Đối với vấn đề cha đặt ra, Hác Trường Tỏa sớm đã có đối sách: "Con sẽ đưa bản báo cáo kết hôn đã viết sẵn cho Hải Hạnh xem." Khóe miệng hắn treo một nụ cười âm lãnh, hắn có đầy cách, chẳng lẽ lại không lừa nổi một nha đầu nhà quê.
"Con ngốc à! Cái báo cáo kết hôn này mà trình lên, lãnh đạo của con biết, chẳng phải con gái của quân trưởng cũng biết hay sao." Hác mẫu lập tức lắc đầu nói, "Không được, không được." Bà cực lực phản đối, mới vừa nói con trai thông minh, sao giờ lại ngốc nghếch thế này!
Hác Trường Tỏa nghe vậy sững sờ, ngay sau đó cười giải thích: "Mẹ, con chỉ là viết báo cáo kết hôn thôi, đợi hai người đi rồi con xé đi là xong. Bản báo cáo này không trình lên trên thì nó chỉ là một tờ giấy vụn, mà dù con có trình lên, cấp trên không phê duyệt thì cũng không kết hôn được."
"Thì ra là vậy!" Hác mẫu vỗ ngực mình nói, "Suýt chút nữa bị con làm cho sợ chết khiếp."
"Ừm! Cách này đúng là có thể thực hiện được." Hác phụ gật đầu nói.
Thấy Hác phụ gật đầu, Hác Trường Tỏa thở phào nhẹ nhõm trong lòng, hắn thực sự sợ cha mẹ đứng về phía Đinh Hải Hạnh. Những năm này hắn không ở nhà, Hải Hạnh bầu bạn bên cha mẹ, bồi dưỡng ra tình cảm, hắn nhất định phải tốn không ít công sức và lời lẽ mới đạt được mục đích.
Nhắc đến chuyện quà cáp, Hác phụ liền nhớ tới chuyện Hác mẫu keo kiệt ở bệnh viện, lập tức sa sầm mặt mày nói: "Bà già này, tôi ở bệnh viện nháy mắt với bà, sao bà lại cố tình làm ngơ."
Hác mẫu quay mặt đi, không dám nhìn thẳng ông, miệng lẩm bẩm: "Tôi thực sự không nhìn thấy."
"Bà già ngốc nghếch, bây giờ bà không lo lấy lòng gia đình Hải Hạnh, còn cứ phá đám con trai, làm lộ liễu như vậy khiến Hải Hạnh nghi ngờ, đến lúc đó đừng nói là vào thành, ngay cả vị trí vợ đội trưởng của bà cũng chẳng còn đâu." Hác phụ tuôn một tràng trách móc: "Không làm được chân tình thì giả ý cũng phải làm cho trọn vẹn, không chịu bỏ vốn sao bắt được sói, chỉ là mất chút tiền bạc thôi, bà đừng có tính toán chi li như vậy có được không."
"Chuyện là thế nào?" Hác Trường Tỏa hỏi.
Hác phụ kể lại chi tiết chuyện xảy ra ở bệnh viện cho Trường Tỏa nghe.
"Mẹ, con cầu xin mẹ, mẹ nghe lời cha con đi có được không! Đừng vì cái lợi nhỏ mà mất cái lớn. Xem như con cầu mẹ đấy." Hác Trường Tỏa nài nỉ.
"Biết rồi." Hác mẫu đau lòng nói, nhỏ giọng biện bạch: "Tôi coi trọng tiền bạc như vậy cũng là vì cái nghèo thôi, hơn nữa số tiền này tôi cũng không tiêu xài bậy bạ, đều tích góp cho các con đấy chứ!"
"Mẹ, con biết, nhưng trong thời kỳ đặc biệt này, mẹ đừng coi trọng tiền bạc quá." Hác Trường Tỏa dỗ dành bà: "Mẹ, đợi xử lý xong Hải Hạnh, cuộc sống nhà mình khá giả rồi, con sẽ để mẹ đếm tiền chơi mỗi ngày."
"Chỉ biết dỗ dành mẹ thôi." Hác mẫu hớn hở nói, "Mẹ biết phải làm gì rồi."
"Cái đó, Trường Tỏa này?" Hác phụ nhìn hắn, lời đến bên miệng lại ngập ngừng.
"Cha, có lời gì cha cứ nói thẳng." Hác Trường Tỏa trong lòng vẫn đang mường tượng cuộc sống tươi đẹp ngay trước mắt, thì nghe thấy Hác phụ đột nhiên nói: "Trường Tỏa, con suy nghĩ lại có được không, nha đầu Hải Hạnh đó là người thế nào chúng ta đều biết rõ, bao nhiêu năm nay, đối với nhà ta thì không còn gì để nói, nó còn đặt con lên vị trí ưu tiên nhất, có cái gì tốt cũng dành hết cho con. Chuyện học hành, đọc chữ cũng là học theo nhà nó. Chúng ta cứ thế tính kế người ta, bị con vứt bỏ thì sau này nó sống làm sao? Cả đời này coi như xong rồi."
