“Mộ chưởng quỹ, cô vừa đi, sao lại quay lại rồi? Cô cũng nên cho ta chút thời gian suy nghĩ chứ?” Phong Võ Trần nhìn Mộ Hồng Liên, nói.
"Phong đại nhân hiểu lầm rồi. Để thể hiện thành ý của Tinh Nguyệt Thần Giáo, phụ thân ta cố ý bảo ta mang đến một vật, Phong đại nhân chắc chắn sẽ thích." Mộ Hồng Liên cung kính đáp.
"Vật gì vậy? Cô chắc là ta sẽ thích chứ?" Phong Vô Trần tò mò hỏi, ngạc nhiên nhìn Mộ Hồng Liên.
Mộ Hồng Liên lấy ra một tấm bản đồ, đưa cho Phong Vô Trần, nói: "Phong đại nhân xem qua sẽ rõ."
Liếc nhìn Mộ Hồng Liên, Phong Vô Trần nhận lấy bản đồ, mở ra xem. Vừa nhìn, hắn giật mình kêu lên.
"Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa!" Thấy mấy chữ lớn trên bản đồ, Phong Vô Trần lập tức trợn tròn mắt.
"Trần thiếu! Đây là một nửa bản đồ Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa! Có đủ bản đồ, nhất định tìm được Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa!" Thiên Sát kích động hô lên.
"Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa? Không phải Thần Hỏa xếp thứ hai trên Thần Hỏa bảng sao?" Từ Phong kinh ngạc tột độ.
Phong Vô Trần vô cùng phấn khích nhìn nửa tấm bản đồ. Hắn vốn tưởng chừng hy vọng mong manh, không ngờ Mộ Hồng Liên lại mang đến nửa còn lại.
Thấy vẻ kinh ngạc của Phong Vô Trần, Mộ Hồng Liên cười nói: "Xem ra Phong đại nhân rất thích nửa tấm bản đồ này."
"Tinh Nguyệt Thần Giáo sao lại có nửa tấm bản đồ Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa?" Phong Vô Trần vội hỏi. Hắn thực sự không thể tin được, một Địa Hồn giới nhỏ bé lại có thể thu thập đủ bản đồ Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa.
"Phong đại nhân, nửa tấm bản đồ này là Thượng Cổ chi vật tổ tiên Tinh Nguyệt Thần Giáo để lại, luôn được phụ thân ta cất giữ." Mộ Hồng Liên cung kính nói.
"Trần thiếu, xem ra Tinh Nguyệt Thần Giáo đã tồn tại rất lâu rồi. Thuộc hạ chưa từng nghe nói đến, có lẽ khi thuộc hạ còn chưa ra đời thì giáo phái đã suy tàn. Chắc hẳn năm xưa Tinh Nguyệt Thần Giáo rất hùng mạnh." Thiên Sát nói.
Nhìn Mộ Hồng Liên, Phong Vô Trần nói: "Mộ chưởng quỹ, ta không biết mục đích thực sự của Tinh Nguyệt Thần Giáo là gì, nhưng vì nửa tấm bản đồ này, ta chấp nhận Tinh Nguyệt Thần Giáo!"
"Đa tạ Phong... chưởng giáo!" Mộ Hồng Liên vội sửa lại cách xưng hô, trong lòng cuối cùng cũng yên tâm.
Biện pháp của Mộ Thanh Vân quả nhiên hữu hiệu. Đối với Luyện Thuật Sư mà nói, Thần Hỏa có sức hút vô cùng lớn.
"Ta còn có chút việc phải giải quyết, ngày mai ta sẽ đến quán rượu tìm cô." Phong Vô Trần nói.
"Vâng! Chưởng giáo! Thuộc hạ xin cáo lui!" Mộ Hồng Liên cung kính nói rồi rời khỏi thương hội.
"Trần thiếu, nên cẩn thận đề phòng, vạn lần chớ sơ suất." Từ Phong vội nhắc nhở.
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, nhìn Từ Phong, khen: "Hôm nay ngươi thể hiện không tệ, không sợ sống chết, ta rất hài lòng."
Nghe Phong Võ Trần khen, Từ Phong mừng rỡ như được ban ân, sững sờ tại chỗ, ngỡ mình nghe nhầm.
Chưa kịp để Từ Phong vui mừng, Phong Vô Trần kết kiếm chỉ, điểm vào mi tâm hắn.
"Đây là phương thuốc Ngưng Hồn Linh Tán, ta cho ngươi thêm ba bình Ngưng Hồn Linh Tán, giúp ngươi đột phá Thần Vương cảnh!" Phong Vô Trần nói.
"Đa tạ Trần thiếu! Đa tạ Trần thiếu!" Từ Phong run rẩy ghi nhớ, kích động liên tục cảm tạ.
"Trần thiếu, đây là Thần Linh Thạch bán Tiên Khí cực phẩm, mười ba kiện Tiên Khí tổng cộng hai mươi sáu vạn. Tin tức vừa lan ra, Bách Hoa Thần Điện đã phái người đến mua đủ, mỗi kiện hai vạn Cực phẩm Thần Linh Thạch." Từ Phong cung kính nói, đưa một chiếc nhẫn trữ vật cho Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần nhận lấy nhẫn trữ vật rồi trở về cung điện.
