...
Đại kích xoay tròn, nhẹ nhàng đẩy ra một đạo lưu quang, Hứa Tam Nhạn liếc nhìn, đó là một thanh tiểu đao màu huyết hồng.
“Mau giết hắn!”
Khuôn mặt kiều nộn của Chiết Vân đầy vẻ dữ tợn, tay phải cầm kiếm xông lên, còn tay trái lặng lẽ giấu sau lưng, không biết đang cất thứ gì.
Bốn hộ vệ cùng nhau tấn công, kiếm quang vung vẩy, thuật pháp chói lọi, bao vây Hứa Tam Nhạn.
“Oanhl”
Pháp lực tuôn trào, bụi mù nổi lên che khuất thân hình Hứa Tam Nhạn. Chiết Vân thừa cơ hắn không nhìn rõ, vung tay trái giấu sau lưng, ném một viên cầu về phía dưới chân hắn.
“Ầm ầm!”
Viên cầu nổ tung, tạo thành một màn sáng hỗn tạp vây khốn Hứa Tam Nhạn, cả Chiết Vân và bốn hộ vệ cũng bị bao trong đó.
Chiết Vân nhếch miệng cười, “Hắc hắc, ngoan ngoãn chịu chết đi, xem ngươi chạy đằng nào!”
Quả cầu này do Trận Pháp đại sư của Càn quốc luyện chế, vô cùng kiên cố, chỉ có một công dụng duy nhất: khốn địch, để tranh thủ thời gian chạy trốn.
Nhưng Chiết Vân lại không thích dùng nó để khốn địch, mà thích biến nó thành đấu trường, ngăn không cho đối phương tẩu thoát.
Năm đánh một, ưu thế nằm trong tay ta!
Chiết Vân cười càng thêm đắc ý, nhìn bụi mù tan đi, một thân ảnh cao lớn màu xích hồng hiện ra. Bốn cánh tay trần trụi với những bắp thịt cuồn cuộn, đường vân đỏ sẫm phủ kín toàn thân, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm ả, khiến người ta lạnh sống lưng.
Hứa Tam Nhạn cúi đầu nhìn những vết máu trên người, những vết thương chậm rãi khép lại, chẳng mấy chốc đã hồi phục như ban đầu.
Loại công kích này, với hắn mà nói chăng khác nào gãi ngửa.
Nhục thể của hắn đã được tiểu đao huyết sắc và hai lần cầu phúc cường hóa, vượt xa sức chịu đựng của người thường. Kể cả đứng im cho Chiết Vân chém, ả cũng phải chém một hồi lâu.
Bốn hộ vệ Luyện Hồn cảnh bên cạnh Chiết Vân kinh hãi, người này hứng chịu hợp lực tấn công của bọn họ mà hoàn toàn vô sự, thể phách mạnh mẽ đến mức nào!
Hứa Tam Nhạn ngẩng đầu nhìn màn sáng hỗn tạp, bỗng nhếch miệng cười, “Xem ra ngươi nghĩ là đã nắm chắc phần thắng?”
Chiết Vân khinh bỉ, “Cố làm ra vẻ, chỉ là Luyện Hồn sơ giai, còn muốn một mình đấu với năm người?”
Dứt lời, ả vung kiếm, “Giết hắn!”
Trong màn sáng hỗn tạp bỗng bừng sáng những luồng ánh sáng đủ màu. Nếu đứng bên ngoài, chỉ thấy những sắc thái chói lọi, không biết chuyện gì đang xảy ra bên trong.
Màn sáng này không chỉ khốn địch mà còn cách âm.
“Phanh!”
Đột nhiên, một thân ảnh đập mạnh vào màn sáng, Chiết Vân tái mặt, máu tươi trào ra khỏi miệng, thanh bảo kiếm trong tay bay ngược ra, cắm phập xuống đất ngay trước mặt ả.
“AI”
Chiết Vân kêu đau, cánh tay phải cầm kiếm đã đứt lìa, gốc thịt đẫm máu lộ ra, máu tươi tuôn ra không ngừng.
Một chiêu!
Chỉ một chiêu, ả vừa cầm cự được một chiêu đã bị vặn gãy tay phải, đoạt kiếm, rồi bị một chưởng đánh vào ngực.
Đây là lần đầu tiên ả cảm nhận rõ rệt hơi thở của tử vong, sự tuyệt vọng đến nghẹt thở.
Là một hoàng nữ, Chiết Vân từ nhỏ đã quen với thân phận tôn quý. Mấy chục năm qua, ai biết thân phận của ả cũng đều kính nể. Điều đó khiến ả càng thêm ngông cuồng.
Nhưng hôm nay, ả gặp phải một kẻ không nể nang gì ả. Nếu không có hộ vệ liều mình cứu giúp, ả đã chết rồi.
“Phốc…”
Chiết Vân cố gắng đứng dậy, lấy đan dược từ túi trữ vật. Cánh tay phải trống rỗng khiến ả không quen, loay hoay mấy lần mới lấy được thuốc.
