Hách phụ kéo bà lão nhà mình đến nơi vắng vẻ, giận dữ hất tay bà ra.
"Bà đừng có mà lải nhải nữa, đầu óc tôi đau như búa bổ đây này." Hách phụ quát tháo, vừa đi qua đi lại vừa suy tính trong lòng, "Hiện giờ nhà họ đang cơn giận dữ, đợi đến khi bình tĩnh lại họ sẽ hiểu đề nghị của chúng ta là phương án vẹn toàn nhất." Gương mặt ông lộ vẻ âm hiểm, "Con gái nhà người ta đã ở nhà chúng ta bốn năm, cả thôn ai cũng biết nó là người nhà họ Hách, về rồi còn gả cho ai được nữa? Hơn nữa sự việc đã đến nước này, có oán trách hay nổi giận cũng chẳng ích gì. Dù sao thì cũng là gả vào nhà họ Hách chúng ta, Ngân Tỏa sắp đi lính rồi, đợi đến khi thăng chức, Hải Hạnh đi theo quân đội, người trong thôn ai mà biết rốt cuộc nó gả cho thằng cả hay thằng hai."
Hách mẫu nghe vậy gật đầu liên tục: "Đúng là đạo lý này." Bà vỗ vào cánh tay ông, "Vẫn là cái đầu của ông già là xoay nhanh nhất, tôi còn tưởng ông định chết cho họ xem chứ! Đúng là lão gian cự hoạt."
"Bà nói cái kiểu gì đấy!" Hách phụ trừng mắt nhìn bà, "Bà tưởng ai cũng vô tâm vô phế như các người, biết con trai bay lên cành cao là quên hết trời đất hay sao. Từ khoảnh khắc biết Trường Tỏa tìm được vợ thành phố, tôi đã biết sớm muộn gì cũng có ngày này. Mấy ngày nay tôi vẫn luôn tính toán xem nên làm thế nào để giảm thiểu tổn thương cho cả hai nhà xuống mức thấp nhất."
"Nhưng ông nó à, không phải tôi tạt nước lạnh vào ông, con bé Hải Hạnh kia hình như không tình nguyện lắm đâu." Hách mẫu lo lắng nói.
"Nó ư? Chẳng phải là vấn đề gì cả, việc này do người lớn hai nhà quyết định, đâu đến lượt con nít như nó xen vào." Hách phụ tỏ vẻ vô cùng tự tin, "Bây giờ cứ nói cái gì mà tự do yêu đương, nhảm nhí, chuyện hôn nhân đại sự này chẳng phải vẫn phải nghe lời người lớn sao."
"Ừ!" Hách mẫu gật đầu thật mạnh, "Nó chỉ là một con nhãi ranh, nhà họ Hách chúng ta chịu lấy nó đã là thắp hương khấn vái rồi, đã đóng mác nhà chúng ta, nó còn muốn gả cho ai? Ai mà thèm lấy nó chứ." Càng nói bà càng thấy mình có lý, nhìn Hách Ngân Tỏa đang cúi đầu đi bên cạnh, bà mỉa mai, "Thằng ranh con nhà anh, lúc mấu chốt thì câm như hến, một tiếng cũng không phát ra được, cái khí thế cãi lại chúng tôi đâu rồi?"
"Thôi đi, cũng chẳng ai ngờ sự việc lại xảy ra gấp gáp thế này." Hách phụ lên tiếng khuyên can, "Đi mau lên! Chuyện này còn một mấu chốt nữa là phải để Trường Tỏa ra mặt, thành tâm xin lỗi."
"Không được, không được, Trường Tỏa mà ra mặt thì không chừng bị lão Đinh đánh chết mất!" Hách mẫu hoảng hốt xua tay, ôm lấy thắt lưng, "Lão Đinh kia vừa nãy đá vào lưng tôi giờ vẫn còn đau đây này! Ông nói xem sao lão ta lại khỏe đến thế chứ!"
"Đánh nó cũng là đáng đời, có thể đánh nó một trận mà giữ được bộ quân phục trên người nó, mọi việc làm theo ý chúng ta, đánh hai trận cũng được." Hách phụ thở dài.
Cả nhà ba người vội vã chạy về phía doanh trại, về đến nơi cũng không tìm thấy Hách Trường Tỏa, họ lo lắng chờ đợi cậu ta, đến cơm trưa cũng chẳng buồn ăn.
&*&
Ba người nhà họ Hách bị Đinh Phong Thu đuổi ra ngoài, trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng khóc thút thít của Chương Thúy Lan và tiếng thở dài thườn thượt của Đinh Phong Thu.
Chiến Thường Thắng vẫn đứng làm thần giữ cửa, ngăn đám đông thích xem náo nhiệt. Không biết cô ấy thế nào rồi, nghe tình hình thì việc mượn máy ảnh là để "bắt gian tại trận", xem ra cô ấy đã sớm biết rồi, thật khó cho cô ấy khi phải gánh vác chuyện lớn như vậy một mình.
Chiến Thường Thắng nhìn cánh cửa đóng chặt, đôi mắt thâm trầm khó đoán. Lúc này anh không nói rõ được trong lòng mình là cảm giác gì, vừa mừng vì cô chưa kết hôn, lại vừa xót xa vì cô ngốc nghếch dốc hết tâm can cho người ta, giống hệt như người mẹ ngốc nghếch của anh, cuối cùng bị người ta đá một cú văng ra ngoài.
