”V@ Song Đan Các bán đan được á? Không phải gạt người chứ?”
"Hai canh giờ trước chúng ta vẫn còn ở Vô Song Đan Các, họ nói không có đan dược mà."
"Thật không vậy? Nếu thật thì phẩm chất hơi kém chút cũng không sao!"
Đám người nhốn nháo cả lên, khung cảnh trở nên hỗn loạn.
"Chắc chắn 100%! vừa mới mua được đan dược từ Vô Song Đan Các đây! Mọi người mau đi! Nhiều người đang xếp hàng lắm rồi, không nhanh chân là hết đó!" Người nọ phấn khích hô hào, còn giơ cao lọ đan dược vừa mua được khoe khoang.
"Ta cũng mua được nè! Huyền Dương Thiên Linh Đan! Vô Song Đan Các mới có bán loại đan được này!” Lại một tu giả hớn hở lớn tiếng khoe.
"Tuyệt vời! Vô Song Đan Các có đan dược rồi."
"Nhanh! Mọi người đi lẹ! Từ nay về sau không thèm đến chỗ bọn gian thương này mua đan dược nữa!"
"Đúng đó! Bọn chúng là lũ Hút Máu Người! Vô sỉ không biết xấu hổ!"
Trong chốc lát, vô số tu giả hăm hở xông ra khỏi đại sảnh thương hội, điên cuồng bay về phía Thần Uy Thành.
Chỉ trong nháy mắt, đại sảnh thương hội ồn ào náo nhiệt ban nãy đã trở nên tĩnh lặng như tờ.
Đường phố bên ngoài cũng im ắng hẳn, vắng vẻ lạ thường, cứ như thể đám tu giả kia bỗng dưng biến mất vậy.
Trong đại sảnh thương hội, các thị nữ và hộ vệ ngây người như phỗng, hoàn toàn hóa đá.
Lữ Thế Khuynh, Tam đại trưởng lão và Lăng Vân cũng trợn mắt há mồm, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Cái... tình huống gì đây? Không... Vô Song Đan Các có đan dược thật sao?" Lăng Vân ngây ngốc hỏi, giọng nói còn mang theo một chút run rẩy.
"Lữ hội trưởng, giữ gìn sức khỏe." Phong Võ Trần cười đầy ẩn ý, rồi cất bước rời khỏi thương hội, Thiên Tổ và những người khác nối gót theo sau.
Mặt Lữ Thế Khuynh lập tức trở nên dữ tợn, lửa giận ngút trời bốc lên đầu.
"Thằng nhãi Phong Vô Trần này, không phải hạng cuồng vọng tầm thường." Đại trưởng lão trầm giọng nói.
Lữ Thế Khuynh nghiến răng: "Kẻ này khác với đám cuồng vọng thông thường, trong mắt hắn ta có sự ngạo nghễ không ai sánh bằng, một loại tự tin thái quá, tuyệt đối không phải cố tình thể hiện ra."
"Lăng Vân, lập tức phái người đi điều tra xem chuyện gì đang xảy ra." Đại trưởng lão hạ lệnh.
"Vâng! Tiện thể con sẽ phái người âm thầm diệt trừ bọn chúng, bắt sống Phong Vô Trần!" Lăng Vân cung kính đáp.
"Không cần vội, bản hội trưởng muốn xem Phong Vô Trần định làm gì." Lữ Thế Khuynh nhíu mày nói, câu nói đầy ẩn ý của Phong Vô Trần lúc gần đi khiến Lữ Thế Khuynh cảm thấy bất an.
"Hội trưởng! Trưởng lão! Có chuyện lớn rồi! Có chuyện lớn rồi!" Đúng lúc này, một hộ vệ hốt hoảng chạy vào.
"Chuyện gì mà hấp tấp vậy?" Một vị trưởng lão không hài lòng hỏi.
"Bảo khố... bảo bối, toàn bộ biến mất rồi!" Hộ vệ kia vô cùng kinh hãi nói.
"Cái gì? Toàn bộ biến mất?" Nghe vậy, Lữ Thế Khuynh, Tam đại trưởng lão và Lăng Vân đều kinh hồn bạt vía.
"Toàn bộ biến mất! Toàn bộ biến mất rồi!" Hộ vệ hoảng sợ lặp lại.
"Mau đi xem!" Lữ Thế Khuynh và những người khác hỏa tốc tiến về bảo khố của thương hội, ai nấy đều kinh hoàng tột độ, trong lòng bất an càng lúc càng lớn, như thể sắp có đại sự xảy ra.
Nhưng mà, sau khi Lữ Thế Khuynh và những người khác rời khỏi đại sảnh, những bảo bối bày biện trong đại sảnh cũng biến mất theo một cách quỷ dị.
Nhưng các thị nữ và hộ vệ đang hóa đá kia hoàn toàn không hề hay biết.
Bảo khố thương hội.
Khi Lữ Thế Khuynh và những người khác chạy đến nơi, cánh cửa lớn cổ kính của bảo khố đang mở toang, bảo khố rộng lớn hàng trăm mét vuông, vốn chất đầy vô số bảo bối như núi, giờ phút này đã trống rỗng.
"Toàn bộ... cũng mất hết rồi! Toàn bộ không còn gì!"
"Tại sao có thể như vậy? Bảo bối trong bảo khố đâu? Thiên tài địa bảo đi đâu hết rồi?"
