"Phong Võ Trần muốn đấu trực điện với điện chủ sao? Hắn điên rồi à?"
Thấy Phong Vô Trần chủ động nghênh chiến, không hề sợ hãi, ai nấy đều cho rằng hắn phát điên.
"Không biết tự lượng sức mình! Tưởng mình vô địch thiên hạ chắc? Nếu không phải thân pháp của ngươi cao minh, bổn hộ pháp đã thua ngươi rồi sao?" Thiên Tổ nghiến răng nghiến lợi nói. Phong Vô Trần càng tỏ ra mạnh mẽ, hắn càng khó chịu.
"Phong Vô Trần, ta không biết ngươi lấy đâu ra dũng khí, nhưng ta vẫn phải khen ngươi dũng cảm." Vô Song điện chủ lạnh lùng nói, trong lòng khinh bỉ ra mặt.
Thật tình mà nói, thực lực Tam Tinh Thần Quân, Vô Song điện chủ chẳng thèm để vào mắt.
Trong mắt Vô Song điện chủ, Phong Võ Trần lúc này chẳng khác nào một cái xác không hồn.
Tam Tinh Thần Quân so với Ngũ Tinh Thần Quân, thực lực chênh lệch một trời một vực.
Vô Song điện chủ hoàn toàn tin rằng mình có thể một chưởng đánh gục Phong Vô Trần.
"Hừ! Ai chết chưa biết đâu, đừng mừng vội!" Phong Vô Trần cười khẩy, ý niệm vừa động, Ô Hỏa liền bùng phát.
"Đó là... Thần Hỏa?" Thấy Phong Vô Trần ngưng tụ ngọn lửa đen trên tay, Vô Song điện chủ khẽ giật mình, nhưng không dám chắc đó có phải Thần Hỏa hay không.
Phong Võ Trần chăm chú nhìn Võ Song điện chủ, khi khoảng cách chỉ còn vài thước, Phong Võ Trần lập tức tung ra Bích Lân Xà Độc, nghênh đón bằng một chưởng.
"Trần thiếu! Ngươi không muốn sống nữa sao?" Thấy Phong Vô Trần đem tính mạng ra đùa giỡn, Thiên Sát sợ đến hồn bay phách lạc.
Nếu Phong Vô Trần chết, Thiên Sát cũng chẳng sống nổi, hắn không sợ mới lạ!
"Cái gì? Đây là kịch độc!" Vô Song điện chủ nhận ra, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Nhưng trong tình huống này, hắn không kịp tránh né, chỉ có thể liều mình đỡ một chưởng.
"Phốc!"
Trong nháy mắt, Phong Vô Trần và Vô Song điện chủ hung hăng đối chưởng, một tiếng nổ vang trời. Không nghi ngờ gì, Phong Vô Trần phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như đạn pháo bắn ngược ra sau.
Sau cú đối chưởng kinh hoàng, Phong Vô Trần bị trọng thương ngay tại chỗ.
"Trần thiếu! Trần thiếu!" Thiên Sát hoảng sợ kêu lên.
"La hét cái gì, còn chưa chết đâu? Chỉ là bị thương nặng thôi." Phong Võ Trần cố gắng truyền âm nói, chỉ là vết thương quá nghiêm trọng, thân thể đang rơi tự đo.
Nghe vậy, Thiên Sát mới thở phào nhẹ nhõm, thật sự là hết hồn.
"May mà Nhân Sinh Quyết còn có tác dụng! Cũng may có Kỳ Lân chiến giáp!" Phong Vô Trần thầm nghĩ, trong khoảnh khắc đối chưởng, Phong Vô Trần đã kịp tế ra Kỳ Lân chiến giáp, ngăn cản phần lớn lực lượng.
Giờ phút này, Nhân Sinh Quyết phát huy tác dụng, vết thương của Phong Vô Trần đang hồi phục với tốc độ kinh người.
"Hừ! Không biết tự lượng sức mình!" Ánh mắt lạnh lùng nhìn Phong Vô Trần trọng thương bay ra, Vô Song điện chủ khinh thường nói, sau đó định thúc giục Thần Nguyên lực lượng để loại bỏ kịch độc.
"Hà? Tiểu tử này vết thương lại đang hồi phục rất nhanh!" Sắc mặt Vô Song điện chủ lập tức biến đổi, nhưng hắn không còn thời gian để nghĩ nhiều, rõ ràng cảm thấy kịch độc đang lan tràn điên cuồng.
Trên lòng bàn tay Vô Song điện chủ, xuất hiện một đạo tơ máu màu xanh, hơn nữa đang lan rộng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, đã xâm nhập vào máu, theo mạch máu lan ra.
"Đây là loại kịch độc gì? Lại lan nhanh như vậy, còn bá đạo như thế!" Vô Song điện chủ kinh hãi, mồ hôi lạnh toát ra.
Quá kinh hãi, Vô Song điện chủ vội vàng toàn lực thúc giục Thần Nguyên, cưỡng ép đẩy kịch độc ra ngoài.
"Không thể nào! Lực lượng của ta lại không thể áp chế!" Sắc mặt Vô Song điện chủ lại biến sắc, sợ đến vỡ mật.
“Điện chủ!” Thiên Tổ và Bạch Lân kinh hoảng lao tới.
