"Chuyện của cậu, tôi! Phải nói là chúng ta đều rất quan tâm." Trịnh Vân nói năng đầy lý lẽ, cô ngồi xuống chiếc ghế vuông mà Đinh Hải Hạnh vừa mới ngồi, vẻ mặt đầy vẻ hóng hớt: "Chị chưa bao giờ thấy cậu nói chuyện với phụ nữ quá mười phút một mình cả." Nhìn thấy cậu định mở miệng, cô lập tức nói tiếp: "Cậu đừng có chối, nếu cậu không có ý đồ gì với người ta, thì sao lại chạy ngược chạy xuôi, tận tâm tận lực đến thế, thậm chí còn đứng canh cửa nữa chứ." Cô tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối: "Cũng nhờ phúc của cậu mà hôm nay bọn chị chẳng xem được trò vui gì cả."
"Chị à, chị là bác sĩ đấy! Sao lại giống mấy bà cô nông thôn thích nghe chuyện thị phi thế hả." Chiến Thường Thắng bất lực lắc đầu nói.
"Nói mau!" Trịnh Vân thúc giục.
"Em dù có suy nghĩ gì đi chăng nữa, thì bây giờ cũng chưa tiện nói." Chiến Thường Thắng tỏ vẻ khá ngượng ngùng.
"Cái gì? Cái gì cơ?" Trịnh Vân đứng phắt dậy, kích động nói: "Chị không nghe nhầm đấy chứ! Tai chị không có vấn đề gì đấy chứ!" Vừa nói cô vừa cố tình ngoáy ngoáy tai: "Đúng là ngàn năm thiết thụ cũng nở hoa rồi."
"Chị Trịnh, có khoa trương đến thế không ạ?" Chiến Thường Thắng ngồi thẳng người lại, từng chữ từng chữ nói: "Em thừa nhận, em có ý với cô ấy."
"Đúng là ông trời có mắt, cuối cùng cậu cũng biết để mắt đến phụ nữ rồi." Trịnh Vân chạy lon ton ra cửa sổ nói: "Mặt trời chưa mọc đằng tây đúng không nhỉ!"
"Chị!" Chiến Thường Thắng bị cô trêu chọc đến mức hai má đỏ ửng, vô cùng xấu hổ.
Trịnh Vân chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt trầm xuống, cô bước lại gần nói: "Chuyện của hai người, chị không đồng ý."
Chiến Thường Thắng ngây người nhìn Trịnh Vân xoay chuyển 180 độ: "Chị, sao chị lại không đồng ý nữa, vừa nãy chị còn vui mừng khôn xiết cơ mà!" Cậu sa sầm mặt mày: "Em không ngờ chị cũng như vậy. Có phải chị coi thường cô ấy xuất thân từ nông thôn không? Người nông thôn thì làm sao? Chị cứ tiếp xúc với cô ấy rồi sẽ biết, cô ấy là một cô gái tốt hiếm có."
"Chị là loại người đó sao? Nếu chị coi thường người nông thôn, thì sao chị lại lấy anh Vu, người xuất thân từ tầng lớp bần nông như cậu được." Trịnh Vân vội vàng nói: "Chị nhớ không nhầm thì cậu nói cô ấy đến đây để kết hôn. Chúng ta dù có thích cô ấy đến đâu, cũng không thể phóng hỏa sau lưng người ta, hiểu không? Phụ nữ trên đời này nhiều vô kể, chúng ta không thể làm chuyện để người đời chỉ trích được. Về vấn đề tác phong sinh hoạt này, cậu tuyệt đối không được phạm sai lầm cấp thấp như vậy."
Chiến Thường Thắng nghe vậy liền vội vàng đè tay cô xuống: "Chị, chị à, nghe em nói đã, hôn sự của cô ấy tan rồi."
"Hả! Tan rồi sao?" Trịnh Vân ngạc nhiên nói: "Đang yên đang lành sao lại tan?"
Chiến Thường Thắng giọng đầy mỉa mai: "Thì gặp phải Trần Thế Mỹ chứ sao nữa! Lớn lên cùng nhau từ nhỏ ở quê nhà, thanh mai trúc mã, đến khi trúc mã vào bộ đội được đề bạt, liền chê bai thanh mai ở nông thôn chứ còn gì nữa!"
"Rốt cuộc là chuyện thế nào?" Trịnh Vân vẻ mặt đầy hóng hớt hỏi.
Chiến Thường Thắng kể sơ qua tình hình, nghe xong Trịnh Vân không khỏi cảm thán, chuyện kiểu này thời mới giải phóng cô đã thấy quá nhiều rồi.
Thế hệ của họ phấn đấu vì cách mạng hơn mười năm, thời chiến loạn, quốc chẳng ra quốc, làm sao có được gia đình.
Đến khi giải phóng, đội ngũ xuất thân từ tầng lớp bần nông một bước lên mây nắm giữ giang sơn, đại quân vào thành chưa được bao lâu đã dấy lên trào lưu tìm đối tượng. Những người bần nông vào sinh ra tử này, trong những năm tháng đạn bom khói lửa đã phải chịu đựng biết bao gian khổ, tuổi tác của họ cũng đã lớn. Biết bao người đã bỏ lỡ tuổi thanh xuân, và nhóm người này cũng khiến lãnh đạo các quân khu phải cân nhắc đến vấn đề thực tế đó, từ đó áp dụng các biện pháp khẩn cấp và tương ứng, tổ chức liên hoan, mai mối tập thể.
