Tiếng kêu thảm thiết xé toạc không gian, đâm thăng vào màng nhĩ. Hứa Tam Nhạn nắm chặt cổ chân thiếu nữ, đột ngột dùng sức quật mạnh xuống đất.
"Phanh!"
Bụi mù tung lên mù mịt. Thiếu nữ nằm rạp trên đất, mặt nhăn nhó, hai tay ôm chặt hạ thể, run rẩy dữ dội.
Bất kể nam hay nữ, vị trí đó đều là yếu điểm chí mạng. Chịu cú đánh trời giáng như vậy mà chưa ngất đi thì cũng phải nể nàng ta ý chí kiên cường.
Hứa Tam Nhạn lắc lắc bàn tay dính máu, không hề thương hoa tiếc ngọc. Hắn bước tới, dồn lực đá gãy chiếc cổ mảnh khảnh của thiếu nữ, tiếng kêu thảm thiết tắt lịm.
Trên chiến trường không có sự phân biệt nam nữ, chỉ có ngươi chết hoặc ta sống. Dung mạo xinh đẹp chẳng mang lại lợi thế nào.
Hắn tuy háo sắc, nhưng không phải loại người để tinh trùng làm mờ mắt. Lúc cần ra tay thì tuyệt đối không nương tay.
Nhìn quanh bốn phía, chiến trường đang diễn ra một cuộc tàn sát nghiêng về một phía. Xà tộc hoàn toàn mất sức phản kháng, bị Khuyển tộc tùy ý đồ sát. Ngay cả đám tứ đầu khuyển vốn vô dụng cũng đuổi theo cắn xé người Xà tộc.
Hứa Tam Nhạn nhìn về phía Tuân Hoa. Đúng lúc này, Tuân Hoa cũng đang nhìn hắn. Bốn mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, Tuân Hoa vội vàng dời ánh mắt đi.
"Con ranh kia, sớm muộn gì tao cũng cho mày nếm mùi!"
Hứa Tam Nhạn thâm rủa trong lòng, ngoài mặt lại nở nụ cười, quay người trở lại chiến đấu.
Cuộc chém giết càng thêm ác liệt, khắp nơi vang vọng tiếng kêu thảm thiết và tiếng la hét. Nhưng thực lực hai bên vốn có chênh lệch, Xà tộc dần dần thất thế.
Một lúc lâu sau,
Chiến trường dần trở lại tĩnh lặng. Người Xà tộc thì kẻ chết, người trốn. Chỉ còn vài người cố gắng chống cự, nhưng cũng không thể thay đổi cục diện.
Hứa Tam Nhạn bước về phía trại, mắt liếc ngang dọc, vượt qua từng căn nhà gỗ, cuối cùng dừng lại ở lầu các hai tầng nằm sâu bên trong.
Mấy xác người Xà tộc tựa vào khung cửa, đã chết từ lâu.
"An Thải, đi theo ta." Hứa Tam Nhạn nói, Tuân An Thải lập tức chạy tới.
Tuân Hoa suy nghĩ một chút rồi cũng đi theo.
"Két ——"
Đá văng xác chết, đẩy cửa gỗ, căn phòng tối om. Vô số da rắn lột treo lủng lẳng trên trần nhà, thịt khô quắt queo trông như những thanh lạt.
Trên tường bày biện ngốn ngang đủ loại tạp vật, phần lớn là xương cốt và sừng động vật được xử lý bóng loáng, trông như đồ dùng tế tự.
"Sưu ——"
Bỗng nhiên, từ chỗ tối tăm vụt ra một luồng sáng xanh. Tuân An Thải nhanh tay lẹ mắt tóm lấy đầu rắn, mạnh tay bóp nát, rắn độc biến thành một đống thịt nhầy nhụa, bất động.
"Tìm Địa Mạch Thạch và Xà Thần tinh huyết." Hứa Tam Nhạn dặn dò.
"Ừm."
Ba người lục soát căn phòng. Hứa Tam Nhạn theo thang lên lầu hai. Ở chính giữa lầu là một chiếc bàn gỗ, trên mặt bàn đặt một pho tượng nữ thần bằng đã.
Tượng đá được điêu khắc vô cùng tinh xảo, giữa đôi mày toát lên vẻ uy nghiêm, đôi mắt phượng rũ xuống, mang theo khí thế không giận mà uy.
Xà Thần?
Hứa Tam Nhạn tỉ mỉ quan sát hồi lâu, âm thầm so sánh với tượng Khuyển Thần, không khỏi cảm khái. Đúng là "hàng so hàng, người so người, chán chết."
Nhìn tượng thần nhà người ta, nhìn lại tượng thần nhà mình, quả thực không thể so sánh.
Lúc này, Tuân An Thải và Tuân Hoa cũng lên tới. Thấy tượng thân, Tuân An Thải khinh khinh hừ lạnh một tiếng, "Hừ, làm đẹp đến mấy thì cũng vô ích, chăng phải vẫn bị chúng ta tiêu diệt?”
Bên cạnh tượng thần chất một đống nhỏ đá vụn lởm chởm, ước chừng năm sáu mươi viên. Đây chính là Địa Mạch Thạch.
"Sao chỉ có ngần này?"
Hứa Tam Nhạn nhìn quanh một lượt, tìm được một miếng da thú để gói đá lại. Tuân Hoa đứng bên cạnh nhìn, không hề ngăn cản.
Tuân An Thải đi vòng ra sau tượng đá tìm kiếm gì đó, vừa nói, vừa giải thích, "Địa Mạch Thạch dùng đến đâu đào đến đấy, không cần chuẩn bị nhiều."
"Nhìn này, Xà Thần tỉnh huyết."
