Hứa Tam Nhạn lần theo ký ức mà tiến, thỉnh thoảng lại thấy người Khuyến tộc hối hả chạy xuống núi.
Tiếng ồn ào nơi xa càng thêm inh ỏi, dù không có nhiều dã thú bị dẫn dụ tới, nhưng vì trời tối, việc đi lại khó khăn, nên nhất thời khó mà đuổi chúng đi.
Hứa Tam Nhạn chậm rãi tiến gần đến căn nhà gỗ phía trước, đây là nhà của một vị tộc lão.
Nhà gỗ rất đơn sơ, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với chỗ ở trước đây của Tuân An Thải, ít nhất còn có tường vây, chứ không phải một cái đình hóng gió tứ phía lộng gió.
Một lão giả đẩy cửa gỗ bước ra, dường như đang nhìn về phía xa. Trời quá tối, Hứa Tam Nhạn chỉ nhìn thấy dáng người, không thể xác định đó có phải là tộc lão kia không.
Nhưng hắn quyết định cứ giết trước đã, nếu giết nhầm thì coi như ông ta xui xẻo.
Tâm thần khẽ động, trong hư không ngưng tụ một đạo thần hồn gai nhọn, đột ngột đâm về phía lão giả.
"A!!"
Một tiếng kêu thảm thiết già nua vang lên, nghe giọng thì có lẽ không sai, đúng là một trong các tộc lão.
Hứa Tam Nhạn thoắt một cái, cực nhanh tiến lên, tay phải vung chưởng đánh mạnh vào cổ họng lão giả.
...
Nghe tiếng xương gãy giòn tan, Hứa Tam Nhạn đỡ lấy lão giả, kéo vào rừng.
"Gâu ~"
Tiếng chó sủa vang lên từ trong nhà, sau đó một con tứ đầu khuyển chui ra, đuổi theo hướng Hứa Tam Nhạn rời đi.
"Sao vậy?"
Trong phòng vọng ra tiếng hỏi, nhưng Hứa Tam Nhạn đã sớm biệt tăm.
Một lát sau, lũ dã thú tấn công bộ tộc đã chết hoặc trốn hết, Khuyển tộc lại khôi phục bình yên.
Trong rừng rậm ngoài núi,
Một bóng người đang ngồi xổm trên mặt đất, không biết nghịch thứ gì, thỉnh thoảng lại có tiếng cắt xẻ huyết nhục nho nhỏ vang lên.
"Phập..."
Trường đao xẹt qua cổ, máu tươi chảy lênh láng, một cái đầu của ông lão bị chặt xuống. Hứa Tam Nhạn đặt nó sang một bên, cùng với bốn cái đầu khác xếp ngay ngắn.
Nhìn cảnh này, ai nấy đều kinh hãi, cứ như ác ma ăn thịt người đang sơ chế nguyên liệu nấu ăn.
Hứa Tam Nhạn đứng lên, cởi chiếc trường sam dính đầy máu xuống, cúi đầu nhìn năm cái xác không đầu, chợt nhếch miệng cười: "Đã bảo các ngươi đừng xen vào chuyện người khác rồi, thấy chưa, lần này thì chết nhé."
Bên cạnh năm bộ thi thể còn chất đống năm con chó đi kèm, ba con tam đầu khuyển, hai con tứ đầu khuyển, hắn tiện tay thu dọn luôn.
Từ khi đột phá Luyện Hồn trung giai, hồn lực càng thêm dồi dào, có thể nhiều lần sử dụng "Lữ Gia Luyện Thần Kình", nếu không thì thật không dễ dàng tiêu diệt mấy lão bất tử này.
Nhưng dù vậy, hồn lực của hắn cũng tiêu hao đến bảy phần, nếu dùng thêm thần hồn thuật pháp nữa, e là sẽ tốn thương đến bản nguyên.
Cứ ném xác ở đây thôi, không bao lâu nữa sẽ có dã thú giúp hắn phi tang.
"Các ngươi ở đây ngoan ngoãn đợi nhé, ta đi trước, không cần tiễn."
Hứa Tam Nhạn mỉm cười chào hỏi có chút lễ phép, rồi quay người rời đi.
Chỉ có điều mấy lão già này lại vô lễ, đến một câu tiễn khách cũng không nói.
Khi Tuân An Thải trở lại sơn động, Hứa Tam Nhạn đã nằm trên giường, con lục đầu khuyển bị xích lại gần hít hà, trên mặt lộ vẻ nghủ hoặc rất người, nó ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt.
Tuân An Thải cũng nhăn mũi hít hà, nàng cũng ngửi thấy: "Ngươi bị thương?"
"Ừm, không sao." Hứa Tam Nhạn lộ ra cánh tay, một vết thương hẹp dài đang rỉ máu.
Hắn đã sớm tính đến chuyện này, cố ý rạch một nhát lên tay.
Người Khuyển tộc khứu giác rất nhạy, nhất là chó đi kèm, càng mẫn cảm với mùi vị, dù hắn cẩn thận đến đâu, trên người cũng khó tránh khỏi dính phải huyết khí, nên dứt khoát tự rạch một vết thương.
Tuân An Thải không nghĩ nhiều, đau lòng tiến lên giúp hắn băng bó: "Ngươi chịu khổ rồi."
