...
Tuân An Thải trịnh trọng gật đầu, cảm thấy câu nói này đầy khí thế, khơi dậy dã tâm ẩn sâu trong lòng nàng.
Vị trí tộc trưởng, người khác làm được, sao ta lại không?
"Được, ta nguyện dẫn dắt Khuyển tộc khôi phục vinh quang!"
"Phải vậy chứ."
Hứa Tam Nhạn vui vẻ vỗ mông nàng, vừa ăn ngấu nghiến miếng thịt nướng, vừa nói:
"Ăn xong tập hợp tộc nhân, chúng ta phải nhanh chóng giải quyết dứt điểm Xà tộc. Thắng trận này, ngươi sẽ ngồi vững ngôi tộc trưởng."
"Ừ... Được."
Tuân An Thải chợt nhớ ra điều gì, ngừng nhai, nói: "Nhưng ta không biết Cầu Thần pháp."
"Cầu Thần pháp?"
Hứa Tam Nhạn khựng lại, hỏi: "Trước khi chết, tộc trưởng ở cùng ai?”
Tuân An Thải suy nghĩ: "... Hình như là Tuân Dương, Tuân Hoa và bọn họ."
"Ừm..." Ánh mắt Hứa Tam Nhạn lóe lên, chậm rãi gật đầu.
Cầu Thần pháp vô cùng quan trọng với Khuyển tộc, tộc trưởng biết mình sắp chết, chắc chắn đã dặn dò hậu sự. Vậy nên những người còn sống, hẳn có người biết Cầu Thần pháp.
Khả năng cao nhất là Tuân Dương và Tuân Hoa.
Ăn no nê, Hứa Tam Nhạn đứng dậy xoa thái dương. Sau một đêm nghỉ ngơi, hồn lực đã hồi phục được kha khá, khoảng năm thành. Nếu có tình huống khẩn cấp, có thể dùng lại « Lữ gia Luyện Thần kình ».
Hai người đi lên đỉnh núi, đến sơn động nơi tộc trưởng từng ở. Bên ngoài, mười mấy người đang lo lắng chờ đợi.
Đây đều là những người có thực lực hoặc uy tín cao trong Khuyển tộc. Nay tộc trưởng đã chết, họ gần như nắm quyền quyết định hành động tiếp theo của Khuyển tộc.
Tuân Hoa cũng ở đó, thấy Hứa Tam Nhạn thì vẻ mặt có chút mất tự nhiên, cúi đầu xuống.
Mọi người thấy Tuân An Thải đến thì vội tránh đường, nhường nàng lối vào sơn động.
Qua trận này, danh vọng của Tuân An Thải đã vượt qua Tuân Dương, trở thành người có ảnh hưởng nhất trong tộc, chỉ là nàng chưa nhận ra điều đó.
Hứa Tam Nhạn đảo mắt nhìn quanh, dừng lại một chút trên mặt Tuân Hoa, rồi nhìn vào trong sơn động.
Tuân Dương đang nhắm nghiền mắt, sắc mặt trắng bệch, nằm trên giường. Ngực hắn lõm sâu, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió, có thể tắt bất cứ lúc nào.
Đòn đánh của tộc trưởng Xà tộc khi trước đã khiến hắn gần đất xa trời, đủ thấy thực lực người kia mạnh đến mức nào.
Một lão giả mặt đầy nếp nhăn đang ngồi bên giường, bôi thảo dược màu xanh sẫm lên người hắn.
“Tuân Dương thế nào rồi?” Tuân An Thải hỏi.
Lão giả ngẩng đầu nhìn nàng, khẽ lắc đầu thở dài: "Ôi... Khó mà tỉnh lại được."
Hứa Tam Nhạn nghe vậy khẽ thở phào, như vậy cũng đỡ phải ra tay.
Tuân An Thải lén liếc nhìn Hứa Tam Nhạn, thuật lại lời hắn dặn: "Xà tộc chắc chắn đang rất hỗn loạn, ta định nhân cơ hội này tiêu diệt chúng hoàn toàn!"
"Không được!"
Tuân Hoa không chút do dự phản đối.
"Hả?"
Tuân An Thải ngẩn người, nhìn Hứa Tam Nhạn cầu cứu. Hắn chưa dạy nàng phải làm gì trong tình huống này.
Tuân Hoa nghĩ ngợi: "Xung quanh Xà tộc đầy rắn độc. Dù tộc trưởng Xà tộc đã chết, lũ rắn vẫn còn đó. Chúng ta mạo muội tấn công, thương vong sẽ rất lớn, Khuyển tộc không gánh nổi đâu."
Thực ra Tuân Hoa không quan tâm đến điều đó, nàng chỉ cảm thấy Hứa Tam Nhạn không có ý tốt, nên theo bản năng phản đối mọi đề nghị của hắn.
Hơn nữa, tộc trưởng từng dặn, chỉ cần tộc trưởng Xà tộc chết, phải giết ngay Hứa Tam Nhạn. Nhưng theo tình thế hiện tại, giết hắn không đễ như vậy, nhưng cũng tuyệt đối không thể để hắn dẫn dắt Khuyển tộc.
Tuân An Thải chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm Hứa Tam Nhạn, vẻ mặt ngốc nghếch như muốn hỏi hắn phải làm gì.
Mọi người cũng nhận ra điều bất thường, biết việc này là do Hứa Tam Nhạn chỉ điểm, nên đổ dồn ánh mắt về phía hắn.
