Trong lầu thiết kế vô cùng hợp lý, ngay phía trước là một tòa đài cao, bảy tám cô gái dáng người thướt tha nhanh nhẹn nhảy múa, điệu múa bốc lửa, đôi chân dài trắng nõn lúc ẩn lúc hiện, càng thêm khêu gợi.
Phía dưới dùng bình phong ngăn thành từng gian tiểu không gian riêng biệt, chừng hai mươi mấy gian, mỗi gian đều hướng thẳng ra đài, vừa có thể thưởng thức điệu múa, vừa có thể làm chuyện ân ái.
Trong phòng kê một chiếc ghế nằm, một cái bàn gỗ, trên bàn bày một bình rượu thanh, mấy đĩa điểm tâm.
Ghế nằm rộng rãi, đủ chỗ cho ba người nằm, lúc này Hứa Tam Nhạn đang lười biếng dựa người, phía sau lưng bị bí quả đè ép.
Một thiếu nữ nằm bên cạnh, gắp một miếng điểm tâm từ trên bàn gỗ, dịu dàng đút vào miệng hắn.
“Công tử, ăn ngon không?” Thiếu nữ dịu dàng hỏi.
"Ăn ngon."
Bàn tay Hứa Tam Nhạn luồn qua dưới lưng thiếu nữ, hơi dùng sức kéo, hai người liền dính chặt vào nhau.
"Công tử chớ nóng vội ~ thưởng thức chút điệu múa của các tỷ tỷ trước đã chứ?" Thiếu nữ thẹn thùng vặn vẹo người, vô tình cọ xát càng thêm khơi gợi dục vọng.
"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?" Hứa Tam Nhạn thuận miệng hỏi.
“Nô tỳ bốn mươi bảy ạ." Thiếu nữ nâng ly rượu lên đút cho hắn.
"Hơn bốn mươi rồi ư..."
Hứa Tam Nhạn nhìn khuôn mặt kiều diễm của nàng, đây chính là chỗ tốt của tu hành, hơn bốn mươi tuổi mà trông không khác gì mười bảy mười tám.
Tu vi của thiếu nữ cũng không cao, chỉ là Thiên Nhân cảnh mà thôi. Đương nhiên, nếu tu vi cao, cũng chẳng đến đây làm cái nghề mua vui này.
"Trẻ như vậy sao không tìm một nhà khá giả mà gả?"
Ép lương dân xuống biển, khuyên kỹ nữ hoàn lương, đó là bệnh chung của đàn ông, Hứa Tam Nhạn cũng không ngoại lệ.
"Ai... nói ra thì dài dòng, nô tỳ từ nhỏ lớn lên ở thành này, bản lĩnh không có, nghề nghiệp cũng không, không làm nghề này thì biết làm gì?"
"Ngươi cũng là người của Vương gia?" Hứa Tam Nhạn đặt tay lên eo nàng, từ từ trượt xuống.
Trong giọng nói của thiếu nữ có chút thất vọng, "Chỉ là chi thứ thôi, tuy cũng họ Vương, nhưng đã sớm không còn quan hệ với Vương gia trong nội thành, thậm chí còn không được vào nội thành."
Tiếp đó, trên mặt thiếu nữ thoáng hiện lên vẻ vui mừng, "Cũng may nô tỳ còn có một đứa em trai, nó có thiên phú rất tốt, mới hơn ba mươi tuổi đã là tu vi Thiên Nhân cảnh, năm trước đã bái nhập võ đường của Vương gia, có cơ hội được ghi lại vào gia phả của Vương gia đấy ạ."
Hứa Tam Nhạn gật đầu, hơn ba mươi tuổi đạt Thiên Nhân cảnh, thiên phú đúng là không tệ, rồi lại tò mò hỏi, “Cha mẹ ngươi đâu?”
Nghe vậy, sắc mặt thiếu nữ lập tức ảm đạm đi nhiều, giọng nói nghẹn ngào, "Cha con mất sớm, mẹ con thân thể yếu ớt, phải uống thuốc liên tục để duy trì sự sống."
Hứa Tam Nhạn khẽ nhíu mày, cảm thấy lý do này nghe quen tai quá.
Cha mất, mẹ bệnh, em đi học, đời cô vỡ vụn.
Làm nghề này ngay cả lời thoại cũng giống nhau cả à?
Hứa Tam Nhạn không biết thực hư, nhưng trong lòng cũng thấy thương cảm, lặng lẽ vỗ vai nàng an ủi, "Ai. Khổ thân ngươi.”
Đôi mắt thiếu nữ ngấn lệ, dường như bị chạm đến nỗi đau, không kìm được mà thút thít.
Hứa Tam Nhạn ôm nàng vào lòng, nhỏ giọng dỗ dành, "Đừng khóc, đêm nay đem hết bản lĩnh ra, hầu hạ ta thoải mái, ta cho ngươi thêm tiền."
Hôm nay xem ra phải làm hai việc thiện, đem cả phần ngày mai ra làm luôn.
"Ách..." Thiếu nữ sững sờ, nói nhiều như vậy, nàng còn tưởng sẽ được ban thưởng chút tiền, cuối cùng vẫn phải dùng bản lĩnh để kiếm cơm.
Nhưng nàng cũng không tiện thể hiện ra, chỉ có thể nở nụ cười, ngả vào lòng hắn, ngọt ngào nói một tiếng, "Đa tạ công tử.”
