"Trần thiếu... không lẽ..."
Chứng kiến nụ cười rạng rỡ, có phần bất hảo của Phong Vô Trần, Hoang Vân trong lòng mơ hồ đoán ra điều gì.
"Trần thiếu, có chuyện gì cứ nói thẳng." Man Chấn Thiên điềm nhiên nói.
"Trần thiếu sẽ không mượn gió bẻ măng đấy chứ? Gấp ba Không Gian Giới vẫn còn nằm trong tay hắn, Trần thiếu nhìn thế nào cũng không phải kẻ ngốc, ngược lại còn khôn khéo đến cực điểm." Cô Mặc Vân thầm nghĩ, sống lưng chợt lạnh toát.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Gấp ba Không Gian Giới, ta đã chuẩn bị xong xuôi, hơn một vạn ba ngàn cái, đã giao hết tài liệu cho tổng hội, vẫn còn dư không ít."
"Ồ? Trần thiếu luyện chế xong hết rồi sao? Tuyệt vời!" Man Chấn Thiên và Cô Mặc Vân. mừng rỡ.
Đây quả thực là một tin tức tốt lành cho Man Chấn Thiên.
"Hơn một vạn ba ngàn..." Từ Phong và Liễu Vô Ngân trợn tròn mắt, kinh ngạc tột độ.
Dù biết Phong Vô Trần hợp tác với tổng hội, nhưng Từ Phong không ngờ hắn lại luyện chế ra nhiều gấp ba Không Gian Giới đến vậy.
Một cái tương đương ba mươi tỷ, hơn một vạn cái là bao nhiêu?
Con số khổng lồ khiến Từ Phong choáng váng.
"Nếu ta hối hận về số lượng lớn gấp ba Không Gian Giới này thì sao?" Phong Vô Trần nhìn Man Chấn Thiên, hỏi.
Nghe vậy, Man Chấn Thiên cùng các đại trưởng lão và Hoang Vân đều ngẩn người, nhất thời không kịp phản ứng, như bị trúng định thân pháp.
"Trần thiếu, ngươi... ngươi không đùa đấy chứ?" Man Chấn Thiên lo lắng hỏi, tim treo lơ lửng.
Nếu Phong Vô Trần đổi ý, Man Chấn Thiên cũng bó tay, đến lúc đó tổng hội sẽ bị tất cả thế lực lớn ở Chủ Thần giới khiển trách, nguyền rủa vì tội lừa gạt, danh tiếng xuống dốc không phanh.
Thương hội Thần giới tồn tại sừng sững bao năm, Man Chấn Thiên không muốn vì chuyện này mà hứng chịu đả kích mang tính hủy diệt.
"Đừng căng thẳng, ta chỉ nói vậy thôi, ta không làm thế đâu." Phong Vô Trần cười nhạt.
"Phù!"
Man Chấn Thiên và các trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, thực sự bị Phong Vô Trần dọa cho hết hồn.
Hoang Vân thầm nghĩ: "Trần thiếu cao tay thật, dọa hội trưởng và các trưởng lão trước, rồi sau đó mở lời sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Quả nhiên.
Sau khi dọa Man Chấn Thiên, Phong Vô Trần mới lộ vẻ cảm khái: "Man hội trưởng, các ngươi không biết đó thôi, may mà có Hoang Vân kịp thời đến cứu, nếu không ta đã gặp nguy hiểm, có khi còn không đến được Chủ Thần giới."
"Lời Trần thiếu nói, chúng ta đã biết, Hoang Vân đã báo cáo mọi chuyện, hơn nữa bọn họ cũng đã đến tổng hội tạ tội." Man Chấn Thiên đáp.
"Ra là các ngươi đã biết." Phong Vô Trần gật đầu, nói tiếp: "Lúc đó nếu không có thủ tịch Hoang Vân đến kịp thời, cho ta uống Thương Khung Bồ Đề Dịch, giúp ta hồi phục ngay tức khắc, có lẽ ta còn phải ở Tinh Hồn giới nửa năm nữa ấy chứ, công hiệu của Thương Khung Bồ Đề Dịch này thực sự phi thường cường đại."
"Quả nhiên là vì Thương Khung Bồ Đề Dịch, Trần thiếu khôn khéo thật!" Hoang Vân thầm nghĩ, khóe miệng hơi nhếch lên, vẻ mặt thích thú xem kịch.
"Thương Khung Bồ Đề Dịch?" Man Chấn Thiên khẽ run, liếc nhìn Hoang Vân.
Nhưng Hoang Vân lúc này lại giả vờ không biết gì, mắt nhìn ra ngoài, vẻ mặt như thể việc này chẳng liên quan đến mình.
Lúc này, Man Chấn Thiên và trưởng lão Cô Mặc Vân dường như cũng đoán ra điều gì.
"Thằng nhãi này không lẽ nhắm vào Thương Khung Bồ Đề Dịch của lão phu đấy chứ?" Man Chấn Thiên càng nghĩ càng sợ, mồ hôi lạnh túa ra.
