Yêu hóa tăng từ 0.1 lên 1, tốc độ tăng trưởng quá nhanh, Hứa lam Nhạn cũng không rõ dựa vào đâu để tính toán.
Thêm vào đó, chủng tộc thiên phú [cảnh giác] thật ra chẳng có tác dụng gì, chỉ là khiến cho cảm giác đối với nguy hiểm nhạy bén hơn một chút.
Loại thiên phú này đối với phàm nhân có lẽ còn hữu dụng, nhưng với một Luyện Hồn cường giả như hắn thì hoàn toàn vô nghĩa.
Hứa Tam Nhạn hoàn hồn, nhìn lại pho tượng trên bệ đá, đã khôi phục nguyên dạng, tựa như con chó đen lúc nãy chỉ là ảo giác.
Nhưng Hứa Tam Nhạn chắc chắn, đó không phải ảo giác!
Hắn suy đoán có thể do cầu phúc mà hắn và tượng thần có liên hệ, nên mới thoáng thấy được chân thân Khuyến Thần.
"Thế nào?" Tuân An Thải kéo hắn dậy.
Hứa Tam Nhạn chật vật chậm rãi lắc đầu, cảm giác xé rách lan khắp toàn thân, khiến hắn ngay cả mở miệng cũng khó khăn.
Những ngày sau đó trôi qua bình lặng, Tuân An Thải mỗi ngày ra ngoài tuần tra, Hứa Tam Nhạn một mình ở trong động chờ đợi.
Ba ngày trôi qua rất nhanh, khi Tuân An Thải trở về thì đã không thấy bóng dáng hắn đâu.
...
Bên ngoài
Hứa Tam Nhạn cầm linh thạch khôi phục pháp lực, hồi phục hoàn toàn thân thể, cảm thấy thực lực tăng lên một bậc.
Bước ra khỏi sơn động, sương mù bên ngoài càng thêm dày đặc, không đến mức đưa tay không thấy năm ngón, nhưng cũng cản trở tầm nhìn rất nhiều.
Hơn nữa giờ đang là ban ngày, nếu vào ban đêm thì càng khó thấy rõ.
"Tê tê ~"
Từ sâu trong sương mù vọng ra những âm thanh kỳ lạ, dường như đang tiến lại gần hắn.
Hứa Tam Nhạn xoay cổ tay, một cây đại kích đen kịt ngưng tụ trong tay, lưỡi đao sắc bén lóe lên hàn quang, khiến người ta lạnh sống lưng.
Chỉ thấy trong sương mù bên cạnh hiện ra hình dáng một con quái vật, đầu tiên là mấy cái sừng thú lởm chởm thò ra từ màn sương dày đặc, trông như những cành cây quấn quýt lấy nhau.
Quái vật có hình thể tựa người, đi thẳng bằng hai chân, mặt như vượn ác, hai chân to bè, đám sừng lởm chởm mọc trước ngực, như một lớp khôi giáp dị dạng.
"Xoetl”
Hàn quang lướt qua, Hứa Tam Nhạn đã xuất hiện sau lưng quái vật, đại kích giơ cao, lưỡi đao đen ngòm tỏa hàn khí đột ngột chém xuống.
"Phập!"
Quái vật lập tức bị chẻ làm đôi.
Quái vật này quá yếu, chỉ có tu vi Trúc Cơ, không phải đối thủ của hắn.
Nhưng sự xuất hiện của nó cho thấy Vụ Thời đã hoàn toàn giáng lâm.
Chỉ là những quái vật này từ đâu ra?
Hứa Tam Nhạn không rõ, thu hồi đại kích, hướng Thiên Thu thành đi đến.
Một đường bình an, đến Thiên Thu thành thì cửa thành đã đóng, một lớp kim quang óng ánh bao phủ toàn bộ thành trì, tựa hồ là một loại trận pháp nào đó.
Thiên Thu thành có hai đại trận, trận pháp bên ngoài bao phủ toàn thành, trận bên trong chỉ bao trùm nội thành.
Ở cửa thành có người canh gác, thấy hắn liền mở một khe hở trên trận pháp cho hắn vào. Người của Vương gia cơ bản đều nhận ra Hứa Tam Nhạn, dù sao hắn cũng là đại tu sĩ Luyện Hồn cảnh, chăng ai dám đắc tội,
Ngược lại, phần lớn còn muốn nịnh bợ hắn.
Vừa vào thành, Vương Anh đã dẫn theo mấy người mặt mày lo lắng chạy tới.
"Ôi chao, ngài về rồi, mau theo tôi đến Lãng Đoạn sơn."
Hứa Tam Nhạn còn chưa kịp ngồi xuống đã bị Vương Anh lôi đi.
"Sao vậy?”
Vương Anh nhìn trái ngó phải, hạ giọng nói, "Lãng Đoạn sơn xảy ra chuyện."
"Xảy ra chuyện gì?"
Hắn vừa rời đi ba ngày, Vụ Thời cũng mới bắt đầu, có thể xảy ra chuyện gì được?
