Trong phòng,
Người phụ nữ ngồi ở vị trí chủ tọa, tay bưng chén trà khẽ run, trong lòng vẫn còn bàng hoàng sợ hãi.
Chỉ chút nữa thôi, nếu chưởng kia lệch đi một chút, trúng tim con gái, thì bà đã không còn cơ hội gặp lại con mình nữa rồi.
“Các ngươi nói đi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Ánh mắt người phụ nữ lạnh lẽo nhìn hai cô gái.
Vương Tình Vũ có chút chột dạ, nhỏ giọng giải thích, “Bẩm Tam bá mẫu, tỷ muội chúng con định ra ngoài thành đến Áo Tắm Phượng chơi, không ngờ gặp phải kẻ xấu tập kích bất ngờ. Huyên nhi tỷ tỷ vì bảo vệ chúng con, không cẩn thận trúng một chưởng.”
Vương Duệ Tâm vốn không giỏi nói dối, cúi đầu không nói, chỉ phụ họa theo.
Người phụ nữ không nói gì, vẫn chăm chú nhìn chằm chằm hai người.
Vương Tình Vũ càng nói càng tự tin, như thể mọi chuyện là thật, vẻ mặt thanh tú cũng trở nên giận dữ, “Kẻ kia che mặt nên không thấy rõ mặt mũi, nhưng nghe giọng thì là một nam tử, dáng người thấp bé, tu vi khoảng Mê Đạo cảnh viên mãn.”
Người phụ nữ nhíu mày, “Dáng người thấp bé, Mê Đạo viên mãn….”
Bà cố gắng nhớ lại những kẻ thù của Vương gia, nhưng không tìm được ai phù hợp.
Vương Tình Vũ nói tiếp, “Sau đó có một vị thiếu hiệp đi ngang qua, đã đuổi kẻ xấu đi. Tỷ muội con mới có thể sống sót trở về, nếu không. hậu quả khó lường.”
“Ừm….”
Người phụ nữ thản nhiên gật đầu, ngẩng đầu hỏi, “Các ngươi còn nhớ rõ mặt mũi vị thiếu hiệp kia không?”
“Nhớ ạ, tướng mạo rất tuấn tú.”
Người phụ nữ cúi đầu, dựa vào lời miêu tả của cháu gái, đại khái hiểu ra đầu đuôi câu chuyện.
Con gái bà ra ngoài du ngoạn, tình cờ gặp kẻ xấu, kẻ xấu kia tu vi không cao không thấp, đánh bị thương con gái bà nhưng không thể giết chết ngay, để lại thời gian cho người khác đến cứu.
Lại còn có một vị thiếu hiệp dung mạo tuấn lãng đi ngang qua, trùng hợp ra tay cứu giúp, chỉ đuổi kẻ xấu đi chứ không giết.
Vị thiếu hiệp này quả là người chính nghĩa, cứu người mà không cần báo đáp.
Người phụ nữ cười lạnh trong lòng, thật nhiều trùng hợp…
Cả đời bà chưa từng thấy nhiều trùng hợp như vậy, mà con gái bà chỉ trong một ngày đã gặp đủ.
Nếu bà đoán không sai, giờ phút này vị “thiếu hiệp' không màng danh lợi kia chắc chắn vẫn còn ở trong thành, chờ người Vương gia đến tìm.
Bọn họ coi Vương gia là đồ ngốc chắc?
Người phụ nữ nghiến răng, đập mạnh tay xuống bàn đứng dậy, quát lớn, “Người đâu!”
“Tam phu nhân có gì sai bảo?”
Ngoài cửa truyền đến giọng một người đàn ông.
Người phụ nữ liếc mắt, ánh mắt lạnh lẽo, “Đưa Tình Vũ đi 'mời' vị thiếu hiệp kia về đây, dùng mọi thủ đoạn, nhất định phải mời được người về!”
Chữ ‘mời’ được bà nhấn mạnh.
“Vâng.”
Vương Tình Vũ nhìn mặt Tam bá mẫu, trong lòng ‘thịch’ một tiếng.
Hỏng rồi, kế hoạch của Huyên nhi tỷ tỷ có vẻ như có vấn đề…
Nhưng cô không đám trái lệnh Tam bá mẫu, đành phải lề mề đi ra ngoài, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho Vương Duệ Tâm.
Vương Duệ Tâm hiểu ý, khom người lui xuống, nhanh chóng chạy đến phòng Vương Tử Huyên, vội vàng kể lại mọi chuyện.
Vương Tử Huyên nhíu chặt mày, sao trước đây cô không nhận ra mẹ mình thông minh đến vậy?
Phải làm sao đây…
“Haiz… Đi gọi mẫu thân tới đi.”
“Ừm, Huyên nhi tỷ tỷ nghĩ ra cách rồi ạ?” Vương Duệ Tâm nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng cô có biện pháp, đứng dậy định đi tìm Tam phu nhân.
Vương Tử Huyên mặt khổ sở lắc đầu, “Đi đi.”
“Ừm.”
