Bên trong ngôi điện tràn ngập ánh sáng cùng khí tức dịu dàng, bên tai Lăng Viêm vang lên giọng nói trầm ổn của Kiệt Tây Á.
Thật ra, Lăng Viêm biết ngay từ khi mình bước vào núi Thần Minh Gào Thét, Kiệt Tây Á chắc chắn đã nhận ra... Chỉ là sau khi thu liễm khí tức, Kiệt Tây Á căn bản không thể nhìn thấu được hắn.
Bên trong ngôi điện rất rộng lớn, hai bên cửa sổ khổng lồ đều mở toang, ánh sáng rực rỡ chiếu vào khiến cả tòa điện trở nên vô cùng sáng sủa. Những bức tường, cửa sổ và cột trụ xung quanh điện đều được bao phủ bởi những đường vân kỳ dị trông như bùa chú. Dù đây là điện của Đấu Thần Cảnh, nhưng Lăng Viêm nhìn thế nào cũng thấy giống nơi ở của Thiên Thần Cảnh hơn.
Ở cuối điện, một lão già tóc trắng vóc người thấp bé, mặc áo choàng trắng đang đứng lặng lẽ. Lão có đôi mắt màu xanh thẳm, sâu thẳm hơn nhiều so với những người Lăng Viêm từng gặp trước đó. Lão để chòm râu dê, mái tóc bạc phơ lấp lánh ánh bạc, khoác trên mình bộ áo choàng thêu đầy những ký tự vàng, hai tay chắp sau lưng.
Lăng Viêm chậm rãi bước tới. Giây phút này, dù là bộ pháp, khí thế Nghịch Thiên hay khí thế Bất Lão, tất cả đều đồng loạt tỏa ra.
Dưới vẻ "Bất động như sơn", ẩn giấu những con sóng dữ dội!
Ba loại khí thế đan xen hỗn loạn, ngang dọc chằng chịt, tựa như đàn châu chấu phủ kín không gian. Thế nhưng, trong sự hỗn loạn ấy lại ẩn chứa một chút hài hòa, khiến người ta không cảm thấy bất kỳ sự gượng ép nào. Kiệt Tây Á ngẩng khuôn mặt đầy nếp nhăn lên, kinh hãi nhìn Lăng Viêm.
"Khí thế của các hạ thật kỳ lạ khó lường, quả nhiên khiến người ta bái phục. Hơn nữa, trang phục của các hạ dường như không phải người của đại lục này. Không biết các hạ đến đây vì chuyện gì?"
Kiệt Tây Á cảm nhận được chiến ý tỏa ra từ người Lăng Viêm. Tuy nhiên, trong tình cảnh này, Lăng Viêm không biết gì về Kiệt Tây Á, và Kiệt Tây Á cũng hoàn toàn mù tịt về Lăng Viêm. Lão không dám tùy tiện ra tay.
"Nguyên lão Kiệt Tây Á, mạo muội rồi. Hôm nay ta đến đây không có ý gì khác, chỉ muốn cùng nguyên lão chiến một trận thật sảng khoái để kiểm chứng sở học cả đời của mình! Không phân sống chết, không kể thủ đoạn! Chỉ cần dốc hết toàn lực, liều mạng một trận!"
Lăng Viêm khẽ gật đầu nói.
"Ngươi là người Thần Châu đúng không?"
Điều khiến Lăng Viêm ngạc nhiên là Kiệt Tây Á đột nhiên trầm giọng nói một câu như vậy.
"Nhãn lực tốt lắm! Ông cũng từng đến Thần Châu sao?"
Sự ngạc nhiên của Lăng Viêm chỉ thoáng qua. Thiên hạ rộng lớn là thế, những kẻ thực lực thông thiên này cũng không phải là hạng người đóng cửa bế quan, tự cho mình là giỏi. Những kẻ du ngoạn bốn phương để tu luyện không hề ít.
Mặc dù cao thủ Thần Châu xuất hiện lớp lớp, khiến những kẻ này không dám tùy tiện bước chân tới, nhưng không có nghĩa là không có.
