Lữ Vọng nhíu mày nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh, khó hiểu hỏi: "Nhị thúc, nghe nói Vụ Thời ở vùng hoang dã vô cùng nguy hiểm, sao chúng ta không đợi trong thành cho an toàn?”
Người đàn ông trung niên ôm ngực, cố gắng trấn an trái tim đang đập liên hồi, vẻ mặt nghiêm trọng, nhỏ giọng giải thích: "Chỗ này không thể ở lâu, chúng ta nhất định phải đi. May mà sương mù chưa dày đặc, chúng ta tranh thủ đi nhanh may ra còn kịp thoát."
Lữ Vãn Chiết bĩu môi, cái mũi thanh tú khẽ nhếch lên. Cô vừa mới được ra ngoài chơi chưa bao lâu đã phải quay về, trong lòng vô cùng bất mãn.
Hai người trẻ tuổi còn lại, một nam một nữ, im lặng không dám hó hé, cũng không dám lộ vẻ không vui. Người đàn ông trung niên này là cha của họ, chọc giận ông thì bị ăn đòn là còn nhẹ.
Lúc này, Thiên Thu thành chỉ cho phép ra, không ai quản chuyện ai muốn đi đâu, nhưng muốn vào lại thì khó khăn.
Năm người không chút do dự bước ra khỏi thành. Người đàn ông trung niên xác định phương hướng, phất tay áo cuốn lấy bốn người, nhanh chóng bay về phía nam.
Trong Loạn Vân sơn nguy hiểm trùng trùng, việc bay lượn trên không trung chắc chắn càng nguy hiểm hơn, nhưng người đàn ông trung niên không còn tâm trí để lo lắng. Giờ đây, ông chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi Loạn Vân sơn.
Lữ gia nổi tiếng với thần hồn chi thuật, điều này ai cũng biết. Nhưng Lữ gia còn có một môn thần hồn thuật pháp khác mà ít người biết đến, ngay cả con cháu trong nhà cũng không mấy ai tường tận.
Pháp thuật này tên là "Tị Ách pháp", có khả năng dự cảm tai ương, tránh dữ tìm lành.
Người đàn ông trung niên tinh thông đạo này, mấy trăm năm qua chưa từng sai sót, đã cứu mạng ông không biết bao nhiêu lần.
Ông vốn định ở lại Thiên Thu thành cho đến khi Vụ Thời kết thúc, nhưng bỗng nhiên linh cảm mách bảo, tim đập thình thịch, thái đương giật liên hồi như muốn nổ tưng.
Đây là lần đầu tiên ông có cảm giác mãnh liệt đến vậy, như thể thiên kiếp sắp giáng xuống, hủy thiên diệt địa!
Cảm giác này khiến ông bồn chồn không yên, một khắc cũng không thể bình tĩnh. Ông đoán chắc chắn có liên quan đến Vụ Thời lần này!
Vụ Thời mười năm mới có một lần, Loạn Vân sơn tồn tại đã mấy vạn năm, không biết đã trải qua bao nhiêu lần Vụ Thời, nhưng lần này dường như có gì đó khác lạ...
Nhìn bóng lưng năm người vội vã rời đi, Hứa Tam Nhạn khẽ nheo mắt, không tiếp tục theo dõi.
Tốc độ của người kia quá nhanh, mà hắn lại không giỏi phi hành, dù cố gắng đuổi theo cũng chưa chắc kịp. Chỉ chậm trễ một chút, năm người đã biến mất dạng.
Hứa Tam Nhạn cảm thấy kỳ lạ, không hiểu sao bọn họ lại vội vã như vậy, chẳng lẽ bà già nhà hắn sắp sinh?
Nghĩ mãi không ra, hắn cũng kệ. Có lẽ Lữ gia có chuyện gì đó xảy ra.
Hứa Tam Nhạn lao về một hướng khác, lần này hắn không đi quá xa, chỉ đào hang ở một nơi cách Thiên Thu thành chừng năm dặm.
Mọi thứ đã ổn thỏa, trong sơn động không còn thấy bóng dáng Hứa Tam Nhạn.
Khuyến tộc
Tuân An Thải vừa về đến sơn động, đã thấy Hứa Tam Nhạn ngồi trên giường. Gương mặt cô lập tức nở nụ cười, nhưng không còn vẻ vồ vập như mọi khi.
Tuy thấy Hứa Tam Nhạn cô rất vui, nhưng dường như không còn vui vẻ như trước, giữa hai người dường như có một lớp ngăn cách vô hình.
Bởi vì cô đã trưởng thành hơn, cũng hiểu rõ một đạo lý: Hứa Tam Nhạn không phải người của Khuyển tộc.
Không phải người cùng tộc, ắt có ý đồ khác!
Tuân An Thải chưa từng nghe câu nói này, nhưng cô hiểu đạo lý đó.
Hứa Tam Nhạn nhìn chàng trai cao lớn bên cạnh Tuân An Thải, khẽ cau mày, khiến hắn có cảm giác như mình bị thay thế.
"Đây là Tuân Dạ, người được chọn cho vị trí tộc trưởng đời sau." Tuân An Thải giới thiệu.
Hứa Tam Nhạn khẽ gật đầu, ậm ừ cho qua.
Lần trước Tuân An Thải đã nói, Tuân Dạ này chính là con trai của tộc trưởng đời thứ nhất, Tuân Bạch Thảo.
Lão tộc trưởng không có con cái, bà đã cống hiến cả đời cho Khuyển tộc, có thể gọi là vĩ đại. Nhưng Tuân Bạch Thảo thì có, hơn nữa không chỉ một.
