Suy cho cùng, "quan lớn ép chết người” vẫn là chân lý.
Chủ Thần tuy địa vị cao, thực lực khủng bố, nhưng trước mặt Đại Chủ Thần chẳng khác nào con sâu cái kiến. Chọc giận Đại Chủ Thần, việc phế truất một Chủ Thần chỉ là chuyện nhỏ.
"Thật ra, ta cũng không muốn làm khó Chủ Thần. Ta sẽ mau chóng trở lại, sư tôn bảo dược liệu ở Thiên Giới phương Bắc." Phong Vô Trần cố ra vẻ nói.
Nếu Chủ Thần biết Phong Vô Trần đang "chém gió", không biết họ có tức đến chết không chừng.
"Phong huynh đệ, đây là Tôn Giả Tô Uyên của Chủ Thần Điện, cảnh giới Cửu Tinh Thần Tôn, có thể giúp ngươi cưỡng ép mở thông đạo đến Thiên Giới." Chủ Thần vội vàng giới thiệu.
"Tô Tôn Giả." Phong Võ Trần chấp tay.
Tô Uyên vội đáp lễ, biết lai lịch của Phong Vô Trần không hề tầm thường, ông ta không dám chậm trễ.
Phong Vô Trần nhìn Đại trưởng lão, cười nhạt: "Hỏa độc của Đại trưởng lão có vẻ nghiêm trọng. Theo ta thấy, cứ nửa tháng sẽ phát tác một lần."
Vừa nói, Phong Vô Trần vừa tiến về phía Đại trưởng lão.
"Hỏa độc của Luyện Thuật Sư, khó tránh khỏi. Lão phu cũng bất đắc dĩ thôi." Đại trưởng lão thở dài, lắc đầu.
À ý x . ý ˆ. ^ X F` £ ^ F` Phong Võ Trần lắc đầu, cười nói: "Chưa chắc đâu. Trên người ta không có hỏa độc. Cho các vị xem thủ đoạn của sư tôn ta."
Để đám lão già này không nghi ngờ, Phong Vô Trần buộc phải thể hiện thủ đoạn nghịch thiên, xóa tan chút nghi hoặc cuối cùng trong lòng họ.
"Ồ? Có biện pháp trừ hỏa độc ư?" Đại trưởng lão kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
Chủ Thần, các trưởng lão và hộ pháp đều kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần. Sống ở Thần giới bao năm, họ chưa từng nghe nói hỏa độc của Luyện Thuật Sư có thể loại bỏ.
Phong Vô Trần cười nhạt, không nói gì, đại điện im lặng trở lại.
Phong Võ Trần đến bên Đại trưởng lão, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông, chỉ vài giây.
"Cái gì?" Chỉ trong khoảnh khắc, Đại trưởng lão kinh ngạc đứng bật dậy.
Chủ Thần và mọi người đều nhìn Đại trưởng lão.
Vẻ mặt Đại trưởng lão đầy kinh ngạc, một kiểu kinh ngạc ngây người.
"Hỏa độc... Đã trừ được một nửa!" Đại trưởng lão kinh hãi, mặt mày biến sắc, không thể tin nổi.
Hỏa độc hành hạ ông bao năm, chỉ trong nháy mắt đã bị loại bỏ một nửa, Đại trưởng lão sao không kinh ngạc cho được?
"Cái gì? Trừ được một nửa?" Chủ Thần và các hộ pháp trợn tròn mắt, một cơn chấn động mạnh mẽ ập đến.
"Chuyện này... sao có thể?" Hộ pháp ngây ra như phỗng: "Chủ Thần còn khó áp chế hỏa độc, mà nó lại biến mất một nửa?"
"Đại trưởng lão, ngài không đùa đấy chứ?" Nhị trưởng lão trợn mắt hỏi.
Đây là thần thông gì?
Phong Vô Trần đường rhư chẳng làm gì cả?
Chẳng lẽ chỉ cần vỗ nhẹ lên vai Đại trưởng lão là có thể giúp ông loại bỏ một nửa hỏa độc?
Đại trưởng lão kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần, hỏi: "Phong huynh đệ, ngươi... ngươi làm thế nào vậy? Hỏa độc của lão phu cực kỳ khủng khiếp, một nửa hỏa độc kia đi đâu rồi?"
Phong Vô Trần cười nhạt: "Thần thông của sư tôn là bí mật, ta không thể tiết lộ. Hơn nữa, ta chỉ học được chút da lông, chỉ có thể làm được đến mức này thôi."
"Đa tạ Phong huynh đệ đã giúp lão phu trừ hỏa độc!" Đại trưởng lão vội chắp tay cúi người cảm tạ. Nếu là bí mật, Đại trưởng lão không truy hỏi nữa.
Luyện Thuật Sư khủng bố, ai mà chẳng có bí mật?
"Sư tôn của Phong Vô Trần rốt cuộc là thần thánh phương nào? Lại có thần thông khủng bố như vậy. Năm xưa ta chưa từng nghe nói Diệt Hồn đại nhân có loại thần thông này." Chủ Thần dậy sóng trong lòng.
