"Đây là sức mạnh gì? Sao có thể giam cầm được ta?" Thượng Quan Chử bắt đầu hoảng loạn, phát hiện sức lực của hắn hoàn toàn bất lực.
"Nguy rồi! Bị vây rồi! Chuyện gì xảy ra? Sao động tác lại chậm chạp thế này?" Chu Sùng Sơn cực độ kinh hãi, mặt mày lập tức tái mét.
Những cường giả Thần Quân bị vây khốn đều kinh hồn bạt vía.
Nguồn gốc của nỗi sợ chính là sự thiếu hiểu biết.
"Ta đã cho các ngươi cơ hội, đáng tiếc các ngươi không biết quý trọng." Phong Vô Trần mặt không cảm xúc nói, giọng lạnh băng thấu xương.
"Vút vút vút"
"Xuy xuy xuy!"
Phong Vô Trần hai tay điều khiển mười ba thanh thần kiếm triển khai tấn công, những âm thanh xé gió chói tai khiến màng tai người ta đau nhức. Nơi kiếm đi qua, lãnh huyết vô tình gặt hái sinh mạng.
Mười ba thanh thần kiếm đi đến đâu, người ngã xuống đến đó.
Trên không trung, tựa như mưa máu trút xuống.
Chỉ trong chớp mắt, đã có vài chục người bị tàn sát không thương tiếc.
Số người chết tăng lên với tốc độ kinh hoàng.
"Ực..."
Nhìn mười ba thanh thần kiếm điên cuồng thu gặt sinh mạng của hai thế lực, Thiên Tổ và những người khác mặt mày trắng bệch, kinh hãi nuốt nước bọt.
"Hoàn toàn không thể phản kháng, chỉ có thể mặc người chém giết." Từ Phong ngây như phỗng nói, sợ đến vỡ mật.
"Trần thiếu thật đáng sợ, Thượng Quan Chử và Chu Sùng Sơn cũng không thể động đậy." Đường Ngao Phong trợn mất kinh hoàng nói.
"Cảnh giới Lục Tinh Thần Quân cũng không chịu nổi sao?" Mộ Thanh Vân mặt mày tràn ngập kinh hãi, vô cùng tái nhợt.
"Xuy xuy xuy!"
Mười ba thanh thần kiếm điên cuồng tàn sát, kiếm quang chớp nhoáng, liền có vài chục người chết thảm.
Chưa đầy một phút, năm sáu trăm đệ tử của hai thế lực toàn bộ chết thảm, thủ đoạn tàn nhẫn hung bạo.
Ngoại trừ Thượng Quan Chử và Chu Sùng Sơn, những cường giả Thần Quân còn lại cũng đều chết đưới kiếm của Phong Võ Trần.
"Vút vút!"
Phong Vô Trần vung tay, hai thanh thần kiếm đột ngột lao về phía Thượng Quan Chử và Chu Sùng Sơn, mang theo tiếng xé gió chói tai.
Thượng Quan Chử và Chu Sùng Sơn thấy rõ thần kiếm lao tới, ý thức được nguy hiểm, nhưng vì thời gian chậm chạp, bọn hắn căn bản không kịp phản ứng.
Thiên Tổ và những người khác nín thở, mắt chăm chú nhìn Thượng Quan Chử và Chu Sùng Sơn, dường như lo lắng Phong Vô Trần không giết chết được chúng.
Không còn nghỉ ngờ gì nữa.
"Xuy xuy!"
Dưới sự khống chế của Thời Gian Chi Lực, kết cục của Thượng Quan Chử và Chu Sùng Sơn cũng giống như đệ tử của bọn chúng, đều bị một kiếm đoạt mạng.
Khoảnh khắc này, không gian dường như ngừng lại, tĩnh lặng như tờ.
Phong Vô Trần vẫy tay, mười ba thanh thần kiếm trở về cơ thể, sau đó phất tay, Thánh Khí Kiếm Thai bắn ra, điên cuồng hấp thu máu huyết từ những thi thể.
Mấy trăm người, còn có hơn mười cường giả Thần Quân, đối với Kiếm Thai mà nói, không nghỉ ngờ gì là đại bổ.
"Nhiều tinh huyết như vậy, nhất định có thể khiến Kiếm Thai trở nên mạnh hơn, không còn xa cấp thấp Thánh Khí!" Phong Vô Trần mừng rỡ trong lòng, vô cùng mong chờ.
"Thượng Quan Chử bị giết trong nháy mắt!" Thiên Tổ và những người khác khiếp sợ hồi lâu, không nhịn được kinh hô.
"Tu giả ngang cấp, Trần thiếu có thể một kích miểu sát!" Liễu Vô Ngân rung động nói, hoàn toàn bị sốc.
"Nhiều người như vậy, đều bị Trần thiếu giết..." Khiếu Ảnh vẻ mặt ngơ ngác.
Phong Vô Trần vẫy tay, tịch thu toàn bộ nhẫn trữ vật của các cường giả Thần Quân.
"Nhẫn trữ vật của bọn chúng đều là tài sản khổng lồ, đừng bỏ lại cái nào." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Vâng! Trần thiếu!" Dương Khinh Vũ cung kính nói, lập tức cùng Từ Phong và Liễu Vô Ngân lao xuống.
