. Vì mưa lớn nên trên đường hoàn toàn vắng bóng người qua lại.

Người nông dân vốn biết xem thời tiết, biết hôm nay có mưa nên người trong thôn cũng không lên trấn. Tiệm rèn này nằm ở vị trí khá hẻo lánh, bình thường đã ít người, gặp thời tiết thế này lại càng vắng vẻ, ngay cả người trú mưa cũng chẳng có mấy ai. Những người trú mưa rải rác thấy mưa mãi không tạnh cũng đành đội mưa mà về nhà. Trời đã không còn sớm, lác đác vài cửa hàng thấy không có khách cũng bắt đầu rục rịch đóng cửa.

Hoắc Kình cũng chuẩn bị đóng cửa tiệm. Đang lúc cài then, hắn liếc nhìn ra ngoài, thấy dưới hiên nhà đối diện xéo có một bóng người đang đứng. Vì chỉ có độc một người nên trông vô cùng nổi bật. Hoắc Kình khẽ nheo mắt lại.

Hắn loáng thoáng thấy bóng dáng kia có chút quen thuộc.

Nhưng vì tính tình lạnh lùng, Hoắc Kình không lưu tâm thêm, thu hồi tầm mắt rồi đóng cửa tiệm. Đến khi A Nguyên định thần lại thì tiệm rèn đã đóng cửa im lìm. Nàng ngẩn ngơ nhìn cánh cửa đóng chặt, ngỡ như ý trời đã cho nàng câu trả lời. Nàng thất vọng ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu gối, gục mặt vào cánh tay.

Chẳng biết qua bao lâu, mưa dần tạnh hẳn. Ánh sáng trước mắt bỗng tối sầm lại, dường như có ai đó đang đứng chắn trước mặt mình. A Nguyên nhìn xuống mặt đất, theo bản năng ngẩng đầu lên. Đập vào mắt nàng đầu tiên là một đôi bàn chân lớn đi giày nam, rồi nhìn lên cao hơn là một gương mặt quen thuộc mà lạnh lùng.

Hoắc Kình khẽ nhíu mày nhìn mớ đồ đạc bên cạnh nàng, rồi nhìn nàng hỏi:

"Rời khỏi Tú phường rồi à?"

A Nguyên gật đầu. Đột nhiên có người bắt chuyện với mình, không hiểu sao vành mắt nàng bỗng chốc đỏ hoe. Nàng không biết bộ dạng mình lúc này chẳng khác gì một con mèo nhỏ bị người ta vứt bỏ ven đường.

Hoắc Kình đưa mắt nhìn quanh con phố không một bóng người, rồi lạnh nhạt hỏi:

"Không về nhà đi, tới đây làm gì?"

A Nguyên cắn môi, nhìn hắn chằm chằm, dáng vẻ tội nghiệp vô cùng. Làn môi nàng run rẩy hồi lâu mới thốt ra được một câu:

"Ta... không có nơi nào để đi..."

Giọng nàng loáng thoáng tiếng nghẹn ngào, ẩn chứa nỗi xót xa mà chỉ mình nàng thấu. Nàng sợ bị tìm thấy, dù số đồng lẻ trong tay có thể giúp nàng ở khách điếm vài ngày, nhưng lại sợ mẫu thân và kế phụ cũng ở đó nên không dám tới. Trấn Thanh Thủy chỉ có hai khách điếm, rất dễ chạm mặt. Hơn nữa, nếu tiêu hết số tiền này, sau này nàng biết sống làm sao?

Hoắc Kình lặng lẽ nhìn nàng, một lúc sau, hắn trầm giọng hỏi:

"Vậy cô nương muốn thế nào?"

A Nguyên cúi đầu không dám nhìn hắn, giọng nói mang theo vài phần bất lực:

"Có thể... cho ta tá túc vài ngày được không…?"

Nói đến đoạn cuối, tiếng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Nếu không bị dồn vào đường cùng, nàng cũng chẳng muốn mặt dày cầu xin một nam nhân thu lưu mình.

Thính lực của Hoắc Kình cực tốt, hắn nghe không sót một chữ nào. Đôi mày hắn càng nhíu chặt hơn. Một sự im lặng kéo dài bao trùm, A Nguyên dường như đã biết trước câu trả lời, nàng không dám nhìn hắn, bưng chậu gỗ bên cạnh định đứng dậy rời đi.

"Ta hiểu rồi, làm phiền huynh quá."

Nàng cúi đầu nói xong câu đó rồi định lách qua người hắn mà bước đi.

Ngay khi nàng đi ngang qua người hắn, Hoắc Kình - người vẫn im lặng nãy giờ - bất ngờ lên tiếng:

"Ba ngày."

Bước chân A Nguyên khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn người nam nhân bên cạnh. Hoắc Kình xoay người đi về phía tiệm rèn, vừa đi vừa lạnh giọng nói:

"Tự mình đi theo đi, giữ khoảng cách năm bước chân, đừng để ai thấy cô vào nhà ta."

A Nguyên nhất thời chưa phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cao lớn đã đi được một quãng xa.

Hắn ta... đồng ý chứa chấp nàng rồi sao?

Thấy nam nhân đó đã đi xa dần, A Nguyên mới sực tỉnh, vội vàng đuổi theo. Đôi giày vải sạch sẽ giẫm lên con đường bùn lầy, chẳng mấy chốc đã lấm bẩn. Nhớ kỹ lời hắn dặn phải giữ khoảng cách năm bước chân, nàng đuổi kịp một chút rồi lại đi chậm lại.

Tiệm rèn đã đóng cửa nên không đi cửa chính, Hoắc Kình rẽ vào một con hẻm nhỏ. Tiệm rèn là căn nhà cuối cùng, vừa rẽ vào hẻm là thấy ngay cánh cửa sau đầu tiên. Hoắc Kình bước vào sân, để khép hờ cánh cửa cho người phía sau đi vào.

Trời đã về chiều, con hẻm sau lại bùn lầy nhếch nhác nên người dân xung quanh chỉ muốn ở trong nhà, trong hẻm chẳng có ai. A Nguyên sợ đột nhiên có người trông thấy nên nhanh chóng lẻn vào sân. Sau khi vào trong, nàng tự giác khép chặt cửa lại.

Vào đến sân không thấy thợ rèn đâu, nàng đoán chắc hắn đã vào nhà. Nàng đứng yên ở cửa, ngẩng đầu quan sát tiểu viện. Đó là một cái sân nhỏ dài, bên phải là tường rào, bên trái là nhà. Cuối sân có lẽ là một gian bếp nhỏ, cửa chính của bếp đối diện với hiên nhà.

Trong sân khá bừa bộn với những thanh tre và gỗ để vương vãi trên đất, do trời mưa nên đa phần đều bị ướt, chỉ có một phần để dưới hiên là còn khô ráo. Cũng vì đang mùa mưa nên đám cỏ dại mọc um tùm trên nền gạch thanh thạch.

Giữa sân còn có một cái lán cỏ. Dưới lán có một con ngựa lớn đen bóng. A Nguyên bốn mắt nhìn nhau với con ngựa đó. Con ngựa bất thình lình khịt mũi một tiếng thật mạnh rồi hí vang, làm nàng sợ tới mức lùi lại một bước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »