Hoa nở hai cành, mỗi bông một vẻ, Hách Trường Tỏa cùng mọi người rời khỏi bệnh viện. Hắn nói: "Cha, mẹ, bác Đinh, mọi người cứ đi trước đi, con đi lấy chút thuốc cho chiến hữu."
"Vậy con đi bận việc đi, chúng ta cứ thong thả tản bộ về." Hách phụ lập tức đáp.
"Cha mẹ của Ngân Tỏa, bác Đinh đành nhờ cả vào hai người, trên đường đi phải chăm sóc cẩn thận đấy." Hách Trường Tỏa nhìn họ dặn dò.
Hách Ngân Tỏa không ngẩng đầu, chỉ ậm ừ một tiếng đáp lại lấy lệ.
"Được rồi, chúng ta đâu phải trẻ con, cũng không phải không biết đường." Hách mẫu thúc giục, "Con mau đi làm việc chính đi!"
Hách Trường Tỏa xoay người tiến vào bệnh viện. Hắn suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện mình có đối tượng ở quê nhà, chi bằng thành thật khai báo để được khoan hồng. Dù cho sau này phía Đinh Hải Hạnh có xảy ra chuyện gì, hắn cũng có thể khiến Đồng Tuyết có định kiến trước, mặc định Đinh Hải Hạnh là người phụ nữ ham hư vinh, thấy hắn thăng quan tiến chức liền bất chấp thủ đoạn để trở thành người thành phố.
Tìm được đến nhà thuốc, hắn nhớ rõ tối nay Đồng Tuyết trực đêm. Hắn gõ gõ vào cửa sổ nhà thuốc, bên trong truyền ra một giọng nói trong trẻo dễ nghe: "Phiền anh đưa đơn thuốc ạ."
"Bác sĩ, xin hỏi bệnh tương tư thì cần bốc thuốc gì vậy?" Hách Trường Tỏa cúi người, một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện bên cửa sổ.
Đồng Tuyết nghe thấy giọng nói quen thuộc thì niềm vui đã tràn đầy trên khuôn mặt. Khi nhìn thấy hắn, hai má nàng càng thêm ửng hồng, hiện rõ vẻ thẹn thùng của thiếu nữ: "Sao anh lại tới đây? Chẳng phải nói là bận lắm sao?"
"Anh đến lấy thuốc bổ sung vitamin cho chiến sĩ, tiện thể tới thăm em." Hách Trường Tỏa tì lên cửa sổ, si mê nhìn nàng nói, "Chúng ta ra ngoài nói chuyện được không? Ở đây hơi không tiện."
"Được, được ạ." Đồng Tuyết lập tức đồng ý.
"Nhưng nếu em đi, nhỡ có người tới lấy thuốc thì sao?" Hách Trường Tỏa lo lắng, "Làm lỡ dở công việc của em thì không tốt."
"Không sao đâu, em nhờ người trực giúp một lát. Giờ này thường không có ai tới lấy thuốc, trừ khi gặp ca cấp cứu." Đồng Tuyết đáp bằng giọng thanh thoát, "Anh đợi em nhé!"
Đồng Tuyết mở cửa nhà thuốc, chạy thẳng đến ký túc xá kéo bạn thân là Tống Vũ ra ngoài, chắp tay cầu khẩn: "Tiểu Vũ, nhờ cậu đấy, chỉ nửa tiếng thôi, nhiều nhất là một tiếng."
"Được rồi, được rồi, đi đi! Một ngày không gặp như cách ba thu, người đang yêu đúng là không thể hiểu nổi! Không thể hiểu nổi." Tống Vũ lắc đầu cười cợt. Ai bảo người ta có mẹ là bác sĩ, cha là quân trưởng chứ! Người so với người thì tức chết, hàng so với hàng thì chỉ muốn vứt đi!
"Đến lúc đó đừng quên mời tớ ăn kẹo mừng nhé! Tớ giúp cậu che đậy không ít lần rồi, tính ra cũng coi như nửa bà mai đấy!" Tống Vũ nháy mắt trêu chọc.
"Cậu nói bậy gì thế?" Đồng Tuyết đỏ mặt hờn dỗi.
Đồng Tuyết kéo Hách Trường Tỏa chạy một mạch đến nơi hẻo lánh trong vườn hoa của bệnh viện. Lúc này trời đã tối mịt, mùa đông lạnh lẽo chẳng có ai lui tới.
Đồng Tuyết mới buông tay Hách Trường Tỏa ra. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên người hắn lúc sáng lúc tối, khuôn mặt cương nghị lúc này trở nên dịu dàng hơn hẳn. Đôi mắt dài hẹp của hắn nhìn nàng đầy tình cảm, như thể nàng là tất cả của đời hắn.
Không kìm lòng được nữa, Đồng Tuyết xúc động lao vào vòng tay hắn, ôm chặt lấy hắn. Nàng thích vòng tay này, ấm áp, vững chãi, sạch sẽ và an tâm!
Hách Trường Tỏa vốn rất giữ lễ nghĩa, thường ngày nhiều nhất cũng chỉ nắm tay, căn bản không dám ôm nàng ở khoảng cách gần như thế này.
Có lẽ vì sự xuất hiện của Đinh Hải Hạnh đã khiến hắn mất bình tĩnh, chỉ có ôm nàng như vậy, hắn mới xác định được nàng là của mình.
Khoảnh khắc ôm nhau, tựa như tia sáng le lói trong bóng tối, giống như đom đóm chỉ được phát hiện giữa màn đêm.
Vì vậy, Hách Trường Tỏa cũng nhiệt tình đáp lại, ôm chặt lấy nàng, hận không thể khảm nàng vào cơ thể mình.
"Anh có đói không? Căng tin chưa đóng cửa, em đưa anh đi ăn chút gì nhé." Đồng Tuyết vòng tay qua tấm lưng rộng của hắn, khẽ nói.
"Không đói!" Hách Trường Tỏa trầm giọng, nhẹ nhàng đẩy nàng ra, đặt hai tay lên vai nàng, dịu dàng nhìn nàng rồi cất tiếng gọi đầy tình ý: "Tiểu Tuyết."
"Vâng!" Đồng Tuyết ngước mắt, vô tình va vào đôi mắt tràn ngập nhu tình kia.
"Anh có chuyện muốn nói với em." Hách Trường Tỏa mím chặt môi, quyết tâm nói.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hàng mi rủ xuống che khuất đôi mắt của Hách Trường Tỏa, in bóng xuống gò má. Đôi môi đỏ thường ngày vẫn hơi cong lên, vô tình lộ ra ý cười, nay lại mím chặt, trông vô cùng nghiêm túc.
"Muốn nói gì mà nghiêm túc thế?" Đồng Tuyết nhìn dáng vẻ của hắn rồi trêu chọc, "Nói đi, chuyện gì?"
"Trước khi nhập ngũ, anh có một đối tượng ở quê nhà." Hách Trường Tỏa nhìn chằm chằm vào nàng, chậm rãi nói.
Quả nhiên thấy ánh mắt tổn thương của Đồng Tuyết, tim hắn như bị thắt lại. Đầu óc hắn vận chuyển cực nhanh, nghĩ cách biện bạch.
Nhưng hắn lại nghe thấy Đồng Tuyết hỏi: "Hai người kết hôn chưa?"
"Chưa!" Hách Trường Tỏa lắc đầu như trống bỏi.
"Đính hôn chưa?" Đồng Tuyết hỏi tiếp.
"Hai đứa anh lớn lên cùng nhau. Hồi nhỏ nhà anh nghèo, không được đi học, anh thường đến nhà cô ấy để đọc sách học tập. Qua lại nhiều lần, mọi người cứ trêu chọc, thế là cứ hồ đồ thành một đôi... Anh cứ ngỡ mình nhập ngũ rồi, thời gian dài thì chuyện này cũng tan thành mây khói, nhưng ai ngờ tin anh được thăng chức truyền về quê, cô ấy..." Hách Trường Tỏa bực bội vỗ đầu mình, "Đáng lẽ anh nên nói rõ mọi chuyện sớm hơn."
"Đây không phải lỗi của anh." Đồng Tuyết vội vàng nắm lấy bàn tay đang tự hành hạ mình của hắn, đau lòng nói, "Vậy có một chuyện, em cũng phải nói cho anh biết. Tuy chúng ta yêu nhau chưa lâu, nhưng thực ra em đã luôn để ý đến anh. Lần đầu tiên em gặp anh không phải là lúc anh huấn luyện đám nữ binh mới nhập ngũ chúng em. Mà là lúc anh còn là lính trơn, anh cõng đứa trẻ nông thôn bị xe đâm vào bệnh viện, không chỉ ứng trước tiền thuốc men mà còn hiến máu cho đứa bé. Người nhà muốn cảm ơn anh, anh đã nói một câu: Nếu muốn cảm ơn, hãy cảm ơn Giải phóng quân đi!
Cho nên theo những gì em biết, những năm anh nhập ngũ, cái gọi là đối tượng kia chưa từng đến thăm anh, cũng hầu như không có bất kỳ thư từ nào. Anh và người đó đúng như anh nói, đợi anh thăng chức rồi mới khơi lại chuyện cũ, phải không!" Nàng hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu nũng nịu, "Xem ra là kẻ ham giàu sang rồi."
Hóa ra lúc đó Đồng Tuyết đã biết mình rồi. Chuyện này xảy ra khoảng hai năm trước, khi đó hắn đang lo lắng làm sao để được ở lại quân đội, chuyện thăng chức vẫn còn dang dở.
Lính nông thôn trong quân đội không có tính cạnh tranh cao, chỉ thắng ở thể lực. Về trình độ văn hóa, hắn tự nhận mình không kém, nhưng lại chưa từng được giáo dục bài bản, tức là không có tấm bằng tốt nghiệp đó, nói chung là danh không chính ngôn không thuận.
Hơn nữa, cảnh giới và tầm nhìn không phải chỉ đọc sách là có được, người thành phố về kiến thức đúng là rộng mở hơn hắn.
Khoảng thời gian đó, hắn bồn chồn đứng ngồi không yên. Nếu không phải nhờ biểu hiện xuất sắc, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, chắc chắn hắn sẽ phải cuốn gói về quê.
Chính nhờ việc cứu đứa bé đó, người nhà đứa trẻ đã khua chiêng gõ trống mang thư cảm ơn đến, mới giúp hắn trở thành tấm gương điển hình đạo đức, cộng thêm bản diễn văn hoàn hảo do chính hắn viết, hắn đi diễn thuyết khắp nơi, cuối cùng mới thành công thăng chức lên đại đội trưởng, được ở lại quân đội.