Tuy nhiên, Kiệt Tây Á lại lắc đầu.
"Ta chưa từng đến, nhưng ta đã nghe nói về thánh địa phương Đông đó. Người ở đó có kỹ pháp tầng tầng lớp lớp, lại vô cùng tinh xảo, khiến người ta không thể tin nổi. Họ chú trọng nhiều hơn vào kỹ xảo, vào việc vận dụng khí tức và thấu hiểu thể chất bản thân, không giống như bên chúng ta, phần lớn là thiền định và luyện sức mạnh!"
"Nghe nói sao?" Lăng Viêm thầm nghĩ, chẳng lẽ Kiệt Tây Á quen biết cao thủ Thần Châu nào đó nên mới biết được?
Thế nhưng, Lăng Viêm rõ ràng không muốn đi sâu vào vấn đề này, hắn khẽ lắc đầu.
"Nguyên lão Kiệt Tây Á, Lăng mỗ hôm nay đến đây không phải để tán gẫu với ông!"
Lăng Viêm vừa dứt lời, thân hình đã chuyển động.
Không dùng Bạch Mộ, không thúc động pháp bảo, chỉ vận song quyền, vận khí vào cánh tay, sát khí lẫm liệt lao thẳng về phía Kiệt Tây Á.
Sát ý vừa lộ, sắc mặt Kiệt Tây Á không khỏi thay đổi.
Đến đây, Lăng Viêm chỉ cầu một trận chiến, đánh xong rồi đi, việc gì phải nói nhiều lời thừa thãi?
Ầm ầm...
Nắm đấm xé toạc không khí, khoảng cách khổng lồ giữa hai người dường như không tồn tại. Chưa đầy một hơi thở, Lăng Viêm đã đứng sau lưng Kiệt Tây Á, tung một quyền nhắm thẳng vào tử huyệt trái tim của lão.
Ra tay tàn độc!
Kiệt Tây Á hiểu rõ, lão không dám chắc Lăng Viêm có ý giết mình hay không, nhưng lão cảm nhận được Lăng Viêm tuyệt đối sẽ không nương tay.
"Rốt cuộc hắn muốn làm gì??"
Kiệt Tây Á thầm nghĩ trong lòng.
Tuy nhiên, lão không dám chậm trễ, tung một quyền phản đòn. Một luồng khí tức thực chất không ngừng thay đổi màu sắc phun ra từ làn da lão.
Đấu khí!! Hơn nữa còn là hàng ngàn vạn đấu khí mà chỉ những Đấu Thần Cảnh đạt tới thực lực "Nhiệt Huyết Chiến Ca" bát chuyển mới có thể sở hữu.
Bùm!
Kiệt Tây Á đón đỡ được cú đấm của Lăng Viêm một cách hú vía. Tuy nhiên, một luồng sức mạnh xé rách kinh khủng bùng nổ từ nắm đấm của Lăng Viêm, tựa như vô số lưỡi dao chém tới Kiệt Tây Á từ mọi hướng.
Những nhát chém bằng khí đầy sắc bén đó khiến ngay cả Kiệt Tây Á cũng phải đối mặt như kẻ thù lớn.
Đấu giả có nhục thân cực kỳ cường hãn, chỉ thấp hơn Thiên Thần Cảnh một chút. Tuy chỉ thấp hơn một chút nhưng cũng không hề kém cạnh... Trừ khi là người tu luyện Pháp Thần Cảnh, nếu không không thể dễ dàng giết chết những cao thủ bát chuyển như Kiệt Tây Á!
Thế nhưng, uy lực từ cú đấm này của Lăng Viêm khiến Kiệt Tây Á cũng phải khiếp sợ.
"Công kích cao quá!! Lăng huynh đệ, thực lực của ngươi thật khiến người ta kinh ngạc!"
Kiệt Tây Á kinh thán, đáng tiếc Lăng Viêm không hề có ý thả lỏng.
"Khi đối địch, nói càng nhiều thì chết càng nhanh!"
Song quyền của Lăng Viêm như mưa rào trút xuống, mỗi giây tung ra 354 cú đấm.
