"Suối chảy róc rách, U Kiếp sinh ra, bất hủ mà chết, hằng cổ bất diệt, sinh tử đồng hành, dưới nhân quả, vạn vật luân hồi!"
Hoàng Tuyền Quân Chủ ngân nga, thanh âm lượn lờ, phiêu đãng khắp hoàn vũ, tựa như tiếng trời văng vẳng từ trên thương khung, dưới u minh.
"Lăng Viêm, hãy đón nhận U Kiếp, qua thì sinh, bại thì tử, cửu tuyền chi kiếp, thiên đạo hiển hiện, giáng xuống!"
Thanh âm của Hoàng Tuyền Quân Chủ dường như phát ra từ tận đáy lòng Lăng Viêm, một cảm giác uy nghiêm, không thể khiêu khích tự nhiên trào dâng từ hư ảnh của hắn, khiến chúng sinh có ý muốn quỳ lạy.
Lăng Viêm vẫn gắt gao chế trụ Thái Sát Thánh, giờ khắc này, cho dù là Hoàng Tuyền Quân Chủ, hắn cũng không bận tâm!
Hoàng Tuyền Quân Chủ không hề để ý, trực tiếp thi hành kiếp phạt.
Theo tiếng quát lớn của Hoàng Tuyền Quân Chủ, trong chớp mắt, phong vân biến sắc, thiên địa chấn động.
Quỷ thần kinh hãi, thiên địa khóc than.
Thân hình khổng lồ của Hoàng Tuyền Quân Chủ vỡ vụn, hóa thành vô số hạt mưa nhỏ, bao phủ lấy toàn thân Lăng Viêm.
Hoàng Tuyền U Kiếp, Hoàng Tuyền chi vũ, mãnh liệt giáng xuống.
"Lăng Viêm, mau buông tay, Cửu Trọng Hoàng Tuyền U Kiếp, ngươi và ta đều sẽ chết! Bây giờ bỏ chạy vẫn còn kịp!"
Thái Sát Thánh sắc mặt trắng bệch, vội vàng hét lớn.
"Sợ cái gì? Ha ha, chỉ là vượt kiếp thất bại thôi, chẳng có gì to tát cả!"
Lăng Viêm không hề sợ hãi, ngược lại còn cười lớn. Sức mạnh của sáu con kim long quấn quanh không hề suy giảm. Sau khi phá trừ hết thảy Bản Mệnh, thực lực của Lăng Viêm đã tổn hại nghiêm trọng, nhưng hắn không màng tới, thứ hắn muốn chính là sự bùng nổ trong khoảnh khắc này!
Thái Sát Thánh thúc giục vô số pháp bảo, nhưng pháp bảo vừa xuất hiện, khí tức Hoàng Tuyền đã trực tiếp cắt đứt sự điều khiển của hắn.
Thái Sát Thánh không cam tâm, tung ra đủ loại sát chiêu tinh diệu, oanh sát về phía Lăng Viêm... nhưng... thân hình Lăng Viêm dù vỡ nát cũng không chịu buông lỏng.
"Tàn Hoa Chiếu Ảnh!"
"Trí Thủ Tuyệt Mệnh!"
"Oanh Lôi Xế Điện!"
"Cửu Thiên Cuồng Lan!"
"Ha ha... giết đi... giết đi."
Thân thể Lăng Viêm đã bị oanh kích đến mức tàn tạ, nhưng thần trí hắn chưa tan, trái tim chưa bị phá hủy, vẫn gắt gao áp chế Thái Sát Thánh.
Đúng lúc này, Hoàng Tuyền U Kiếp đã giáng xuống.
Giọt mưa Hoàng Tuyền đầu tiên rơi lên người Lăng Viêm.
Vụ nổ mãnh liệt khiến Lăng Viêm choáng váng, sáu con rồng vàng lập tức lỏng đi ba phần.
Nhìn sang Thái Sát Thánh, kẻ chịu đựng mười phần uy lực, tình cảnh còn thê thảm hơn, toàn thân trang bị đều bị oanh kích đến mức nứt nẻ.
Oanh oanh... oanh... oanh... oanh...
Hơn một triệu hạt mưa, trong mười giây, đồng loạt giáng xuống người hai kẻ đó.
Trong chớp mắt, cả hai bị vụ nổ vô tình bao trùm.
Húc Dương Kiếm Đảo không ngừng run rẩy.
Lúc này, bốn phía Lăng Viêm xuất hiện bốn phân thân thu nhỏ của Hoàng Tuyền Quân Chủ.
