Tuân An Thải khẽ khoát tay, đám người chậm rãi lùi lại. Đến khi lùi đến một khoảng cách an toàn, Hứa Tam Nhạn mới lên tiếng hỏi:
"Sao bọn họ lại có màu sắc này?"
Tuân An Thải lắc đầu giải thích: "Thực ra bọn họ cũng là một chủng tộc. Tương truyền từ rất lâu trước kia, ở Nam Sơn có một bộ tộc sinh sống, tên là Dương tộc."
"Đàn ông Dương tộc thì táo bạo và cường đại, còn phụ nữ thì âm hiểm nhưng lại thông minh. Có một thời gian, tất cả các bộ tộc ở hai bên Nam Sơn đều phải ngưỡng vọng họ. Họ chiếm giữ vùng đất giàu có nhất Nam Sơn."
Hứa Tam Nhạn hơi nghiêng đầu. Dương tộc?
Trong đầu anh không khỏi hiện ra một đám cừu non nhanh nhẹn, trong đó có một con dê còn đội trên đầu một đống phân.
Tuân An Thải không biết anh đang suy nghĩ lung tung cái gì, lẩm bẩm nói: "Về sau, họ đánh mất tín ngưỡng, đồng thời cũng mất đi sự phù hộ của dê thần. Đàn ông biến thành dê đen, phụ nữ biến thành dê trắng."
Hứa Tam Nhạn thầm tặc lưỡi: "Vậy... lúc trước bọn họ đều giống như các ngươi, đều là người?"
Có lẽ... bọn họ giống yêu hơn?
"Đúng vậy, ta cũng không rõ thật giả thế nào, đều là những lời được truyền lại từ đời này sang đời khác."
Hứa Tam Nhạn nhẹ nhàng gật đầu: "Vậy làm thế nào để đối phó với bọn họ?”
Tuân An Thải nói: "Rất đơn giản. Dê trắng tuy thông minh, nhưng lại rất nhát gan, hơn nữa cực kỳ thiếu đoàn kết, lại không biết phối hợp. Chỉ cần dọa một tiếng là tản ra hết. Đôi khi, bọn họ thậm chí sẽ dùng đồng loại để ngăn cản nguy hiểm."
Chậc...
Đàn bà à, dù biến thành dê cũng không thay đổi được bản tính của họ.
Một người phụ nữ có lẽ có thể làm nên chuyện, nhưng một đám phụ nữ thì tuyệt đối không thể thành công. Điều này hoàn toàn phù hợp với ấn tượng cố hữu của Hứa Tam Nhạn về họ.
Tuân An Thải ở một bên sắp xếp kế hoạch hành động: chia thành nhiều nhóm nhỏ, có người phụ trách đe đọa, có người phụ trách vây giết, một đám đi cùng chó săn ở bên ngoài phụ trách truy đuổi.
Sau khi mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, Hứa Tam Nhạn theo ở phía sau quan sát, không cần anh động tay.
"Âu rống ~"
Có người kêu to một tiếng, dê trắng có thể thấy rõ bằng mắt thường bắt đầu hỗn loạn. Đàn cừu vốn đang bình tĩnh nằm rạp trên mặt đất bắt đầu tán loạn bốn phía. Hứa Tam Nhạn thậm chí còn thấy hai con dê đâm sầm vào nhau.
Thực lực của dê trắng cũng không yếu, không thua kém dê đen bao nhiêu, chỉ là tính cách của chúng như vậy. Gặp phải nguy hiểm, điều đầu tiên chúng cân nhắc không phải là phản kháng, mà là chạy trốn.
Ngay lúc người Khuyển tộc hợp lực bắt giết đàn cừu, ở đằng xa bỗng nhiên xuất hiện một đám người khác, mục tiêu của họ dường như cũng là đàn đê trắng này.
Trùng hợp vậy sao?
Nam Sơn rộng lớn như thế, trải dài vạn dặm không thấy điểm cuối, vậy mà bọn họ vừa mới đến ngày thứ hai đã gặp phải người của bộ tộc khác?
Tuân An Thải cũng phát hiện ra đối phương, lập tức ngừng truy đuổi con mồi, tập hợp tộc nhân lại một chỗ, mặc kệ dê trắng chạy trốn.
Giữa các bộ tộc tồn tại quan hệ thù địch, nhất là ở nơi hoang dã này, càng phải cẩn thận phòng bị.
Hứa Tam Nhạn đứng trong đám người nhìn về phía đối diện, đối phương cũng dừng bước lại nhìn bọn họ.
Khoảng cách giữa hai bên không xa, nhưng đều không chủ động tiến lại gần, trong lòng đều có sự phòng bị.
"Bọn họ là bộ tộc nào?" Hứa Tam Nhạn thấp giọng hỏi.
Chỉ thấy đám người đối diện, bất luận nam nữ, phần lớn đều trần truồng. Một số ít phụ nữ dùng da thú che ngực, vì ngực quá lớn sẽ ảnh hưởng đến động tác.
Chiều cao trung bình của họ cao hơn người Khuyển tộc nửa cái đầu, hình thể cực kỳ tráng kiện, cơ bắp trần trụi cuồn cuộn, tràn ngập sức mạnh bùng nổ.
Tuân An Thải không quay đầu lại nói: "Chưa từng thấy, đoán chừng là người ở bên kia núi."
Bộ tộc ở phía bên kia Nam Sơn?
Đột nhiên, ánh mắt Hứa Tam Nhạn ngưng tụ, khóe miệng chợt nở một nụ cười. Anh đã nhìn thấy một người quen.
