Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6592 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 107
lời ngọt ngào qua bức bình phong

❊ ❊ ❊

Trương Nguyênđi theo Thương Chu Đức đi vào phòng khách nhỏ ở trong đình viện. Một tấm bình phong chia phòng khách nhỏ ra làm hai phần trong và ngoài. ThươngChu Đức bảo Trương Nguyên đợi một lát rồi đi vào trong bình phong. Bênkia phòng khách nhỏ có cửa thông ra nội viện.

Thời tiết lạnh nên ngồi một chỗ càng lạnh hơn. Trương Nguyên liền đứngnhìn bức bình phong thêu. Đây chính là bức tranh thêu Đường Bá Hổ vẽcung nữ. Nhân vật trong tranh sắc xảo, áo váy đẹp đẽ, hoặc thổi tiêu,hoặc đánh đàn, đôi mắt đẹp nhìn quanh trông rất sống động. Đây là gấm Tô Châu, tranh thêu vùng khác không có tay nghề tinh xảo và thêu đẹp nhưvậy. Hắn nghe thấy tiếng bước chân dồn dập nhẹ nhàng. Trương Nguyên lùimột bước thì thấy tiểu Cảnh Huy mặc áo gấm lông chồn đội chạy ra. Cô béchạy mau quá nên không trông thấy Trương Nguyên đang đứng ở cạnh bìnhphong, chạy tới ra ngoài liền “hả” một tiếng, rồi đứng ở cửa phòng khách lẩm bẩm lầu bầu nói:

-Trương Nguyên công tử ca ca ở đâu vậy?

-Ta ở trong này.

Trương Nguyên nhẹ nhàng đi ra, mỉm cười.

Tiểu Cảnh Huy xoay người, hai con mắt sáng long lanh trong suốt lập tứccười thành hai hình trăng lưỡi liềm nhỏ, vén áo thi lễ rất lễ phép vớiTrương Nguyên, sau đó nói:

-Trương Nguyên công tử ca ca, tiểu Huy nên xưng hô với huynh như thếnào? Thúc phụ nói không thể gọi là Trương Nguyên công tử ca ca nữa. Vậygọi là gì?

Trương Nguyên cúi người mỉm cười nói:

-Trước tiên cũng không vội gì mà sửa. Muội thích xưng hô như thế nào thì hãy xưng hô như thế đi.

Tiểu Cảnh Huy cao hứng, hỏi:

-Trương Nguyên công tử ca ca cưới tiểu cô cô làm vợ, vậy sau này sẽ ở bên này chung với bọn muội sao?

Trương Nguyên nói:

-Việc này còn sớm, còn sớm.

Tiểu Cảnh Huy mở to hai mắt nói:

-Vì sao còn sớm. Chẳng phải hôm nay đã thành thân rồi sao. Vừa rồi tamới hỏi cô cô, cô cô quay đi không thèm để ý tới ta. Cô cô xấu hổ đâurồi. Để muội xem cô cô đến chưa?

Cô bé liền nhanh nhẹn chạy đi, chạy đến sau bức bình phong thì reo lên:

-Trương Nguyên công tử ca ca, cô cô ở trong này rồi.

Trương Nguyên nhịn không dám cười ra tiếng, chắp tay thi lễ về hướng bình phong, nói:

-Đạm Nhiên tiểu thư, Trương Nguyên ở bên này thi lễ.

Không nghe thấy tiếng Thương Đạm Nhiên, nhưng lại nghe tiểu Cảnh Huy nói:

-Trương Nguyên công tử ca ca thi lễ với cô cô, sao cô cô không nói chuyện vậy?

Rồi lại reo lên:

-Trương Nguyên công tử ca ca vào đây đi. Cô cô không chịu ra thì huynh hãy đi vào.

Trương Nguyên rốt cục không nhịn được cười. Trong bình phong, Thương Đạm Nhiên cũng không nhịn được cười nữa, càng cười lại càng muốn cười nữa,giống như ngày hôm đó trên đảo đào viên, khiến cho Trương Nguyên lạicàng muốn nhìn bộ dạng nàng cười đến hoa cành loạn chiến như thế nào.Tiếng của Thương Cảnh Lan vang lên:

-Tiểu Huy, mẫu thân gọi muội kìa.

Tiểu Cảnh Huy hỏi:

-Chuyện gì vậy?

Thương Cảnh Lan nói:

-Gọi muội đi thì muội đi đi, muội dám cãi lại quân lệnh à?