Tuy nhiên, Kiệt Tây Á đón đỡ vẫn khá nhẹ nhàng...
Đấu giả chú trọng vào kỹ xảo chiến đấu. Phương Tây tuy phần lớn là thiền định và luyện sức mạnh, nhưng nghề Đấu giả này lại là thứ xuất hiện về sau.
Kỹ xảo thật tinh diệu!
Mắt Lăng Viêm sáng lên. Kiệt Tây Á tuy sức mạnh và công kích không quá cường hãn, nhưng lại kết hợp kỹ xảo của lão vào một cách vô cùng chuẩn xác... 5 phần sức mạnh, 5 phần công kích, 5 phần kỹ xảo, tạo ra hiệu quả đạt tới một trăm phần trăm. Kiểu tấn công tính toán không một kẽ hở này... Lăng Viêm chỉ từng thấy ở một môn phái.
Đó chính là Quỷ Tâm.
Đã một thời gian rồi không gặp Nguyệt Manh.
Trong lòng Lăng Viêm bỗng thoáng qua nỗi buồn man mác. Người con gái từng thề sẽ giết mình đó, giờ đang ở đâu? Đang làm gì? Đã lâu như vậy không gặp, liệu có xảy ra chuyện gì không?
Lăng Viêm bất giác lo lắng, nhưng dù lo lắng, hắn cũng không dám lơ là. Lúc này, không cho phép bất kỳ sự phân tâm nào.
Gạt bỏ nỗi nhớ Nguyệt Manh ra khỏi đầu, hắn chỉnh đốn tâm thần...
Tuy nhiên, đối với những chiêu thức tinh diệu, liên kết tấn công như tính toán công kích, ý thức công kích, phán định công kích, Lăng Viêm chưa chắc đã kém Kiệt Tây Á bao nhiêu.
Sát ý ngưng tụ trên nắm đấm đã hoàn toàn phong tỏa xung quanh Kiệt Tây Á, tựa như tường đồng vách sắt.
Mỗi cú đấm, mỗi chiêu thức đều khiến Kiệt Tây Á cảm thấy tuyệt vọng. Lão nhận ra những năm tháng gian khổ tu luyện, tốn bao tâm huyết nghiên cứu kỹ pháp chiến đấu thiên hạ, cảm ngộ nguồn gốc sự sống, cảm ngộ sự giao thoa giữa thần linh và phàm nhân, trải qua bao mưa gió đằng đẵng không hồi kết, vào khoảnh khắc này lại trở nên yếu ớt và tái nhợt đến thế.
Người của Quỷ Tâm Đường đối với sự lĩnh ngộ kỹ pháp chưa chắc đã kém những điện đường Đấu Thần này, thậm chí còn có phần hơn.
Lăng Viêm tung một chiêu quyền pháp vô cùng quỷ dị, đánh thẳng vào người Kiệt Tây Á. Nhân đà đó, cơ bắp và xương cốt của Lăng Viêm trực tiếp co rút lại.
Thuấn Tức Vạn Lực!
Ầm ầm...
Kiệt Tây Á trúng chiêu của Lăng Viêm, cứ thế bị đánh bay ra ngoài.
Thân hình lão như viên đạn rời nòng, tông gãy hai cột đá khổng lồ của ngôi điện rồi văng ra ngoài.
Khí tức Nghịch Thiên tràn vào cơ thể Kiệt Tây Á, trong thời gian ngắn đã phong tỏa hoàn toàn mọi sức mạnh của lão. Lúc này, Kiệt Tây Á cảm thấy một sự bất lực bao trùm.
Bình bình bình!
Kiệt Tây Á đập mạnh xuống đất, phát ra tiếng động lớn. Từng mảng bụi mù mịt bay lên, mặt đất nứt toác, tựa như thiên thạch rơi xuống, cả ngọn núi Thần Minh Gào Thét rung chuyển vài phần.
"Chuyện gì xảy ra vậy??"
"Chẳng lẽ núi Thần Minh Gào Thét sắp phun trào??"
Vài thành viên của điện đường chưa xuống núi kinh hãi nhìn nhau.