Hứa Tam Nhạn vừa an ủi, vừa vén váy nàng lên, "Quên hỏi, các ngươi ở đây giá cả thế nào?"
"Công tử nếu qua đêm, chỉ cần mười viên linh thạch, nếu muốn nô tỳ đi cùng, tùy tâm ngài thưởng một chút là được ạ."
Cũng khá rẻ, Hứa Tam Nhạn âm thầm gật đầu.
Đã vậy, hắn quyết định lần này sẽ không chơi miễn phí, thế là tay chân càng thêm càn rỡ, sờ soạng tới bến, khí thế cũng mạnh mẽ hơn, tiền này không thể tiêu uổng được.
Trên đài, các cô gái uyển chuyển nhảy múa, tất cả đều là người tu hành, thân thể mềm mại, đễ dàng thực hiện các tư thế khó, vô cùng kinh diễm, khiến khán giả bên dưới không ngớt lời khen ngợi.
Hứa Tam Nhạn hơi híp mắt, đắm chìm trong đó, không hề có chút cảm giác cấp bách phải trốn chạy.
Thiếu nữ bên cạnh tò mò nhìn viên cầu bị hắn nắm chặt, không nhịn được hỏi, "Công tử mang theo cái này làm gì vậy?"
Hứa Tam Nhạn mở to mắt, một tia lạnh lẽo thoáng qua trong đáy mắt, vươn ngón tay nâng cằm nàng, môi mỏng khẽ nhếch, "Nghiệp vụ của ngươi không đạt chuẩn rồi."
Nhìn ánh mắt hắn, thân thể thiếu nữ không khỏi run nhẹ, đáy lòng chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Nàng biết mình lỡ lời, làm nghề này ky nhất là hỏi han lung tung, vội vàng tạ tội, Nô tỳ lắm miệng, mong công tử tha thứ.”
"Ha ha, vậy mới ngoan."
Vẻ lạnh lùng trong mắt Hứa Tam Nhạn biến mất, thay vào đó là vẻ ấm áp, ngón tay đang nâng cằm nàng thuận thế vỗ nhẹ lên má, rồi ôm nàng lên lầu.
"Phanh ——"
Cửa gỗ đóng lại, trong phòng mơ hồ truyền ra tiếng kêu kinh hãi của một cô gái.
Tiếng thở đốc cùng tiếng nhạc xập xình bên dưới hòa lẫn vào nhau, nghe kỹ thì tựa như tiếng ve kêu trong mưa, luôn có thể nghe thấy những tiếng kêu cao vút giữa những tiếng tí tách.
Thanh lâu nhạc phường vốn là nơi tiêu khiển, làm chuyện như vậy cũng không cần chọn thời điểm, hứng lên là có thể làm bất cứ lúc nào.
Nhưng thiếu nữ vạn vạn không ngờ tới, mình tùy tiện ôm một vị khách, thể lực lại dồi dào đến thế.
Thế là tiếng ve kêu vang lên suốt nửa đêm, đến cuối cùng giọng cũng khàn đặc. Gã sai vặt bưng trà rót nước đi ngang qua không biết bao nhiêu lần, nghe tiếng ve kêu càng thêm bất lực, không khỏi lắc đầu, trong lòng dâng lên chút thương cảm,
Thật đúng là tiền khó kiếm, cơm khó ăn, cái nghề nghênh khách này cũng không dễ dàng như trong tưởng tượng.
...
Cùng lúc đó, khi trời vừa nhá nhem tối,
Trong nội thành, sâu trong phủ đệ Vương gia, trong khuê phòng tao nhã của một thiếu nữ, Vương Tử Huyên sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, cánh tay trái được băng bó cẩn thận, treo trước ngực.
Trong phòng còn có bốn người, ngoài Vương Tình Vũ và Vương Duệ Tâm ra, còn có một phụ nhân và một vị lão giả.
Lão giả là người đã chữa trị vết thương cho Vương Tử Huyên, ông đứng dậy nhìn phụ nhân, "Không có gì nghiêm trọng, chỉ là xương cốt bị vỡ thôi, lão phu đã dùng thuốc tốt nhất cho cô ta rồi, nghỉ ngơi một thời gian là khỏi."
Phụ nhân đau lòng nhìn con gái trên giường, không khỏi đỏ hoe mắt, nghe vậy đáy lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, liên tục cảm tạ lão giả, "Đa tạ Thất bá, để con tiễn ngài."
"Không cần." Lão giả nói xong quay người rời đi.
"Đa tạ Thất gia gia."
Vương Tử Huyên nhẹ giọng cảm ơn, trong lòng thở dài, vì để mình được gả đi, cô cũng phải chịu chút khổ.
"Huyên nhi, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe, vi nương nhất định sẽ bắt kẻ đã làm con bị thương, trên địa bàn của Vương gia chúng ta mà lại có người dám ra tay với con, thật là muốn chết!"
Phụ nhân càng nói càng tức giận, kéo hai cô con gái Vương Tình Vũ đi ra ngoài, muốn tìm hiểu cặn kẽ mọi chuyện.
Ba cô gái liếc nhìn nhau, ánh mắt khẽ động, họ đã sớm thống nhất lời khai, sẽ không có vấn đề gì xảy ra.