Lúc rạng đông, mặt trời vẫn chưa ló dạng, ngoài cửa sổ sao trời thưa thớt, gió lạnh hiu hắt, bầu trời xanh thẫm cao vời vợi và u tịch.
Sau tiết Lập đông, trời sáng ngày càng muộn.
Người nhà quê vốn "ngày làm đêm nghỉ", Chương Thúy Lan và Đinh Hải Hạnh sau khi ngủ đủ giấc liền thức dậy từ sớm.
Sau khi rửa mặt xong, Đinh Hải Hạnh thấy Chương Thúy Lan cứ thần hồn nát thần tính, chốc chốc lại liếc nhìn ra cửa.
Đinh Hải Hạnh nhìn bà trêu chọc: "Mẹ, mẹ sốt sắng muốn gặp bố con đến thế sao! Đúng là 'một ngày không gặp tựa như ba thu'."
"Đi đi, ai mà thèm gặp cái mặt già của ông ấy chứ, vợ chồng già cả rồi, có gì mà phải nhớ." Chương Thúy Lan nhổ nước bọt, ánh mắt lại liếc về phía cửa, lo lắng đến mức cứ vò hai tay vào nhau.
Đinh Hải Hạnh nghiêng đầu nhìn bà hỏi: "Mẹ, mẹ căng thẳng cái gì vậy?"
"Mẹ sợ các đồng chí công an lại giống hôm qua, đột nhiên xuất hiện rồi bắt con đi." Chương Thúy Lan vỗ ngực, vẫn còn sợ hãi nói.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy thì ngẩn người, sau đó nắm lấy tay Chương Thúy Lan nhìn bà nghiêm túc nói: "Sẽ không đâu, tuyệt đối không bao giờ nữa, mẹ đừng lo lắng nữa."
"Thật sao?" Chương Thúy Lan nắm chặt tay cô hỏi.
"Thật ạ!" Đinh Hải Hạnh gật đầu mạnh, trịnh trọng nói: "Bây giờ mới mấy giờ chứ! Hơn sáu giờ, người ta còn chưa đi làm mà!"
Ai dè một câu này lại khiến trái tim vừa mới hạ xuống của Chương Thúy Lan lại treo ngược lên, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
"Mẹ, mẹ, con đùa thôi, mẹ đừng coi là thật." Đinh Hải Hạnh hoảng sợ vội vàng đỡ lấy Chương Thúy Lan, trong lòng tự mắng mình, biết mẹ lo cho mình mà còn đùa kiểu ác ý như thế. Biết thế thì...
Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng "Đùng..." vang lên, xé tan buổi sáng yên tĩnh của bệnh viện.
"Tiếng gì vậy?" Chương Thúy Lan sợ hãi ôm chặt Đinh Hải Hạnh vào lòng: "Hạnh nhi đừng sợ, có mẹ ở đây." Sau đó bà lại hỏi: "Hạnh nhi, đây là tiếng gì vậy? Nghe như tiếng đốt pháo, sáng sớm ra đã quấy rầy giấc ngủ người khác."
Đinh Hải Hạnh cau chặt mày, bệnh viện sao có thể xuất hiện tiếng súng? Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng ồn ào ngoài hành lang.
"Con ra ngoài xem thử!" Đinh Hải Hạnh nhẹ nhàng đẩy Chương Thúy Lan ra, vòng qua bà đi tới cửa. Khi mở cửa ra, từ phòng bệnh cách đó không xa truyền đến tiếng khóc lóc gào thét của một người phụ nữ: "Tôi không phải đặc vụ, không phải đặc vụ."
Đinh Hải Hạnh và Chương Thúy Lan đứng ngoài hành lang, nghe rõ mồn một tiếng động truyền ra từ phòng bệnh gần đó.
Vì trời còn sớm, mọi người vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ nên cửa các phòng bệnh hai bên đều đóng chặt, hành lang trống trải không một bóng người.
"Tôi nghi ngờ cô mưu hại sĩ quan." Giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc của Chiến Thường Thắng vang lên rõ ràng.
Chương Thúy Lan ôm chặt cánh tay con gái, thì thầm: "Là giọng của Chiến Đoàn trưởng." Mặt bà đầy vẻ nghi hoặc: "Sáng sớm thế này sao cậu ấy lại ở bệnh viện?"
"Con cũng không biết." Đinh Hải Hạnh hạ thấp giọng.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Chương Thúy Lan ngược lại không còn sợ hãi nữa, kéo Đinh Hải Hạnh đi tới đó.
"Biểu ca, biểu ca. Là em, là em đây." Người phụ nữ ngã ngồi trên mặt đất, mặt cắt không còn giọt máu, tuyệt vọng gào thét.
"Mẹ tôi là trẻ mồ côi, người cũng đã mất nhiều năm rồi, lấy đâu ra anh chị em, càng không có cái loại biểu muội chó má nào cả." Chiến Thường Thắng ngồi trên giường, chán ghét nhìn người phụ nữ dưới chân, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào cô ta, lạnh lùng nói.
Giọng cậu rất lạnh, lạnh đến mức khiến người ta rợn cả tóc gáy.
"Em... em..." Cô ta chỉ vào mình nói: "Biểu ca, là em, em là Chu Lan Anh..."
Biểu cảm của Chiến Thường Thắng lạnh băng, giọng nói còn lạnh hơn: "Cút ngay cho tôi, nếu không thì phát súng tiếp theo không biết sẽ bắn vào..." Cậu nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đáng sợ, lời lẽ băng giá lạnh lùng như lưỡi dao, từng nhát từng nhát lăng trì đối phương.
Họng súng đen ngòm còn cố ý chĩa từ đầu xuống chân, rồi lại từ chân lên đầu.
Khiến cô ta sợ hãi bò lồm cồm chạy ra cửa, vừa chạy vừa gào lên: "Chiến Thường Thắng, anh là đồ điên, ma mới thèm gả cho anh, anh cứ đợi đấy, tôi nhất định sẽ nói chuyện này cho cô cô, cô phụ biết..."
"Đùng..." một tiếng, phát súng này bắn ngay dưới chân cô ta, khói bốc lên nghi ngút: "Đi đi! Tôi đợi." Chiến Thường Thắng ngồi trên giường, chăn đắp ngang chân, gương mặt tuấn tú cương nghị mang theo ý cười, thái độ lại cực kỳ khinh miệt, giọng điệu đầy vẻ khiêu khích.
Đinh Hải Hạnh không nhìn ra hỉ nộ trên mặt cậu, nhưng sát ý thoáng qua trong đáy mắt cậu thì cô đã bắt trọn. Cậu thực sự muốn giết người, điều gì khiến cậu muốn giết người, cô không thể biết, chuyện của người khác cô cũng không có ý định tìm tòi.
"Á?" Chu Lan Anh thực sự cảm nhận được sát khí cuồn cuộn đó, sợ đến mức tiểu ra quần ngay tại chỗ. Cậu thực sự muốn giết cô ta, không phải chỉ nói chơi.
Chương Thúy Lan cũng bị dọa đến mức hét lên, âm thanh cao vút đó khiến Đinh Hải Hạnh cảm thấy như màng nhĩ mình sắp bị đâm thủng. Cô ôm lấy vai Chương Thúy Lan nói: "Mẹ, mẹ, không sao, không sao đâu, không phải nhắm vào chúng ta."
Chiến Thường Thắng mặt không cảm xúc xoay một vòng súng, nhét súng lục xuống dưới gối. Khí tức lạnh lẽo nguy hiểm lan tỏa ra xung quanh.
Đinh Hải Hạnh nhìn về phía cửa phòng Chiến Thường Thắng, người phụ nữ kia đang bò lết trên mặt đất đầy nhếch nhác, thật sự khiến người ta không đành lòng nhìn tiếp.
Việc không phải của mình thì đừng quản! Chốn thị phi không nên ở lâu, kẻo bị vạ lây.
Đinh Hải Hạnh lạnh lùng đỡ Chương Thúy Lan xoay người, nhưng Chương Thúy Lan bị dọa đến ngây người, toàn bộ trọng lượng đổ dồn lên người Đinh Hải Hạnh, tự nhiên gây ra tiếng động.
Đánh thức Chiến Thường Thắng đang trầm tư, cậu nheo mắt, ánh nhìn lạnh lẽo sắc bén như lưỡi dao bắn về phía Đinh Hải Hạnh.
Thế này thì ngại quá, Đinh Hải Hạnh cười gượng, giọng khàn khàn thô kệch nói: "Chúng tôi đi ngang qua, đi ngang qua, đi vệ sinh thôi." Đinh Hải Hạnh trực tiếp đỡ Chương Thúy Lan đi về phía phòng bệnh.
"Sai hướng rồi, nhà vệ sinh ở đằng kia cơ mà?" Chiến Thường Thắng như không có chuyện gì xảy ra, chỉ tay về hướng nhà vệ sinh, nhưng đáp lại cậu chỉ là hư không.
Chiến Thường Thắng đương nhiên cũng nhận ra Đinh Hải Hạnh, khẽ nhướng mày, gác một chân lên, cánh tay gác trên đầu gối, thú vị thật? Hôm qua ở đồn công an bị dọa đến mức thở mạnh cũng không dám, đôi mắt tràn đầy hoảng loạn, cơ thể thì run cầm cập. Hôm nay gặp cảnh tượng này mà đôi mắt trong veo kia lại không còn vẻ nhút nhát sợ hãi như trước, bình tĩnh đến lạ thường, còn dám nói chuyện với cậu. Cậu biết vẻ mặt khi mình đang thịnh nộ khiến đàn ông cũng phải khiếp sợ, vậy mà cô lại... thật là thú vị? Đúng là khác hẳn với người hôm qua.
Tiếng động Chiến Thường Thắng gây ra quá lớn, làm kinh động đến trạm y tá và bác sĩ trực ban Trịnh Vân. Họ chạy tới, nhìn người phụ nữ bị dọa đến mức mềm nhũn trên mặt đất.
"Chu Lan Anh!" Trịnh Vân đương nhiên nhận ra, vội bảo y tá khiêng người đi, rồi bước vào phòng bệnh, đóng sầm cửa lại, lửa giận bốc lên ngùn ngụt nhìn cậu: "Nói đi! Rốt cuộc là chuyện gì? Làm ầm ĩ thế này, còn dùng súng nữa, nổ súng vào quần chúng, cậu có biết đó là tội gì không, cậu muốn lên tòa án quân sự đấy à!"
"Ai nói tôi nổ súng vào quần chúng, tôi đang bắn đặc vụ." Chiến Thường Thắng bất cần đời, chậm rãi nói.
"Cậu bớt giả ngốc đi, cậu không biết cô ta là ai sao?" Trịnh Vân nhìn dáng vẻ không chút để tâm, ngông cuồng của cậu, lửa giận bốc lên tận óc: "Rốt cuộc cậu có biết tính nghiêm trọng của sự việc không."
Đương nhiên đối tượng khiến cô tức giận không phải là Chiến Thường Thắng, mà là đám người nhà không ra gì của cậu, ngày nào cũng gây chuyện không dứt.