Tiểu Cảnh Huy “èo” một tiếng, đi tới phía Trương Nguyên vẫy vẫy tay, hồn nhiên nói:

-Trương Nguyên công tử ca ca, muội đi một chút. Hai người khoan hãy nói chuyện, chờ muội đến rồi nói sau. Muội muốn nghe ca ca và cô cô nóichuyện cơ.

Rồi cô bé đi theo tỷ tỷ Thương Cảnh Lan rời đi.

Chim chích chòe Thương Cảnh Huy vừa đi, phòng khách nhỏ lập tức yên tĩnh trở lại. Hai người bên bức “bình phong cung nữ” lặng yên không có tiếng động, dường như căn phòng trống vắng không có người.

Trương Nguyên mở miệng nói:

-Mọi người đi rồi sao?

Cứ như là tự độc thoại.

Trong bình phong lập tức vọng đến một tiếng “ừ”, không phải là Đạm Nhiên đồng ý với lời Trương Nguyên nói mà là để chứng tỏ là nàng vẫn luôn ởđó. Âm trong cổ họng mềm nhẵn, uyển chuyển vang vọng.

Trương Nguyên vốn khéo dùng tai để thưởng thức. Khi nghe thấy tiếng êmtai vừa nãy của Thương Đạm Nhiên thì không khỏi nghĩ: “Về sau để ĐạmNhiên đọc sách cho ta nghe thì thật là tuyệt vời.”

Trương Nguyên hỏi:

-Chúng ta không nói gì thật sao?

Thương Đạm Nhiên sau tấm bình phong cười một tiếng, hạ giọng nói:

-Tiểu Huy thật là hay gây rối thế đấy, thật không chịu nổi nó.

Trương Nguyên nói:

-Cũng rất đáng yêu, rất náo nhiệt.

Thương Đạm Nhiên nói:

-Vâng.

Trương Nguyên nói:

-Mẫu thân của ta trông thấy bức tranh đá cầu kia của nàng, bà ấy rất vui mừng.

Thương Đạm Nhiên đáp:

-Muội càng vui mừng hơn.

Ban đầu hai người nói chuyện rất ngắn gọn, người ở bên ngoài nghe qua có vẻ thấy rất vô vị. Nhưng hai người họ lại cảm thấy rất thân mật, lưuluyến. Vừa đính hôn vừa yêu nhau mà.

Một lát sau, Thương Đạm Nhiên nói:

-Trương Nguyên công tử, chàng có lạnh không. Ở bên này ta có một lò sưởi tay, chàng cầm lấy đi.

Vì câu nói này mà Trương Nguyên lại thấy hiện lên trong đầu cảnh VươngAnh Tư đưa lò sưởi đồng nhét vào trong tay hắn, nên Trương Nguyên lắcđầu nói:

-Không được, nàng hãy giữ đi.

Vừa dứt lời thì hắn thấy ở bên cạnh bức bình phong vươn ra một đôi bàntay đang cầm lò sưởi nhỏ màu đen. Ngón tay nhỏ và thon dài ấy đặt bêncạnh lò sưởi màu đen càng làm nổi bật sắc da trắng tinh như tuyết kia.Nàng cứ giơ tay đưa lò sưởi ở đó bất động, dịu dàng mà bướng bỉnh.

Trương Nguyên bèn vội vàng đưa tay tiếp nhận. Tay của hắn nhẹ nhàng chạm vào tay của Thương Đạm Nhiên, ngay tức thì có một chút cảm giác tê liệt co giật. Cảm giác này thật tuyệt đẹp. Chắc hẳn Thương Đạm Nhiên cũng có cảm giác như vậy, vì nàng không lên tiếng nói gì.

Trương Nguyên đang nghĩ xem có nên phá vỡ luật lệ tập quán cổ lỗ sĩ bấthợp lý này hay không, cậu ta muốn đi ra phía sau tấm bình phong này nhìn ngắm Thương Đạm Nhiên một cách rõ ràng hơn, nói chuyện cũng đã nói rồi, tay cũng đã chạm rồi. Vậy mà còn giữ quy củ gì nữa chứ. Cái quy củ gìmà tiểu sính lễ không được thấy mặt, quả thực là lừa mình dối người.

Nhưng đang lúc hắn định bước đi thì tiếng bước chân của Thương Cảnh Huyđã vọng đến, lại còn có cả tiếng thở hồng hộc. taco bé chạy tới bêncạnh cửa nói:

-Cô cô, mẫu thân bảo cháu lại mà không có việc gì, chỉ bắt viết hai trang chữ to. Cháu liền viết nhanh rồi chạy đến đây nè.