Cũng không biết cô định làm thế nào? Gia đình cô dự tính ra sao?
Trong phòng bệnh, Chương Thúy Lan đang nức nở nhỏ giọng, Đinh Hải Hạnh cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.
Còn Đinh Phong Thu ngồi xổm trên mặt đất, rũ đầu, bộ dạng như người mất hết hy vọng.
Sau khi bình ổn tâm trạng, Đinh Phong Thu kéo ghế ngồi đối diện Đinh Hải Hạnh, nghiêm túc nhìn cô: "Hạnh nhi."
"Dạ!" Đinh Hải Hạnh ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe, gương mặt tái nhợt nhìn Đinh cha: "Cha!"
"Hạnh nhi nghe lời cha, thằng khốn đó nếu đã quyết tâm ăn gan hùm mật gấu thì con đừng dây dưa với nó nữa, mười dặm tám thôn này không ai là không biết con tốt thế nào." Đinh Phong Thu hít sâu một hơi, "Tìm một người thật thà mà gả, chúng ta sống những ngày tháng bình yên, còn lại để cha xử lý nó, con xem cha có chơi nó đến chết hay không." Đôi mắt ông lóe lên tia lạnh lẽo, nói đầy ác liệt.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy nhìn ông: "Cha định làm gì ạ?"
Biểu cảm của Đinh Phong Thu trở nên vô cùng dịu dàng, chậm rãi nói: "Cha nhất định sẽ đối xử thật tốt với nó, nếu không thì cha có lỗi với tấm chân tình mà nó dành cho con gái cưng của cha. Con xem, bây giờ người trong thôn ai cũng biết nó thăng chức, nhưng đó cũng chỉ là cái rắm, làm quan nhỏ xíu như hạt mè thì làm được cái gì? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thôn chúng ta chưa từng có ai làm quan lớn đến thế, cha sẽ kích động mọi người cùng đến đây, đến quân đội để xin công cho nó! Chúng ta đánh trống khua chiêng, cha sẽ dán ảnh này vào vị trí bắt mắt nhất trong quân đội của nó."
"Cha, cha muốn làm gì? Nói quân đội không giáo dục tốt nó ạ?" Đinh Hải Hạnh sa sầm mặt, "Là nhân phẩm của nó có vấn đề, đâu có liên quan gì đến quân đội."
"Con gái ngốc của cha, cha nói ngược mà con cũng không nghe ra sao?" Đinh Phong Thu thở dốc, "Hay là con đến nước này rồi mà vẫn còn nói đỡ cho nó? Sao con lại không có chí khí thế hả! Lúc trước cha đã nói rồi, dưới gối nam nhi có vàng, nó vì muốn đi lính mà đến cả việc quỳ trước mặt cha cũng làm được, tuyệt đối không phải là người xứng đáng, nhìn xem, cha nói có sai đâu!"
"Cha nó, giờ nói mấy chuyện này làm gì?" Chương Thúy Lan khuyên nhủ, "Ông làm nó thối danh tiếng trong quân đội rồi bắt nó về thì được lợi lộc gì?" Bà nhấc cánh tay, dùng ống tay áo thô ráp lau đôi mắt mình, "Danh tiếng con gái chúng ta chẳng phải cũng mất rồi sao, làm sao bù đắp được."
"Tôi không cần lợi lộc?" Đinh Phong Thu âm dương quái khí nói, "Tôi cần lợi lộc gì chứ! Tôi chỉ muốn báo đáp nó, bao nhiêu năm nay nó ăn của con gái tôi, mặc của con gái tôi, tốt nhất là nó hãy dẫn cả cô vợ thành phố kia về đây, chỉ sợ người ta biết cái đức hạnh của nó nên không chịu về thôi. Tôi sẽ chọn cho nó một mảnh đất tốt nhất ở Hạnh Hoa Pha, thằng khốn vô liêm sỉ này, e là đã quên mất ngô với lúa mì trông như thế nào rồi." Ông cười âm u, "Nhưng không sao, nó có bản lĩnh lớn, không chừng có thể trồng ra vàng trên đất ấy."
Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn Đinh cha, đúng là bị tức đến hồ đồ rồi, nhưng đồng thời cô cũng rất cảm động, cái kiểu bất chấp tất cả để báo thù cho cô của Đinh cha.
Đinh Phong Thu không nhanh không chậm nói tiếp: "Nếu nó ngoan ngoãn làm việc trên mảnh đất Hạnh Hoa Pha, bán mặt cho đất bán lưng cho trời cả đời thì thôi. Nếu nó không ngoan ngoãn, lão tử sẽ khiến nó sống không bằng chết. Tôi muốn cho nó biết nhà chúng ta không phải dễ bắt nạt, tôi muốn cho nó biết, rốt cuộc thì Mã Vương Gia có mấy con mắt."
"Con rể quý của quân trưởng thì đã sao, lão tử muốn nó thân bại danh liệt, trắng tay hoàn toàn. Tôi muốn cho nó công dã tràng." Đinh Phong Thu nghiến răng nghiến lợi nói đầy hận thù.