"Tuyệt đối là huyết mạch Thượng Cổ Long Thần! Dù chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng... sao có thể như vậy? Đã bao nhiêu thế hệ hậu bối rồi, lại có thể thức tỉnh được sức mạnh huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc!”
Một cường giả Thượng Cổ trợn mắt há mồm nhìn Phong Vô Trần, vừa kinh sợ vừa khó tin.
"Huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc?" Thiên Sát khẽ cau mày, lão nhìn vị cường giả Thượng Cổ đang kinh hãi kia, thầm nghĩ: "Có thể khiến cường giả Thượng Cổ kinh sợ đến vậy, Thượng Cổ Long Thần tộc tuyệt đối không đơn giản. Thất Thần Giới gọi họ là chủng tộc hạ đẳng, e rằng có ẩn tình khác. Chẳng trách bản tọa cảm thấy thân pháp và thần quyết của tiểu quái vật này đều vô cùng đáng sợ."
Ánh mắt dán chặt vào Phong Vô Trần, Thiên Sát thầm nhủ: "Khí tức cổ xưa đến thế, thật khó tin lại lan tỏa từ người tiểu quái vật này. Một hậu bối muốn thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ, xác suất vạn phần không có một. Dù huyết mạch có tinh thuần đến đâu cũng tuyệt không thể, vậy mà hắn lại làm được. Tiểu quái vật này thật đáng sợ."
Phong Vô Trần phẫn nộ, khí tức đáng sợ tỏa ra từ người hắn lúc này, vô cùng cổ xưa, phảng phất một lão quái vật sống mấy chục vạn năm.
Phong Võ Trần không hề mất lý trí vì phẫn nộ, vẫn giữ được sự tỉnh táo. Chính hắn giờ phút này cũng kinh ngạc trước sức mạnh huyết mạch cổ xưa đang trào dâng mãnh liệt trong cơ thể.
"Chuyện gì thế này? Huyết mạch Long Thần tộc vậy mà lại thăng cấp? Chẳng lẽ liên quan đến biến hóa huyết mạch hỗn loạn trước kia?" Phong Vô Trần chấn động trong lòng, thần sắc có chút ngây ra.
Nhìn vị cường giả Thượng Cổ, Phong Vô Trần thầm nghĩ: "Hắn vừa nói huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc. Mà khí tức cổ xưa này trong huyết mạch của ta... Chẳng lẽ thật sự là huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc?"
Phong Vô Trần không thể tin được, mình lại có thể thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc!
"Ông ông!"
Đúng lúc này, không gian di tích lại rung chuyển, hơn nữa vô cùng kịch liệt. Một cỗ khí thế khủng bố vô song tựa như Cự Long thức tỉnh điên cuồng càn quét, khí tức hủy thiên điệt địa, còn khủng bố hơn cả vị cường giả Thượng Cổ trước mắt.
"Quả nhiên kinh động lão quái vật kia! Bản tọa đã biết hắn sẽ hiện thân!" Cảm nhận được khí tức và uy thế kinh khủng này, sắc mặt cường giả Thượng Cổ đại biến, ánh mắt hiện lên một tia kiêng kỵ mãnh liệt.
"Hơi thở này còn đáng sợ hơn hắn!" Thiên Sát kinh hãi tột độ, gần như không thở nổi, mặt mày kinh hãi vô cùng.
"Đây là khí tức Long Thần tộc!" Phong Vô Trần mở to mắt, kinh hãi nói: "Khí tức huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc! Hắn là cường giả Thượng Cổ Long Thần tộc!"
Cường giả khủng bố như vậy, tuyệt đối là tiền bối Long Thần tộc!
Ba người hoảng sợ và kinh ngạc nhìn về nơi phát ra khí tức khủng bố.
"Hưu!"
Chỉ chốc lát sau, một tiếng âm bạo chói tai xé gió vang lên, kim quang xé toạc hư không di tích, uy áp nghiền nát tâm hồn, thần uy như quân lâm thiên hạ.
Thần uy cực đoan khủng bố, ngay cả vị cường giả Thượng Cổ cũng bị chấn trụ.
Người đến là một lão giả râu tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, mặc một thân trường bào trắng, rất có tiên phong đạo cốt, toàn thân tản ra khí chất cường giả.
Cường giả Thượng Cổ kinh hãi nhìn lão giả, thầm nghĩ: "Tu vi của lão quái vật này ngày càng đáng sợ."
"Tu vi của lão già này chắc chắn đã vượt qua Cửu Tinh Đại Chủ Thần cảnh giới! Hơn nữa khí tức cổ xưa khủng bố này, cùng khí tức huyết mạch Thượng Cổ của tiểu quái vật kia giống hệt nhau. Lão già này cũng là người Long Thần tộc, hơn nữa là cường giả Thượng Cổ Long Thần tộc. Long Thần tộc rốt cuộc là chủng tộc gì? Có một vị cường giả khủng bố như vậy, sao có thể là chủng tộc hạ đẳng?" Thiên Sát trong lòng cực độ sợ hãi, dấy lên cơn sóng gió động trời.
Tu vi của lão giả cao thâm khó lường, Thiên Sát căn bản không biết lão giả trước mắt là tu vi gì.