Thương Đạm Nhiên cười rồi hỏi:

-Tiểu Huy, có phải cháu lại viết ngoáy lấy lệ vài chữ cho xong không?

Tiểu Cảnh Huy cười hì hì, nói:

-Cô cô, tiểu Huy lần sau không dám nữa. Lần này là do tiểu Huy vội vãđến nghe cô cô và Trương Nguyên công tử ca ca nói chuyện thôi mà. Cô cô, các người đã nói chuyện được nhiều chưa, cháu không bỏ sót điều gì chứ?

Nói rồi cô nàng chu cái miệng nhỏ nhắn lên.

Thương Đạm Nhiên nín cười nói:

-Vẫn chưa nói chuyện gì cả, chờ cháu đến đấy.

-Thật không?

Tiểu Cảnh Huy mừng rỡ, rồi lại chợt hỏi:

-Cô cô, lò sưởi tay của cô cô đâu rồi?

Tiểu Cảnh Huy sáu tuổi có tâm tư tinh tế, quan sát tinh tường, lập tứcphát hiện ra có điều không đúng, bèn đi nhanh đến bên kia bình phong thì thấy cái lò sưởi đang được Trương Nguyên công tử ca ca cầm trong tay.Tiểu Cảnh Huy giãy nảy lên, giẫm chân nói:

-Cô cô gạt người, cô cô gạt người!

Khuôn mặt xinh đẹp của Đạm Nhiên ửng đỏ:

-Cô cô nào có gạt cháu. Ta đưa lò sưởi cho chàng nhưng không nói gì cả. Cháu hỏi Trương Nguyên công tử ca ca đi sẽ rõ.

Tiểu Cảnh Huy liền tới hỏi Trương Nguyên. Trương Nguyên nói:

-Ta có một chuyện cười chờ tiểu Huy đến để kể cho tiểu Huy nghe này.

Tiểu Cảnh Huy “ha” lên một tiếng, lập tức lấy giận làm vui, nói:

-Hay quá, Trương Nguyên công tử ca ca kể đi.

Trương Nguyên bèn kể:

-Có một người cảm thấy mình không thông minh nên xin thầy thuốc trị bệnh cho hắn để hắn có thể thông minh hơn một chút. Thầy thuốc liền cho hắnmột ít thuốc, thu của hắn năm lượng bạc. Người nọ tuy rằng cảm thấythuốc rất đắt, nhưng vì để cho mình được thông minh nên đành cắn môithanh toán. Nửa tháng sau người này lại tìm đến thầy thuốc, nói rằng hắn vẫn không thông minh hơn. Thầy thuốc lại thu của hắn mười lượng bạc,cho hắn càng nhiều thuốc hơn. Lại qua một tháng, người này nổi giận đùng đùng đi tới, kêu lên: “Thầy thuốc, ta cảm thấy ta bị lừa. Thuốc củangươi căn bản không có công dụng. Ta không bao giờ tin nổi ngươi nữa.”Thầy thuốc cười nói: “Làm sao mà vô dụng được. Ngươi có thể phát hiện ra được, không phải là đã thông minh ra rồi à”. Người này nghĩ là đúng nên lại vô cùng vui vẻ đi về.

Tiểu Cảnh Huy lẳng lặng nghe, suy nghĩ một chút rồi cười rộ lên:

-Người kia đúng là đồ ngốc, vẫn bị lừa. Uống thuốc làm sao có thể thông minh lên được.

Trương Nguyên cười hỏi:

-Vậy tiểu Cảnh Huy nói phải làm thế nào mới thông minh được?

Tiểu Cảnh Huy nói:

-Phải đọc sách. Cô cô nói, phải đọc trăm ngàn quyển sách, hạ bút như thần, có đúng không cô cô?

Trương Nguyên khen:

-Rất đúng.

Lúc này Thương Chu Đức bỗng đi đến, thấy Trương Nguyên ôm cái lò sưởi trong tay, thẹn lòng nói:

-Ta quên bảo người mang chậu than tới cho đệ rồi.

Trương Nguyên đưa lò sưởi cho tiểu Cảnh Huy, nói:

-Nhị huynh, chắc đệ cũng phải trở về giờ. Mẫu thân của đệ đang chờ lời thưa chuyện.

