Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 115
gia phụ đổng kỳ xương

❊ ❊ ❊

Chung thái giám tiếp đón Trương Nguyên, nói:

- Trương công tử, ngồi bên này. Chúng ta thấy ngươi hậu sinh tuấn kiệt mới chợt dậy lên ý nghĩ khâm phục anh tài.

Thầm nghĩ: “Ngồi đây toàn là những bậc thi gia hàng đầu Giang Tả, cả đời đọc sách, văn thơ lai láng, theo ta thấy thì còn chả bằng một góc củacậu thiếu niên này. Đến ta còn không nhớ ra câu thơ “Liễu nhứ phi laiphiến phiến hồng” xuất xứ từ đâu mà chỉ mình cậu ta nhớ được, nếu khôngphải có Trương Nguyên nhắc nhở thì hôm nay bổn thái giám ta chẳng phảiđã bị đám người này cười cho thối mũi rồi hay sao?Ai ya, như vậy thìđúng là oan tày đình mà.

Người đương thời có một câu tục ngữ đó là có ba loại người mà không nênchọc tức vào đó.Thứ nhất, đó là thái giám, thứ hai là khuê nữ, và thứba, là tú tài. Thời vãn Minh, tú tài rất hay gây chuyện, đến quan phủcòn phải sợ,nên tú tài là không nên dây vào đầu tiên.Còn thái giám vàkhuê nữ thì cũng gần gần như nhau, chủ quản Nam Kinh công bộ Tạ TriệuChế đã từng nói: “Hoạn quan, phụ nữ xem kịch không ai là không rơi lệ.Mà thái giám lại còn đáng sợ hơn khuê nữ nữa kìa, vui giận thất thường,khó chiều hết sức.

Cố tình quấy rối, tính nết biến hóa khôn lường rất khó đoán định, nhưngnếu nắm được mà làm vừa lòng họ thì họ sẽ coi bạn là tri kỉ thậm chí còn vì bạn mà không quản sống chết. Đương nhiên, ngược lại nếu chẳng maybạn đắc tội với họ thì đúng là thảm rồi...

Chung thái giám là một tay chúa sĩ diện, nhất là trước mặt các văn nhânnho sĩ. Trương Nguyên dùng một bài thơ đổi lấy sĩ diện cho lão, rất làhợp ý lão.

Chung thái giám cảm thấy trong các vị cao hiển ngồi đây chỉ có lão vàTrương Nguyên là hai người tài hoa nhất. Đương nhiên, lão là thứ nhất,Trương Nguyên xếp thứ hai, còn đám người kia chỉ là hữu danh vô thực,là hạng mua danh chuộc tiếng, thiếu chút nữa đẩy lão vào tình thế mấtmặt.

Lão quay sang dặn dò sai dịch mau chóng bưng tới một chiếc ghế bành đặtcạnh ghế của lão. Trương Nguyên thi lễ, mạn phép xin ngồi. Chung tháigiám nhìn đánh giá Trương Nguyên một lượt, khen :

- Đúng là hậu sinh khả úy!Tốt.

Rồi quay sang Trương Kỳ Liêm:

- Nếu Vương Đề Học đã có lời khen ngợi Trương Nguyên, vậy vì sao cậu ta vẫn chỉ là thanh y nho đồng ?

Trương Nhữ Sương đáp:

- Cháu họ ta tuổi nhỏ, trước kia chưa từng tham gia qua kì thi nào, nămnay đã mười sáu tuổi, việc học tập cũng có phần tăng tiến nên tháng sausẽ tham gia thi huyện.

Chung thái giám liền cười nói:

- Thì ra là thế, chả trách lại nói là không có công danh, hóa ra là vìkì thi còn chưa mở. Nhưng yên tâm, bổn thái gia ta khẳng định lần nàyTrương công tử sẽ vinh quy bái tổ. Năm sau thi hương, nếu ta còn ở HàngChâu thì Trương công tử nhất định phải tới Hàng Châu gặp ta đó. Bát cổvăn thì ta không biết làm, nhưng đàm thơ luận chữ thì ta cũng biết đấy.

Trương Nguyên thầm nghĩ:

- Vị Chung thái giám này quả là rất nhiệt tình, ta đã bắt đầu có cảm giác được “một bước lên tiên” rồi đây.

Rồi cung kính chắp tay nói:

- Tiểu tử nếu có thể tới Vũ Lâm (tên gọi xưa của Hàng Châu, nổi danh do có núi Vũ Lâm), nhất định phải bái kiến công công, lắng nghe công côngchỉ bảo rồi.