"Dược liệu cao cấp trân quý, đan dược, Tiên Khí, Cực phẩm Thần Linh Thạch, cả lô dược liệu và tài liệu vừa mới chở về... cũng không thấy đâu! Toàn bộ đều biến mất rồi!"
Tam đại trưởng lão đều ngơ ngác, bảo bối trong bảo khố khổng lồ lại không cánh mà bay!
"Cái này... ai làm?" Nhìn bảo khố trống không, Lữ Thế Khuynh nổi trận lôi đình, điên cuồng gầm thét, sát khí ngút trời điên cuồng lan tỏa.
Bảo khố thương hội là toàn bộ tâm huyết của Lữ Thế Khuynh, không biết bao nhiêu năm mới có được nội tình như ngày hôm nay, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã biến mất hoàn toàn, điều này khiến hắn không thể nào chấp nhận được.
Hộ vệ sợ hãi quỳ xuống, hoảng sợ nói: "Thuộc hạ không biết, thuộc hạ phụng mệnh Đại trưởng lão đến lấy đồ, sau khi mở cửa bảo khố thì mọi thứ đã biến mất hết rồi!"
"Hội trưởng! Chắc chắn là Phong Vô Trần làm! Nếu không hắn lấy đâu ra dược liệu để luyện đan?" Lăng Vân một mực khẳng định là Phong Vô Trần.
"Bảo khố có kết giới cường đại, không có chìa khóa bảo khố thì ai vào được? Huống chỉ ai có thể lén vào bảo khố một cách êm thấm như vậy? Phong Võ Trần hắn có bản lĩnh đó sao?" Lữ Thế Khuynh giận đữ nói.
"Lặng lẽ đánh cắp bảo bối trong bảo khố, chắc chắn là người của thương hội chúng ta! Phải bắt cho được kẻ này!" Lữ Thế Khuynh giận dữ hét, càng nghĩ càng tức giận.
"Hội trưởng! Trưởng lão! Không xong rồi! Không xong rồi! Rất nhiều bảo bối trân quý trong đại sảnh thương hội đều biến mất rồi!" Đúng lúc này, một hộ vệ hoảng sợ chạy vào bẩm báo.
"Cái gì?" Lữ Thế Khuynh và Tam đại trưởng lão suýt chút nữa bị tức chết tươi.
Bảo khố bị trộm, giờ đến bảo bối trong đại sảnh thương hội cũng không cánh mà bay, đây quả thực là họa vô đơn chí.
"Mau đi điều tra! Mau đi điều tra! Bản hội trưởng nhất định phải băm vằm kẻ trộm bảo ra thành trăm mảnh! Phụt!" Lữ Thế Khuynh điên cuồng gào thét, cuối cùng vì tức giận công tâm mà phun ra một ngựm máu tươi.
"Hội trưởng! Hội trưởng!" Tam đại trưởng lão hốt hoảng.
...
Thần Uy Thành, người người tấp nập, nơi hội tụ tu giả của tất cả các thế lực lớn nhỏ trong Tinh Hồn Giới.
Vô Song Đan Các, đường đi chật kín người, đông nghịt một mảng đầu người, còn náo nhiệt hơn phiên chợ gấp trăm lần.
Thần Huyền Tần và đan được do Từ Phong luyện chế đang bị đám tu giả tranh nhau mua một cách điên cuồng, như thể các bà cô đi ăn tiệc buffet vậy.
Chưa đầy một canh giờ, dược tán và đan dược do Từ Phong luyện chế đã bị cướp sạch, hoàn toàn cung không đủ cầu!
Sự điên cuồng này khiến Phong Vô Trần cũng cảm thấy bất ngờ.
"Trần thiếu, bảo bối của thương hội đều ở trong nhẫn trữ vật rồi, kể cả những bảo bối được bày trong đại sảnh." Thiên Sát cung kính truyền âm.
"Làm tốt lắm! Bảo bối của thương hội chắc chắn sẽ vượt quá sức tưởng tượng của ta!" Phong Vô Trần trong lòng vô cùng vui sướng, lần đầu tiên cảm thấy trộm cắp lại kích thích đến như vậy.
"Trần thiếu, chỉ tính riêng Cực phẩm Thần Linh Thạch thôi đã có khoảng 10 tỷ." Thiên Sát truyền âm nói.
"10 tỷ?" Mắt Phong Vô Trần suýt rớt ra ngoài.
Trong bảo khố của Tinh Hồn thương hội lại cất giữ đến 10 tỷ Cực phẩm Thần Linh Thạch!
Con số này đã vượt xa sức tưởng tượng của Phong Vô Trần!
"Thiên tài địa bảo rất nhiều, Trần thiếu không cần lo lắng về tài nguyên tu luyện, có rất nhiều thiên tài địa bảo phù hợp với cảnh giới Thần Vương, Trần thiếu chắc chắn sẽ hài lòng." Thiên Sát truyền âm nói.
"Ha ha! Tuyệt vời! Chắc Lữ Thế Khuynh và bọn chúng tức chết mất?" Phong Vô Trần hưng phấn cười lớn.
"Từ Phong, chúng ta về luyện đan thôi." Phong Vô Trần vui vẻ nói.
"Luyện đan?" Từ Phong ngớ người, vội hỏi: "Dược liệu đâu? Chẳng phải chúng ta phải đi trộm dược liệu sao?"
"Trộm xong rồi." Phong Vô Trần nhún vai.
"Trộm xong rồi?" Thiên Tổ và những người khác đứng ngây tại chỗ, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.