"Nếu Thương Khung Bồ Đề Dịch được luyện chế thành Thương Khung Bồ Đề Đan, công hiệu sẽ mạnh hơn gấp mấy chục lần, dù là cường giả Chủ Thần bị trọng thương, chỉ cần dùng một viên Thương Khung Bồ Đề Đan, lập tức có thể hồi phục hoàn toàn!" Phong Vô Trần nói.
"Lập tức hồi phục hoàn toàn!" Man Chấn Thiên và Cô Mặc Vân trợn tròn mắt, nhìn nhau kinh ngạc.
Một vị trưởng lão ngây người nói: "Cái... cái này sao có thể? Chưa từng nghe nói có loại đan dược nào có thể lập tức hồi phục vết thương, huống chi lại còn giúp cường giả Chủ Thần hồi phục ngay tức khắc, chẳng phải tương đương với có hai mạng sao?"
"Diệt Hồn đại nhân cũng không luyện chế được loại đan dược khủng khiếp này... Điều này sao có thể?" Cô Mặc Vân khó tin nói.
"Xem ra ta vẫn đánh giá thấp sự khôn khéo của Trần thiếu rồi, trước thì dọa Hội trưởng, giờ lại chấn nhiếp mạnh mẽ, thật đáng nể, nhưng nếu Trần thiếu thực sự luyện chế được loại đan dược khủng bố như vậy, e là toàn bộ Thất Thần Giới sẽ chấn động." Hoang Vân thầm nghĩ.
"Trần thiếu, đan dược này thực sự có công hiệu khủng bố đến vậy sao? Cường giả Chủ Thần bị trọng thương cũng có thể lập tức hồi phục?" Từ Phong không nhịn được kinh hãi hỏi, hoàn toàn không tin có loại đan dược khủng khiếp này tồn tại.
"Đương nhiên! Ta bao giờ lừa các ngươi chưa?” Phong Võ Trần tự tin nói.
Liếc nhìn vẻ mặt kinh hãi của Man Chấn Thiên, Phong Vô Trần nói tiếp: "Diệt Nguyên đại trưởng lão là Luyện Thuật Sư cấp Chủ Thần, dược liệu luyện chế Thương Khung Bồ Đề Dịch, Thần Tháp Luyện Thuật Sư chắc chắn có, chỉ e là không có Thương Khung Bồ Đề Dịch thôi, nếu có, dưới sự chỉ điểm của ta, Diệt Nguyên đại trưởng lão chắc chắn có thể luyện chế ra, chỉ là công hiệu sẽ yếu hơn một chút, dù sao Diệt Nguyên đại trưởng lão còn chưa đạt đến cảnh giới đó."
Nghe đến đây, cả đại sảnh đều ngây người.
Lời Phong Vô Trần nói quá ngông cuồng rồi.
Dù Từ Phong biết Phong Vô Trần từng chỉ điểm Diệt Nguyên, nhưng cũng đâu cần phải nói ra những lời ngông cuồng đến vậy?
Người kinh hãi nhất là Man Chấn Thiên, thực sự không tin vào tai mình.
Diệt Nguyên là ai?
Diệt Nguyên là đệ tử thân truyền của Diệt Hồn đại nhân, thừa hưởng mạch luyện đan của Diệt Hồn đại nhân, là Luyện Thuật Sư mạnh nhất Thất Thần Giới hiện tại!
Phong Vô Trần lại dám lớn lối nói muốn chỉ điểm Diệt Nguyên luyện đan!
"Trần thiếu có phải điên rồi không? Lại còn muốn chỉ điểm Diệt Nguyên đại trưởng lão luyện đan?" Hoang Vân cũng trợn mắt há hốc mồm.
Những lời ngông cuồng như vậy, không một Luyện Thuật Sư nào ở toàn bộ Thất Thần Giới đám nói với Diệt Nguyên.
"Chỉ là, nếu dùng Thương Khung Bồ Đề Dịch để luyện chế Thương Khung Bồ Đề Đan thì thật lãng phí." Phong Vô Trần nói tiếp.
"Lãng phí?" Mọi người lại kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
"Trần thiếu, vậy nên dùng để luyện chế loại đan dược gì?" Từ Phong vội hỏi.
"Thương Khung Bồ Đề Dịch ẩn chứa nguồn năng lượng tinh thuần khổng lồ, sự tồn tại của nó vô cùng đặc thù, nếu luyện chế ra đan dược cấp Chủ Thần giúp tăng tu vi, đó mới thực sự là nghịch thiên đan dược." Phong Vô Trần nói.
“Đan được cấp Chủ Thần giúp tăng tu vi!" Vẻ mặt Man Chấn Thiên lại biến sắc, hít một hơi lạnh, kinh hãi tột độ.
"Điều đó không thể nào? Trần thiếu còn có thể luyện chế ra loại đan dược nghịch thiên này sao? Hắn chỉ là Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng thôi, làm sao có thể luyện chế ra?" Hoang Vân sợ hãi đến tim đập thình thịch, nín thở.
Phong Vô Trần chỉ là Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng, ai nghe cũng không tin.
Man Chấn Thiên lúc này đều cảm thấy Phong Vô Trần đang khoác lác, chỉ là đang "chém gió" một cách nghiêm túc mà thôi.