Ngoài động vẫn tối đen như mực, đêm dài chưa qua. Tuân An Thải thêm một thanh củi vào đống lửa, ngọn lửa bùng lên một chút.
Nhưng sơn động không có gió lùa, khói đen nồng nặc rất khó chịu.
Tuân Dạ tò mò và cảnh giác nhìn Hứa Tam Nhạn từ trên xuống dưới. Anh ta đã nghe nói về người này, cũng biết đây là nam nhân của tộc trưởng, nên hiểu chuyện không nán lại lâu.
"Tộc trưởng, tôi về trước."
“Ừ, đi đi"
Sau khi Tuân Dạ đi, trong sơn động chỉ còn lại hai người.
"Sao nhanh vậy đã về?" Tuân An Thải thuận miệng hỏi.
Đây chỉ là một câu nói vô tâm, nhưng khi lọt vào tai Hứa Tam Nhạn lại mang một ý vị khác, như thể cô...
Không mong hắn đến?
...
Hứa Tam Nhạn thầm hừ lạnh trong lòng, cảm thấy Tuân An Thải muốn thoát khỏi sự khống chế của hắn. Hắn đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa cô lên vị trí tộc trưởng, bây giờ lại muốn trở mặt không quen biết?
Đâu có dễ dàng như vậy!
Đã vậy, đừng trách hắn không nhớ tình cũ!
"Ta muốn cầu phúc."
Hứa Tam Nhạn chưa định giết cô ngay bây giờ. Nếu hắn giết Tuân An Thải, e rằng Khuyến tộc sẽ không còn chỗ dung thân cho hắn.
Hắn phải chờ một cơ hội, một cơ hội thích hợp.
Tuân An Thải không biết Hứa Tam Nhạn đã nảy sinh sát ý trong lòng. Dù cô cũng cảm nhận được mối quan hệ giữa hai người không còn như trước, nhưng vẫn chưa đến mức tệ hại như vậy.
Nhưng cô không biết rằng, trái tim Hứa Tam Nhạn lạnh như băng, không hề có chút hơi ấm nào. Những cử chỉ vuốt ve, an ủi và yêu thương ngày xưa đều chỉ là diễn xuất của hắn.
Khi cần thiết, đừng nói chỉ là Tuân An Thải, mà toàn bộ Khuyển tộc hắn đều có thể đồ sát sạch sẽ!
...
Tuân An Thải có chút do dự, cô không muốn cho Hứa Tam Nhạn cầu phúc.
Bởi vì đây sẽ là lần thứ năm hắn cầu phúc, tiêu hao tài nguyên quá lớn. Ngay cả tộc nhân của mình cô còn có chút không nỡ, huống chi là một người ngoài.
Tâm thái của Tuân An Thải đã lặng lẽ thay đổi. Cô không còn xem Hứa Tam Nhạn là người thân cận nhất, cũng không còn coi lời hắn nói là chuẩn mực.
Cô có ý nghĩ của riêng mình, và những tính toán của riêng mình.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, đã có những thay đối lớn như vậy, từ một cô gái ngây thơ, trở thành một người phụ nữ trưởng thành, điềm tĩnh.
Đây tựa hồ là điều mọi người thường nói, khai khiếu.
Hứa Tam Nhạn biết rõ mình cần phải đánh đổi một số thứ, nên lên tiếng: "Ta có thể dùng lương thực để đổi."
Tuân An Thải im lặng một lát, muốn từ chối, nhưng nhớ đến tình cảm ngày xưa nên không mở lời.
Hiện tại, Khuyển tộc không còn đặc biệt thiếu lương thực. Vì không còn sự đe dọa và cạnh tranh từ Xà tộc và Hùng tộc, việc đi săn của họ giảm bớt rủi ro, việc thu hoạch thức ăn cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Nhưng cuối cùng cô vẫn quá nặng tình cảm, thở dài một tiếng đầy phiền muộn:
"Ai... Thôi được, nhưng chỉ lần này thôi đấy, thần huyết không còn nhiều nữa."
"Ừ."
Hứa Tam Nhạn chậm rãi gật đầu, đôi mắt hẹp dài khép lại, giấu sâu sát ý trong lòng.
Thần huyết không còn nhiều nữa?
Tuổi thọ của ngươi cũng không còn nhiều!
"Đi ngay bây giờ đi, ta đang gấp."
"Được."
Tuân An Thải quay lưng về phía hắn lấy thần huyết và Địa Mạch Thạch, bước về phía Anh Hồn sơn.
Vẫn là trình tự quen thuộc, đổ thần huyết lên tượng đá, Địa Mạch Thạch kim quang cuốn lấy thần huyết tràn vào cơ thể hắn.
Tiếng gào thét đau đớn vang vọng khắp dãy núi, sau một hồi lâu mới hoàn toàn biến mất.
Hứa Tam Nhạn ngây ngốc nhìn tượng thần, như thể mất đi thần trí, trong mắt lại phản chiếu một hình ảnh khác.
Tượng Khuyển Thần ngồi trên bệ đá đã biến mất, thay vào đó là một con chó.
Một con chó toàn thân đen nhánh.
Đợi đến khi tỉnh táo lại, hắn nhìn thoáng qua bảng thuộc tính, phía trên đã có sự thay đổi:
[Yêu hóa —— Khuyển yêu (1%)]
[Chủng tộc thiên phú —— Cảnh giác]
Chủng tộc thiên phú?
Hứa Tam Nhạn ngớ người, hắn nhận được chủng tộc thiên phú của chó?
Chẳng phải điều này có nghĩa là...