"Hf"
Trên hư không Thiên Giới, một khe nứt đen kịt đột ngột xuất hiện, một thân ảnh từ đó lách mình bước ra.
Người đến chính là Phong Vô Trần.
Hít sâu một hơi bầu không khí quen thuộc, Phong Vô Trần cảm thấy vô cùng khoan khoái dễ chịu.
Thế giới quen thuộc khiến Phong Vô Trần vô cùng hưng phấn.
"Tiêu Tiêu, cha mẹ, còn có các huynh đệ, ta đã trở về." Phong Vô Trần hưng phấn nói, chỉ hận không thể lập tức nhìn thấy Lăng Tiêu Tiêu cùng mọi người ở Long Thần Điện.
"Ơ? Chuyện gì xảy ra? Vì sao huyết mạch Long Thần tộc trong cơ thể lại xao động như vậy?"
Nhưng còn chưa kịp vui mừng, một cỗ huyết mạch lực lượng xao động đột nhiên trào dâng trong cơ thể Phong Vô Trần, tình huống này chưa từng xảy ra trước đây.
"Biến mất rồi?" Phong Vô Trần hơi cau mày, khó hiểu nói: "Đây là chuyện gì? Cỗ huyết mạch lực lượng xao động này dường như đang lột xác, nhưng lại có chút xa lạ."
Sự biến đổi đột ngột khiến Phong Vô Trần vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc.
Nhưng ngay lúc này, huyết mạch xao động lại quỷ đị biến mất.
"Thôi được rồi, huyết mạch Long Thần tộc sẽ không gây bất kỳ ảnh hưởng gì cho ta, có lẽ là do tu vi tăng lên, hoặc do cảnh giới Bất Diệt Kim Thân tăng lên." Phong Vô Trần thầm nghĩ, không quá lo lắng.
"Ơ? Không cảm nhận được khí tức của Tiêu Tiêu, cha mẹ cũng vậy, khí tức của Long lão cha cũng không có. Không ổn rồi, chẳng lẽ họ đã phi thăng?" Không cảm nhận được khí tức của mọi người, sắc mặt Phong Vô Trần bỗng nhiên biến đổi.
Trong lòng dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt, Phong Vô Trần kinh hoảng nói: "Chẳng lẽ ta về trễ rồi sao? Tiêu Tiêu bọn họ đã sớm phi thăng?"
Càng nghĩ Phong Vô Trần càng kinh hoảng, lúc trước vì hắn phi thăng, sức mạnh thiên kiếp ở Thần Giới tăng cường, dù Lăng Tiêu Tiêu và những người khác có thực lực cường đại hơn nữa, cũng tuyệt đối không thể phi thăng Thần Giới.
“Khí tức nghịch thiên cũng biến mất! Khí tức của tiền bối Vân Du Tử cũng vậy, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp cũng biến mất!" Những cường giả hàng đầu của Thiên Giới, khí tức toàn bộ biến mất.
Nhưng điều khiến Phong Vô Trần lo lắng nhất là, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp biến mất.
Nếu không cảm nhận được khí tức khác, Phong Vô Trần còn có thể nghĩ rằng họ đang tu luyện trong Càn Khôn Tháp, nhưng khí tức của Càn Khôn Tháp đã biến mất!
Thần thức lập tức bao trùm toàn bộ Thiên Giới, không cảm ứng thì thôi, vừa cảm ứng, sắc mặt Phong Vô Trần đại biến.
"Đây... Đây là chuyện gì? Sao Thiên Giới lại biến thành thế này? Đây là Thiên Giới sao?" Phong Vô Trần mở to mắt nhìn.
Dưới sự quan sát của thần thức Phong Võ Trần, tất cả đại vực của Thiên Giới đều là một mảnh địa ngục trần gian, vô số tu giả chết thảm, vô số thế lực lớn nhỏ bị phá hủy, rõ ràng đã xảy ra một cuộc đại chiến gió tanh mưa máu, toàn bộ thế giới phảng phất chìm trong bóng tối.
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?" Phong Vô Trần hoàn toàn sững sờ.
Phong Vô Trần hoàn toàn không thể tưởng tượng được, Long Thần Điện cùng các cường giả của tất cả thế lực lớn ở Thiên Giới, lại không thể ngăn cản được trận kiếp nạn mang tính hủy diệt này.
"Hưu!"
Vô cùng kinh hoảng, Phong Vô Trần lập tức thi triển thuấn di đến Long Thần Điện.
Ngay lập tức, Phong Vô Trần đã đến trên không cung điện Long Thần Điện quen thuộc, nhưng trước mắt Phong Vô Trần lại là một mảnh phế tích, cung điện Long Thần tộc hoa lệ khí phái ngày xưa, không còn sót lại chút gì.
Ngoài ra, trên phế tích còn vương vãi một mảng lớn máu khô và thi thể, đó là người của Long Thần liên minh!
Chứng kiến cảnh tượng như bị huyết tẩy, thật khó tưởng tượng họ đã trải qua một cuộc đồ sát bi thảm đến mức nào.
Long Thần Điện vô cùng náo nhiệt ngày xưa, giờ phút này không một bóng người, chỉ có thi thể chết thảm.