"Cha, cha mềm lòng rồi." Hác Trường Tỏa thu lại nụ cười nơi khóe miệng, vẻ mặt âm độc nói, đúng là sợ gì gặp nấy. Hắn nắm chặt nắm đấm rồi buông ra nói: "Cha, ban đầu con cũng tưởng tình cảm của con đối với Hải Hạnh là nam nữ, sau này đến bộ đội mới biết không phải! Vì con thường xuyên chạy sang nhà họ Đinh, người khác liền tưởng giữa chúng ta có gì đó? Đó đều là do người trong thôn thêu dệt, lâu dần, mọi người cũng mặc định ghép đôi hai đứa con. Sau này vì chuyện đi lính, con không mặc định cũng không xong!"
"Diễn giả thành thật rồi." Hác phụ buồn bã nói.
Hác Trường Tỏa thở dài một tiếng: "Tuổi trẻ chưa trải sự đời, lúc đó con thường nhầm lẫn giữa sự cảm thông, hảo cảm, ngưỡng mộ và báo ân thành tình cảm nam nữ, nhưng bây giờ con đã hiểu ra, đó không phải là tình yêu." Hác Trường Tỏa kích động nói: "May mà vẫn chưa kết hôn, vẫn còn kịp, vẫn còn cơ hội sửa chữa sai lầm." Hắn thở dài lại nói: "Con người mà, phương pháp đúng thì làm việc sẽ gấp đôi hiệu quả, đi đúng đường có thể bớt phấn đấu cả chục năm!"
"Được! Vì tương lai của con, cha sẽ vứt bỏ cái mặt già này, nhà họ Đinh có muốn đánh muốn chửi, cha sẽ chống đỡ cho con." Hác phụ cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
"Ai! Ông già này cuối cùng cũng thông suốt rồi." Hác mẫu cười vỗ đùi nói: "Hải Hạnh đó chỉ là một nha đầu nhà quê bình thường, vơ lấy một nắm cũng có, đối với tương lai của Trường Tỏa nhà ta chẳng giúp ích được gì, có khi còn kéo chân sau ấy chứ!" Bà cười khúc khích: "Ta sắp làm thông gia với quân trưởng rồi, thật sự nằm mơ cũng cười tỉnh."
"Hì hì..." Hác phụ nghe vậy nghĩ đến cuộc sống sau này cũng thấy vui vẻ, đột nhiên ông mím chặt miệng, "Không được, không được!"
Tâm trạng lên xuống thất thường khiến Hác Trường Tỏa sa sầm mặt mày oán trách: "Cha, sao lại không được nữa rồi."
"Không phải, là người cứu Hải Hạnh là một chiến đoàn trưởng, nếu hắn biết đầu đuôi sự việc của Hải Hạnh, Hải Hạnh mà kể chuyện này cho đoàn trưởng đó thì con tính sao?" Hác phụ nhớ lại, lo lắng nói năng lộn xộn.
"Đoàn trưởng này có to bằng quân trưởng không, người ta thường nói quan lớn một cấp đè chết người. Trường Tỏa nhà ta sắp làm con rể quân trưởng, đoàn trưởng đó gặp Trường Tỏa nhà ta chẳng phải cúi đầu khom lưng sao." Hác mẫu vui vẻ nói, "Ông chỉ khéo lo bò trắng răng, suy nghĩ linh tinh."
"Bà biết cái gì, huyện quan không bằng hiện quản, nếu Trường Tỏa nhà ta thực sự là lính dưới quyền đoàn trưởng đó. Hắn có hàng tá cách để gây khó dễ, khiến Trường Tỏa khổ mà không nói nên lời." Hác phụ lo lắng nhìn hắn nói.
"Việc này càng đơn giản, quân trưởng điều con rể mình đi chẳng phải chỉ là một câu nói thôi sao." Hác mẫu thản nhiên nói: "Đoàn trưởng đó chẳng là cái gì cả. Quân trưởng muốn chỉnh đốn hắn chẳng phải chuyện trong tầm tay sao, dám gây khó dễ cho con rể quân trưởng à."
"Rầm..." Một tiếng động lớn vang lên, cửa bị Hác Ngân Tỏa đá văng. Cậu ta đứng ở cửa, sắc mặt xanh mét nói: "Anh, anh muốn làm con rể quân trưởng là thật sao."
Hác phụ vội vàng bước tới cửa, túm lấy Hác Ngân Tỏa kéo vào trong: "Mày vào đây cho tao." "Rầm" một tiếng đóng cửa phòng lại, rồi chốt chặt.
Hác mẫu bước tới vỗ vai Hác Ngân Tỏa: "Muốn chết à, con làm ầm ĩ cái gì thế?"
"Cha, mẹ, những gì anh nói có phải là thật không." Hác Ngân Tỏa nhìn cha mẹ, trừng to mắt hỏi.
"Là thật, anh cả con được con gái quân trưởng để mắt tới, sắp làm con rể quân trưởng rồi." Hác mẫu hớn hở, không chút giấu giếm nói.
Hác Ngân Tỏa hất tay cha mẹ ra, một bước lao về phía Hác Trường Tỏa, túm lấy cổ áo hắn: "Anh, anh không cần chị Hạnh nữa sao." Nhìn vẻ mặt im lặng mặc định của hắn, Hác Ngân Tỏa tức giận vung nắm đấm nện thẳng vào mặt Hác Trường Tỏa, "Bộp" một tiếng, đánh ngã Hác Trường Tỏa xuống đất.