“Minh chủ! Giết chúng đi!”
"Giết sạch chúng! Báo thù rửa hận cho những người đã chết!"
"Đúng vậy! Minh chủ! Giết hắn đi, báo thù cho các huynh đệ!"
Mọi người nhao nhao gào thét giận dữ, sát khí ngút trời, ánh mắt ai nấy đều tràn ngập cừu hận và phẫn nộ vô tận.
Phong Vô Trần trở về Thiên Giới, vốn là chuyện vui, nhưng vì sự xâm lăng của thế lực thần bí, giờ phút này lại khiến bọn họ vô cùng phẫn nộ.
Các thế lực lớn của Thiên Giới chiến bại, thương vong vô số, trong lòng mọi người đều tràn ngập bi thống. Hôm nay Phong Vô Trần từ Thần giới trở lại, mối đại thù này, lẽ nào lại không báo?
"Long Nhi, bọn họ không phải người của Thiên Giới, thực lực đã vượt khỏi phạm trù của Thiên Giới. Con có biết bọn họ là ai không?" Long Thiên Cừu nhíu mày hỏi, mắt nhìn Phong Vô Trần.
"Thực lực của bọn chúng xác thực đáng sợ." Vân Du Tử khẽ gật đầu.
"Khí tức của bọn chúng có chút quỷ dị, loại lực lượng này có chỗ tương tự với Không Gian Chi Lực mà ta đoạt được trước đây. Bọn chúng không phải người của Thần giới, nhưng ta cũng không biết bọn chúng là ai." Phong Vô Trần lắc đầu.
Liễu Thanh Dương hung hăng nói: "Mặc kệ bọn chúng là cái thá gì! Ta chỉ biết bọn chúng là địch nhân! Giết sạch là xong!"
"Đúng vậy! Giết sạch bọn chúng!” Mọi người lại gào thét.
Phong Vô Trần chậm rãi đáp xuống phía dưới cung điện giữa không trung, mọi người cũng theo đó hạ xuống, khiến hơn mười cường giả kia hoảng sợ lùi lại.
Sự khủng bố của Phong Vô Trần, bọn chúng đã tận mắt chứng kiến. Mấy vạn cường giả của thế lực hùng mạnh, trước mặt Phong Vô Trần hoàn toàn không chịu nổi một kích.
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía hơn mười cường giả đang tràn ngập sợ hãi kia, Phong Vô Trần hỏi: "Các ngươi là ai? Đến từ đâu?"
Một người hoảng sợ đáp: "Ta... Chúng ta đến từ Thời Không Giới."
"Thời Không Giới?" Phong Vô Trần hơi cau mày, chưa từng nghe nói đến sự tồn tại của Thời Không Giới.
"Phong ca ca cũng không biết Thời Không Giới sao?" Lăng Tiêu Tiêu nhìn Phong Vô Trần hỏi.
"Chưa nghe nói bao giờ." Phong Vô Trần khẽ lắc đầu.
"Mục đích các ngươi xâm lăng Thiên Giới là gì? Vì sao bắt giữ cường giả Thiên Giới?" Long Thiên Cừu hỏi.
"Chiếm lĩnh Thiên Giới! Sau đó hấp thu lực lượng của tu giả Thiên Giới để tăng tu vi." Một người hoảng sợ trả lời, không dám giấu diếm.
"Tu vi của các ngươi mạnh như vậy, vì sao còn muốn chiếm lấy Thiên Giới? Thời Không Giới không phải tốt hơn sao?” Bách Lý Úc Phong lạnh lùng hỏi, đường như có chút hoài nghỉ.
"Thế nào? Chết đến nơi còn dám nói dối?" Liễu Thanh Dương lạnh giọng hỏi, cũng nghe ra ý hoài nghi của Bách Lý Úc Phong.
"Không... không... không! Chúng ta không nói dối! Thời Không Giới chỉ là một Tiểu Thế Giới bị lưu đày, tài nguyên tu luyện quá ít, đã gần đến ngày hủy diệt. Vì sinh tồn, chúng ta không thể không tìm kiếm khu vực khác!" Một vị lão giả hoảng sợ trả lời.
"Lưu đày?" Phong Vô Trần hơi cau mày, nghi hoặc hỏi: "Có ý gì? Nói rõ ra xem."
"Thời Không Giới vốn thuộc về Thời Không Thần Giới, nhưng vì chúng ta thiên phú quá kém, thực lực quá yếu, Thời Không Thần Giới liền bỏ rơi Thời Không Giới. Về sau, chúng ta vẫn du tẩu qua từng không gian. Chúng ta không cam lòng, vì sinh tồn, vì tăng thực lực để trở về Thời Không Thần Giới, chúng ta không có lựa chọn nào khác." Một vị trưởng lão bất đắc dĩ cười khổ nói.
“Đây chính là lý do các ngươi xâm lăng Thiên Giới? Vì sinh tồn, mà không để ý đến sống chết của vô số tu giả Thiên Giới sao? Bọn họ cũng không cần sinh tồn sao?" Lăng Mộc Vân tức giận hỏi, lửa giận ngập trời.
"Thế giới mạnh được yếu thua chẳng phải là như vậy sao? Chỉ có cường giả mới có thể sống sót!" Lão giả cầm đầu trầm giọng nói.