Bốn phân thân đồng loạt vươn tay, vỗ về phía Lăng Viêm đang bị oanh tạc.
Vô số chất lỏng màu vàng kim được rót vào vụ nổ, uy lực tức thì tăng gấp đôi. Phân thân Hoàng Tuyền Quân Chủ trong vẻ mờ ảo, bắn ra hai luồng tinh quang, nhìn thẳng vào tâm điểm của trận oanh kích.
Đày đọa.
Cảm giác lúc này, chính là sự đày đọa và đau đớn vô tận.
Toàn thân sớm đã không còn nghe theo sự điều khiển, bên tai văng vẳng tiếng gào thét đau đớn của Thái Sát Thánh, thứ hắn phải chịu đựng so với mình quả là một trời một vực.
Sáu rồng vỡ nát, thần lực hộ thân cũng tan biến, ý thức Lăng Viêm bắt đầu tản mát.
Trước mắt là một mảng vàng vọt mờ ảo, như thể đang chìm trong Hoàng Tuyền, đón nhận sự tẩy lễ của sinh và tử.
"Trên có Bích Lạc, dưới có Hoàng Tuyền, phi thăng Bích Lạc, đọa nhập Hoàng Tuyền, mỗi một u hồn tử vong đều sẽ tiến vào Hoàng Tuyền u ám, ở đó, các ngươi sẽ có được tân sinh. Trời có thiên đạo, đất có chế tài, mỗi sinh linh, sinh ra trong trời đất, tất chịu nhân quả!"
Bên tai, thanh âm hư ảo trống rỗng của Hoàng Tuyền Quân Chủ lúc ẩn lúc hiện.
Trời có cửu trọng thiên, đất có cửu trọng địa...
Lăng Viêm cảm thấy mình đang chìm trong giấc mộng Hoàng Tuyền, loáng thoáng, hắn thấy trong dòng nước suối u ám, có một bóng dáng vĩ đại, một vị thần linh vô cùng mạnh mẽ.
Lăng Viêm chỉ thấy "Huyễn Long Quyết" nơi ngực lại bắt đầu sinh ra những luồng hơi ấm kỳ lạ, vô cùng dễ chịu.
Trong sự lạnh lẽo, xé rách, đau đớn đến mức không thể chịu đựng nổi này, một chút hơi ấm cũng khiến Lăng Viêm cảm thấy vô cùng thoải mái.
Oanh oanh oanh oanh oanh!
Pháp bảo trên người Lăng Viêm bắt đầu tan rã, may mà hắn đã kịp thu Bạch Mộ và Đằng Long Thuẫn vào túi, nếu không chắc chắn sẽ bị hủy.
Thế nhưng, ngoài quần áo ra, Lăng Viêm cảm thấy chiếc Luyện Hồn Giới trên ngón tay bỗng run rẩy.
Keng...
Chiếc Luyện Hồn Giới phát ra tiếng động như thủy tinh, rồi vỡ vụn hoàn toàn.
"Vỡ đi... vỡ đi... dù sao cũng không sống nổi rồi!"
Nếu có đường lui, Lăng Viêm chắc chắn sẽ đi, đáng tiếc, người vượt kiếp bình thường chỉ nghĩ cách chịu đựng kiếp nạn chứ không chọn trốn tránh. Nhưng Cửu Trọng Hoàng Tuyền U Kiếp của Lăng Viêm uy lực quá lớn, khiến người ta kinh hãi.
Bất kỳ ai cũng sẽ chọn cách tránh né.
Nhưng Lăng Viêm lúc này đã ở vào đường cùng.
Thế nhưng... ngay lúc này... tất cả mảnh vỡ của Luyện Hồn Giới lại bay về phía Lăng Viêm, trong làn oanh tạc của Hoàng Tuyền, vẽ ra vô số sợi chỉ đen.
Chúng đâm xuyên qua thân thể tàn tạ, đâm thẳng vào tim Lăng Viêm.
"Ưm!"
Lăng Viêm đã nếm trải đủ mọi đau khổ trên đời, lúc này, nỗi đau về thể xác và tinh thần đã khiến hắn quên cả cảm giác. Tuy nhiên, việc Luyện Hồn Giới đâm vào tim khiến hắn nảy sinh một nỗi bất an.
"Đau không?"
Trong cõi hư vô, một giọng nói đầy vẻ giễu cợt vang lên trong lòng Lăng Viêm.
"Ngươi... là ai?"
Trong cơn mê man, Lăng Viêm đau đớn hỏi.