Hứa Tam Nhạn hàm tình mỉm cười xoa gò má nàng: "Không khổ, chỉ cần nhìn thấy ngươi thì tất cả đều đáng giá."
Chịu khổ không phải hắn, mà là mấy vị tộc lão thân xác lìa đầu kia.
Việc mấy vị tộc lão mất tích trong thời gian ngắn không ai phát hiện, lúc trước có náo động dã thú, mọi người chỉ nghĩ họ đi hỗ trợ, mãi đến lâu sau vẫn không thấy họ trở về, lúc này mới có người phát giác.
"Không xong rồi tộc trưởng, cha ta mất tích!"
Bên ngoài sơn động vang lên tiếng hô hoán, Tuân An Thải vội vàng đứng lên: "Tuân Kiệt mất tích?”
Tuân Kiệt là một trong các tộc lão.
"Đúng vậy, có thể bị dã thú cắn chết không?"
Tuân An Thải nhíu mày suy tư: "Lúc trước ta không thấy cha ngươi mà, ta dẫn người đi tìm thử xem."
Hứa Tam Nhạn nghe vậy thì khóe miệng khẽ nhếch, cứ tìm đi, nếu nhanh chân thì có lẽ còn tìm được vài mẩu xương.
Tuân An Thải quay đầu dặn dò: "Ngươi ở đây đợi, ta ra xem một chút.”
"Ừm, cẩn thận nhé." Hứa Tam Nhạn ân cần dặn dò.
Sau khi Tuân An Thải rời đi, Hứa Tam Nhạn đánh giá xung quanh sơn động. Khi lão tộc trưởng còn tại vị, trong sơn động bày đầy thảo dược và nội tạng động vật.
Nhưng giờ Tuân An Thải lên làm tộc trưởng, nàng không hứng thú với những thứ đó, gom hết lại chất đống ở góc tường, bàn gỗ lập tức trở nên trống trải.
Thịt khô treo trên tường tỏa ra mùi hương cổ quái, cộng thêm sơn động kín gió, khiến nơi này luôn nồng nặc một mùi lạ.
Không lâu sau, Tuân An Thải trở về.
"Thế nào? Tìm được chưa?" Hứa Tam Nhạn vội vàng hỏi, tỏ vẻ rất quan tâm.
Tuân An Thải nhìn Hứa Tam Nhạn, vẻ mặt có chút khó hiểu lắc đầu: "Không tìm được, có lẽ bị dã thú cắn chết rồi, chỉ là không hiểu vì sao, cả năm vị tộc lão đều mất tích..."
Tuân An Thải vốn có hơi ngốc nghếch, nhưng không phải là đần độn, nhất là sau khi lên làm tộc trưởng, suy nghĩ nhiều hơn, đầu óc càng dùng càng linh hoạt.
Thêm vào đó, tầm mắt nàng được mở rộng, cách suy xét vấn đề cũng thay đổi, nhiều chuyện nàng càng nhìn rõ hơn.
Năm vị tộc lão có ý kiến với Hứa Tam Nhạn, chuyện này nàng biết, bởi vì năm người đó cùng với Tuân Thạch Đầu, không chỉ một lần nhắc nhở nàng phải cẩn thận Hứa Tam Nhạn.
Thêm vào đó, không lâu trước đây, Tuân Thạch Đầu cũng đã chết, dù sự việc đó không thể trách Hứa Tam Nhạn, là do Tuân Thạch Đầu tự làm tự chịu, nhưng chung quy là đã chết.
Bây giờ năm vị tộc lão cũng mất tích, dường như chỉ cần ai đối nghịch với hắn đều không có kết cục tốt.
Quá trùng hợp, Tuân An Thải không thể không nghi ngờ chuyện này có phải do Hứa Tam Nhạn làm hay không.
Hứa Tam Nhạn lộ vẻ đau thương, giọng trầm xuống thở dài: "Đáng tiếc... Bọn họ kiến thức rộng rãi, giờ không hiểu sao lại mất tích, thật sự là một tổn thất lớn cho Khuyển tộc."
Tuân An Thải ngấn lệ trong mắt, trong lòng dù có suy đoán, nhưng không nói thăng ra, mà chuyển sang chuyện khác: "Chờ ngươi lành vết thương, ta dẫn ngươi đi cầu phúc nhé."
"Ừm."
Hứa Tam Nhạn trầm ngâm một lát rồi nói: "Bốn lần cầu phúc này là do lão tộc trưởng hứa với ta, cũng là thứ ta đáng được nhận, nếu cần cầu phúc thêm, ta sẽ lấy đồ vật đổi với ngươi, ví dụ như vũ khí khôi giáp, hoặc là các vật tư sinh hoạt khác."
Khuyển tộc thiếu đồ ăn, còn việc hắn thu thập đồ ăn thì vô cùng đơn giản, chỉ cần phân phó một tiếng, tự nhiên có người giúp hắn chuẩn bị.
Sở dĩ trước đây hắn không nói, là vì hai điều, một là vì hắn muốn xem đồ ăn như một loại quân bài quan trọng, giữ lại để đổi lấy những lần cầu phúc cao cấp hơn.
Theo số lần cầu phúc tăng lên, tài nguyên Khuyến tộc tiêu hao cũng tăng theo, nếu muốn trao đối, thì cần càng nhiều quân bài, mà đồ ăn rất phù hợp.
Hai là vì hắn quên mất chuyện này, giờ mới nhớ ra.