Bịa ra thơ mà lại tưởng thơ mình là thơ của cổ nhân, Chung thái giám hứng trí nổi lên, cười nói:

- Trống hạt mới truyền một vòng, chẳng lẽ hôm nay chỉ có kiểm tra thi phú của mỗi mình bổn thái gia ta hay sao?

Trống Hạt lại nổi lên, Chung thái giám vừa mới cầm cành mai trong tayđưa cho Trương Nguyên thì tiếng trống dứt.Chung thái giám cười to, nói:

- Như vậy là cố ý làm khó dễ rồi, ha ha, phải xem bản lĩnh của ngươi rồi.

Trương Nguyên đứng lên nói:

- Vừa rồi nghe Chung công công nhắc tới câu thơ có hai chữ “Phi, hồng”,tiểu tử chợt nhớ tới một câu thơ cũng có hai chữ này. Đó là “Lệ nhãn vấn hoa hoa bất ngữ. Loạn hồng phi quá thu thiên khứ”.

Tạm dịch:người dịch: Nguyễn Thị Bích Hải

Mắt ướt hỏi hoa hoa chẳng nói

Tơi bời hoa rụng hơn thu tới.

Trương Kỳ Liêm cười nói:

- Đúng vậy, đây là câu rất nổi tiếng của Âu Dương Tu đời Tống. Chung công công, hạ quan lần này không nhớ lầm chứ?

Bài thơ “Điệp Luyến Hoa” này của nhà thơ Âu Dương Tu thì Chung thái giám biết rõ, lão vui mừng ra mặt, nói:

- Đối rất hay, câu “Liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng” là vịnh Âu DươngTu ở Bình Sơn đường. Trương công tử này lại nói ra một câu khác của ÂuDương Tu, bổn thái giám có đề nghị như thế này, từ giờ “phi hồng lệnh”bắt buộc phải có liên quan tới Bình Sơn đường hoặc Âu Dương Tu.

Đề nghị này đã làm khó cho tất cả các vị cao hiển ngồi đây, chỉ có Vương Tư Nhâm đối được câu “Hồng phấn giai nhân phiên lệ xướng, kinh khởiuyên ương, lưỡng lưỡng phi tương hướng” nhưng thật ra cũng là ba câurồi. Chung thái giám thấy Vương Tư Nhâm thân là thầy của Trương Nguyênnên miễn cưỡng cho thông qua. Ngược lại đối với những người khác, ai đối không xong cũng đều phải phạt rượu, điều này càng làm cho Chung tháigiám có thiện cảm với cậu thiếu niên Trương Nguyên này hơn.

Bữa dạ yến đang đến hồi vui vẻ thì bỗng ngoài Tinh Tú các vọng tới mộttiếng náo loạn, tựa như có kẻ đang gây lộn ngoài đó.Trương Kỳ Liêm tỏvẻ không vui, nói:

- Một đêm đẹp như vậy không thưởng đèn lại gây ồn ào, thật khiến các bậc cao nhân viễn khách mất hứng.

Thiệu Hưng Tri phủ Từ Thời Tiến và Sơn Âm Huyện lệnh Hầu Chi Hàn vộivàng đứng dậy ra khỏi các xem rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì.TrươngNguyên nghe thấy trong tiếng tranh chấp đó hình như có tiếng của tiểu hề nô Vũ Lăng, nhớ tới ban nãy trên đồi Bồng Lai gặp một tay thanh niêncông tử háo sắc, liền vội vã đứng dậy, nói:

- Tiểu nhân cũng ra xem xem liệu có liên quan đến người nhà tiểu nhân hay không?

Thái giám thích nhất chuyện ầm ĩ, thấy chuyện này đương nhiên không thể bỏ qua, nói:

- Vậy cùng ra xem đi, ra bình đúng sai thế nào?

Vậy là tất thảy mọi cao hiển trong các đều lần lượt bước ra.

Long Sơn đỉnh nghiêng từ đông sang tây. Chỗ cao nhất phía đông chính làTinh Tú các. Từ Tinh Tú các sang đến vách núi phía tây hơn trăm bước,núi đá, cây cối không chỗ nào không có đèn. Đám người Thương Đạm Nhiênthấy Trương Nguyên bước vào Tinh Tú các bèn đi chỗ khác ngắm đèn. Tiểucảnh Huy trông thấy phía xa là thành Hội Kê, hỏi Thương Đạm Nhiên:

- Cô cô, nhà chúng ta ở chỗ nào?

