“Tháp chủ, các vị trưởng lão, cáo từ."
Phong Vô Trần chắp tay, rồi bước ra khỏi đại điện.
Diệt Nguyên vội nói: "Khách khanh trưởng lão đi thong thả."
"Thiên tài bực này, vạn người không có một, khách khanh trưởng lão còn mạnh hơn cả sư tôn." Diệt Đế cảm thán.
"Bọn lão già chúng ta, đến một hậu bối cũng không bằng." Diệt Tiễn cười khổ, người so với người, thật khiến người ta phát điên.
Diệt Nguyên tự giếu: "Khách khanh trưởng lão đến từ Thiên Giới, ngộ tính về đan đạo lại cực cao, chúng ta tự thấy không bằng... Vậy mà Thần giới lại gọi Thiên Giới và những khu vực khác là Di Vong Chi Địa, xem như những nơi hạ đẳng, thật nực cười."
"Các giới vốn không nên có sự kỳ thị. Sư tôn cũng từng nói, không được xem thường bất kỳ ai. Tiếc rằng chúng ta chưa đủ khả năng để thay đổi điều này." Diệt Đế lắc đầu bất lực.
Sự tồn tại của Phong Vô Trần vô tình tát vào mặt Thất Thần giới.
Phong Vô Trần đến quảng trường, các Luyện Thuật Sư của Thần Tháp vẫn cung kính gọi một tiếng "khách khanh trưởng lão".
Nhưng cũng có những kẻ mang ý đồ xấu.
"Có muốn thử hắn một chút không?” Một Luyện Thuật Sư trẻ tuổi nói, mất nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
Một người khác nhún vai, khinh miệt cười: "Muốn biết cảnh giới của hắn thế nào, cứ thử là biết. Nhưng đừng quá tay, lỡ làm hắn bị thương thì phiền. Dù sao hắn là khách khanh trưởng lão, chúng ta sẽ bị phạt nặng đấy."
"Vậy để ta thử xem sao." Một nam tử trẻ tuổi, Luyện Thuật Sư cấp Thần Quân ngạo nghễ nói, vừa nói vừa thúc giục Linh Hồn Lực cường hãn.
Đừng thấy hắn chỉ là Luyện Thuật Sư cấp Thần Quân, nhưng hắn còn rất trẻ và có tiềm năng lớn.
Vừa nghĩ, nam tử trẻ tuổi liền điều khiển Linh Hồn Lực tấn công Phong Vô Trần, ánh mắt của mấy Luyện Thuật Sư trẻ tuổi khác đều đổ dồn về phía Phong Vô Trần.
Cảm nhận được Linh Hồn Lực đang lao tới, Phong Võ Trần hếc mắt, khóe triệng hơi nhếch lên, thầm nghĩ: "Quả nhiên đúng như mình đoán, đám thiên tài Thần Tháp này nhất định sẽ tìm đến gây sự."
Nhưng chỉ là Linh Hồn Lực cấp Thần Quân, Phong Vô Trần chẳng hề để vào mắt.
Ở một tòa cung điện khác, mấy lão giả cũng nghe được tin tức.
"Mấy tên nhóc con kia quả nhiên không nhịn được, nhưng cũng tốt, để xem cái gọi là khách khanh trưởng lão kia có bản lĩnh gì!" Một lão giả, Luyện Thuật Sư cấp Thần Đế lạnh lùng nói.
"Nếu hắn không có bản lĩnh gì, thì đừng trách chúng ta không xem hắn ra gì." Một Thần Đế khác khinh miệt cười.
Là Luyện Thuật Sư cấp Thần Để, bọn họ tự nhiên có vốn để kiêu ngạo.
"Còn chưa định ra tay sao?" Thấy Phong Vô Trần không hề động tĩnh, mấy người trẻ tuổi nhíu mày.
Nam tử ra tay sắc mặt âm trầm, lạnh giọng: "Hừ! Coi thường ta à?"
Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng khiến tất cả đều ngỡ ngàng.
Linh Hồn Lực cường hãn đánh trúng Phong Vô Trần, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó biến mất một cách kỳ lạ.
Phong Võ Trần không hề bị tổn hại, thậm chí không hề nhức nhích, cứ như thể chưa từng bị tấn công.
"Sao có thể! Linh Hồn Lực của ta biến đâu mất rồi?" Nam tử trợn mắt há hốc mồm, không thể tin nổi.
Một thanh niên cau mày: "Linh Hồn Lực không biến mất, mà là bị hắn hấp thu."
"Hấp thu?" Mấy người khác kinh hãi.
"Không có chút dao động Linh Hồn Lực nào, cưỡng ép hấp thu Linh Hồn Lực, có chút bản lĩnh." Một lão giả cười nhạt.
Một Thần Đế khác trầm giọng: "Xem ra cảnh giới của hắn phải ở cấp Thần Hoàng."
