A Nguyên hạ thấp giọng: "Hoắc gia, huynh qua đây một lát."
Hoắc Kình khẽ nhíu mày ngồi dậy, cử động cánh tay một chút cho thư giãn rồi mới bước tới. Thấy hắn đi đến, A Nguyên buông tấm rèm xuống, lùi lại vài bước.
Hoắc Kình vén bức màn tre, nửa thân người ghé vào trong, hỏi:
"Chuyện gì?"
A Nguyên dè dặt nói:
"Ta thấy trời không còn sớm nữa, định nhóm lửa nấu cơm, nhưng trong bếp hình như không có gạo."
Hoắc Kình nhướng mày, hóa ra là chuyện này. Cái nhà bếp đã nửa năm không đỏ lửa của hắn mà có gạo mới là chuyện lạ. Đừng nói là nhà bếp, ngay cả cái nhà này cũng chẳng tìm ra nổi một hạt gạo.
Hoắc Kình ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Ta biết rồi."
Nói đoạn, hắn buông mành tre, xoay người trở lại tiệm rèn. Sau khi đóng cửa tiệm, hắn bước vào sân, chợt cảm thấy có chút khác biệt. Cỏ dại trong sân đã được nhổ sạch, gỗ mục, tre trúc và lá khô trên mặt đất đều được chất gọn gàng vào góc tường. Trước kia nơi này giống như một ngôi nhà hoang không người ở, giờ trông đã ra dáng một nơi có hơi người rồi.
Hoắc Kình thu hồi ánh mắt trở về phòng, lấy ra một xâu tiền, dừng lại trước mặt nàng hỏi:
"Cần mua những gì?"
A Nguyên không ngờ hắn lại hỏi ý mình, nàng ngẩn người một lát, suy nghĩ kỹ rồi mới đáp:
"Gạo và rau, muối và nước tương. Nếu được, huynh có thể mua thêm vài cái đĩa gốm và một cái niêu đất để nấu cơm không?"
Căn nhà của Hoắc Kình, chỉ có thể dùng bốn chữ "gia đồ tứ bích" (nhà trống bốn bức tường) để hình dung.
Hoắc Kình "ừm" một tiếng, hỏi thêm:
"Còn gì nữa không?"
A Nguyên lắc đầu:
"Hết rồi ạ."
Nghe nàng nói không còn gì cần mua nữa, Hoắc Kình bèn quay lại tiệm lấy cái gùi thường dùng để đựng sắt vụn, đi ra bằng cửa sau.
Đến tiệm gạo hỏi giá, Hoắc Kình mới biết gạo thô bảy văn một cân, gạo ngon mười hai văn một cân. Cơm trắng thơm dẻo, ai mà chẳng thích? Hoắc Kình đã chịu khổ hơn hai mươi năm nay, hễ trong tay có tiền, hắn sẽ không để bản thân phải chịu thiệt thòi trong chuyện ăn uống.
Chưa đầy nửa canh giờ, Hoắc Kình đã mua đủ đồ mang về. Trong ngõ có mấy người đàn bà đang tụ tập nhặt rau, thấy Hoắc thợ rèn hai tay ôm một cái gùi lớn đầy ắp bước vào ngõ. Người này bình thường toàn mua đồ ăn sẵn, chưa bao giờ thấy hắn mua một gùi đồ lớn thế này, mấy người đàn bà đều kinh ngạc vô cùng. Họ không nhịn được mà vươn cổ nhìn chằm chằm vào cái gùi trong lòng hắn.
Đợi hắn vào sân rồi, họ mới dám nhỏ to bàn tán rằng những thứ đó chắc là mua cho muội muội kia. Chuyện xảy ra trong cái ngõ Hòe Thụ này, dù nhà ai buổi tối có ăn thịt thì cũng có thể truyền khắp ngõ, huống chi chuyện thằng bé Hạ Tuấn sang nhà Hoắc thợ rèn sắc thuốc lúc sáng. Hạ Tuấn còn nhỏ, bị người lớn dụ dỗ dăm ba câu là khai sạch, nhưng cũng không khai hết được. Mọi người chỉ biết thuốc đó không phải sắc cho thợ rèn, mà là cho muội muội của hắn.