Họ đều biết người này có thủ đoạn quỷ dị, tám phần mười tộc trưởng Xà tộc đã chết dưới tay hắn, nên trong lòng có chút kính sợ.
Hứa Tam Nhạn thấy vậy không trông chờ gì vào Tuân An Thải nữa, trầm ngâm nói: "Tinh nhuệ của Xà tộc thương vong gần hết, giờ chắc chắn lòng quân đang hoang mang. Nếu không ra tay sớm, Xà tộc sẽ trốn khỏi đây. Đến lúc đó chúng ta mất thời gian, tộc trưởng cũng hy sinh vô ích."
Nghe vậy, mọi người nhíu mày suy nghĩ. Một lát sau, có người gật đầu đồng ý:
"Ừm, nói có lý, tộc trưởng không thể chết vô ích."
Tiêu diệt Xà tộc là tâm nguyện của tộc trưởng khi còn sống, họ không thể không tuân theo.
Dù không nói đến điều đó, tiêu diệt Xà tộc cũng mang lại nhiều lợi ích cho Khuyển tộc.
"Đúng vậy, tiêu diệt Xà tộc!"
Lại có người nói: "Giờ là thời cơ tốt. Một khi Xà tộc bị diệt, cả Nam Sơn sẽ thuộc về Khuyến tộc ta!”
Hứa Tam Nhạn mỉm cười, bình tĩnh nhìn Tuân Hoa. Đây là xu thế tất yếu, nàng không thể ngăn cản.
Tuân Hoa nghe tộc nhân bị hắn vài ba câu cổ động, có chút nóng nảy, quay đầu nhìn Tuân Dương đang hôn mê, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác cô độc.
Thời gian ngắn ngủi gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện: lão tộc trưởng chết, tân tộc trưởng cũng chết, người thừa kế lại hôn mê bất tỉnh.
Điều đó khiến nàng có cảm giác, kể từ khi Hứa Tam Nhạn đến Khuyển tộc, những ngày yên bình đã không còn nữa.
Hứa Tam Nhạn mặc kệ nàng nghĩ gì, Xà tộc nhất định phải diệt. Hắn làm bộ nhìn mọi người, đề nghị: "Hay là chúng ta giơ tay biểu quyết đi. Ai đồng ý tiêu diệt Xà tộc thì giơ tay."
Tuân An Thải giơ tay đầu tiên, Hứa Tam Nhạn theo sát phía sau. Mọi người im lặng suy nghĩ một lát, rồi đa số cũng giơ tay.
Tính cả hắn, ở đây có mười bốn người, mười một người đã giơ tay, ý kiến của ba người còn lại không còn quan trọng.
Hứa Tam Nhạn cười ấm áp nhìn Tuân Hoa: "Vậy thì để Tuân Hoa ở lại trong tộc nhé."
"Không, ta cũng muốn đi!" Tuân Hoa lập tức nói.
“Ha ha.
Hứa Tam Nhạn cười khẩy, hắn đã nhìn thấu Tuân Hoa. Nàng như đứa trẻ hờn dỗi, dù ngươi làm gì, nàng cũng sẽ chống đối.
"Cũng được, vậy thì về chuẩn bị đi, trưa nay xuất phát." Hứa Tam Nhạn ra lệnh rất tự nhiên, mọi người không thấy khó chịu, gật đầu tán thành rồi giải tán.
Giờ trong động chỉ còn lại bốn người: Hứa Tam Nhạn, Tuân An Thải, Tuân Hoa, lão giả, và Tuân Dương đang sống dở chết dở (tính là nửa người).
Hứa Tam Nhạn bày ra vẻ mặt chân thành nhìn Tuân Hoa, chậm rãi nói: "Khuyển tộc không thể không có tộc trưởng, như trời không thể không có mặt trời. Ta và An Thải đã bàn bạc, nếu Tuân Dương không tỉnh lại, sẽ ủng hộ ngươi kế vị."
Tuân An Thải ngẩn người, bộ não thông minh có chút đứng máy, không hiểu Hứa Tam Nhạn đang giở trò øì, nhưng nàng thức thời im lặng.
Tuân Hoa cũng đầy vẻ nghi hoặc: "Thật sao?"
Hứa Tam Nhạn khẳng định: "Đương nhiên."
Rồi giọng hắn trầm xuống, vẻ mặt sa sút tinh thần: "Dù không rõ vì sao ngươi có ác cảm với ta, nhưng ta tự hỏi chưa từng thẹn với Khuyển tộc. Bất luận là khi Hùng tộc đột kích, hay lần giao chiến với Xà tộc này, không dám nói lập công lớn, nhưng cũng có chút khổ lao."
Đôi mắt Hứa Tam Nhạn ảm đạm, trông rất ủy khuất, nhưng trong sự ủy khuất lại mang theo một chút quật cường.
Tuân Hoa sững sờ, đáy lòng bỗng có chút xoắn xuýt, vì hắn nói không sai. Thậm chí hắn đã vô cùng khiêm tốn, nếu không có hắn, có lẽ Khuyến tộc đã bị diệt vong.
Hứa Tam Nhạn nhìn thẳng vào mắt Tuân Hoa, ánh mắt nàng né tránh, không dám nhìn thẳng hắn.
Hứa Tam Nhạn nói tiếp: "Ta một lòng vì Khuyển tộc, lòng này sáng như trăng rằm!"
Tuân An Thải nghe mà cảm động, không hổ là người mình chọn,
Tuyệt vời!