Hắn đổ hai túi trữ vật còn lại ra, gom góp được hơn 43 ngàn linh thạch, bốn viên Hồn Tỉnh. Lục lợi trong một túi khác, hắn tìm thêm được hai viên Hồn Tinh nữa. Ngoài ra còn có một số tạp vật, pháp bảo, đan dược các loại.
Thu dọn xong, Hứa Tam Nhạn tựa lưng vào cành cây nghỉ ngơi, ngửa đầu suy tư. Càng tu vi cao thâm, hắn càng tiếp xúc với những sự vật bí ẩn, giờ hồi tưởng lại, thậm chí có chút khiến hắn sợ hãi.
Bức chân dung Vương Tử Huyên trong gian phòng, cái nhúc nhích râu thịt chợt lóe lên trong từ đường Vương gia, dáng vẻ kinh khủng của đạo cô kia, tất cả đều đang giày vò tinh thần hắn.
Còn có "cấm thuật" mà Đại trưởng lão nhắc đến, hắn cũng chưa từng nghe qua.
Cùng những Thánh nhân của thế giới này, dù hắn thân là Ma môn Thánh tử, cũng chưa từng thấy Tông chủ bản môn lộ diện.
Bọn họ thật sự không muốn lộ diện sao?
Hứa Tam Nhạn không rõ, nhưng hắn càng muốn tin rằng, những Thánh nhân kia rất có thể là "không tiện" lộ diện.
Bởi vì hắn đang nắm giữ một bảo vật, đủ để khiến Thánh nhân mơ ước: viên ngọc giản ghi lại Thiên đạo!
Nếu đổi vị trí, là hắn, khẳng định sẽ không bỏ qua cơ hội cướp đoạt ngọc giản.
"Ai..."
Hứa Tam Nhạn thở dài. Tu hành đến nay, nỗi bối rối của hắn không hề giảm bớt theo cảnh giới, mà ngược lại ngày càng nhiều.
Còn có Dao Thiên Thánh Tông, tồn tại hơn ba vạn năm. Trong khi đó, Thiên Ý Phục Ma Tự, tông môn lâu đời nhất trong Ngũ đại tông môn Trung Châu, cũng chỉ chưa đến một vạn năm. Hai vạn năm biến mất kia đi đâu?
Hắn chưa từng nghe ai nhắc đến.
Dường như sau khi hắn đột phá Luyện Hồn, thế giới này mới chính thức hé lộ một góc thần bí cho hắn thấy.
Đang lúc suy tư, bỗng nhiên một vệt kim sắc lưu quang xé gió lao đến, đâm sầm xuống phía trước hắn không xa, liên tiếp quật gãy nhiều cây cối mới dừng lại.
Vệt kim quang này hắn vô cùng quen mắt, chính là Đại trưởng lão Vương gia.
Lão già này vẫn chưa chết?
Thiên Thu Thành ở ngay hướng này, Đại trưởng lão hẳn là đang trên đường trở về Vương gia. Việc hai người gặp nhau ở đây cũng hợp lý.
Chỉ là xem tình hình... dường như ông ta bị thương không nhẹ?
Hứa Tam Nhạn nheo mắt. Cường giả Hợp Đạo cảnh quả nhiên không dễ chết, đối mặt với thứ kinh khủng kia mà vẫn còn sống sót.
Nghĩ ngợi, hắn nhanh chóng lao tới. Đại trưởng lão đang nằm rạp trên mặt đất, chật vật muốn lấy gì đó từ túi trữ vật, nhưng đến ngón tay cũng khó mà cử động.
"Ngài sao vậy?" Hứa Tam Nhạn dừng lại cách đó không xa hỏi, không tiến lại gần, để Đại trưởng lão cảm thấy an toàn.
Đại trưởng lão mặt trắng bệch, nghe vậy nhìn hắn, dường như muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng liền "oa" một tiếng phun ra một ngụm máu lớn.
"Đan dược..." Ánh mắt Đại trưởng lão hướng về phía túi trữ vật bên hông, cố gắng thốt ra hai chữ.
Hứa Tam Nhạn tiến lên gỡ túi trữ vật của ông ta, lấy ra một đống bình sứ. Hắn không biết bình nào đựng đan dược trị thương, dứt khoát đổ hết ra.
“Hai viên." Ánh mắt Đại trưởng lão dừng trên một bình sứ màu xanh nhạt, ra hiệu cho hắn đút cho mình.
Hứa Tam Nhạn gật đầu, mở nắp bình. Một mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi, chỉ ngửi thôi cũng biết là đan dược tốt.
Hắn không chần chừ, đổ ra hai viên đan dược màu nâu đút cho ông ta.
Đại trưởng lão nuốt đan dược rồi nhắm mắt điều dưỡng, không nói thêm gì nữa.
Hứa Tam Nhạn đứng bên cạnh lặng lẽ chờ đợi. Việc Đại trưởng lão không chết xem như một chuyện tốt với hắn.
Nếu Đại trưởng lão chết, hắn trở lại Vương gia cũng khó giải thích. Mười mấy người cùng đi, chỉ có hắn tu vi thấp nhất trở về, ai cũng sẽ nghỉ ngờ có chuyện ẩn khuất.