Thương Đạm Nhiên chỉ chỉ nói:

- Thấy không, đó chính là núi Bạch Mã.Dưới chân núi Bạch Mã chính là nhà chúng ta đó. Tiểu Cảnh Huy kiễng chân ra sức căng mắt trông, lắc đầunói:

- Chỉ thấy núi thôi, không thấy nhà đâu cả.

Thương Đạm Nhiên mỉm cười nói:

- Xa quá mà, đương nhiên nhìn không thấy rồi, chỉ biết nhà ta ở vị trí đó thôi.

Tiểu Cảnh Huy cố căng mắt ra nhìn kĩ lại một lượt rồi mới lên tiếng:

- Đèn nhiều quá!Nếu Hội Kê chỉ có nhà chúng ta thắp đèn thì còn nhìn thấy được.

Thương Cảnh Lan nói:

- Tiểu Huy muội ghê gớm quá đi, còn không cho người ta đốt đèn nữa.

Thương Chu Đức cười nói:

- Trong “Lão học am bút ký” có một trang kể về một câu chuyện, kể rằngchỉ cho phép quan châu phóng hỏa, không cho dân chúng thắp đèn.

(Truyện kể về một vị quan tên là Điền Đăng, vì “đèn” tiếng hán là“đăng”, nên gã cho rằng gọi như vậy là sĩ nhục gã, thế là mọi người dânđều không dám gọi “phóng đăng” (thắp đèn) nữa, mà chỉ dám nói là “phónghỏa”. về sau câu nói “cho phép quan châu phóng hỏa, không cho dân chúngthắp đèn” được mọi người dùng để ám chỉ cường quyền bá đạo, ỷ thế hiếpngười.)

Nghe xong câu chuyện cười của Thương Chu Đức, chị em Cảnh Lan Cảnh Huy khanh khách cười.

Tiểu Cảnh Huy nói:

- Muội đâu có độc ác ngang ngược như vậy, muội chỉ nói thế thôi mà. NhàTrương công tử ca ca cũng không xa chỗ này, cô cô có trông thấy đượckhông?

Thương Đạm Nhiên lại cười nói:

- Không nhìn ra, ta đâu có....

Đang nói đến đó thì bỗng nàng im bặt..

Vũ Lăng đứng bên nói:

- Để ta xem, để ta xem.

Vũ Lăng vừa mới tìm được vị trí phủ học cung thì cánh tay trái đột nhiên bị một người giữ lấy.Một giọng nói vang lên:

- Vị tiểu ca này, cho nói chuyện chút.

Rồi chưa để Vũ Lăng trả lời đã kéo Vũ Lăng tới bên một hòn đá lớn.Tronglúc giãy giụa, Vũ Lăng nhận ra đây chính là gã nô bộc to cao ban nãy,vừa nhìn là biết hạng cường hào gia nô, bên cạnh gã là tay môn kháchdáng người trung niên, cười cười nói:

- Vị tiểu ca này, ta có lời muốn hỏi ngươi.

Vũ Lăng bị tay kia cưỡng ép lôi đi nên cảm thấy không thoái mái chútnào.Mấy người hầu Thương thị lại tưởng hai kẻ lạ mặt này là người VũLăng quen biết nên cũng chẳng lên tiếng hỏi.Tên môn khách rút ra mườimấy đồng trước mặt Vũ Lăng, nói:

- Thưởng cho ngươi.

Vũ Lăng không thèm đếm xỉa đến chỗ tiền đó, nói:

- Ta không cần tiền, các ngươi có chuyện gì?

Tên môn khách hướng ánh mắt về phía Thương Đạm Nhiên, hỏi:

- Các ngươi là người nơi nào, gia chủ tên gì?

- Chúng ta đương nhiên là người Thiệu Hưng, các người là từ đâu tới?

Nghe giọng nói của tên hào nô và tay môn khách này có vẻ như không phải người bản địa.

Tên môn khách không đáp mà tiếp tục hỏi:

- Gia chủ ngươi là ai?Vị tiểu thư kia đã có hôn phối hay chưa?

Vũ Lăng lập tức cảnh giác cao độ, nói:

- Vị kia là Thương tiểu thư, chính là thiếu phu nhân của nhà ta, tuy chưa chính thức thành thân nhưng đã có đính ước rồi.

Đây là lời cố ý nhắc nhở tay môn khách đừng có mơ tưởng.

Tên môn khách tiếp tục hỏi thêm mấy câu. Gã thanh niên công tử mắt rậm mày ngài đứng sau tảng đá lớn, lên tiếng:

- Nói với thằng gia nô này làm gì, mời gia chủ của nó đến, ta nói chuyện trực tiếp với hắn.