"Rốt cuộc là ai làm? Vì sao không cảm nhận được bất kỳ khí tức địch nhân nào?" Nhìn Long Thần Điện do mình thành lập phó mặc, máu chảy thành sông, khuôn mặt Phong Vô Trần lập tức dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi.
Lửa giận ngập trời và bị thống trào dâng, sát khí lạnh thấu xương điên cuồng càn quét, khiếp người tâm hồn, kinh thiên động địa.
Giờ phút này, trong đôi mắt Phong Vô Trần, hiện lên một vòng huyết quang.
"A!"
"Ông ông!"
Phong Vô Trần phẫn nộ và bi thống tột độ, điên cuồng ngửa mặt lên trời thét dài, khí kình giống như bão táp tử vong không kiêng nể gì cuồng quyển, không gian Thiên Giới kịch liệt chấn động sụp đổ.
Phong Võ Trần đã là Thất Tỉnh Thần Quân cảnh giới, sức mạnh khủng bố đã vượt quá khả năng thừa nhận của không gian Thiên Giới, chỉ thét đài một lát, đã khiến Thiên Giới rơi vào giai đoạn sụp đổ.
"Khí tức của Thanh Dương!" Trong cơn phẫn nộ, Phong Vô Trần vô tình cảm nhận được một cỗ khí tức vô cùng yếu ớt, chính là khí tức của Liễu Thanh Dương.
Ý niệm khẽ động, thuấn di thi triển, trong chớp mắt, Phong Vô Trần đã đến nơi ở của Liễu Thanh Dương.
Nơi ở của Liễu Thanh Dương đã là một đống đổ nát, trong vòng mười vạn trượng đều là vô số hố to, nhìn thấy mà giật mình, hiển nhiên đã diễn ra một cuộc huyết chiến có một không hai.
Trong một cái hố lớn, Liễu Thanh Dương đang hôn mê với thương thế vô cùng nghiêm trọng.
Phong Vô Trần hạ thân xuống, nhìn Liễu Thanh Dương trọng thương hôn mê, toàn thân đẫm máu, nhíu mày thầm nghĩ: "Xương tay toàn bộ nát vụn, rốt cuộc là ai, ra tay tàn nhẫn như vậy? Thực lực của Thanh Dương tuyệt đối không yếu, dạng địch nhân nào có thể khiến Thanh Dương bị thương đến mức này?”
Phong Vô Trần lấy ra Thương Khung Bồ Đề Dịch, cho Liễu Thanh Dương uống một giọt.
"Thanh Dương! Thanh Dương! Tỉnh lại!" Phong Vô Trần đỡ Liễu Thanh Dương, sốt ruột kêu to.
Công hiệu cường đại của Thương Khung Bồ Đề Dịch lập tức phát huy, thương thế nghiêm trọng của Liễu Thanh Dương khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được, ngũ tạng lục phủ cùng toàn bộ xương tay vỡ vụn đều khôi phục với tốc độ kinh người.
Thương Khung Bồ Đề Dịch là vật phẩm của Thần Giới, đối với tu giả thiên giới có thể nói là có công hiệu phi thường khủng bố, chưa đến một phút, thương thế của Liễu Thanh Dương đã khôi phục hoàn toàn.
Thương thế khôi phục, mắt Liễu Thanh Dương hơi động đậy, ý thức mơ hồ nói: "Ta... Ta chết rồi sao...”
"Thanh Dương! Thanh Dương! Ngươi tỉnh rồi!" Phong Vô Trần mừng rỡ nói.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, thân thể Liễu Thanh Dương đột nhiên chấn động, mở to mắt nhìn Phong Vô Trần trước mắt, lập tức ngây người.
Liễu Thanh Dương dụi dụi mắt rồi mở ra, phát hiện người trước mắt vẫn là Phong Vô Trần, trong khoảnh khắc đó, đôi mắt Liễu Thanh Dương ướt át, nước mắt không kìm được lăn xuống, bi thống trào dâng.
"Phong... Phong đại ca... Thật là huynh sao?" Liễu Thanh Dương bi thống thút thít hỏi, hai tay nắm chặt Phong Vô Trần, sợ rằng mình đang ảo giác.
"Là ta! Ta đã trở về, Thanh Dương, nói mau, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tiêu Tiêu và cha mẹ ta đâu?" Phong Vô Trần sốt ruột hỏi, thấy Liễu Thanh Dương bị thương như vậy, Phong Vô Trần đã đoán được chắc chắn có chuyện lớn xảy ra.
"Phong đại ca, huynh đã trở lại rồi! Ô ô! Huynh đã trở lại rồi!" Liễu Thanh Dương xúc động bi thương, thống khổ khóc lớn, không biết đã trải qua chuyện thống khổ gì.
Phong Vô Trần chưa bao giờ thấy Liễu Thanh Dương bi thống như vậy, trong lòng không khỏi tràn đầy áy náy và tự trách.
"Thanh Dương, mau nói cho ta biết, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Vì sao Thiên Giới lại biến thành như vậy?" Cố nén phẫn nộ và bi thống trong lòng, Phong Vô Trần sốt ruột hỏi.