Mọi người nhìn về phía đỉnh núi, thấy khói cuồn cuộn bốc lên, nhưng dường như không phải dấu hiệu núi lửa sắp phun trào, mà giống như bụi đất dưới mặt đất bị ép bay lên không trung hơn.
Xảy ra chuyện rồi?
Mọi người thầm đoán, rồi lập tức lao về phía Tây Á Điện.
Lăng Viêm thu tay, mũi chân khẽ điểm, bay ra ngoài điện.
"Tuy có thực lực bát chuyển, Nhiệt Huyết Chiến Ca, nhưng công kích và sức mạnh bản thân của ông đều không theo kịp!"
Lăng Viêm lắc đầu, trực tiếp nhảy vọt lên không, chân đạp Tà Vân, bay thẳng lên trời.
Bản thân đã đạt tới Bất Lão Cảnh và Nghịch Thiên Cảnh bát biến, lẽ nào còn không thắng nổi kẻ chỉ có thực lực bát chuyển đơn nhất này?
Tà Vân bay nhanh, trong nháy mắt đã vạch một vết đen dài trên bầu trời xanh thẳm, tựa như bầu trời đã bị xé rách.
Kiệt Tây Á chật vật đứng dậy từ cái hố lớn do mình gây ra, ngẩn ngơ nhìn Lăng Viêm đã rời đi, trong lòng hiện lên vô số hình ảnh chiến đấu...
"Nhiệt Huyết Chiến Ca đã được thúc đẩy đến cực hạn, vậy mà vẫn bị đánh đến mức không có sức phản kháng. Mình còn xưng là Đấu Thần Cảnh cái gì nữa? Người trên Thần Châu, tùy tiện tới một kẻ, tay không chiến đấu với mình mà mình còn thảm bại trước người này... Mạnh quá..."
Kiệt Tây Á có chút thất vọng. Sự mạnh mẽ của Lăng Viêm hoàn toàn đả kích lão. Phải biết rằng, khi đối địch với Lăng Viêm, lão gần như đều là chính diện tấn công, điều này đối với người tu luyện Đấu Thần Cảnh mà nói là một lợi thế cực lớn. Trên đại lục này, kẻ có thể đối kháng chính diện với Đấu Thần Cảnh chỉ có người thuộc Kiếm Thần Cảnh, nhưng người thuộc Kiếm Thần Cảnh cũng không phải ai cũng có thể đối đầu với Đấu Thần Cảnh.
Lúc này, phía sau có vài thành viên của Đấu Thần Điện hối hả chạy tới, nhưng cái hố khổng lồ khiến họ giật bắn mình.
Đây đâu phải cái hố?? Toàn bộ mặt đất gần như sụp đổ xuống... trông giống một miệng núi lửa nhỏ vậy.
"Thầy Kiệt Tây Á!! Người không sao chứ??"
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy thầy Kiệt Tây Á??"
Mọi người nhìn thấy Kiệt Tây Á mặt mũi lấm lem, vẻ mặt chán nản, đứng lặng lẽ giữa tâm hố, không khỏi kinh hoàng.
"Chủ nhân, thực lực của Kiệt Tây Á trong số các trưởng lão Đấu Thần Điện không tính là mạnh mẽ. Trong ba người đang tu luyện bên ngoài Đấu Thần Điện, có một vị nguyên lão xếp hạng thứ bảy, thực lực của hắn, chủ nhân cần phải cân nhắc kỹ!"
Khắc Lý Tư đứng trên đỉnh vách đá, toàn thân bao bọc trong chiếc áo choàng che trời, lộ ra đôi hốc mắt khô lâu rực cháy ngọn lửa xanh thẳm, vô cùng tà mị.
"Sao?? Hắn mạnh hơn Kiệt Tây Á rất nhiều sao?"
Lăng Viêm đạp mây giữa không trung, nhìn xuống Khắc Lý Tư đang quỳ dưới đất.