Vương Anh sắc mặt khó coi nói, "Tiêu gia bị Quỷ thú tập kích, tổn thất nặng nề, gia chủ bỏ mình, nếu không có gì bất ngờ, Tiêu gia khó mà vượt qua đợt Vụ Thời này."
Quỷ thú là quái vật xuất hiện từ sương mù, vì bộ dạng đữ tợn kinh khủng nên mới có tên như vậy.
"Tiêu gia?"
Hứa Tam Nhạn nhíu mày, không có thực lực mà cũng dám mang họ Tiêu?
Cái họ này đâu có đơn giản như vậy?
Bị diệt cũng đáng đời!
Theo Vương Anh kể, Tiêu gia là một gia tộc nhỏ ở Lãng Đoạn sơn, thực lực không mạnh, gia chủ cũng chỉ có tu vi Mê Đạo viên mãn, chỉ có thể gian nan cầu sinh ở Loạn Vân sơn.
Tổng cộng có gần bốn mươi thế lực dưới trướng Vương gia, bọn họ nương nhờ Vương gia che chở, còn Vương gia cần họ phụng dưỡng, song phương xem như có qua có lại.
Vương gia luôn muốn có càng nhiều gia tộc dưới trướng càng tốt, như vậy mới có thể kiếm được nhiều lợi ích, nên nếu Tiêu gia bị diệt, Hứa Tam Nhạn cũng không vui vẻ gì.
"Những năm qua gặp tình huống này thì xử lý thế nào?"
Vương Anh giải thích, "có thể đưa họ vào Thiên Thu thành, cũng có thể mặc kệ sống chết."
“Ưm, đi thôi, đến đó xem sao."
Hứa Tam Nhạn cũng tò mò về chuyện của Tiêu gia, thường thì vào đầu Vụ Thời không có quái vật quá mạnh, với tu vi Mê Đạo viên mãn của gia chủ Tiêu gia thì có thể đối phó được, sao lại suýt chút nữa bị diệt môn?
Một đoàn người nhanh chóng bay về phía Tiêu gia, Lãng Đoạn sơn không quá xa, mấy canh giờ đã đến.
Lúc này trời đã tối, Hứa Tam Nhạn đứng giữa không trung, nhìn trại Tiêu gia tan hoang cách đó không xa, khẽ nhíu mày.
Đây là gia tộc á?
Cái trại nhỏ này còn không bằng ổ phi của hắn khi còn làm mã phi, quá tồi tàn.
"Tiêu gia làm nghề gì?"
Hứa Tam Nhạn hỏi, hắn tò mò làm sao gia tộc nhỏ này sống sót được ở Loạn Vân sơn.
Vương Anh suy tư nói, "nuôi nhân nô, có gia tộc bắt phàm nhân từ bên ngoài bán cho Tiêu gia, sau đó Tiêu gia phụ trách điều giáo, tuy đều là phàm nhân, nhưng giá không hề thấp, theo tôi biết, nhiều gia tộc cũng làm nghề này."
Khi nói đến chuyện mua bán táng tận lương tâm này, giọng Vương Anh không hề dao động, ở Loạn Vân sơn chuyện này quá quen thuộc, hắn còn từng mua nữa là.
Hứa Tam Nhạn gật đầu, nghề này đã hình thành một đây chuyền sản xuất hoàn chỉnh, Tiêu gia chỉ là một khâu trong đó.
Đầu tiên là bắt phàm nhân, sau đó bán giá rẻ cho các gia tộc như Tiêu gia, rồi từ Tiêu gia điều giáo, chuyển giao cho khâu sau để bán.
"Kiếm được nhiều tiền không?" Hứa Tam Nhạn tò mò.
"Rất kiếm tiền!"
Vương Anh chắc chắn nói:
“Như Tiêu gia, mua một nữ tử phàm nhân bình thường cũng mất nửa viên linh thạch, sau khi điều giáo xong có thể bán lại với giá gấp bội cho người khác, đến tay chúng ta thì ít nhất cũng phải hai viên linh thạch.”
"Gia tộc chúng ta cũng có nghề này, do Đại trưởng lão quản, ngài hứng thú có thể đến xem, mấy cô gái đó..."
Vương Anh lộ vẻ hồi ức, "có một hương vị đặc biệt."
Vương gia cũng có á?
Hứa Tam Nhạn thật sự không biết.
Vương Anh tiếp tục, “hai viên linh thạch chỉ là loại thường thôi, nếu gặp loại tốt thì có tiền cũng không mua được, nhiều tu sĩ rất chịu chỉ cho khoản này.”
Giọng Vương Anh mang vẻ bỉ ổi, lộ ra nụ cười đàn ông ai cũng hiểu.
Hứa Tam Nhạn nhếch miệng, cái này hắn quá hiểu, ca ca kiếm tiền, "đệ đệ" tiêu, lẽ thường thôi!
"Đi thôi, xuống xem sao."
Hứa Tam Nhạn vung tay, dẫn đầu bay về phía Tiêu gia.