"Đây mới thực sự là cường giả! Đáng sợ hơn Đại Chủ Thần cảnh giới." Phong Vô Trần kinh hãi lạnh mình, căn bản không cách nào tưởng tượng lão giả trước mắt khủng bố đến mức nào.
Lão giả áo bào trắng liếc nhìn vị cường giả Thượng Cổ, chỉ một ánh mắt thôi, đã khiến vị cường giả Thượng Cổ kia toàn thân run rẩy.
"Đơn Đồng, ngươi gan không nhỏ nhỉ? Sao? Muốn giết hậu bối Long Thần tộc của bản tọa?” Lão giả áo bào trắng trầm giọng nói.
Đơn Đồng nghe vậy, hồn vía lên mây, vội vàng cười làm lành nói: "Long tiền bối, ngài hiểu lầm rồi! Ta nào dám chứ! Ta đây không phải đùa giỡn với bọn họ thôi sao? Di tích nhiều năm như vậy không có người tiến đến, thật sự buồn bực muốn chết."
"Vậy sao? Vừa vặn bản tọa cũng buồn bực muốn chết, cùng ngươi qua mấy chiêu." Lão giả áo bào trắng lạnh lùng nói.
Sắc mặt Đơn Đồng đại biến, mồ hôi lạnh sau lưng ứa ra, hoảng sợ nói: "Long tiền bối, ngài đừng đùa ta nữa! Ta không phải đối thủ của ngài, ngài tùy tiện chỉ một ngón tay cũng có thể bóp chết ta. Ta vừa rồi thật sự là chơi đùa với bọn họ, tuyệt không có ý định giết hắn."
"Hừ!" Lão giả áo bào trắng hừ lạnh một tiếng.
Với thực lực khủng bố của Đơn Đồng, nếu hắn thật sự muốn giết Phong Vô Trần và Thiên Sát, ngay từ đầu đã động thủ rồi.
Đơn Đồng sở dĩ không hạ sát thủ, không phải hắn không có thực lực, mà là hắn không dám!
Từ đầu đến cuối, Đơn Đồng đã biết Phong Vô Trần là hậu bối Long Thần tộc, trong di tích tồn tại một vị tiền bối Long Thần tộc. Đơn Đồng không dám giết Phong Vô Trần.
"Vãn bối Phong Vô Trần, bái kiến Long Thần tộc tiền bối!" Phong Vô Trần vội vàng ôm quyền cúi người chào.
Lão giả với ánh mắt thâm thúy nhìn Phong Vô Trần, mặt mang theo vài phần kích động, cực kỳ kinh ngạc nói: "Kỳ tích! Quả thực là một kỳ tích! Thượng Cổ chi cảnh của Long Thần tộc, trải qua vô số tuế nguyệt dài dằng dặc, chưa từng có hậu bối nào có thể thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ. Ngươi là người đầu tiên."
“Người đầu tiên sao?" Phong Võ Trần ngơ ngác nhìn lão giả đang kích động cười.
"Đúng đúng đúng!" Lão giả kích động nói: "Bản tọa còn tưởng rằng ngươi cũng giống những người Long Thần tộc khác, nhưng không ngờ khi ngươi phẫn nộ, ngoài ý muốn lại thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ!"
Dừng một chút, lão giả lại nói: "Đương nhiên, không phải ai trong Long Thần tộc phẫn nộ cũng có thể thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ. Chắc chắn việc này liên quan đến độ tinh thuần của huyết mạch ngươi, nếu không tuyệt không thể thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ!"
Phong Vô Trần áp chế sự kinh ngạc trong lòng, cung kính nói: "Tiền bối nói không sai, huyết mạch Long Thần tộc của ta xác thực vô cùng tinh khiết."
"Tộc trưởng đương nhiệm Long Thần tộc là gì của ngươi?" Lão giả cười hỏi.
"Cha ta.” Phong Vô Trần đáp.
"Thì ra là thế." Lão giả gật đầu, kích động cười nói: "Bản tọa chờ đợi mười vạn năm, rốt cục chờ được ngày hôm nay! Long Thần tộc chúng ta có hy vọng rồi!"
"Vãn bối không hiểu ý tiền bối." Phong Vô Trần không hiểu ra sao nhìn lão giả áo bào trắng.
Lão giả áo bào trắng cười nói: "Ngươi vừa thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ, còn chưa hoàn toàn thức tỉnh. Một khi huyết mạch Thượng Cổ hoàn toàn thức tỉnh, tu vi của ngươi sẽ được đột nhiên tăng mạnh. Theo bản tọa đến, bản tọa sẽ từ từ nói cho ngươi biết."
Lão giả áo bào trắng tâm tình rất tốt, cao hứng vô cùng, mang theo Phong Vô Trần và Thiên Sát tiến về cung điện của hắn, Đơn Đồng lẽo đẽo theo sau.
Ánh mắt nhìn Phong Vô Trần, Đơn Đồng thầm nghĩ: "Tiểu tử này thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc, điều này có nghĩa huyết mạch Thượng Cổ Long Thần tộc đã đần đần thức tỉnh. Đi theo lão già này, có lẽ thật sự có thể thấy lại ánh mặt trời, không cần phải bị vây ở cái địa phương chết tiệt này nữa."