Rồi hắn vái chào Thương Đạm Nhiên ở sau tấm bình phong. Tiểu Cảnh Huy vội vàng nói :

-Cô cô, Trương Nguyên công tử ca ca chắp tay thi lễ rồi.

Rồi tiểu Cảnh Huy chạy đến sau bức bình phong, nói :

-Trương Nguyên công tử ca ca, cô cô bái chào người kìa.

Tiểu Cảnh Huy thật là lăng xăng nhộn nhạo.

Lúc chạng vạng tối, Trương Nguyên về đến nhà, thuật lại mọi chuyện tiểusính hôm nay cho mẫu thân nghe. Trương mẫu Lã thị rất vui mừng, thấy hôn sự của con trai cơ bản là đã định rồi, nói:

-Bây giờ con có thể viết thư cho cha con và tỷ tỷ rồi, để cho họ có một niềm vui bất ngờ.

Trương Nguyên liền về thư phòng viết cho phụ thân một lá thư. Trước tiên hắn nói về việc học của mình, bái Vương Tư Nhâm làm thầy, được đề họcquan khen ngợi. Sau đó mẫu thân đã tác thành việc đính hôn của mình vànữ lang nhà Thương thị ở Hội Kê.

Hắn nói phụ thân đại nhân không cần phải bôn ba bên ngoài, có thể từ Chu vương phủ trở về Sơn Âm đoàn tụ với người nhà. Hắn còn thảo cho phụthân hai bài văn bát cổ để phụ thân biết việc học của hắn thành công thế nào, chứ không phải lời nói xuông. Hắn cũng viết cho tỷ tỷ một lá thưgiống như vậy, cũng chép thêm hai bài văn bát cổ.

Trương Nguyên viết xong hai phong thư thì đem đến lầu nam cho mẫu thân xem. Trương mẫu Lã thị xem xong thư thì cười nói:

-Con chép lại thơ cũng vô dụng. Chỉ sợ là cha con không tin, nghĩ là con chép ở đâu ra. Ngay cả nét bút chắc cũng không tin là con viết đâu.

Vẻ mặt Trương Nguyên đau khổ nói:

-Hồi đó con tệ đến thế sao?!

Trương mẫu Lã thị thoải mái cười to, nói:

-Trước kia cũng tốt nhưng giờ tốt hơn nhiều.

Trương Nguyên nói:

-Vậy hai phong thư này phải nhờ mẫu thân viết thư xác nhận mới được,phải viết “Đây là thư do Trương Nguyên viết, bát cổ cũng do TrươngNguyên làm, không hề nhờ người viết hộ hay sao chép”. Như vậy thì phụthân và tỷ tỷ mới có thể tin con được.

Trương mẫu Lã thị cười đến ho khan. Trương Nguyên vội vàng vỗ lưng chomẫu thân. Một hồi lâu Trương mẫu Lã thị mới miễn cưỡng ngừng cười nói:

-Ta sẽ viết cho cha con, còn Nhược Hi nữa. Trong lòng ta rất vui, phảiviết ra mới được. Con ta mấy tháng này thật làm cho vi nương vui mừng.

Trương mẫu Lã Thị liền vào trong thư phòng viết cho chồng và con gái một phong thư khác. Viết xong thì bà “a” lên:

-Ta thấy viết nhiều như vậy thực là dài dòng, chữ cũng khó xem. Con à, con hãy giúp ta chép lại một lần đi.

Trương Nguyên cười nói:

-Chữ của mẫu thân đẹp lắm. Nhất định phụ thân và tỷ tỷ sẽ vui mừng khi nhìn thấy mẫu thân tự tay viết thư.

Trương mẫu Lã thị cười nói:

-Thôi, dù sao cũng là người trong nhà, cũng không sợ lộ cái xấu ra ngoài, cứ như vậy mà gửi đi cũng được.

Trương Nguyên cầm thư viết cho phụ thân đưa đến chỗ tộc thúc tổ TrươngNhữ Sương. Trương Nhữ Sương có thể vận dụng đặc quyền của quan viên trísĩ để thông qua dịch trạm lần lượt gửi thư đi, có thể rất nhanh chóngđưa tới Chu vương phủ ở Khai Phong.

Cha của Trương Nguyên làm duyện sử đài ở phủ Chu vương, đương nhiên cóthể nhận được thư. Về phần gửi thư đến phủ Tùng Giang ở huyện Thanh Phổchỉ có thể thông qua kiệu phu là tiện, cũng không mất nhiều tiền bạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si