"Thất Nguyên Lão Tử Đấu, ba trăm năm trước đã bước vào cửu chuyển, Chiến Thiên Đấu Địa. Kỹ pháp chiến đấu của hắn đã mạnh đến mức có thể sánh ngang với các nguyên lão top 3 trong thần điện. Tuy nhiên... kẻ này là một tên cứng đầu, không dễ chọc..."
Khắc Lý Tư do dự một chút.
"Sao?? Nói nghe xem."
Lăng Viêm bắt đầu thấy hứng thú. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu với những kẻ trình độ như Kiệt Tây Á thì quá nhàn hạ, căn bản không thể thu hoạch được kinh nghiệm gì đáng kể.
"Tử Đấu kẻ này nhân phẩm cực kém, gần như người của Võ Hồn Đế Quốc ai cũng biết. Hơn nữa, lòng đố kỵ của hắn rất mạnh. Vốn dĩ với thực lực của hắn, căn bản không thể đứng ở vị trí thứ bảy, nhưng chỉ vì tâm tính không tốt, Chí Cao Hoàng của Thần Điện không coi trọng hắn... nên mới xếp thứ bảy. Nếu chủ nhân chọc giận hắn... ta e rằng sẽ tự chuốc lấy rắc rối..."
Chó điên khó chọc.
"Tự chuốc lấy rắc rối?"
Lăng Viêm hơi nhíu mày. Khắc Lý Tư nói cũng đúng, nhưng... nếu không đấu với Tử Đấu mà tìm một vị nguyên lão khác, thực lực vị nguyên lão đó cũng chẳng hơn Kiệt Tây Á là bao, Lăng Viêm không thể lãng phí thời gian. Như vậy thì năng lượng của Thái Sát Thánh và Cửu Trọng Hoàng Tuyền U Kiếp mình có thể hấp thụ được bao nhiêu?
Thứ mình cần, chính là sự thử thách giữa sống và chết.
"Tâm tính Tử Đấu không tốt, đấu với hắn, chắc hẳn hắn cũng sẽ dốc hết toàn lực. Nếu nhân phẩm hắn thực sự tệ, chắc chắn sẽ dùng vài thủ đoạn đê hèn. Thứ ta cần bây giờ chính là những trận chiến như thế!"
Lăng Viêm do dự một lát rồi quyết định lên đường.
"Nếu chủ nhân đã quyết, thuộc hạ cũng không can thiệp. Hy vọng chủ nhân có thể đại thắng! Có được lĩnh ngộ, đột phá!!"
Khắc Lý Tư bái lạy.
Lăng Viêm gật đầu: "Được rồi, ngươi tiếp tục thu thập thông tin mới nhất, cả động thái của Đấu Thần Điện, rồi chỉnh lý lại giao cho ta! Thứ này ngươi phục dụng đi, có tác dụng với ngươi đấy!!"
Lăng Viêm ném cho Khắc Lý Tư một viên Ngư Đan.
"Khí tức dịu dàng quá!! Bảo bối thần kỳ!!"
Khắc Lý Tư nhìn viên Ngư Đan nằm phẳng lặng trên móng vuốt khô lâu của mình, đầy kinh ngạc... sau đó lại quỳ xuống, không quên cảm tạ.
"Tuy ngươi là vong linh, nhưng thứ này chắc cũng có tác dụng với ngươi!"
Nói xong, Lăng Viêm liền điều khiển Tà Vân, lao vút về phía nơi Tử Đấu đang ở.
Khắc Lý Tư vẫn quỳ trên vách đá, đợi Lăng Viêm đi xa mới khẽ ngẩng đầu lên.
"Thực lực chủ nhân này có vẻ rất mạnh... Nếu hắn thắng cả Tử Đấu, chưa biết chừng có thể đánh bại Khủng Bố Ma Vương... Nếu đi theo hắn, nhận được sự chỉ điểm của hắn, mình chắc chắn có thể nâng cao thực lực nhanh hơn."
Gió thổi hiu hiu, làm chiếc áo choàng che trời trên người Khắc Lý Tư kêu phần phật... vài tia lửa xanh quỷ dị bay ra khỏi áo choàng, lơ lửng giữa không trung, thật đẹp đẽ.