Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 117
tùy cơ ứng biến

❊ ❊ ❊

Đổng Tổ Thường đã quen thói ngang ngược hoành hành ở Tùng Giang, ở đấy chỉ có chuyệnhắn đi ức hiếp kẻ khác, nào có chuyện hắn bị người ta đánh chứ. Còn chưa kịp ra tay báo thù,Trương Nguyên lại bày ra bộ mặt đường hoàng giả ngây giả ngô bảo hắn bị bệnh hoan tưởng, thật khiến cho lòng dạ hắn nổ đômđốp, muốn xông qua đánh cho Trương Nguyên một trận đả đời, giờ chỉ còncách cầu xin Án sát sử Trương Kỳ Liêm làm chủ cho, nghĩ thế hắn bèn kêulên:

-Trương Thế bá, Chư vị đại nhân, học trò đường đường là một sinh đồ, lặn lội từ phương xa đến đây thưởng đèn theo lời mời, không ngờ vô cớ bị kẻ khác đánh, thiên lý vương pháp ở đâu chứ, xin chư vị đại nhân làm chủcho học trò, nghiêm trị kẻ này ạ…..

Nói xong hắn liền tức giận chỉ thẳng mặt Trương Nguyên.

Trương Nguyên lắc đầu nói:

-Không thể nói lý gì cả.

Quay sang nói với Chung thái giám :

-Để công công chê cười rồi ạ, tiểu tử rõ ràng đang ở trong lầu các cùngcông công, còn nhâm rượu thi ca cùng chư vị đại nhân, nghe bên ngoài cóhuyên náo nên mới chạy ra ngoài xem, không ngờ vừa tới đã bị gã này vôduyên vô cớ gán tội, thật sự khiến học trò buồn lòng quá.

Chung thái giám lại cảm thấy giống như trong tuồng diễn tạp kịch, rất là thú vị, cười khanh khách nói với Trương Nguyên:

-Sao lại nghiêm trị ngươi nào, chỉ xem náo nhiệt thôi.

Bước lên trước nói với Đổng Tổ Thường:

-Ngươi thật sự là con trai của Đổng Hàn Lâm à? Nhữ phụ năm rồi còn tặngmột bức “Động đình không khoát đồ” cho nhà ta, bức tranh vẽ rất tuyệt,chỉ có điều hơi nhạt nhẽo một tí.

Thái giám chỉ thích náo nhiệt, màu mè làm sao thích sự tao nhã nhạt nhẽo cơ chứ.

Trương Kỳ Liêm đứng một bên lên tiếng nói:

-Vị này đây chính là Chung công công quản lý thuế hàng dệt thêu Hàng Châu, ngươi còn không mau qua đây bái kiến ngài.

Đổng Tổ Thường vội vàng chắp tay dạ vâng, nói:

-Xin công công làm chủ cho học trò.

Chung thái giám cảm thấy bản thân mình tựa hồ đang sánh vai trong vỡ diễn nào đó, cười nói:

-Ngươi nói Trương công tử đánh ngươi, thế y đã đánh ngươi thế nào nào?

Đổng Tổ Thường nói:

-Hắn đã đá học trò một cái.

Chung thái giám càng tỏ ra vui vẻ, hỏi:

-Trương công tử ở trong lầu các cùng uống rượu chơi tửu lệnh với các quan, làm sao có thể là người đá ngươi cơ chứ?

Đổng Tổ Thường á khẩu, trong lòng thầm nghĩ không lẽ mình nhìn nhầm thật sao, giương cổ lên nhìn kỹ Trương Nguyên một chút, hỏi:

-Ngươi đã đính hôn với cô gái Thương Thị Hội Kê phải không?

Trương Nguyên nói:

-Đúng vậy.

Đổng Tổ Thường tức điên lên nói:

-Vậy chính là ngươi rồi.

Ngay lập tức hắn chắp tay thi lễ với các quan thân tại hiện trường nói:

-Chư vị đại nhân, không nhầm vào đâu cả, chính là hắn đã đánh ta, cười nham hiểm đá ta một cái đó.

Trò hề ngu xuẩn này xem đến đây là đủ rồi, Trương Nguyên há có thể ẩnnấp sau lưng mặc hắn chỉ trích, trước đó chỉ là đùa vui thôi, đá một cái chỉ là phạt xác thịt, giờ ta phải danh chính ngôn thuận chỉ trích ngươi trước mặt mọi người, phải bắt ngươi xin lỗi ta, nghĩ thế Trương Nguyênsẵng giọng nói:

-Thương nhị huynh, Thương nhị huynh mời huynh qua đây nói chuyện ạ.

