"Cho các ngươi một cơ hội sống sót?"
Nghe Phong Vô Trần nói vậy, người của hai thế lực lớn đều sững sờ, vẻ mặt như nhìn kẻ ngốc mà nhìn hắn.
Thiên Tổ và những người khác cũng ngạc nhiên nhìn Phong Vô Trần, không hiểu hắn lấy đâu ra dũng khí mà nói ra lời cuồng vọng như vậy.
Phong Vô Trần quả thật có sức mạnh của Lục Tinh Thần Quân, nhưng đối đầu với mười hai cường giả Thần Quân, riêng hai vị Ngũ Tinh Thần Quân liên thủ với Lục Tinh Thần Quân thôi cũng đủ sức chống lại, thậm chí áp đảo Phong Vô Trần.
"Ha ha!"
Một lát sau, mấy trăm người đồng loạt cười phá lên.
"Ta nghe nhầm không? Hắn nói cho chúng ta cơ hội sống sót? Ha ha! Thật là chuyện nực cười!"
"Đừng tưởng rằng luyện chế được đan dược như Diệt Hồn đại nhân thì có thể coi trời bằng vung, đừng tưởng rằng không ai trị được ngươi!"
"Thật sự là cuồng vọng tự đại! Ngươi là Luyện Thuật Sư ngông cuồng nhất mà ta từng thấy."
Đệ tử hai thế lực lớn không ngừng chế giễu, hoàn toàn không xem Phong Vô Trần ra gì.
Trong mắt bọn họ, sự ngông cuồng của Phong Võ Trần chẳng khác nào đốt đèn trong nhà xí— tự tìm chết!
"Phong Vô Trần, tiểu tử ngươi còn chưa hiểu tình hình à?" Chu Sùng Sơn cười lạnh khinh bỉ: "Hôm nay các ngươi có chạy đằng trời, ngươi còn dám mạnh miệng, thật sự là không biết sống chết!"
"Vậy sao?" Phong Vô Trần vẫn không biểu cảm, nhưng sát khí lạnh thấu xương lại tăng lên gấp bội.
"Sát khí đáng sợ thật, ngay cả khi đối phó Vô Cực cung chủ, sát khí của Trần thiếu cũng không đáng sợ đến vậy." Mộ Hồng Liên khẽ cau mày, trong lòng cảm thấy sợ hãi, hơn nữa là bị sát khí lạnh lẽo kia làm cho kinh sợ.
"Trần thiếu, Vô Song Thần Điện thì sao? Đại Đô Thống vẫn còn ở đó chữa thương." Dương Khinh Vũ lo lắng hỏi.
"Chúng ta còn chưa biết sống chết thế nào, đâu còn quản được Võ Song Thần Điện?" Đường Ngạo Phong trầm giọng nói, lời nói có chút vô tình, nhưng đó là sự thật.
"Không cần lo lắng cho Thần Điện." Phong Vô Trần khẽ nói.
Nghe vậy, Thiên Tổ và những người khác đều kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần, nhưng trong lòng cũng yên tâm phần nào.
Đối với Phong Vô Trần, họ tin tưởng tuyệt đối.
"Tông chủ, đừng phí lời với bọn chúng, mau hạ lệnh đi." Một vị Thần Vương quát lớn.
"Bắt sống Phong Vô Trần, những người còn lại giết không tha!" Thượng Quan Chử lạnh lùng nói, mặt không biểu cảm, phảng phất không có cảm xúc, hoàn toàn là một kẻ máu lạnh.
"Giết!"
Năm sáu trăm đệ tử đồng loạt gầm lên, một lượng lớn Thần Nguyên lực bộc phát, khí thế bàng bạc, thanh thế to lớn, tất cả ùa lên, như thiên binh vạn mã.
"Ông ông!"
Phong Vô Trần thúc giục Thiên Sát lực lượng, sức mạnh đáng sợ của Lục Tinh Thần Quân giống như lũ quét bùng nổ, khí thế bá đạo xông thẳng lên trời, đầy uy lực chấn nhiếp.
"Cho các ngươi cơ hội không muốn, vậy đừng trách ta." Phong Võ Trần lạnh băng nói, giọng nói lạnh lẽo thấu xương như đến từ địa ngục Cửu Ú.
Uy thế đáng sợ tột cùng lập tức khiến đệ tử hai thế lực hồn phi phách tán.
"Lục Tinh Thần Quân! Tiểu tử này đúng là tu vi Lục Tinh Thần Quân!" Chu Sùng Sơn trợn tròn mắt, kinh hãi tột độ.
"Sao có thể... Tuổi còn trẻ mà đã đạt tới cảnh giới Lục Tinh Thần Quân? Điều đó là không thể..." Ngay cả Thượng Quan Chử, kẻ không có cảm xúc, giờ phút này cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh, ngây như phỗng nhìn Phong Vô Trần.