Vương Duệ Tâm quay người rời đi, không lâu sau dẫn Tam phu nhân trở lại.
Vương Tử Huyên khoát tay với muội muội, bảo cô ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con.
“Nói đi, chuyện gì xảy ra.”
Người phụ nữ ngồi bên giường, vẻ mặt đã bình tĩnh trở lại. Bà vừa nhìn nét mặt Vương Tình Vũ đã thấy có gì đó không đúng, thêm cả hành động của Vương Duệ Tâm, càng khẳng định suy đoán của mình, ba tỷ muội này nhất định đang giấu bà chuyện gì đó.
“Nương… Kỳ thật…”
Vương Tử Huyên ấp úng, có vẻ khó mở lời.
Người phụ nữ đau lòng nhìn cánh tay bị thương của con gái, ánh mắt dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt con, “Có chuyện gì, con còn không thể nói với nương sao?”
Vương Tử Huyên bĩu môi, giơ cánh tay phải còn lành lặn ôm lấy người phụ nữ, giọng nói đầy áy náy, “Nương, con xin lỗi, con đã lừa người.”
Người phụ nữ mỉm cười hiền từ, “Không sao, nương không trách con.”
Con mình, bà làm sao không hiểu. Chỉ cần Vương Tử Huyên bĩu môi, bà biết ngay con gái lại định giở trò gì.
“Kỳ thật… vết thương đó là con tự đánh, căn bản không có kẻ xấu nào cả…”
Vương Tử Huyên quyết định nói thật, nhưng muốn trau chuốt lại một chút.
Người phụ nữ không ngắt lời, chỉ im lặng lắng nghe, bà biết con gái làm vậy chắc chắn có lý do,
Nếu không con gái bà đâu có ngốc, tự dưng lại hại mình.
Vương Tử Huyên bĩu môi, “Con thích một người đàn ông, hôm nay cũng không phải ra ngoài du ngoạn, mà là đi gặp riêng hắn.”
Giọng cô càng nhỏ dần, thỉnh thoảng vụng trộm nhìn sắc mặt mẫu thân.
Vẻ mặt người phụ nữ từ đầu đến cuối không hề thay đổi, vẫn luôn nở nụ cười, dù trong lòng sớm đã nổi giận đùng đùng, bà vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh.
Người phụ nữ chắc chắn, con gái bà đã bị lừa!
Con gái bà ngây thơ đơn thuần như vậy, dung mạo xinh đẹp lại dịu dàng hiền lành, sinh ra trong gia tộc như Vương gia vốn đã là sự trừng phạt của ông trời, không ngờ vẫn có kẻ dám lừa gạt con gái bà!
“Hắn là người như thế nào?”
Người phụ nữ cười hiền, như đang cùng con gái trò chuyện việc nhà.
Vương Tử Huyên nhìn nụ cười của mẫu thân, trong lòng khẽ thở phào, sắc mặt cũng tươi tắn hơn nhiều, “Hắn rất tốt, không chỉ có thiên phú tốt, bộ dáng cũng tốt, hơn nữa tâm địa thiện lương…”
Người phụ nữ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, trong phòng một bầu không khí hòa thuận.
…
Một bên khác,
Hứa Tam Nhạn thắt lại đai lưng, đẩy cửa bước ra ngoài. Dưới lầu các vũ nữ vẫn đang nhẹ nhàng nhảy múa, chỉ là đã đổi một nhóm người khác.
Quay người đóng cửa phòng lại, ánh mắt liếc nhìn cô gái nằm bệt trên giường, thỏa mãn thở phào một hơi.
Gái lầu xanh không ít, nhưng không bằng Lan Lan ở Quỷ Thành.
Bên ngoài trời đã tối, nhưng trong thanh lâu lại càng thêm náo nhiệt. Trên mái nhà được khảm một viên tinh thạch lớn, ánh sáng trắng xóa chiếu sáng lầu các như ban ngày.
Hứa Tam Nhạn dựa vào lan can, mắt nhìn xuống các vũ nữ trên đài. Từ góc độ này có thể nhìn thấy một mảng trắng nõn.
Lúc này, ngoài cửa có bốn người bước vào, ba nam một nữ. Hứa Tam Nhạn nhìn sang, người phụ nữ kia chính là Vương Tình Vũ. Chỉ là nơi đây ồn ào, đối phương chưa phát hiện ra hắn.
Bốn người vừa vào đã có cô nương tiến lên đón khách, nhưng ba nam tử kia mất kiên nhẫn đẩy cô ta ra, thái độ ngang ngược, mục đích rõ ràng là tìm kiếm ai đó trong các phòng dưới lầu.
Hứa Tam Nhạn nhíu mày, nhìn đáng vẻ này. dường như kẻ đến không có ý tốt?
Có chuyện gì sao?
Không thể nào, lâu như vậy rồi, «Tử Sơn Chủng Tâm thuật» chưa từng xảy ra sai sót, không thể nào bị phát hiện.
Vậy vấn đề nằm ở ba cô gái kia?