Chu Thương Đức đi đến bên cạnh các quan thi lễ, Trương Nhữ Sương giớithiệu Thương Chu Đức với Chung Thái giám và Trương Kỳ Liêm nói:

-Vị này là Thái Phó tự đệ đệ Thương Thiếu Khanh, hương thân Hội KêThương Chu Đức tiên sinh, lệnh muội y và tộc tôn ta tháng trước vừa mớihành lễ đại sính.

Chung thái giám cười nói với Thương Chu Đức:

-Thì ra đều là thông gia, Trương công tử là thiếu niên kỳ tài, lệnh muội chắc chắn phải là tuyệt sắc giai nhân, tài tử giai nhân, hảo nhân duyên à.

Thương Chu Đức nói:

-Chung công công, Trương phân thủ, chư vị đại nhân, tại hạ có chuyện bất bình cần nhờ chư vị đại nhân phân xử, đêm dạ hội đèn lồng tại đây, vạndân vui mừng, phúc lạc tràn đầy, tại hạ dẫn tiểu muội cùng hai cháu gáiđến Long Sơn thưởng đèn ngắm trăng chung vui cùng mọi người.

-Đang yên đang lành, vị công tử này đột nhiên mời ta sang bên nóichuyện, mở miệng ra là đòi ta hủy hôn của lệnh muội, nói muốn cưới muộiấy về làm thiếp, tại hạ nói lệnh muội đã có hôn ước với Trương thị đệ,thế mà Đổng công tử còn nói sẽ trả ta gấp 10 để mua lại sính lễ kia, tại hạ đương nhiên không chịu, vị Đổng công tử này liền nói lời khó nghe,ra tay đánh tiểu hề nô bên cạnh ta, tại hạ muốn cùng hắn đến gặp các vịnói lý, không ngờ lúc này hắn lại bảo Án sát sử Trương Phân Thủ làTrương thế bá, có quen biết chẳng sợ, vẻ mặt vô cùng ngông nghênh kiêungạo, xin chư vị đại nhân minh giám cho ạ.

Đổng Tổ Thường đến giờ phút này mới hối hận sao ban nãy mình lỗ mãng,thì ra Thương thị Thương Chu Đức này cũng có chút lai lịch, tưởng chỉ là tiểu hương thân không chút tiếng tăm, không ngờ giờ làm to chuyện rồi,đến gặp quan thật rồi, nói lý thì hắn thua là chắc, bèn xảo biện nói:

-Học trò chỉ là dò thám một chút, không hề có ý bức ép y hủy hôn.

Thương Chu Đức quát lớn:

-Ngươi bắt ép được ai chứ!

Đổng Tổ Thường chuyển chủ đề nói:

-Tiểu gia nô kia vô cùng thất lễ với ta, ta đánh nó một cái, thế thì đã sao, còn gã kia, mới đá ta một cái kìa.

Lại chỉ chỉ sang Trương Nguyên.

Trương Nguyên chắp tay với chư quan nói:

-Chư vị đại nhân nghe thấy không ạ, người này đòi phá hoại hôn sự củatại hạ, xem thường Trương Thị Sơn Âm và Thương Thị Hội Kê, hôm nay nếuhắn không thi lễ tạ lỗi, bá tánh Thiệu Hưng sẽ không tha cho hắn xuốngnúi đâu.

Trương Nguyên rất giỏi lôi kéo đám đông, hơn nữa Đổng Tổ Thường saitrái, phá hoại nhân duyên người ta, chuyện này nói ra ai mà không tứcgiận cho được, những dân chúng bu lại xem náo nhiệt đều lần lượt lêntiếng nói:

-Thi lễ tạ lỗi đi, dập đầu tạ lỗi đi.

Còn có người quát lớn:

-Đánh chết nó đi!

Nghe giọng này hình như là của Trương Ngạc.

Trương Kỳ Liêm ngấm ngầm gật đầu, đứa con trai này của Đổng Hàn Lâm quảlà lỗ mãng ngu xuẩn, không những cùng lúc chọc giận Thương Thị Hội Kê và Trương Thị Sơn Âm, vả lại còn làm cho dân chúng bức xúc như vậy, ngaylập tức trầm giọng nói:

-Đổng Tổ Thường, Nhữ phụ thường ngày đã dạy dỗ ngươi thế nào, ngươi vừara khỏi cửa là gây chuyện phiền toái, làm xằng làm bậy, còn không mau tạ lỗi với Thương tiên sinh và Trương công tử đi.