Hắn nóng lòng muốn xem bản đồ hoàn chỉnh.
Trong đại điện, Phong Vô Trần chắp hai tấm bản đồ lại với nhau, thể linh hồn Thiên Sát lóe lên rồi xuất hiện.
"Thiên Sát, nhìn kỹ, có thể xác định vị trí cụ thể không!" Phong Vô Trần sốt ruột hỏi, nóng lòng muốn biết vị trí Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa.
Bản đồ chắp vá tuy có phần tàn phá, nhưng vẫn thể hiện được phần lớn.
"Trần thiếu, thấy rồi! Dấu hiệu Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa hoàn toàn rõ ràng. Tuy là bản đồ thời Thượng Cổ, nhưng dựa vào bản đồ hoàn chỉnh, thuộc hạ đã xác định được vị trí cụ thể." Thiên Sát kích động nói, mặt đỏ bừng.
"Ở đâu?" Phong Vô Trần mừng rỡ hỏi.
"Lôi Đình Huyết Trì ở Chủ Thần Giới!" Thiên Sát đáp.
"Lôi Đình Huyết Trì? Đó là nơi nào?" Phong Vô Trần nhíu mày hỏi, chỉ nghe tên cũng biết là nơi nguy hiểm.
"Một trong những cấm địa của Chủ Thần Giới. Lôi đình gào thét, huyết trì sôi sục, vô cùng đáng sợ. Kẻ mạnh, cường giả Thần Tôn cũng phải kiêng kỵ, rất ít người dám vào Lôi Đình Huyết Trì." Thiên Sát cung kính nói.
“Không ai đến thì càng tốt, đỡ bị người khác dòm ngói" Phong Vô Trần cười nói.
"Trần thiếu, chúng ta vào đó, tuyệt đối chỉ có đường chết. Hơn nữa Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa vô cùng đáng sợ, cường giả cấp Chủ Thần cũng không dám chắc có thể thu phục nó. Nó có thần trí và tư tưởng riêng, dù biết nó ở Lôi Đình Huyết Trì, cũng không dễ tìm ra." Thiên Sát dội một gáo nước lạnh.
"Không có cách nào khác sao?" Phong Vô Trần hỏi.
"Nếu Trần thiếu có Ô Hỏa, đến gần Lôi Đình Huyết Trì có lẽ sẽ cảm ứng được sự tồn tại của nó. Nhưng về lực lượng, chúng ta không thể chống lại, trừ phi tìm được thứ khắc chế Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa, nếu không chỉ có đường chết." Thiên Sát ngưng trọng nói.
"Thứ khắc chế?" Phong Vô Trần cau mày, nghi hoặc nói: "Thần Hỏa đáng sợ như vậy, có gì khắc chế được nó? Trong Ngũ Hành, Thủy khắc Hỏa, nhưng có loại nước nào khắc chế được Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa?"
"Thuộc hạ không biết." Thiên Sát lắc đầu.
"Xem ra tạm thời không nghĩ ra thứ gì khắc chế được Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa, nhưng dù thế nào, Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa nhất định phải có được." Trong mắt Phong Vô Trần lóe lên vẻ kiên định và tàn nhẫn.
...
Thương hội Tinh Hồn Giới.
"Lẽ nào lại như vậy! Thật quá đáng! Tên Phong Vô Trần này dám giở trò sư tử ngoạm! Còn dám làm tổn thương người của thương hội ta, thật không coi ta ra gì!" Trong đại điện thương hội, sau khi Lăng Vân trở về bẩm báo, Hội trưởng Lôi Đình giận dữ, một chưởng đánh nát bàn.
Một vị trưởng lão âm trầm nói: "Dược liệu tăng gấp bội, còn miễn phí, được liệu của thương hội chúng ta từ trên trời rơi xuống chắc?”
"Hội trưởng, Phong Vô Trần quá ngông cuồng! Ông nội ta cũng chết dưới tay hắn, nếu không vì nhiệm vụ, ta đã giết hắn rồi!" Lăng Vân hung ác nói.
"Phong Vô Trần còn nói, nếu chúng ta không đồng ý, cùng lắm thì hắn không bán dược tán và đan dược. Hắn căn bản không coi Hội trưởng ra gì! Còn nói... còn nói..." Lăng Vân nói thêm, nhưng không thốt ra được câu tiếp theo.
"Hắn còn nói gì?" Hội trưởng giận dữ hỏi.
Lăng Vân vội đáp: "Hắn còn nói Tinh Hồn thương hội cũng chẳng có gì đặc biệt."
"Tên tiểu tử thối tha! Hắn tưởng ta coi trọng cái Thần Huyền Tán và đan được chó má của hắn chắc?" Hội trưởng hoàn toàn nổi giận, khí thế đáng sợ bùng phát, sát khí ngút trời.
"Phong Vô Trần thật quá coi trời bằng vung! Không thể tha thứ!" Tam đại trưởng lão đều vô cùng tức giận.
"Hừ hừ! Phong Vô Trần, dám đối đầu với ta, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Ngươi cứ ngoan ngoãn chờ chết đi!" Thấy Hội trưởng và Tam đại trưởng lão tức giận, Lăng Vân cười lạnh trong lòng, dường như đã thấy được kết cục bi thảm của Phong Vô Trần.