Chỉ thấy giữa đám tộc nhân cao lớn đứng một thiếu niên có khuôn mặt thanh tú. Chiều cao của thiếu niên chỉ vừa tới cổ một cô gái, mặc một chiếc trường bào màu xám rách rưới, trong tay chống một cây gậy gỗ.
Thiếu niên này chính là Lâm Phàm đã mất tích nhiều ngày.
Lâm Phàm cũng nhìn thấy anh, trên mặt hiện lên một nụ cười vui mừng khôn xiết, vừa muốn hồ to, đã bị Hứa Tam Nhạn dùng ánh mắt ngăn lại.
Hai người không ngờ lại gặp nhau trong tình huống này.
Nhìn cô gái cao lớn bên cạnh Lâm Phàm, cử chỉ của họ khá thân mật. Cô gái đứng trước người Lâm Phàm, che chắn cho cậu ta, bảo vệ nửa người trên.
Còn Lâm Phàm một tay chống gậy gỗ, một tay ôm cánh tay cô gái, giống như là con trai của cô ta, lại giống như một tiểu kiều thê dịu dàng như nước.
Hứa Tam Nhạn giật giật khóe miệng, thấy Lâm Phàm sống không tệ, còn có "phu nhân" cao tám thước tùy thân bảo hộ, chỉ là không biết ban đêm cậu ta có "ăn" được không.
Những người nguyên thủy này rất hung dữ, không chỉ thể hiện vào ban ngày, ban đêm càng lợi hại. Điểm này Hứa Tam Nhạn thấm sâu trong người, hiểu rất rõ.
Bầu không khí có chút căng thẳng, hai bên chậm rãi di chuyển bước chân, ăn ý dạt ra phương hướng khác.
Đêm dài sắp đến, tất cả các bộ tộc đều vội đi săn tích trữ thức ăn, cho nên cũng không muốn xảy ra xung đột.
Hứa Tam Nhạn quay đầu đối diện với Lâm Phàm, bờ môi giật giật, im lặng nói một câu, chỉ là không biết cậu ta có hiểu được khẩu hình không.
Chờ hai bên đi xa, Tuân An Thải khẽ thở ra một hơi. Cô cảm nhận được một cảm giác áp bức cực mạnh từ đám người kia, thực lực của đối phương không hề yếu.
"Đáng tiếc.” Tuân An Thải thất vọng lắc đầu.
Hứa Tam Nhạn biết cô tiếc nuối đám dê trắng kia. Dê trắng dễ săn hơn dê đen, tính nguy hiểm cũng thấp hơn.
Lúc này, Hứa Tam Nhạn cảm giác được giữa thiên địa truyền đến một luồng lực đẩy xa lạ. Anh biết đã đến giờ, ba ngày đã qua.
Thực ra, sau khi Hứa Tam Nhạn đột phá Luyện Hồn trung giai, anh có thể ở lại lâu hơn, nhưng anh cố ý kiểm soát tốt khoảng thời gian ba ngày này, bởi vì ở thế giới bên ngoài còn có việc khác.
Hôn kỳ của anh sắp tới.
Hứa Tam Nhạn giữ chặt Tuân An Thải: "Ta sắp phải đi rồi.”
Đồng thời trong lòng lặng lẽ bổ sung: Chờ ta ra ngoài kết hôn rồi quay lại.
"Nhanh vậy sao?"
Tuân An Thải đếm trên đầu ngón tay, quả thực đã qua ba ngày. Mỗi lần ở bên anh, thời gian luôn trôi qua nhanh như vậy.
"Vậy lần sau ngươi đến khi nào?"
Hứa Tam Nhạn lắc đầu: “Không xác định.”
Tuân An Thải hơi lo lắng dặn dò: "Nếu mấy ngày nay ngươi không thể đến, thì đợi một thời gian rồi hãy đến. Đêm dài sắp tới, ngươi một mình xuất hiện ở Nam Sơn rất nguy hiểm."
Tuân An Thải cũng biết mỗi lần Hứa Tam Nhạn đến, đều sẽ xuất hiện ở nơi lần trước anh biến mất.
"Được."
Vừa dứt lời, thân ảnh Hứa Tam Nhạn bỗng nhiên biến mất.
Năm con chó săn chạy tới cúi đầu hít hà, ghi lại mùi hương xung quanh vào trong lòng.
Một bên khác,
Lâm Phàm mệt mỏi hai chân run rẩy như bị sốt rét, kéo cánh tay cô gái để mượn lực, mới miễn cưỡng đuổi kịp bước chân của đại bộ đội.
Cậu không biết mình còn phải ở lại đây bao lâu, nhưng cậu thực sự có chút không chịu nổi nữa rồi.
Về câu nói cuối cùng Hứa Tam Nhạn nói với cậu, Lâm Phàm đã hiểu:
[Ta sẽ đi tìm ngươi]
Điều này khiến trong lòng cậu một lần nữa bùng lên niềm tin. Thánh tử quả nhiên sẽ không bỏ rơi mình.
Di nhi, chờ ta...
Ánh mắt Lâm Phàm tràn ngập đấu chí. Mặc dù mình đã thất thân, nhưng đó là bị cưỡng bức, bất đắc dĩ.
Hơn nữa, Thánh tử đã nói, sự trong trắng của đàn ông không nằm ở "cái ngậm", mà ở trong lòng.
Chi cần tâm không thay đổi, sự trong trắng sẽ không mất.
Lâm Phàm tin rằng Thánh tử sẽ không lừa gạt mình.