Đổng Tổ Thường da mặt tím ngắt, ráng kiềm chế cơn giận trong lòng, chắp tay với Thương Chu Đức nói:

-Là vãn sinh lỗ mãng, xin Thương tiên sinh thứ lỗi.

Tiếp đó ngẩng đầu lên chỉ vào mặt Trương Nguyên nói:

-Nhưng hắn đã đánh ta, ta tuyệt đối không tạ lỗi với hắn đâu.

Nghe vậy Trương Kỳ Liêm lên máu, gã tiểu tử này quá quắc thật, hét lớn:

-Hôm nay ngươi nhất định phải tạ lỗi, nếu không ta sẽ trói ngươi lại màgiải về phủ, xem ngươi có bị mọi người cười chê hay không??

Một gã môn khách bên cạnh Đổng Tổ Thường xì xào gì đó vài tai hắn, nghexong Đổng Tổ Thường mới miễn cưỡng chắp tay với Trương Nguyên một cáicho qua loa rồi nói:

-Là tại hạ đã sai, tại hạ sẽ khắc cốt ghi tâm, xin Trương công tử thứ lỗi.

Đây mà là tạ lỗi ư, rõ ràng là lời tuyên chiến ghi thù thì có.

Trương Nguyên lạnh lùng nhìn ĐổngTổ Thường, trong lòng thầm nghĩ, sinhvào kiếp này, nếu đã phải nỗ lực phấn đấu hướng lên, thế thì khó tránhkhỏi gặp phải nhiều hạng người khác nhau, có cả thuận lợi và trắc trở,lúc xuôi dòng thì phải chú ý cẩn thận, lúc ngược dòng thì ra sức đánhcược, có người mang lợi cho mình, thì mình nên tranh thủ kết giao, cònkẻ nào làm đá cản đường của mình, thì chẳng cần phải hòa hợp ấm êm làmchi, mình không thể đạt tới mức ai cũng là bạn, lúc cần ra tay thì phảiđộng thủ, gã Đổng Tổ Thường này cũng giống như Diêu Phục vậy, đều là đácản đường, là hồ khuyển, đường dài đằng đẵng, những loại người này hẳncòn gặp dài dài. Đổng Tổ Thường này hiển nhiên chẳng phải đối thủ lợihại gì, người cần chú ý ở đây là vị “ Đổng Huyền Tể” mà hắn treo mảitrên miệng, Đổng Kỳ Xương có tài vẽ xuất chúng, văn tông hải nội, cóquan không làm lại ngao du sơn thủy, quen biết rộng lớn, có sức ảnhhưởng to lớn đến các quan sĩ lâm, nhưng một người có tu dưỡng nghệthuật cao thâm như vậy, chưa hẳn nhân phẩm cũng tuyệt vời, tiếng tăm thì có chỉ là chưa biết người thật bên ngoài thế nào?

Trương Nguyên lạnh lùng cười nói:

-Đổng công tử xin lỗi quả có thành ý đấy, căn răng nghiến lợi thế kia, là bất mãn với tại hạ, hay là với chư quan ở đây vậy?

Trương Kỳ Liêm quát lớn:

-Đổng Tổ Thường, biết sai sửa sai không đáng trách, mau chóng tỏ rõ thành ý tại lỗi với Trương công tử đi.

Đổng Tổ Thường cúi đầu, kiềm nén cơn giận như vũ bão trong lòng, méo mặt nói:

-Là Đỗng mỗ sai rồi, xin Trương công tử tha lỗi.

Trương Kỳ Liêm cười nói với đám người Chung thái giám, Trương Nhữ Sương :

-Hậu bối hơn thua nhau, làm phiền đấy tiệc rượu vui vẻ của chúng ta, Chung công công, mời, chúng ta quay về nâng chén nào.

Chúng thái giám đưa mắt nhìn những ngọn đèn huyền ảo xung quanh, cười nói:

-Tùy hứng mà đến, hứng cạn thì về, hội đèn Sơn Âm, không uổng chuyến đinày, ai da rất hài lòng, hôm nay đến đây thôi. Xuống núi đi.

Lại dặn dò Trương Nguyên một câu nói:

-Trương công tử, nếu có đến Hàng Châu thì hãy đến thăm ta nhé.

Trương Kỳ Liêm biết Đổng Tổ Thường khẩu phục nhưng tâm không phục, chỉsợ sẽ lại gây chuyện phiền phức, liền lệnh cho Hầu huyện lệnh sai mấynha dịch hộ tống Đổng Tổ Thường xuống núi, không được xem đèn nữa, cẩnthận bị dân chúng Thiệu Hưng vây đánh, mau chóng quay về Tùng Giang đi.