"Mau giúp ta áp chế kịch độc!" Vô Song điện chủ kinh hoàng gào lên.
Thiên Tổ và Bạch Lân lập tức thúc giục Thần Nguyên, hỗ trợ áp chế.
"Vô Song điện chủ, ngươi càng thúc giục lực lượng để đẩy kịch độc ra, nó càng lan nhanh hơn!" Phong Vô Trần cười lạnh nói, thong thả bay tới.
Giờ phút này, vết thương của Phong Vô Trần đã hồi phục được bảy tám phần.
"Cái... Điều này sao có thể, ngươi bị thương không thể hồi phục nhanh như vậy!" Vô Song điện chủ kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần, ngây như phống.
"Bị thương nặng như vậy, mà rõ ràng đã hồi phục tám phần..." Thiên Tổ và Bạch Lân trực tiếp đơ người.
Với lực lượng của Vô Song điện chủ, Phong Vô Trần còn sống đã là may mắn, ai ngờ hắn có thể hồi phục nhanh đến vậy.
"Nếu ngươi không mù, hẳn phải thấy chứ." Phong Vô Trần nhún vai, cười khẩy.
"Rốt cuộc là loại kịch độc gì?" Vô Song điện chủ nghiến răng gầm lên, lực lượng của ba người cũng không thể áp chế Bích Lân Xà Độc, nó đã lan đến thân thể và cổ của Vô Song điện chủ.
"Bích Lân Xà Độc." Phong Vô Trần trêu tức cười lạnh.
"Cái gì? Bích Lân Xà Độc?" Sắc mặt ba người Vô Song điện chủ đồng loạt biến đổi, tròng mắt như muốn rớt ra, trong mắt lộ vẻ kinh hoàng, thậm chí tuyệt vọng.
Phong Vô Trần khoanh tay trước ngực, đắc ý cười lạnh: "Không có chút thủ đoạn nào, ai dám đấu với Ngũ Tinh Thần Quân? Không phải ta ngốc, mà là các ngươi ngu xuẩn."
"Thằng nhãi ranh giảo hoạt! Ta không tha cho ngươi!" Vô Song điện chủ giận tím mặt, mặt mày dữ tợn, muốn động thủ, nhưng phát hiện đã không còn sức lực.
Phong Vô Trần dang tay, cười lạnh nói: "Vô Song điện chủ, Bích Lân Xà Độc đã xâm nhập vào tim ngươi, xâm nhập vào kinh mạch của ngươi, ngươi sắp không chịu nổi nữa rồi!"
Phong Vô Trần nói tiếp: "Bích Lân Xà Độc chắc các ngươi đã nghe qua, cường giả cấp Thần Tôn cũng phải kiêng ky, với chút tu vỉ của các ngươi, căn bản không thể đẩy nó ra được. Các ngươi giúp hắn áp chế, ngược lại chỉ làm kịch độc lan sang các ngươi thôi."
"Cái gì?" Thiên Tổ và Bạch Lân quá sợ hãi, vội vàng rụt tay lại.
Đáng tiếc đã muộn.
Thiên Tổ nhìn vào lòng bàn tay, thấy mạch máu màu xanh, lập tức trợn tròn mắt, hoảng sợ nói: "Ta... Trúng độc rồi..."
"Ta... Ta cũng trúng độc..." Bạch Lân vô cùng khủng hoảng, hoang mang lo sợ.
"Bây giờ mới nhận ra thì đã muộn, các ngươi hết thuốc chữa rồi." Phong Vô Trần cười lạnh, bộ đạng vô sỉ hết chỗ nói.
Bạch Lân tu vi yếu nhất, Bích Lân Xà Độc đã lan khắp toàn thân, cơ thể suy sụp, còn chưa chạm đất đã bỏ mạng.
"Phong Vô Trần, cứu ta, chỉ cần ngươi cứu ta, ngươi muốn gì cũng được." Sắp không chịu nổi nữa, Vô Song điện chủ vội vàng cầu cứu.
Phong Vô Trần khẽ lắc đầu, nói: "Bích Lân Xà Độc đã xâm nhập tâm mạch của ngươi, chỉ trách ngươi một lòng muốn giết ta, hai lần cưỡng ép thúc giục Thần Nguyên, làm kịch độc lan nhanh hơn, giờ ta muốn cứu cũng vô dụng."
"Ngươi! Vô liêm sỉ! Lại chết dưới tay tiểu nhân như ngươi, ta không cam lòng! Ta dù thành quỷ cũng không tha cho ngươi!" Vô Song điện chủ vừa giận vừa tuyệt vọng gào thét, cuối cùng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể rơi xuống.
"Phong Vô Trần, tha mạng, ta không muốn chết, cứu ta, ta nguyện thần phục ngươi!" Thiên Tổ hoảng sợ cầu xin tha thứ, quỳ xuống đập đầu với Phong Vô Trần.
"Tu vi của ngươi chắc mạnh hơn trưởng lão Vô Song điện chủ chứ?" Phong Vô Trần trêu tức hỏi.
"Vâng vâng đúng! Ở Vô Song Thần Điện, ngoài điện chủ ra, ta mạnh nhất!" Thiên Tổ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.