Nhưng nếu không trở về Vương gia, những nỗ lực trước đó sẽ đổ sông đổ biển, hắn lại phải tìm nơi nương thân khác.
Khi nãy lấy đan dược, hắn thoáng nhìn qua túi trữ vật của Đại trưởng lão, đồ đạc bên trong rất ít, chỉ có một vài bình sứ, đan dược, sách vở và tạp vật, thậm chí linh thạch cũng không có mấy viên.
Một cường giả Hợp Đạo cảnh như ông ta, không thể nào chỉ có những thứ này, hẳn là có phương pháp cất giấu khác.
Hứa Tam Nhạn cũng không định giết người đoạt bảo, những thứ này không đáng để hắn mạo hiểm. Huống hồ, ai biết lão già này còn có chuẩn bị gì không.
Rất lâu sau, sắc mặt trắng bệch của Đại trưởng lão thoáng hồng hào trở lại, hai mắt chậm rãi mở ra nhìn Hứa Tam Nhhạn.
"Khụ khụ... Đa tạ tiểu hữu."
"Đại trưởng lão khách khí."
Hứa Tam Nhạn khẽ khoát tay, rồi hỏi: "Xin hỏi Đại trưởng lão, vì sao đạo cô kia lại biến thành bộ dạng như vậy?"
Đại trưởng lão bình phục khí tức xao động trong cơ thể. Có lẽ vì hắn giúp mình lấy đan dược, giọng ông ta yếu ớt giải thích:
"Đó là cấm thuật. Trên con đường cầu tiên vấn đạo có rất nhiều cám dõ. Nếu không cưỡng lại được, sẽ lạc lối."
Hứa Tam Nhạn âm thầm nhíu mày. Câu này chẳng khác nào không nói gì.
Thả rắm à?
Đại trưởng lão thấy vẻ nghi hoặc của hắn, lắc đầu giải thích: "Không phải ta không muốn nói, mà là không biết nên nói thế nào. Cấm thuật khác với pháp thuật thông thường. Dù nhiều người cùng tu luyện một loại, kết quả đạt được cũng không hoàn toàn giống nhau."
"Giống như trên một con đường lớn có vô số ngã rẽ. Những người khác nhau kiểu gì cũng sẽ chọn những con đường khác nhau ở một vài điểm."
...
Đại trưởng lão che ngực chậm rãi đứng dậy: "Nguyên nhân tu hành cấm thuật rất nhiều, có thể là để kéo dài thọ nguyên, cũng có thể là để đột phá cảnh giới, hoặc để đạt được một mục đích nào đó. Nhưng một khi bắt đầu tu hành cấm thuật, rất khó kết thúc."
Hứa Tam Nhạn vẫn không hiểu lắm: "Ý của ngài là, cấm thuật không có hại gì?"
"Không phải. Tác hại của cấm thuật lớn hơn lợi rất nhiều. Ngươi thấy đấy, đạo cô kia tuy nhất thời cậy mạnh, nhưng hậu quả xấu chỉ có nàng tự mình biết. Cả đời nàng sẽ mang bộ dạng đó, thậm chí khó khôi phục thần trí, biến thành một tai ách du đãng trong thiên địa, sớm muộn cũng bị người diệt trừ."
Khó khôi phục thần trí...?
Hứa Tam Nhạn âm thầm tặc lưỡi. Nếu như vậy, thì có khác gì cái chết?
Nàng đã không còn là nàng nữa.
Đại trưởng lão cảm thấy đã nói đủ nhiều, liền chuyển chủ đề: "Đi thôi..."
"Ừm."
Hai người bay lên không. Đại trưởng lão tuy bị thương nặng, nhưng vẫn miễn cưỡng có thể ngự không mà đi, chỉ là tốc độ chậm hơn nhiều.
Chuyến này Vương gia tổn thất nặng nề. Đại trưởng lão bản thân bị trọng thương không nói, còn mất thêm mười tu sĩ Luyện Hồn cảnh. Có thể nói là nguyên khí đại thương.
Cũng may chiến quả coi như chấp nhận được. Càn quốc tổn thất còn lớn hơn. Đạo cô kia dù khôi phục thần trí, cũng khó mà trở về Càn quốc, Càn quốc cũng sẽ không tha cho nàng.
Ít nhất là trên bề mặt sẽ không tha cho nàng. Bởi vì cấm thuật một khi thi triển, không thể đảo ngược. Nửa đời sau nàng phải sống với bộ dạng "núi thịt", chỉ nhìn thôi đã thấy ghê tởm.
Hứa Tam Nhạn đi theo sau Đại trưởng lão, im lặng hồi tưởng lại những lời ông ta vừa nói, lý giải ý nghĩa bên trong.
Theo lời Đại trưởng lão, tu hành cấm thuật dường như chia làm hai giai đoạn: tu luyện và thi triển.
Tu luyện là để đạt được một mục đích nào đó, ví dụ như tăng thọ, hỗ trợ đột phá cảnh giới.
Còn thi triển là như đạo cô kia, biến thành bộ dạng đáng sợ, dù thực lực tăng lên nhiều, nhưng lại có hậu hoạ vô tận.
Hơn nữa, theo ý Đại trưởng lão, tai họa có lẽ không chỉ có vậy, e rằng trên đường tu luyện cũng kèm theo không ít nguy hiểm.