"Ha ha ha... ta giúp ngươi bao nhiêu năm nay, giúp ngươi giết bao nhiêu kẻ địch mạnh, luyện hóa bao nhiêu hồn phách, ngay cả hồn phách của Bất Hủ Thần Quỷ cũng giúp ngươi cưỡng ép hấp thụ luyện hóa, mà ngươi còn không biết ta là ai sao?"
Giọng nói đó cười lớn.
"Ngươi là Luyện Hồn Giới?"
Lăng Viêm kinh ngạc... nhưng trong chốc lát, nỗi đau lại nhấn chìm vẻ mặt dị thường của hắn.
"Ha ha, đúng vậy, chính là ta... nhưng... ngươi có biết không, đã vô dụng rồi... ngươi thoi thóp thế này, chắc chẳng còn mấy sức lực nữa nhỉ?"
Giọng nói của Luyện Hồn Giới khiến Lăng Viêm nảy sinh cảm giác kỳ lạ.
"Rất cảm ơn ngươi, Cửu Trọng Hoàng Tuyền U Kiếp này quả là chưa từng có tiền lệ... Ta gián tiếp lĩnh ngộ được sinh tử pháp tắc từ Hoàng Tuyền chi vũ, phẩm cấp tăng lên, trở thành Cực Phẩm Thiên Khí, sở hữu khí hồn, nhờ đó mới có ý thức... Lăng Viêm, ta tận tâm tận lực vì ngươi bao nhiêu năm, giờ cũng đến lúc ngươi bù đắp cho ta rồi chứ? Ha ha ha..."
"Ngươi không lẽ... muốn hấp thụ ta?"
Thứ cướp được từ tay Yêu Giới, đã bị tà hóa đến mức này sao?
"Chẳng lẽ không được sao? Ngươi bây giờ căn bản không thể điều khiển ta, nhìn thân thể ngươi đi, đã bị oanh nát hơn nửa rồi. Thật là một trận U Kiếp tuyệt vời, không những giúp ta lĩnh ngộ sinh tử pháp tắc, còn làm vỡ một lỗ hổng trên Bản Mệnh của ngươi, giúp ta có được tự do. Thôn phệ ngươi, rồi lại hấp thụ tên cường giả tuyệt đối sắp tu luyện tới cảnh giới Thần Tiên đằng kia, ha ha ha, Luyện Hồn Giới ta cũng có thể thành tựu tiên đạo rồi, ha ha ha..."
Luyện Hồn Giới cười cuồng vọng, ngay sau đó, Lăng Viêm cảm thấy trái tim mình bắt đầu co rút... như thể có thứ gì đó đang hút lấy tim hắn.
"Ngươi nghĩ mình sẽ đạt được mục đích sao? Ở tình cảnh này, bản thân ta cũng không hy vọng sống sót, nhưng dáng vẻ này của ngươi khiến ta rất khó chịu. Dù không thể ngăn cản hành động của ngươi, ta cũng không để ngươi dễ chịu đâu!"
Lăng Viêm đánh cược một phen, trên trái tim chính là Bản Mệnh.
Bản Mệnh tuy tàn tạ nhưng uy lực vẫn còn. Dưới sự thúc đẩy của chút ý thức còn sót lại, hình người màu đỏ máu của Bản Mệnh như có linh hồn, cũng chui tọt vào tim Lăng Viêm.
"Ngươi đây là kháng cự vô ích, mau từ bỏ đi, ta hứa với ngươi, sau khi hấp thụ hồn phách của ngươi, ta tuyệt đối sẽ không hành hạ nó!"
Giọng nói của Luyện Hồn Giới bắt đầu có chút căng thẳng, thậm chí còn có chút hối hận.
"Sợ rồi sao? Nếu ngươi không quá cuồng vọng, chỉ lặng lẽ hấp thụ ta, có lẽ đã không như thế này. Nhưng giờ thì khác, ta cảm nhận được, ngươi vẫn chưa thoát hoàn toàn khỏi liên kết với Bản Mệnh, ngươi đang sợ Bản Mệnh của ta. Hôm nay, dù ta có chết, cũng nhất định khiến ngươi tiêu tùng!"
Đắc ý quá hóa rồ, Luyện Hồn Giới đã quên mất bản chất của Lăng Viêm.
Lăng Viêm điều khiển Bản Mệnh, trong tim một mảng đỏ máu, chỉ có vô số điểm đen xuất hiện bốn phương tám hướng.