“Ta nhất định phải giết ngươi!” Chiết Vân nghiến răng nghiến lợi, hận không thể nuốt sống hắn.
Dám làm ả bị thương, hắn dám sao?
Chiết Vân phun ra một ngụm máu, mặt mày dữ tợn hét lớn, “Bắt sống hắn, bản công chúa muốn hắn sống không bằng chết!”
“Oanh!”
Bụi mù cuộn lên khiến màn sáng hỗn tạp trở nên mờ mịt, không thấy rõ gì cả. Chiết Vân không dám mạo hiểm tham chiến, đành đứng chờ ở rìa.
“A!”
Một tiếng hét thảm vang lên, Chiết Vân nghe ra đó là tiếng của Tiểu Bạch, hộ vệ có tu vi cao nhất trong bốn người, Luyện Hồn trung giai.
Đột nhiên, trong bụi mù vang lên tiếng kêu thê lương, “Công chúa, mau…”
“Két!”
Một tiếng răng rắc vang lên ngắt lời hắn, tiếp đó là tiếng xương cốt gãy vụn.
“Phanh!”
Sau tiếng động cuối cùng, bựi mù mịt rốt cuộc cũng lắng xuống, như báo hiệu trận chiến đã kết thúc.
Chiết Vân bất an, không còn vẻ tự tin ban đầu. Tiếng la của hộ vệ vừa rồi, dường như muốn ả…
Chạy trốn?
Hoảng hốt, Chiết Vân toát mồ hôi lạnh, vẫn không dám tin rằng bốn hộ vệ đều đã chết?
“Không… Không thể nào,”
Chiết Vân lảo đảo dựa vào màn sáng, nhìn vào sâu trong màn sương, giọng run rẩy, “Tiếu Bạch, A Đại, các ngươi bắt được hắn rồi sao?”
Nửa ngày trôi qua, không có ai đáp lời.
Bụi mù dần tan, một bóng người ngồi dựa vào gốc cây gãy đổ. Dưới chân bóng người là bốn thân ảnh nằm ngổn ngang, tay chân cụt lìa vứt tứ tung.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Chiết Vân thoáng chốc trống rỗng. Một cái đầu bị xé toạc, khuôn mặt trắng bệch không chút máu, đôi mắt trợn trừng nhìn ả.
“Tiểu… Tiểu Bạch?”
Chiết Vân nhìn cái đầu vô cùng quen thuộc, miệng lẩm bẩm không tin.
Ả không tin Tiểu Bạch, người đã theo ả từ nhỏ, lại chết một cách vô nghĩa như vậy.
“A Đại…”
Bên cạnh cái đầu là một người bị bẻ gãy thân thể, gáy gần như nhét vào giữa hai chân, đã tắt thở từ lâu.
Bụi mù tan hết, Hứa Tam Nhạn một tay cầm trái cây bí cảnh, một tay cầm đại kích, chậm rãi đứng dậy. Dưới xương sườn, hai cánh tay hắn bị bẻ gãy, bên hông có một vết thương lớn đang chảy máu.
Hứa Tam Nhạn cũng bị thương không nhẹ, nhưng không nghiêm trọng như lần trước đả thương phế phú. Chỉ là một chút vết thương ngoài da.
“Chiết Vân công chúa?”
Hứa Tam Nhạn quay đầu nhìn, khuôn mặt xích hồng dính đầy vết máu, không biết là của hắn hay của kẻ địch.
Chiết Vân không nói gì, ngơ ngác nhìn thi thể của bốn hộ vệ, đầu óc mờ mịt.
Ả chợt nhận ra, một khi mất đi bốn hộ vệ, bản thân mình chẳng là gì cả, giống như cỏ dại bên đường mặc người hái bẻ.
Nhìn người đàn ông từng bước ép sát, Chiết Vân không biết phải làm gì.
Quỳ xuống cầu xin tha thứ?
Hay vùng lên phản kháng?
Ngày thường, ả luôn chê A Đại quản quá nhiều, nhưng hôm nay không có A Đại lải nhải, ả cảm thấy mình như một cái xác không hồn.
Hứa Tam Nhạn cao lớn đứng trước mặt ả, Đạo Thể cao hơn một trượng, Chiết Vân chỉ cao đến eo hắn.
Hứa Tam Nhạn bóp cổ ả nhấc lên, răng nanh đữ tợn lóe sáng.
Chiết Vân sợ hãi tột độ, lệ tuôn trào, quên hết mọi thứ, không còn để ý đến bi thương.
Giờ phút này, ả mới nhận ra mình không hề không sợ chết. Sở dĩ trước đây làm việc không kiêng nể gì là vì ả biết mình sẽ không chết.
Nhưng hôm nay khác, ả biết người đàn ông trước mặt thực sự dám giết ả!
Ả không muốn chết.
Chiết Vân bị bóp cổ, mặt đỏ bừng, khó khăn cầu xin tha thứ, “Tha cho ta, ta là công chúa Càn quốc, ngươi giết ta, phụ hoàng sẽ không tha cho ngươi. “
“Ha ha ha…”