Tuân An Thải hớn hở lôi từ sau tượng thần ra một cái bình gốm to bằng đầu người. Vừa mở nắp, một mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi.
Hứa Tam Nhạn nhăn mũi, khẽ cau mày. Đây là thần huyết sao?
Sao lại thối đến vậy?
"Thứ này lấy từ đâu ra?" Hứa Tam Nhạn nhìn vào trong bình, chỉ thấy còn nửa bình.
“Tượng thần chảy ra chứ đâu."
Tuân An Thải chỉ vào phía sau tượng thần. Hứa Tam Nhạn nhìn theo, thấy phía sau tượng đá có một lỗ nhỏ, thần huyết hình như chảy ra từ đó.
Tượng đá biết chảy máu?
Hứa Tam Nhạn nhíu mày, cẩn thận xem xét một hồi, nhưng không phát hiện ra điều gì.
Tuân Hoa không nói một lời, tiến lên ôm lấy tượng đá rồi đi. Tuân An Thải cũng không ngăn cản.
Hứa Tam Nhạn nhỏ giọng hỏi, “Nàng ta ôm tượng thần làm gì?”
"Tế Khuyển Thần."
Tuân An Thải giải thích, "Lần trước tượng Hùng Thần đã hiến tế cho Khuyển Thần rồi. Chờ hiến tế tượng Xà Thần nữa là có thể mở ra lần cầu phúc thứ tám."
"Ừm?"
Hứa Tam Nhạn ngẩn người, "Ý ngươi là, hiện tại Khuyển Thần nhiều nhất chỉ có thể làm bảy lần cầu phúc?"
Tuân An Thải gật đầu, "Đúng vậy. Lão tộc trưởng không nói với ngươi sao?”
Hứa Tam Nhạn im lặng. Thì ra còn có hạn chế này. Hắn vốn tưởng chỉ cần Địa Mạch Thạch và tinh huyết đầy đủ thì có thể cầu phúc không ngừng.
Mà mình lại nắm quyền Khuyển tộc, chỉ cần bòn rút tài nguyên của Khuyển tộc để phụng dưỡng bản thân thì có thể nhanh chóng vắt kiệt tiềm lực của bí cảnh này. Xem ra hắn đã nghĩ quá đơn giản.
"Đi thôi." Tuân An Thải ôm bình gốm quay người xuống lầu.
Lúc này, chiến đấu đã hoàn toàn kết thúc. Khuyển tộc đại thắng, Xà tộc thương vong hơn phân nửa, một bộ phận nhỏ bị bắt làm tù binh.
Sau trận chiến này, sẽ không còn Xà tộc nữal
"Khuyển Thần phù hộ!"
Tuân Hoa giơ cao tượng Xà Thần, ngửa đầu gào lớn.
"Khuyển Thần phù hộ!" Người Khuyển tộc nhao nhao phụ họa, ngay cả Tuân An Thải cũng gân cổ lên hô vang.
Ngược lại, người Xà tộc lộ vẻ bi thương. Tộc quần bị hủy diệt, tượng thần rơi vào tay kẻ khác mà không thể làm gì, chỉ có thể bàng hoàng đứng một bên.
Số người Xà tộc còn sống sót có chừng bốn năm mươi, năm mươi người, trong đó một nửa là trẻ con. Bọn chúng lộ vẻ mờ mút nhìn cảnh tượng trước mắt, đáy lòng cảm thấy bất an.
Trong đám tù binh không có một người già nào, bởi vì người già vô dụng đối với Khuyển tộc.
Đám người bắt đầu vơ vét vật tư của Xà tộc, hễ thứ gì lọt vào mắt đều mang đi.
Thu dọn xong xuôi, đoàn người lên đường trở về.
Một đường im ắng. Sáng sớm ngày hôm sau, họ trở về bộ tộc.
Thấy họ an toàn trở về, những người Khuyển tộc ở lại nhao nhao lộ vẻ vui mừng, tương phản hoàn toàn với vẻ mặt của người Xà tộc.
….….
Mặt trời lên cao.
Bên ngoài sơn động của tộc trưởng, hơn bốn trăm người tập trung một chỗ. Tất cả những người Khuyển tộc đã trưởng thành đều có mặt.
Hôm nay, họ sẽ chọn ra tộc trưởng đời tiếp theo.
Hiện tại, Khuyển tộc còn lại bảy cường giả đã cầu phúc bốn lần, trong đó có Tuân An Thải, Tuân Hoa, Tuân Thạch Đầu.
Còn có mấy lão giả tuổi tác đã cao. Bọn họ tuy cũng đã cầu phúc bốn lần, nhưng do tuổi tác tăng cao, thực lực giảm sút nghiêm trọng, đã hoàn toàn mất đi sức cạnh tranh, nhưng sức ảnh hưởng vẫn còn.
Hơn bốn trăm người không ai nói gì, dường như đang chờ ai đó mở lời trước.
Lúc này, một giọng nói già nua phá vỡ sự tĩnh lặng,
"Khụ khụ, tộc trưởng qua đời, Tuân Dương cũng đã chết. Chúng ta cần chọn ra một vị tộc trưởng dẫn dắt Khuyển tộc tiếp tục tiến lên. Ta thấy Tuân Hoa không tệ. Nàng làm việc ổn trọng, lại dẫn người diệt Xà tộc, có công lao, cũng có năng lực. Mọi người thấy thế nào?"
Hứa Tam Nhạn khẽ nâng mắt, liếc nhìn lão giả vừa nói, trong con ngươi nổi lên một gợn sóng, lặng lẽ ghi nhớ bộ dạng của hắn trong lòng.
Lão già, ngươi đã có lý do để chết!