"Chết tiệt! Vô Song Thần Điện!" Sau cơn khiếp sợ, Đường Ngạo Phong lập tức kịp phản ứng, đột nhiên hoảng sợ nói.
"Đừng lo lắng, Thần Điện không sao, kẻ đánh Thần Điện đã chung số phận với bọn chúng." Phong Vô Trần cười nhạt.
"Cái gì? Chung số phận với bọn chúng? Đều... Chết hết rồi sao?” Thiên Tổ và Đường Ngạo Phong lần nữa mở to mắt, cực độ kinh hãi.
Hôm nay, sự kinh hãi quá lớn, khiến bọn họ nghẹt thở.
Ánh mắt lạnh băng quét về phía một khoảng không, Phong Vô Trần cười lạnh: "Về nói với Lữ Thế Khuynh, Thần Giới Thương Hội mất hết mặt mũi rồi. Còn thủ đoạn hạ lưu nào, cứ việc dùng."
"Người của Thương Hội ẩn nấp trong bóng tối sao?" Thiên Tổ cau mày.
"Thiên Tổ, Dương Khinh Vũ, Khiếu Ảnh, các ngươi lập tức đến Thiên Tiên Thần Tông và Tuyệt Tình Điện, không để lại một ai, tất cả bảo bối có thể tu luyện đều mang về Vô Song Thần Điện. Đã bọn chúng muốn tặng quà cho chúng ta, đương nhiên không thể khách khí. Tiện thể truyền tin này đi, đây là kết cục của việc đối đầu với Vô Song Thần Điện, tránh cho lũ a miêu a cẩu cũng đến giương oai." Phong Vô Trần lạnh lùng hạ lệnh, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà.
Một thế lực hùng mạnh như vậy, Phong Võ Trần lại nói chúng là a miêu a cẩu, khiến Đường Ngạo Phong và những người khác sợ đến hồn bay phách lạc.
"Vâng! Trần thiếu!" Ba người cung kính lĩnh mệnh, lập tức xuất phát.
"Chúng ta về thôi." Phong Vô Trần cười nhạt, một hơi giết năm sáu trăm người, ánh mắt Phong Vô Trần không hề gợn sóng, phảng phất như chuyện thường.
...
Tinh Hồn Thương Hội.
Một cường giả Thần Quân xuất hiện, hoảng loạn xông vào đại điện.
"Hội trưởng, trưởng lão, không xong rồi!" Cường giả Thần Quân hoảng hốt bẩm báo: "Gần 600 người của Thiên Tiên Thần Tông và Tuyệt Tình Điện đều bị Phong Vô Trần một mình giết chết."
"Ầm!"
Tin tức đột ngột như sét đánh ngang tai Lữ Thế Khuynh và những người khác, khiến tất cả trợn mắt há mồm, ngơ ngác nhìn vị Thần Quân.
"Cái... Điều này sao có thể... Toàn bộ... Bị giết hết?" Lăng Vân trợn tròn mắt, gần như lồi ra ngoài, cứng đờ tại chỗ.
"Chắc chắn 100%! Bọn chúng chết hết rồi! Tất cả đều bị Phong Vô Trần giết!” Thần Quân kinh hoảng nói, gan mật đều bị đọa vỡ.
Phương Tuyệt, đại trưởng lão, ngồi phịch xuống, mất hồn.
"Thượng Quan điện chủ cũng bị giết?" Lữ Thế Khuynh vẻ mặt khó tin hỏi.
"Phong Vô Trần chẳng phải chỉ có sức chiến đấu của Lục Tinh Thần Quân sao? Sao hắn có thể giết được Thượng Quan Chử? Huống chi còn có nhiều cường giả Thần Quân như vậy." Lữ Thế Khuynh mặt mày cứng đờ, hoàn toàn choáng váng.
"Thượng Quan điện chủ hình như bị sức mạnh của Phong Vô Trần vây khốn, không ai động đậy được. Sau đó, Phong Vô Trần tế ra mười ba thanh thần kiếm, không lưu tình chút nào giết sạch tất cả mọi người. Thượng Quan điện chủ và Chu tông chủ cũng bị Phong Vô Trần chém chết!" Người nọ hoảng sợ bẩm báo, càng nghĩ càng kinh hãi.
“Mười... Mười ba thanh thần kiếm? Cái này... Đùa sao?" Lăng Vân ngây ra như phống.
"Phong Vô Trần lấy đâu ra nhiều Thần Khí như vậy?" Nhị trưởng lão cảm thấy đầu óc không đủ dùng.
"Ngươi thực sự chắc chắn Phong Vô Trần tế ra mười ba thanh thần kiếm?" Lữ Thế Khuynh trừng to mắt hỏi, trong lòng kinh hãi tột độ.
"Thật sự là Thần Khí! Hơn nữa là cửu giai đoán tạo! Hội trưởng, sức mạnh của Phong Vô Trần vô cùng quỷ dị, Thượng Quan điện chủ căn bản không có sức phản kháng. Thuộc hạ đoán, Vô Cực Cung Chủ cũng bị Phong Vô Trần tiêu diệt theo cách này." Thần Quân cường giả nói.
"Cửu giai đoán tạo..." Lữ Thế Khuynh và tam đại trưởng lão cảm thấy toàn thân vô lực.