Thợ rèn đã ở đây nửa năm, chẳng thấy ai đến tìm bao giờ. Giờ đào đâu ra một muội muội, chẳng lẽ lại là “muội muội hờ” kiểu nhân tình gì đó ư? Trong ngõ này, gia cảnh nhà thợ rèn thuộc hàng khá giả nhất, đồ ăn hắn mua về cho một ngày nhiều bằng cả nhà người ta ăn trong hai ngày. Cũng có người muốn gả con gái hoặc cháu chắt cho hắn, dù bị từ chối nhưng họ vẫn chưa từ bỏ ý định. Chỉ là hôm nay nghe nói trong nhà hắn có một tiểu nương tử, chưa chắc đã là muội muội ruột, nên nhiều người đành dập tắt ý nghĩ đó. Nuôi một tiểu kiều nương không danh không phận, vừa nhìn đã thấy chẳng phải hạng tốt lành gì.
Hoắc Kình ôm gùi đồ đầy ắp vào sân. Hắn đặt gùi xuống bậc thềm cạnh bếp, rồi nhìn A Nguyên:
"Cô xem mà làm đi. Lát nữa ta vào phòng phía Tây chuyển đống gỗ ra, cô vào phòng dọn dẹp đồ đạc của mình cho gọn vào."
A Nguyên nghe vậy lập tức đỏ mặt, cúi đầu bước nhanh qua người hắn. Nàng về phòng, gấp món tiểu y đã khô một nửa thành một cục nhỏ, bỏ vào chậu rồi lấy khăn tay che lại. Nàng đem chậu cùng bát đũa ra nhà chính, sau đó mới ra sân thẹn thùng nói:
"Xong rồi ạ."
Hoắc Kình "ừm" một tiếng, sải bước vào phòng. Còn A Nguyên thì đi tới bên cái gùi. Gùi rất lớn, nàng cầm lấy hai cái quai thử nhấc lên nhưng cái gùi chẳng hề nhích một phân. Nặng quá! Chẳng biết Hoắc gia đã ôm về kiểu gì. Lúc nãy thấy hắn ôm nhẹ tựa lông hồng, nàng cứ ngỡ là không nặng cơ chứ.
A Nguyên đành phải lấy từng thứ ra xem. Trên cùng là một bó rau xanh lớn, lấy ra xong liền thấy một tảng thịt lợn lớn cả nạc lẫn mỡ. A Nguyên sững người. Thời này, lương thực đắt đỏ, thịt lại càng đắt hơn, phải mười lăm mười sáu văn một cân. Tảng thịt này nhìn kiểu gì cũng phải gần hai cân. Nhưng dù sao cũng là chuyện chi tiêu của người ta, nàng không tiện đánh giá.
Nàng mang thịt vào bỏ trong nồi ở bếp, rồi mới ra dọn tiếp những thứ khác. Lúc này phía nhà chính có tiếng động, A Nguyên ngước mắt nhìn lên. Thấy Hoắc Kình ôm một bó củi lớn đi ra, lòng nàng run lên bần bật. Cánh tay này thực sự quá kinh người! Một bó củi lớn thế kia, nàng phải bê bốn năm lượt mới mong hết được. A Nguyên thầm kinh ngạc không thôi.
Hoắc Kình đặt gỗ dưới hiên nhà để tránh bị mưa ướt, sau đó lại quay vào phòng. A Nguyên thu hồi ánh mắt chấn động, tiếp tục dọn đồ trong gùi. Hoắc Kình mua về rất nhiều thứ: từ nồi bát gáo chậu cho đến nước tương, muối, cả gạo ngon và bột mì trắng. A Nguyên ước lượng, gạo ngon chừng năm cân, bột mì hai cân. Chuyến này nếu không tốn đến hai trăm văn tiền thì nàng chẳng tin.
Nàng vừa bảo muốn nấu cơm, Hoắc gia đi ra ngoài một chuyến mà đã tốn bao nhiêu bạc. Lòng A Nguyên thấy có chút áy náy. Trầm tư một lát, nàng bắt đầu tính toán xem nên làm món gì để số tiền này được tiêu một cách xứng đáng. Nếu làm màn thầu thì không có men nở cũng không có lồng hấp. Đành phải nhào bột tối nay, để lên men cả đêm, sáng mai nàng sẽ chặt vài đoạn tre chẻ làm bốn để làm một cái khay hấp đơn giản là được.
A Nguyên dùng nước nóng đã chuẩn bị sẵn rửa sạch nồi bát gáo chậu một lượt, sau đó mới vo gạo chuẩn bị nấu cơm.