"Lục Tinh Thần Quân..." Tất cả mọi người nhìn Phong Vô Trần với ánh mắt đầy sợ hãi, phảng phất thấy tử thần hiện diện.
Giờ khắc này, khí thế bàng bạc của hai thế lực tan thành mây khói, như chuột thấy mèo, sợ hãi lùi lại, không ai đám tiến lên chịu chết.
Trước khi đến, họ không hề biết Phong Vô Trần có sức mạnh khủng khiếp đến vậy.
"Lữ hội trưởng sao không nói Phong Vô Trần có sức mạnh Lục Tinh Thần Quân?" Quá kinh hãi, mặt Thượng Quan Chử trở nên vô cùng âm trầm.
"Thần lĩnh vực!"
Phong Vô Trần quát lạnh, khí tức lại tăng vọt.
“Khí tức lại tăng lên!" Thượng Quan Chử và Chu Sùng Sơn lại chấn động trong lòng, nhìn Phong Võ Trần như nhìn quái vật.
"Trần thiếu một mình có thể đối phó nhiều Thần Quân vậy sao?" Mộ Hồng Liên lo lắng hỏi.
"Đừng quên Thần Quân Vô Cực Thần Cung chết như thế nào." Từ Phong cười lạnh, tuy không biết Phong Vô Trần thi triển thần thông gì, nhưng dùng lên người bọn họ cũng có tác dụng tương tự.
Nghe Từ Phong nói, trong đầu mọi người Thiên Tổ đều hiện lên hình ảnh trưởng lão Vô Cực Thần Cung bỏ chạy rồi bị vây khốn một cách quỷ dị, không khỏi nuốt nước bọt.
"Thượng Quan huynh, xem ra chúng ta phải tự ra tay rồi." Chu Sùng Sơn lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng.
"Chúng ta chỉ cần bắt sống Phong Võ Trần, còn cường giả sau lưng hắn là chuyện của Lữ hội trưởng, không liên quan đến chúng ta, động thủ!" Thượng Quan Chử âm trầm nói, mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
"Ông ông!"
Ba luồng sức mạnh đáng sợ lập tức bùng nổ, khí thế cuồng mãnh phóng lên trời, trong vòng ngàn dặm hư không rung chuyển dữ dội, khí lãng hung hãn càn quét không kiêng nể gì.
"Ầm ầm ầm!"
Thượng Quan Chử ba người hung hăng lao tới, mang theo tiếng nổ chói tai, uy thế bàng bạc khiến người ta kinh hồn bạt vía.
“Đáng tiếc người ít quá, nếu không thì cho các ngươi nếm thử mùi vị Địa Ngục Chi Môn." Phong Võ Trần cười lạnh trong lòng.
Phong Vô Trần vung tay, 13 thanh thần kiếm liên tiếp xuất hiện, tạo thành trận thế hình tròn lơ lửng trước người, mũi kiếm hướng ra ngoài.
Giờ khắc này, khí tức của Phong Vô Trần lại một lần nữa điên cuồng bộc phát, đã vượt qua Thượng Quan Chử!
"Thần Khí!"
"13 thanh thần kiếm!"
"Cửu giai thần kiếm!"
Cảm nhận được khí tức khát máu đáng sợ, tất cả mọi người, kể cả người của Vô Song Thần Điện, đều kinh hô, mắt trợn trừng, hóa đá tại chỗ.
Trong lòng mỗi người đều dâng lên cơn sóng gió động trời, rung động đến tột đỉnh.
"Các ngươi phải chết!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, đồng thời thúc giục Thời Gian chi lực, khí tức cổ xưa lặng lẽ lan tỏa.
"Quả nhiên!" Cảm nhận được khí tức cổ xưa, Thiên Tổ mừng rỡ, vừa kiêng kỵ vừa chờ mong.
Thời Gian chỉ lực bá đạo như ác lang phủ kín trời đất, Thượng Quan Chử ba người dẫn đầu lao tới lập tức bị cưỡng ép vây khốn.
"Chuyện gì xảy ra? Thân thể như bị thứ gì trói buộc." Thượng Quan Chử ba người biến sắc, nhận ra điều bất thường, thấy rõ tứ chi cử động vô cùng chậm chạp.
Thời gian trôi trong không gian của họ chậm đi hàng chục lần!
Cùng lúc đó, đệ tử hai thế lực lớn cũng lâm vào trạng thái thời gian chậm chạp.
"Thượng Quan Chử cũng bị khốn trụ rồi! Rốt cuộc đây là thần thông gì?" Thiên Tổ kinh hãi nói, vẻ mặt cực kỳ hoảng sợ.
"Tất cả đều bị vây khốn rồi! Bọn chúng đều bị vây khốn rồi!” Liễu Vô Ngân và những người khác vô cùng rung động, biểu cảm hóa đá.
Mấy trăm cường giả bị Thời Gian chi lực vây khốn, như bị thi triển định thân pháp, cảnh tượng có sức công phá thị giác cực lớn.