Quan thân sai dịch đi rồi, đỉnh Long Sơn lập tức trở lại cảnh nhộn nhịpnhư thường, Trương Nguyên đang nói chuyện với Thương Chu Đức, TrươngNgạc quay qua nói:

-Giới Tử, dễ dàng bỏ qua cho tên họ Đổng kia thế?

Trương Nguyên cười nói:

-Huynh muốn đánh chết người ta tại chỗ hay sao, người ta mở môi ra là“gia phụ Đổng Huyền Tể” kia kìa, lại có Trương Phân Thủ bảo vệ cho hắnnữa.

Trương Ngạc nói:

-Tên nhóc đó thật đáng ghét, biết hôn ước giữa đệ và Thương Thị rồi, vậy mà còn dám đòi hủy hôn hỏi cưới, thật là quá đáng hết sức.

Hỏi:

-Nó nói đệ đánh nó, chuyện này có thật không?

Trương Nguyên nhìn Chu Thương Đức cười, Chu Thương Đức nói:

-Ta cũng tức giận muốn cho gã một cước, một đạp kia của Giới Tử cũng là đá thay ta thôi.

Trương Ngạc cười nói:

-Tiếc là đá chưa đủ mạnh, phải đá tới nó bò lăn xuống đất, đứng lên không nỗi mới phải chứ.

Nhìn ra sau lưng Thương Chu Đức, biết nữ lang Thương Thị đang ở bên đó,Giới Tử chắc sẽ lại huynh huynh muội muội với cô gái Thương Thị kia, bèn nói:

-Giới Tử, ta cáo từ trước đây.

Trương Nguyên chợt nhớ ra một chuyện nói:

-Kính viễn vọng của tam huynh đâu, cho ta mượn dùng, ngày mai ta trả huynh.

Trương Ngạc nói:

-Thằng Năng Trụ ngốc ngếch, quên mang theo, mới chạy về lấy đây này.

Nói xong liền gọi Năng Trụ tới, đem cái hộp gỗ dài dài đưa cho TrươngNguyên, rồi đi xuống đồi Bồng Lai, đèn trên đỉnh núi cũng không phải bận tâm, đèn cầy hết thì tự khắc lửa sẽ tắt, tối mai lại thay nến mới, phải đốt đèn đúng ba đêm, để bá tánh xem cho mãn nhãn, cầu cho mấy hôm naytrời đừng mưa.

Vũ Lăng lúc này mới vui vẻ ra mặt, chạy tới cười hi hi nói:

-Thiếu Gia ơi cước đó đá hay lắm ạ, là Chân Chân tỷ dạy người hả?

Tiểu Cảnh Huy thấy bên này vắng người, liền cười híp mắt chạy đến nói:

-Trương công tử ca ca, huynh đánh người nha, muội trông thấy cả rồi, huynh đá gã đó ở chỗ này nè. Hi hi….

Bàn tay bé nhỏ đặt lên thắt lưng, bộ dạng đáng yêu thật.

Trương Nguyên đặt ngón tay lên miệng,ra hiệu giữ bí mật, nói:

-Đừng nói với cô cô tiểu Huy nha.

Tiểu Cảnh Huy cười” kha khà” nói:

-Cô cô trông thấy cả rồi, he he…Cô cô còn bảo huynh đá hay lắm cơ.

Đám người Thương Chu Đức cũng cười rộ lên.

Trương Nguyên nắm tay Cảnh Huy , đi về phía Thương Đạm Nhiên nói:

-Ta có một bảo vật muốn cho muội xem.

Tiểu Cảnh Huy hỏi:

-Là bảo vật gì vậy?

Trương Nguyên nói:

-Biết ngay thôi mà, đảm bảo tiểu Huy sẽ thích.

Chỉ cần nghe thế thôi, Tiểu Cảnh Huy đã thích chí lắm rồi, kéo kéo taycủa Trương Nguyên, ra hiệu cúi người xuống để cô bé nói chuyện, TrươngNguyên khom lưng nghiêng đầu, chỉ thấy tiểu Cảnh Huy nói rằng:

-Trương công tử ca ca, ca ca có chút sợ Cô cô của tiểu Huy phải không?

Trương Nguyên cười nói:

-Không phải sợ, mà là yêu, yêu nàng ấy, nên sợ nàng ấy không vui.

Tiểu Cảnh Huy ngẫm nghĩ, nói:

-Muội hiểu rồi, Cô cô cũng yêu huynh , nên cô cô mới nói huynh đá hay lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si