Vô số mảnh vỡ của Luyện Hồn Giới đang điên cuồng thôn phệ trái tim Lăng Viêm... hút lấy tinh huyết của hắn.
Bản Mệnh nhanh chóng lao về phía điểm đen gần nhất, toàn thân tỏa ra ánh vàng kim, cái đầu không rõ hình thù há miệng, trực tiếp nuốt chửng mảnh vỡ vào bụng.
"Ngươi ăn ta, ta cũng sẽ ăn ngươi. Bản Mệnh tiêu hóa, không phải chuyện tầm thường. Luyện Hồn Giới vốn là một pháp bảo tốt, đáng tiếc, ngươi đã thoát khỏi sự điều khiển của ta, vậy thì ta sẽ hủy diệt ngươi!"
Lăng Viêm lạnh lùng cười.
"Ngươi..."
Luyện Hồn Giới nghẹn lời, tuy nhiên tốc độ co rút của trái tim lại nhanh hơn.
Trái tim một khi bị Luyện Hồn Giới nuốt chửng hoàn toàn, Lăng Viêm sẽ chết ngay lập tức.
"Đánh cược thôi, xem xem ai nhanh hơn!"
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lăng Viêm bùng phát dục vọng sống chưa từng có, nhẫn nhịn ý thức sắp tan biến, điều khiển Bản Mệnh điên cuồng nuốt chửng những điểm đen đó.
Dấu hiệu sự sống tựa như ngọn lửa run rẩy trong gió bão, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt ngấm.
Trái tim chỉ còn lại kích cỡ bằng quả óc chó, Lăng Viêm vẫn chưa chết.
Rắc... rắc... rắc... rắc...
Bản Mệnh điên cuồng nuốt chửng, trong một giây đã ăn vào hơn trăm mảnh.
"Ngươi... ta muốn ngươi chết..."
Mỗi khi một mảnh vỡ của Luyện Hồn Giới bị nuốt, tốc độ co rút của tim Lăng Viêm lại chậm đi một chút.
Mảnh vỡ của Luyện Hồn Giới không còn lại bao nhiêu, nó phát ra một lời thề độc địa.
"Ha ha."
Ý thức của Lăng Viêm chỉ có thể truyền đi một tiếng cười, không thể nói thêm lời nào nữa.
Rắc!
Mảnh vỡ cuối cùng bị Bản Mệnh của Lăng Viêm nuốt chửng, trái tim hắn chỉ còn lại bằng hạt đậu.
Thế này thì chẳng khác gì đã chết.
Sự tẩy lễ của Hoàng Tuyền xung quanh vẫn chưa tan, ý thức của Lăng Viêm... bắt đầu tản mát... tiêu diệt... cùng với linh hồn.
"Thôn phệ Luyện Hồn Giới! Lăng Viêm, thật không ngờ, mỗi lần đánh thức ta, đều là lúc ngươi sắp chết..."
Trong thời khắc cận kề cái chết, thanh âm của 'Huyễn Long' lại phiêu đãng tới.
Lăng Viêm đã không thể trả lời nó.
"Sự sống sắp tiêu tan sao? Lăng Viêm, nghe đây, nhất định phải nghe cho kỹ, bốn phân thân của Hoàng Tuyền Quân Chủ vẫn đang điều khiển Hoàng Tuyền U Kiếp, còn ba phút nữa là đại kiếp kết thúc! Với tình trạng hiện tại, ngươi căn bản không thể tránh khỏi cái chết. Nhưng ngươi cũng coi như may mắn, lại có thể thôn phệ Luyện Hồn Giới! Bây giờ muốn sống, rất đơn giản, đó là thôn phệ tên kia! Thực lực hắn rất mạnh, nhưng dưới sự tẩy lễ của Hoàng Tuyền U Kiếp, hắn đã phong bế toàn bộ công pháp để trốn tránh! Ngươi đã thôn phệ Luyện Hồn Giới, hấp thụ kỹ pháp của nó, ngươi đã có thể sinh sinh thực hóa hắn!"
'Huyễn Long' nói ra những lời kinh người.
Thế mà lại muốn Lăng Viêm ăn thịt Thái Sát Thánh.
Tuy nhiên, Lăng Viêm hiển nhiên vô cùng tình nguyện!
"Vậy sao? Ha ha, tốt!"
Lăng Viêm cười tàn nhẫn.
Giờ khắc này, nó đã tìm thấy chút động lực sống sót cuối cùng cho Lăng Viêm, kẻ đang dần tan biến tam hồn thất phách!