"Thế giới mạnh được yếu thua xác thực là như thế, nhưng các ngươi đã đánh mất thứ cơ bản nhất của một con người, đó chính là nhân tính. Các ngươi hiện tại chẳng khác gì súc sinh. Hôm nay nếu không có Thiếu chủ hiện thân, e rằng chúng ta đều đã chết trong tay các ngươi, vô số tu giả Thiên Giới cũng sẽ chết trong tay các ngươi. Các ngươi đã đánh mất nhân tính!" Long Nghịch Thiên nói rành rọt từng chữ.
"..." Hơn mười cường giả im lặng.
Vì sinh tồn, vì trở nên mạnh mẽ, bọn chúng xác thực đã đánh mất nhân tính cơ bản nhất!
Cho dù là bất đắc đĩ, cho đù là lâm vào tuyệt cảnh, việc đánh mất nhân tính cơ bản nhất khiến sự sống trở nên vô nghĩa.
"Với tư cách là người của Thời Không Thần Giới, cảm giác bị vứt bỏ quả thực không dễ chịu. Lão phu có thể lý giải hành vi không tiếc bất cứ giá nào để đoạt lại những gì đã mất của các ngươi. Nhưng các ngươi cho dù có trở về Thời Không Thần Giới, thì có thể thay đổi được gì?" Long Thiên Cừu trầm giọng hỏi.
"Thực lực của các ngươi còn kém xa, các ngươi đã nghĩ đến kết quả khi trở về chưa?" Vân Du Tử lạnh nhạt hỏi.
"..." Hơn mười cường giả lại lâm vào trầm mặc.
"Đúng vậy, chạy trốn nhiều năm như vậy, vì sinh tồn, vì cái gọi là tôn nghiêm và những thứ căn bản không thể đoạt lại, chúng ta đã đánh mất nhân tính cơ bản nhất, người không ra người, quỷ không ra quỷ." Một lát sau, một vị trưởng lão thở dài, thất hồn lạc phách.
Nhớ lại những hành vi trong những năm qua, hơn mười cường giả đều hối hận đến cực điểm.
Điện chủ kia mặt mày xám xịt, cười khổ nói: "Chúng ta còn đâu nửa điểm nhân tính..."
"Thời Không Thần Giới là thế giới như thế nào? Lực lượng của các ngươi và Không Gian Chi Lực của ta có chút tương tự." Phong Vô Trần hiếu kỳ hỏi.
Điện chủ cầm đầu liếc nhìn Phong Vô Trần, nói: "Cũng giống như Thần giới, lực lượng của chúng ta chính là Thời Không Thần Lực, có thể khống chế thời không di động."
"Thì ra là thế, khó trách ta cảm thấy có chút tương tự, hơn nữa còn mạnh hơn Không Gian Chi Lực. Cũng khó trách thực lực của các ngươi có thể đạt tới Thần Tướng cảnh giới. Nếu là nói như vậy, đối với Thời Không Thần Giới mà nói, các ngươi xác thực rất yếu." Phong Vô Trần bừng tỉnh đại ngộ.
"Thần Tướng?" Hơn mười cường giả lập tức kinh hãi, mở to mắt nhìn Phong Vô Trần.
Chứng kiến vẻ kinh ngạc và nghi hoặc của hơn mười cường giả, Liễu Thanh Dương đắc ý nói: "Đừng nhìn nữa, Phong đại ca hiện tại đúng là người của Thần giới, từ Thiên Giới phi thăng lên Thần giới không sai biệt lắm một năm rồi."
"Ngươi lại là người của Thần giới!" Điện chủ kia không kìm được kinh ngạc thốt lên, khó trách Phong Vô Trần có thể dùng sức một người nghiền áp bọn chúng.
Hơn mười cường giả kinh hãi đến trợn mắt há mồm.
"Thua trong tay ngươi, chúng ta không còn gì để nói. Trở về Thời Không Thần Giới đã vô vọng. Vân Du Tử nói không sai, dù là trở về, cũng không thay đổi được gì. Thực lực của chúng ta quá yếu. Muốn chém giết hay róc thịt, tùy ngươi. Những năm này chúng ta đều sống trong thống khổ, chết đối với chúng ta mà nói có lẽ là một loại giải thoát." Lão giả triệt để buông xuôi.
Hơn mười cường giả đều lộ ra vẻ thống khổ và hối hận.
Đại trưởng lão thở dài nói: "Hai tay của chúng ta đã dính đầy máu tươi của người vô tội, tất cả đều đã quá muộn."
"Vào giây phút cuối cùng còn có thể hối cải, các ngươi nên thấy may mắn." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Tiểu huynh đệ, bổn tọa tặng ngươi một món quà, coi như đền bù tổn thất cho Thiên Giới." Điện chủ cầm đầu nói, bàn tay gầy guộc ngưng tụ một đạo kim sắc năng lượng nguyên khí.
"Đây là Thời Không Thần Lực bản nguyên, luyện hóa nó, ngươi sẽ có được Thời Không Chi Lực." Lão giả vung tay lên, Kim sắc năng lượng nguyên khí bay về phía Phong Vô Trần.
Tiếp nhận Thời Không Chi Lực, Phong Võ Trần không nói gì.
"Khẩn cầu ngươi cho chúng ta giải thoát, rửa sạch tội nghiệt trên người chúng ta." Lão giả sinh không luyến đạo, cúi đầu thật sâu trước Phong Vô Trần.
Hư Vô Chi Lực thúc giục, Phong Vô Trần nhẹ nhàng phất tay, Hư Vô Chi Lực lướt qua, hơn mười cường giả lập tức tiêu tan.