Vừa nói gã vừa chỉ chỉ Thương Chu Đức.

Tên môn khách liền bước tới chỗ Thương Chu Đức.Bị hai gia phó của thương thị ngăn lại, môn khách thở dài nói:

- Công tử nhà ta có việc muốn thương lượng với chủ nhân của các người.

Thương Chu Đức không biết chuyện gì, thấy thanh niên kia lạ mặt nhưngban nãy có đứng nói chuyện với Vũ Lăng thì tưởng có quen biết gì vớiTrương Nguyên, liền đi qua chắp tay nói:

- Không biết các hạ có chuyện gì cần gặp?

Thanh niên này thở dài nói:

- Còn chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh?

Thương Chu Đức nói:

- Tại hạ Thương Chu Đức, người Hội Kê.Chẳng hay tôn tính đại danh của các hạ là gì?

Thanh niên công tử này nói:

- Gia phụ ta là Đổng Huyền Tể.

Thương Chu Đức sửng sốt, mặt lập tức giãn ra nói:

- Hóa ra là công tử của Đổng hàn lâm, tại hạ nghe danh đã lâu.

Đổng Huyền Tể chính là Đổng Kỳ Xương, năm Vạn Lịch thứ mười bảy khoa Sửu đỗ đệ nhất nhị giáp tiến sĩ.

Hàn Lâm Viện chuyên biên tu, công thi văn, thư họa, vang danh cả nước.Hoàng trưởng tử Chu Thường Lạc trúng cử giảng quan, sau đó được thăngtiến lên Phó sứ Sơn Đông, Hà Nam tham chính nhưng đều không đi nhậm chức mà ở tại quê hương Hoa Đình, Tùng Giang nhàn cư dưỡng vọng.Tài năng thi họa của ông càng ngày càng đạt tới mức tinh thâm, danh tiếng càng lúccàng vang xa, đến mức sứ thần Triều Tiên đến kinh thành còn muốn lụcsoát bằng được Đổng Kỳ Xương thi họa mang về Vương kinh Seoul.Vị thanhniên này công tử là con thứ của Đổng Kỳ Hưng - Đổng Tổ Thường, công danh sinh đồ, cũng là nghe hôm nay ở Sơn Âm có hội đèn Nguyên tiêu thì đến,tại Long Sơn gặp Thương Đạm Nhiên xinh đẹp yêu kiều, hoa nhường nguyệtthẹn, tỳ nữ đứng cạnh cũng lệ sắc phi phàm liền tò mò muốn hỏi xem là nữ lang nhà ai.

Đổng Tổ Thường này có thói quen lần đầu nói chuyện với ai cũng lôi danhtiếng thân phụ ra: “Gia phụ Đổng Huyền Tể”.Năm chữ này rất có hiệu quả,chỉ cần là sĩ đại phu, người đọc sách thì không ai là không biết đến đại danh thân phụ y là Đổng Kỳ Xương cả.Lần này cũng vậy, Thương Chu Đứcvừa nghe danh Đổng Kỳ Xương thì lập tức vội vã đứng lên khiêm nhường thi lễ.

Đổng Tổ Thường lúc này mới xưng tên mình:

- Vãn sinh Đổng Tổ Thường, chưa có hôn phối, không biết vị nữ lang kialà thế nào với Thương tiên sinh?Vãn sinh thực sự rất ái mộ.Tư kết TầnTấn là chuyện tốt.

Đổng Tổ Thường có vợ có thiếp đủ cả, câu chưa có hôn phối chẳng qua chỉ là y nói xằng mà thôi.

Thương Chu Đức mặt nhăn nhó nói:

- Đó là em gái ta, đã có hôn ước với con cháu Trương thị ở Sơn Âm rồi.

Đổng Tổ Thường nói:

- Có hôn ước cũng không sao, vãn sinh nguyện ra giá gấp mười lần. MongThương tiên sinh chấp thuận, gia phụ cũng rất cảm kích ân đức của tiênsinh.

Thương Chu Đức rất là không hài lòng, giữa đường bàn chuyện hôn sự đã là vô lễ rồi, như vậy đúng là xem thường Thương thị của gã rồi.Xem Thươngthị như thể bồng môn tiểu hộ chẳng chút thể diện gì sao mà vừa mở miệngđã đòi hôn ước nọ kia??? Hứ, Hội Kê Thương thị ta thiếu bạc hay sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si