"Hừ! Để ta thử xem!" Một nam tử, Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng hừ lạnh, lập tức thúc giục Linh Hồn Lực cuồng bạo, không chút do dự tấn công.
"Tuổi còn trẻ mà đã bước chân vào cảnh giới Thần Hoàng, không hổ là thiên tài Luyện Thuật Sư của Thần Tháp, Linh Hồn Lực này quả thực không tệ, tiếc là còn kém xa ta." Phong Vô Trần thầm lắc đầu.
Phong Vô Trần chậm rãi thúc giục Linh Hồn Lực, vung tay đánh ra, bàn tay lập tức biến thành trảo.
"Oanh!"
"Phốc!"
Trong nháy mắt, hai cỗ Linh Hồn Lực va chạm mạnh mẽ, phát ra tiếng nổ lớn, Luyện Thuật Sư trẻ tuổi tại chỗ phun ra một ngụm máu tươi, thân thể liên tục lùi lại mấy bước, sắc mặt tái mét.
"Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng! Cái này... Sao có thể!" Thanh niên kinh hãi, tim đập loạn xạ.
Vốn còn muốn dạy dỗ Phong Vô Trần một chút, ai ngờ lại bị hắn đánh cho trọng thương.
Ở cùng một cảnh giới, lại bị Phong Vô Trần nghiền ép!
Một nam tử cau mày: "Linh Hồn Lực của hắn rất bá đạo, e là Linh Hồn Lực của ta cũng không bằng hắn. Hắn còn chưa dùng toàn lực, thật không thể tin được tiểu tử này mạnh đến vậy, Thần Hoàng mà lại có Linh Hồn Lực đáng sợ như vậy sao?"
"Quá mạnh! Linh Hồn Lực của hắn cực kỳ bá đạo, chưa từng thấy Thần Hoàng nào đáng sợ như vậy, e là đệ nhất thiên tài của Thần Tháp cũng không bằng hắn!"
"Hắn lại là Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng! Thiên phú không thua kém chúng ta, nhưng như vậy cũng có thể làm khách khanh trưởng lão của Thần Tháp sao?"
"Tháp chủ và các trưởng lão chắc chắn là điên rồi! Chỉ là Thần Hoàng thì có tư cách gì làm khách khanh trưởng lão?"
"Cảnh giới Thần Hoàng thì không đủ tư cách, Thần Tháp chúng ta có bao nhiêu tiền bối cấp Thần Đế, Thần Tôn, họ còn không được, tiểu tử kia dựa vào cái gì?"
Đám thiên tài Luyện Thuật Sư xôn xao, bất mãn.
"Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng? Chỉ có chút bản lĩnh đó mà làm khách khanh trưởng lão?" Thế hệ trước của Thần Tháp ngây người.
"Hừ! Quả thực hồ đồ! Thằng nhãi ranh miệng còn hơi sữa, một chút thực lực Thần Hoàng mà dựa vào cái gì làm khách khanh trưởng lão? Tháp chủ bọn họ điên rồi sao?" Một lão giả giận dữ, lửa giận ngút trời.
"Quả thực là vô lý! Tháp chủ bọn họ coi chúng ta không ra gì sao? Hay cố ý tìm thằng nhãi này đến vũ nhục chúng ta?" Một Thần Đế khác giận dữ.
"Lão phu đi tìm tháp chủ và các trưởng lão để nói chuyện! Nếu không thuyết phục được lão phu, lão phu sẽ rời khỏi Thần Tháp!" Một Thần Tôn phẫn nộ quát.
Khi biết Phong Vô Trần chỉ có cảnh giới Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng, thế hệ trước của Thần Tháp đều vô cùng tức giận.
Họ không có tư cách làm khách khanh trưởng lão, nhưng chỉ là một thành viên của Thần Tháp, còn Phong Vô Trần lại được làm khách khanh trưởng lão!
Sao họ có thể phục?
Phong Vô Trần nhìn thoáng qua Thần Hoàng vừa ra tay, cười nhạt: "Ngươi không sao chứ?"
Nhận ra ánh mắt của Phong Vô Trần, một người vội nói: "Đi mau, đi mau, nếu khách khanh trưởng lão truy cứu, chúng ta chết chắc."
Trong chớp mắt, sáu, bảy thiên tài Luyện Thuật Sư bỏ chạy.
"Ta trông đáng sợ đến vậy sao?" Phong Vô Trần lắc đầu bất lực, tiếp tục đi xuống quảng trường.
"Trần thiếu, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, nếu lão già Chủ Thần kia ra tay, với thực lực linh hồn của ta, ta cũng vô dụng, đến lúc đó chúng ta đều chết."
Vừa rời khỏi Thần Tháp, Thiên Sát đã truyền âm.
"Ta không còn lựa chọn nào khác, phải đi một chuyến." Phong Vô Trần không chút do dự.