Về điều kiện chọn vợ, những người bần nông chỉ có một tiêu chuẩn đơn giản mà khắc nghiệt, đó là: Phải đẹp. Thắng lợi rồi, giải phóng rồi, họ có hàng ngàn hàng vạn lý do để tìm một cô vợ trẻ đẹp nhằm tự thưởng cho mình sau những năm tháng tắm máu chiến trường, đổ máu vì cách mạng.
Người chưa kết hôn thì không sao, đáng sợ nhất là những người đã lấy vợ ở quê. Nếu vợ mất thì còn đỡ, chỉ sợ là do chiến loạn, bốn bề chạy nạn, sau khi giải phóng người vợ tào khang ở quê lại tìm đến, thế thì thật là khó xử.
Nhìn đồng đội người thì lấy nữ sinh, người thì lấy công nhân, hoặc những đồng chí cùng kề vai sát cánh chiến đấu. Quay lại nhìn người vợ ở quê, nhìn thế nào cũng thấy không thuận mắt. Những người có lương tâm, tình cảm sâu đậm thì tiếp tục sống với nhau, còn kẻ không có lương tâm thì chỉ cần một câu "hôn nhân phong kiến sắp đặt", hai chữ: Ly hôn!
Chính sách lúc bấy giờ cũng tỏ thái độ khuyến khích, vì vậy đã dấy lên một làn sóng ly hôn.
Trong đó có bao nhiêu chuyện thật giả, tổ chức làm sao phân biệt cho kỹ được, đương nhiên đàn ông nói gì thì là thế ấy. Đương nhiên người khổ nhất là những người phụ nữ bị bỏ rơi với cái lý do đường hoàng đó, cuộc sống sau này của họ có thể tưởng tượng được là khó khăn đến nhường nào.
Người đã sinh con đẻ cái lại càng thảm hơn, trước mắt chẳng phải là một ví dụ sao? Nếu cô ấy không tự vươn lên, tự mở cho mình một con đường sống, thì chắc chắn đã bị nuôi đến tàn phế. Nếu con cái theo mẹ về quê, tương lai coi như chấm hết, không được giáo dục tử tế, chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời, khổ cực cả một đời.
Haiz... Trịnh Vân khẽ thở dài, hoàn cảnh chung là vậy, những người phụ nữ nhỏ bé như họ làm sao có thể chống lại.
"Cũng may là biết trước khi cưới." Trịnh Vân thở dài: "Đừng để họ làm ầm ĩ lên, dù thắng hay thua, cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu."
"Cô ấy tự có nhận thức rất rõ ràng." Chiến Thường Thắng nở một nụ cười an ủi nơi khóe môi.
Trịnh Vân nhìn nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân nơi khóe môi cậu, như thể phát hiện ra lục địa mới, đúng là không dễ dàng gì. Cô khẽ nhíu mày, hiếm khi nghiêm túc nhìn cậu: "Cậu nói cho chị biết, cậu không phải vì thương hại nên mới thích cô ấy đấy chứ, vì cô ấy có hoàn cảnh giống với bác gái."
"Tất nhiên là không rồi." Chiến Thường Thắng không chút suy nghĩ đáp, cậu chỉ vào tim mình: "Chỗ này của em lạnh cứng như sắt vậy." Đổi giọng, cậu nói tiếp: "Hơn nữa, nếu lòng trắc ẩn mà tràn lan thì bộ đội năm nào chẳng xảy ra chuyện này. Em đã lấy vợ từ lâu rồi."
Trịnh Vân gật đầu: "Điều này cũng đúng, cứ đến thời điểm then chốt đề bạt là sẽ có đối tượng ở quê tìm đến, trong khi họ lại đang yêu đương với nữ thanh niên địa phương. Đây là chuyện gì thế này?" Tất nhiên số phận mỗi người mỗi khác, còn tùy thuộc vào vận may của từng người.
Chiến Thường Thắng dùng hai tay vò đầu, vẻ mặt tiến thoái lưỡng nan: "Chỉ là bây giờ nên làm thế nào đây?"
Hiếm khi thấy thằng nhóc này nghiêm túc một lần, mặc dù cô rất muốn xem bộ dạng bị dày vò của cậu.
Nhưng ai bảo cô là chị của cậu cơ chứ! Trịnh Vân lập tức tích cực nói: "Vậy thì tấn công chiếm lĩnh cao điểm này ngay đi!"
"Em cảm thấy như vậy có chút thừa nước đục thả câu, chuyện không đường hoàng như thế, Chiến Thường Thắng em làm sao có thể làm được?" Chiến Thường Thắng xoa tay, do dự không tiến.
"Cậu còn là anh hùng chiến đấu cấp một đấy, ngày ngày treo binh pháp bên miệng, không biết rằng tinh túy của binh pháp nằm ở chỗ: Biết chờ thời cơ mà hành động sao? Lúc này không hành động thì đợi đến bao giờ." Trịnh Vân ánh mắt lướt nhẹ nhìn cậu cười chế giễu: "Chà! Thường Thắng cậu cũng có ngày không dám dũng cảm tiến lên sao, thật nên để anh Vu và mấy người họ đến xem thử."
"Chị à, chị đừng cười nhạo em nữa." Chiến Thường Thắng chắp tay cầu xin.