"Hắn đáng sợ! Chỉ trong nháy mắt, có thể giúp Đại trưởng lão trừ một nửa hỏa độc. Một nửa hỏa độc của Đại trưởng lão đủ để khiến một Ngũ Tinh Chủ Thần tan thành mây khói." Hộ pháp kinh hãi tột độ.
"Sư tôn của Phong Vô Trần nhất định phi thường khủng bố!" Khuôn mặt Tô Uyên Tôn Giả tái mét vì kinh hãi.
"Chém gió" quá đà, sư tôn của Phong Vô Trần có thể không khủng bố sao?
Giờ phút này, ánh mắt của các cao tầng Chủ Thần Điện nhìn Phong Vô Trần đã hoàn toàn thay đổi.
Không nói đến thân phận và thực lực của Phong Vô Trần, chỉ riêng thần thông khủng bố có thể trừ hỏa độc thôi, cũng đủ khiến họ nhận ra Phong Vô Trần đáng sợ đến mức nào.
Phong Vô Trần có thể trừ hỏa độc cho Luyện Thuật Sư cấp Chủ Thần, đồng nghĩa với việc toàn bộ Luyện Thuật Sư của Thất Thần Giới đều nằm trong tay Phong Vô Trần.
"Việc này không nên chậm trễ, tranh thủ thời gian xuất phát. Ta không muốn đợi lâu ở Di Vong Chi Địa." Phong Vô Trần nhún vai.
"Phong đại nhân, ta sẽ đưa ngài đi." Tô Uyên vội cung kính nói.
"Chủ Thần đại nhân, chư vị trưởng lão, cáo từ." Phong Vô Trần chấp tay, rồi rời đại điện, Tô Uyên theo sau.
"Phong huynh đệ bảo trọng." Đại trưởng lão đích thân tiễn Phong Vô Trần ra đại điện.
Đại trưởng lão hiểu rõ hơn ai hết, sau này hỏa độc còn phải nhờ Phong Vô Trần trừ giúp.
Không thể không nói, Phong Vô Trần rất khôn khéo, việc này chẳng khác nào nắm được thóp của Đại trưởng lão.
Sau khi Phong Vô Trần rời đi, Chủ Thần và mọi người vẫn còn kinh ngạc.
Nhưng khi Phong Võ Trần vừa ra khỏi đại điện, đã gặp hai người quen, chính là hai Thần Đế cường giả từng đuổi giết Thí Thần Giả mà anh từng gặp.
"Thằng nhãi ranh, sao lại là ngươi? Ngươi đến Chủ Thần Điện làm gì?" Một Thần Đế liếc mắt đã nhận ra Phong Vô Trần, lập tức giận dữ mắng mỏ.
Một Thần Đế khác thấy Tô Uyên sau lưng Phong Vô Trần, lập tức hiểu ra, vội đẩy người vừa nói.
Sắc mặt Tô Uyên giờ phút này đã âm trầm đến mức sắp chảy nước.
Thấy sắc mặt Tô Uyên, hai Thần Đế sợ đến hồn bay phách tán, toàn thân run rẩy.
Lúc này, kẻ ngốc cũng nhận ra tình huống không ổn, đù ngu ngốc đến đâu cũng thấy Phong Võ Trần có lai lịch lớn.
Hai thứ không biết trời cao đất rộng, lại dám gọi Phong Vô Trần là "thằng nhãi ranh", đúng là chán sống.
"Lại gặp hai người các ngươi. Lần trước các ngươi vũ nhục ta, ta không so đo. Giờ còn dám vũ nhục ta, đúng là chán sống. Các ngươi nghĩ đám các ngươi là người của Chủ Thần Điện thì ta không dám giết các ngươi sao?" Phong Vô Trần cười lạnh, ánh mắt lóe lên sát khí.
"Đại nhân tha mạng! Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân biết sai rồi, tiểu nhân không biết thân phận của đại nhân, mong đại nhân thứ tội." Hai Thần Đế hoảng sợ quỳ xuống dập đầu.
Thấy hai người quỳ xuống xin tha, Tô Uyên càng chắc chắn họ đã đắc tội Phong Vô Trần, sắc mặt trở nên dữ tợn.
Phong Võ Trần cười lạnh: "Ta đã cho các ngươi một cơ hội rồi."
Lúc này, Chủ Thần và Đại trưởng lão bước ra khỏi đại điện.
"Đại trưởng lão, cho ngài xem đồ hay." Phong Vô Trần quay đầu nhìn thoáng qua, khẽ động ý niệm, bàn tay cong lại, lập tức một đám Hỏa Diễm màu đen trống rỗng xuất hiện, như những tinh linh màu đen nhảy múa.
Một luồng khí tức kinh khủng mang theo xu thế bài sơn đảo hải cuồng cuộn ra, bá đạo và lạnh lẽo lan tràn, khiến người kinh hồn bạt vía, cảm giác như rơi xuống mười tám tầng địa ngục.
"Thần Hỏa! Ô Hỏa, thứ ba trên Thần Hỏa Bảng!" Thấy Hỏa Diễm màu đen trên tay Phong Vô Trần, Đại trưởng lão kinh hô.